Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 9

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Tiểu Ngưng khuôn mặt hàm chứa nước mắt , cô chậm rãi giơ tay lên lau nhẹ những giọt nước mắt trên mặt mẹ .’’ Mẹ, đứa bé không phải sự sỉ nhục của con , mà nó chính là cục cưng của con .Mặc kệ trong tương lai, con có gặp khó khăn gì , con cũng sẽ không bao giờ hối hận vì đã giữ lại nó .Nhưng nếu là để cho con giết đi đứa con này , thì đó mới chính là điều mà con phải hối hận cả đời ! ‘’

Lục mẹ giật mình nhìn đứa con gái yêu quý , thật lâu sau mới run rẩy nói : ‘’ Tiểu Ngưng, nói cho mẹ hay, con có phải hay không đã yêu người đàn ông kia ?’’

Kì thật bà hoàn toàn có thể khẳng định rằng con gái mình đã yêu người đàn ông kia, bởi lẽ chỉ có một người đàn bà yêu một người đàn ông vô cùng mới có thể cam tâm tình nguyện vì hắn sinh con.

Tiểu Ngưng lại khẽ cắn môi , lệ rơi lã chã.Cô không biết nên dùng phương thức gì để đáp trả lại câu hỏi của mẹ đây?

-‘’Tiểu Ngưng , con đã muốn sinh đứa bé này, con lại yêu người đàn ông kia đến thế, con phải nói cho nó biết con đang mang thai, như thế nó không thể nào không lấy con được ! ‘’ Lục mẹ rất nhanh bàn tính , nếu như con gái có thể lấy được người đàn ông kia mới là đôi bên vẹn toàn.Nếu như con gái còn có con, thì từ nay về sau đi nơi nào tìm được một người chồng tốt ? Cho dù là kết hôn được, cũng sẽ không thể nào có được hạnh phúc , bà lo sợ con gái cũng sẽ rơi vào tình trạng như mình.

Nghe thấy lời mẹ nói, cô lâm vào trầm tư. Đây là điều mà cô không hề nghĩ đến .Đi nói cho hắn biết ? Hắn sẽ lấy cô sao ? Lời nói của mẹ cứ xoay lòng vòng quanh đầu cô suốt không thôi.

Cứ thế một ngày làm việc chẳng ra sao cả. Đầu óc cứ đần độn , mệt mỏi, cô đã đánh vỡ không biết bao nhiêu cái chén đĩa, cũng như nhận được những lời trách mắng của quản lý , cuối cùng tiền lương ba giờ làm việc cũng không cánh mà bay.

Tắm rửa qua loa,Tiểu Ngưng tựa người vào đầu giường , trong đầu là mien man nghĩ về thời gian cô cùng Đường Hạo ở cùng nhau, cô đã chăm sóc hắn từng ly từng tý ra sao … Cô vẫn còn nhớ rõ mình rất ngốc, chính mình chỉ vì muốn hắn chịu ra ngoài phơi nắng mà bị tiếp nhận tra tấn biến tướng của hắn…

——-

‘’Cô nói cái gì ? Tôi phải ra ngoài phơi nắng ? ‘’ Đường Hạo -22 tuổi , đầy kiêu ngạo hướng về phía thanh âm nhỏ nhẹ ,thấp giọng nghi vấn.

Môi của hắn mỏng, chậm rãi đóng chặt lại càng làm lộ ra vẻ tuấn mỹ kết hợp cùng với sống mũi thẳng tắp , đôi mắt đen vô hồn nhưng cũng vì thế mà lại tăng thêm vài phần nghiêm túc cùng âm lãnh.Thanh âm của hắn rất êm tai , có từ tính , cơ thể hắn rắn chắc biểu lộ vài phần tà khí. Có thể nói Đường Hạo – chính là có vẻ bề ngoài của thiên sứ , nhưng lại có linh hồn của quỷ satan.Nhưng không hiểu tại sao cái vẻ ngoài đẹp đẽ ấy cùng với sự tà ác lại dung hợp với nhau tuyệt vời đến lạ thường. Mỗi lần cùng với hắn đối mặt, Tiểu Ngưng không nỡ dời tầm mắt đi được, những yêu cầu trước đây hắn đưa ra cô cũng ngoan ngoãn thuận theo. Nhưng là lần này cô vô cùng kiên quyết , nhất định phải kiên trì đến cùng , bởi lẽ một người cứ bị nhốt trong trong phòng thì làm sao có thể sống khỏe mạnh được ?

‘’ Em nói là ánh nắng mặt trời bên ngoài rất tốt cho sức khỏe, em đỡ thiếu gia ra ngoài tắm nắng được không ? ‘’ Tiểu Ngưng lại lớn tiếng lặp lại lời nói thêm lần nữa , cũng tự nói với bản thân mình trong lòng là không cần sợ hãi a .

‘’ Ha ha ‘’ Đường Hạo đột nhiên lên tiếng cười lạnh , tiếng cười giữa không gian yên lặng quả thật có vẻ dị thường đáng sợ. ‘’Tôi sẽ không đi ra ngoài, mời cô nhớ kĩ cho ‘’

-‘’ Chính là vì sao thiếu gia không thể thấy ánh mắt trời ? Chỉ có tiếp xúc với ánh mặt trời mới có thể khỏe mạnh ! ‘’ Cảm giác sợ hãi lại dâng lên nhưng Tiểu Ngưng vẫn là tiếp tục ra sức khuyên bảo vị thiếu gia lạnh lùng này.

-‘’ Ha ha , cô là thấy tôi đáng thương sao?‘’ Hắn lại tiếp tục cười lạnh , nhưng trên mặt tức giận đã hiện ra vô cùng rõ ràng.

-‘’Không, em nghĩ là người bình thường thì hẳn là ai cũng phải tiếp xúc với ánh mặt trời , đi ra bên ngoài một chút thôi, thiếu gia ‘’

Người bình thường ? Hắn châm chọc lại câu nói của cô, nhưng vài giây sau, hắn lại tức giận bất bình hô : ‘’ Tôi so với bất luận kẻ nào cũng biết là mình chính là kẻ tàn phế, cái mà người mù không cần nhất chính là ánh mắt trời !’’

Hắn dùng sức đem Tiểu Ngưng nháy mắt ngã xuống giường lớn. ‘’ Thiếu gia …’’

Đường Hạo đè thấp cô xuống, ở bên tai cô nói ra : ‘’ Phạm vi hoạt động của tôi chính là cái giường này, còn cô, cô chính là đồ chơi của tôi ở đây, cô đừng nghĩ sẽ thay đổi được tôi , đồ chơi thì không có tư cách này, hiểu chưa ? ‘’

Tiểu Ngưng bị đặt tại trên giường , khuôn mặt bị ép chặt đến không thể thở nổi . ‘’ a , thả em ra…’’ Cô mơ hồ không rõ , hô liều mạng , giãy giụa cật lực nhưng có vẻ như sức lực của cô so với hắn chẳng tạo nên ảnh hưởng gì .

‘’ Thiếu gia, bên ngoài có rất nhiều chỗ tốt , tại sao cứ phải cự tuyệt ánh mặt trời ? ‘’ Mặc dù biết là thiếu gia rất tức giận , rất bài xích việc ra khỏi phòng , nhưng cô không thể không khuyên nhủ, cho dù là bị tra tấn kiểu này nhưng cô không thể bỏ quên nhiệm vụ của chính mình.



Thử đọc