Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 41

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Đau khổ sau cự tuyệt, Tiểu Ngưng nghĩ tới chuyện có nên rời đi hay không. Dù sao lúc trước hắn đã nói muốn thả cô, chỉ là cô muốn kiên trì chiếu cố hắn thêm một thời gian nữa.

Hiện tại cuộc sống của hắn trong trạng thái rất tốt, sáng sớm đi chạy bộ, thời gian ở ngoài cũng lâu hơn, hơn nữa nụ cười trên mặt cũng nhiều, hắn càng ngày càng khỏe mạnh.

Cho nên hiện tại cô đã không có lý do ở lại?

Ý nghĩ rời đi hành hạ cô suốt cả đêm, trằn trọc suy nghĩ. Tiểu Ngưng nghĩ lúc Đường Hạo chạy bộ vào sáng sớm sẽ tới thỉnh cầu chuyện rời đi.

Đường Hạo trầm mặc không nói ngồi xuống trên ghế đá, sắc mặt trở nên càng ngày càng khó coi.

Tiểu Ngưng lưu luyến theo dõi khuôn mặt anh tuấn của hắn, trong nội tâm có vô tận không nỡ. Nước mắt trong nháy mắt làm mơ hồ tầm mắt của cô, môi khẽ run lên.

”Thiếu gia. . . . . .” - Thật lâu không thấy đáp lại , cô bình tĩnh nén lại tiếng khóc.

Đường Hạo uống xong chai nước, tức giận hỏi: “Bởi vì bây giờ ta không đụng vào cô, cho nên cô muốn đi sao?”

“Không. . . . . .” - Tiểu Ngưng thật không ngờ hắn sẽ nói như vậy, cô lắc đầu chối bỏ.

Đường Hạo không để cho cô cơ hội nói chuyện, tiếp tục nói: “ Có phải là bởi vì ta không đụng cô, cô cảm thấy ta không tốt? Hay là bởi vì cô không chịu nổi, muốn đi tìm đàn ông khác bên ngoài?”

Vừa nghĩ tới cô sốt ruột rời khỏi mình vì cô nghĩ đến nam nhân khác, trong lòng của hắn tựu một hồi bối rối.

“Không phải, thiếu gia!” - Tiểu Ngưng đi đến ngồi xổm bên cạnh nắm lấy vạt áo hắn: “Thiếu gia, em là cảm thấy anh bây giờ dường như không cần em nữa, cho nên em mới muốn đi . . . . . .”

Đường Hạo dùng sức đẩy cô ra, Tiểu Ngưng ngã xuống trên đất. Trong lòng tràn đầy ly biệt bi thống cũng không có cảm giác đau đớn.

Hắn phải đem cô đẩy ra, nếu không khó đảm bảo rằng hắn sẽ không sẽ đem cô treo lên giữa không trung, hoặc là một đấm đem cô ~ thanh tỉnh.

Cũng bởi vì đêm qua hắn không có muốn cô sao? Cho nên hiện tại cô phải đi? Thật sự là không phân biệt tốt xấu không nhìn được nhân tâm tốt, cô không hiểu được hắn là tại vì tôn trọng cô, bảo vệ cô sao?

Hai tay của hắn nắm chặc thành nắm tay lạnh lùng nói: “ Lúc trước thả cô đi, cô lại không đi, hiện tại cô nghĩ đi là muốn đi sao? Đừng có nằm mơ, bổn thiếu gia hai ngày này tâm tình không tốt, đừng cùng ta thảo luận vấn đề này nữa!”

“Chính là thiếu gia, anh bây giờ đã tốt hơn rồi, em ở đây đã không còn tác dụng nữa?”

”Tác dụng? Ta không đụng cô, cô đã cảm thấy không hữu dụng rồi phải không?”

”Ta thấy cô thật ngốc, đừng nghĩ sẽ rời bỏ được ta. . . . . .”

Nói xong, hắn đứng lên bước về nơi khác.

Ngồi ở phiến đá cuội dưới đất, Tiểu Ngưng ngừng khóc, ngược lại cô thở dài một hơi nhìn theo bóng hắn xa khuất.

Lau khô nước mắt, cô đứng dậy: “Có cái gì thật là cao hứng ? Tại sao phải cao hứng!” - Cô có chút tức giận hỏi chính mình, kỳ thật cô đã sớm biết rằng đáp án.

Cô không bỏ đi được, thật sự không đi được. . . . . .

“Rinh. . . . . .” - Trong đại sảnh đột nhiên vang lên tiếng chuông.

Điện thoại vang lên sáu bảy hồi chuông, không thấy có người tới nghe điện thoại.

Tiểu Ngưng suy nghĩ vài giây đồng hồ, hay là cầm điện thoại lên.“Uy , ai vậy . . . . .”

” Xin chào, xin hỏi Lục Giai Ngưng có ở đây không?” - Trong điện thoại vang lên tiếng nói của một chàng trai trẻ tuổi.

Tiểu Ngưng đột nhiên ngẩn ra, dừng lại sau một hồi mới ngơ ngác hỏi: ” Anh . . . . . Chu Thích!”



Thử đọc