Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 8

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Sáng sớm rời giường , Tiểu Ngưng cảm giác được đầu có chút choáng váng nhưng là cô bây giờ không có quyền lợi sinh bệnh nên chỉ có thể nghỉ ngơi vài phút rồi lại bắt đầu rửa mặt , mặc quần áo.

-‘’ Tiểu Ngưng lại đây ăn sáng nào , ăn nhiều nhiều một chút nhé ! ‘’ Sau

khi ly hôn, trên mặt lục mẹ nụ cười dường như xuất hiện nhiều hơn , da thịt so với trước kia cũng mập hơn một chút. Trước kia mỗi ngày đều phải lo lắng ông chồng như con ma bài bạc lại còn cứ uống rượu say là về đối với bà quyền đấm cước đá.


Bởi vì từng trải qua một lần hôn nhân rồi nên lần thứ hai này ba không nghĩ đến ly hôn, tất cả chỉ có thể nhẫn nại. Chính là thật không ngờ chỉ vì như thế mà con gái bà bị bán đi.

Con gái bà cả đời đều bị hủy diệt bởi người mẹ này rồi .

‘’Mẹ , sao mẹ làm nhiều đồ ăn ngon như vậy , sáng sớm không cần vất vả như thế a , tối hôm qua còn gì ăn nốt cũng được mà ! ‘’ Tiểu Ngưng cầm lấy miếng bánh đau lòng nói .

-‘’Tối hôm qua không còn gì cả , với lại như thế này có gì mà vất vả ‘’ Lục mẹ mỉm cười nói . ‘’ Đúng rồi, mẹ lấy một ít đồ thủ công về nhà làm, nhiều ít cũng có thể tăng thêm thu nhập , từ nay về sau con không cần phải tăng ca về trễ như vậy đâu , biết không ? ‘’

Tiểu Ngưng mỗi ngày phải làm việc từ 9h sáng cho đến tận 10h tối khiến cho người làm mẹ đau lòng không thôi.

Tiểu Ngưng lại buông chiếc thìa trong tay , kéo tay mẹ qua : ‘’ Mẹ, thân thể mẹ không tốt , đừng cố sức quá , mẹ nghỉ ngơi là tốt rồi ‘’

-‘’ Thân thể mẹ mẹ biết mà, không có chuyện gì đâu , mẹ ở nhà cả ngày không làm gì thì rất nhàm chán !’’ Lục mẹ vỗ vỗ cánh tay đứa con gái , trấn an con gái không cần lo lắng như vậy.

-‘’ Mẹ , mẹ không được quá sức đâu nhé , cẩn thận đừng để bị mệt quá ‘’ Tiểu Ngưng vẫn là không yên lòng dặn dò .

-‘’ Ừ, con yên tâm . ‘’ Lục mẹ gật đầu cam đoan sau đó thúc giục nói : ‘’ Con ăn nhanh lên không đi làm muộn đấy ‘’

-‘’ Vâng ‘’ Tiểu Ngưng lại mỉm cười , nuốt một ngụm cháo.

Đột nhiên có một cảm giác chán ghét theo dạ dày luồn lên. Muốn nôn !

Tiểu Ngưng lảo đảo im lặng chảy thẳng đến bồn rửa mặt, dùng sức biu ti phun ( =))) ) Nôn , nôn …

Đi theo phía sau cô, Lục mẹ sắc mắt đại biến cau mày nhìn con gái.

Thẳng đến khi trong dạ dày cái gì cũng lấy ra hết , Tiểu Ngưng rửa lại khuôn mặt , thở hổn hển đứng lên , quay đầu về phía sau .

Chứng kiến thần sắc lo lắng của mẹ , Tiểu Ngưng lại miễn cưỡng cười .’’ Mẹ , con không sao. Chắc tại nhà ăn nấu nướng không tốt , mẹ không cần lo lắng a !’’

Lục mẹ nắm lấy bả vai của con gái , nhìn cô cằm chằm nói : ‘’ Tiểu Ngưng nói cho mẹ biết , kì sinh lý của con có đúng ngày hay không ? ‘’

Kì sinh lý ? Tiểu Ngưng con mắt mở thật to , giật mình nửa phút sau đó mới đáp : ‘’ Mẹ , kì sinh lý của con một tháng rồi chưa có tới ‘’

Lục mẹ trước tiên khiếp sợ, mãi về sau phục hồi tình thần mới cầm lấy tay của Tiểu Ngưng .’’ Cùng mẹ đi đến bệnh viện phá đi ! Hiện tại tháng rất nhỏ nên không quá phiền toái đâu ‘’

-‘’ Không, con không muốn ! ‘’ Tiểu Ngưng vội buông tay mẹ ra , lui về phái sau một bước kiên quyết nói : ‘’ Mẹ, con muốn sinh đứa con này, con muốn giữ lại nó ‘’

-‘’ Tiểu Ngưng , con điên rồi sao ? ‘’ Lục mẹ loạng choạng thân mình, nhẹ nhàng nói nhưng mắt đã ẩn chứa lệ : ‘’ Con không thể giữ đứa bé này được , con mới có 17 tuổi, con còn có tương lai , nếu con sinh đứa bé này ra thì cuộc đời con như xong rồi , con có biết không ? Tiểu Ngưng à, đứa bé này là điều sỉ nhục của đời con, con tuyệt đối không thể giữ lại ‘’ 



Thử đọc