Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 405

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Edit: Meimoko

Nguồn: lacthuylinh.wordpress.com


________

Tiếp đó, lại có một vị tổng tài lung la lung lay thân thể đi đến bên cạnh Đường Hạo.

“ Có gì mà không được chứ? Đây chính là mỹ tửu, càng uống càng thêm trẻ! Đây là một thứ rất tốt đấy, còn trẻ nên uống nhiều mới giữ được sắc đẹp, đúng không………em dâu?”

Tiểu Ngưng nhìn người đang mời mình uống rượu, khó xử không biết nên từ chối như thế nào.

Đường Hạo vươn tay qua trước mặt cô, chặn đứng cuộc chiến rượu vang: “ Ly rượu này vẫn là để tôi uống thì hơn! Các vị ngồi đây ai cũng kết hôn sớm hơn tôi hẳn là phải hiểu được phụ nữ có một thời kì không uống được rượu, đúng không? Ly rượu này, tôi uống, được chứ?”

“ Hóa ra vị hôn thê của Đường tổng đang mang thai sao? Ha ha, đương nhiên là không thể uống rượu được rồi!” Một vị phu nhân nhìn Đường Hạo và Tiểu Ngưng bằng ánh mắt hâm mộ, giải vây giúp.

Nhưng mà, Đường Hạo giúp Tiểu Ngưng uống rượu thì vẫn bị phạt uống liền bal y. Nhìn hắn cứ một ly lại thêm một ly vào miệng, Tiểu Ngưng nhịn không được mà đau lòng.

Tiệc rượu tàn, lúc đi ra khỏi thang máy, Tiểu Ngưng bắt gặp một người không thể nào ngờ tới.

Đó là Tiền Lỵ Nhi.

Chỉ thấy Tiền Lỵ Nhi mặc một bộ lễ phục màu đen bó sát, đứng cạnh một người đàn ông đứng tuổi béo ị. Mà cánh tay to phì của ông ta cứ bóp lấy ngực của Tiền Lỵ Nhi, thậm chí một bàn tay đã tiến sâu vào trong cổ áo của cô ta.

Lúc Tiểu Ngưng nhìn thấy Tiền Lỵ Nhi thì đồng thời Tiền Lỵ Nhi cũng đưa ánh mắt về phía Tiểu Ngưng và Đường Hạo.

Vẻ mặt cười cợt nhanh chóng biến mất, Tiền Lỵ Nhi xấu hổ rồi chuyển thành hận ý. Cô ta kéo tay người đàn ông kia xuống.

Cố gắng nở nụ cười thật tươi đi về phía Tiểu Ngưng và Đường Hạo, thoáng ngẩng đầu lên, rất tự nhiên chào hỏi Đường Hạo như hai người thân thiết: “ Hạo, nhìn thấy em sao chẳng lên tiếng gì cả vậy? Chúng ta bất quá cũng chỉ mới xa cách nhau vài ngày, anh đã quên em rồi sao?”

Đường Hạo nhíu mày nhìn thẳng vào cô ta, đánh mắt về phía người đàn ông kia, sau đó nhắc nhở: “ Ha ha,…..tôi nghĩ không tiện quấy rầy chuyện tốt của cô, cho nên mới không lên tiếng…..Ha ha! Chú ý nhé, nghe nói ông chủ Bạch đây là một người dễ ghen lắm đấy! Nhìn kìa, hình như sắc mặt của ông ấy có vẻ không tốt cho lắm…..”

Nghe xong lời của Đường Hạo, Tiền Lỵ Nhi sợ hãi xoay người lại. Cô ta nhìn thấy gương mặt xám xịt của ông chủ Bạch thì nhanh chóng chạy lại tươi cười làm nũng: “ Ông chủ Bạch, em nhìn thấy bạn cũ nên đi nói chuyện vài câu thôi mà! Đừng giận em nhé! Không thể giận em nha…”

Vừa nói chuyện, cô ta còn cố ý dán chặt thân thể lên người ông ta, ra sức vặn vẹo.

Đường Hạo kéo lấy tay của Tiểu Ngưng, ý bảo cô không cần phải nhìn nhiều làm gì, sau đó đi ra khỏi cửa chính của khách sạn.

Ánh đèn neon ngũ sắc bao phủ lên hai người bọn họ, khiến cho bọn họ nhìn rõ được nhau. Cô ngửa đầu lên nhìn hắn, trong đôi mắt xinh đẹp phát ra ánh hào quang: “ Anh và Tiền Lỵ Nhi hay gặp nhau sao? Tại sao không nghe anh nhắc đến!?”

Đường Hạo lôi kéo cô tiếp tục đi về phía trước, thẳng tiến về bãi đậu xe: “ Có gì đáng để nói sao?”

“ Anh cho rằng không có chuyện gì đáng nói ở đây sao? Đường Hạo, cô ấy chính là vị hôn thê trước kia của anh!” Tiểu Ngưng chạy lên phía trước hắn, cong môi lên nói. Cô muốn giả bộ không có vấn đề gì cả nhưng không hiểu sao vẫn nổi cơn ghen, trong lòng không thoải mái.

“ Một vài buổi tiệc xã giao, bọn anh có gặp! Sau đó thì hầu như không bao giờ chạm mặt nhau cả, chỉ có như vậy thôi!”

Lúc này, nhân viên ở bãi đậu xe đã lái xe ra cho Đường Hạo. Cậu ta cũng kính trao trả chìa khóa xe cho hắn.

“ Chỉ lần này thôi sao?” Giữ lấy cánh tay hắn, cô lo lắng hỏi.

“ Đương nhiên chỉ có lần này! Em đang lo lắng điều gì? Để anh nói cho em nghe một lần nữa nhé: Anh yêu em!” Đường Hạo kéo cô qua, chuẩn xác hôn lên môi cô.

Tiểu Ngưng không thích, đẩy hắn ra. Cũng may, bây giờ đang là buổi tối, bằng không ai cũng có thể nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ bừng của cô.

Phịch! Đường Hạo mở cửa lái phụ, nhìn Tiểu Ngưng nói: “ Lên xe!”

“ Không! Hôm nay em lái xe!” Tiểu Ngưng giật lấy chìa khóa trong tay hắn, sau đó vượt qua đầu xe, đi về vị trí lái.

Đường Hạo đứng ở cửa lái phụ híp mắt nhìn cô: “ Em nghĩ rằng anh uống quá nhiều ư?”

Tiểu Ngưng ngồi vào ghế, quay đầu nhin hắn nói: “ Anh đã uống rươu, không thể lái xe! Bằng không em sẽ rất lo lắng!”

Người đàn ông này thật đúng là…… Chẳng lẽ không biết chính mình năm đó vì sao lại xảy ra tai nạn ư? Vậy mà vẫn còn mạnh miệng như thế, không biết tự đi mà chiếu cố chính bản thân mình hay sao?

Đường Hạo hiểu được Lục Giai Ngưng đang lo lắng gì, ngồi vào trong xe liền lập tức giải thích: “ Anh bình thường khi uống rượu đều gọi người đến đón. Nếu như anh tự mình lái xe trở về thì nhất định sẽ không uống rượu.”

Tiểu Ngưng nhướn lông mày, nhìn hắn một cái, theo thói quen hỏi: “ Thật sao?”

“ Trăm phần trăm là sự thật! Anh trên có ba mẹ, dưới có hai đứa con đáng yêu, quan trọng nhất chính là còn có một cô gái đáng yêu yêu anh đang chờ anh chiếu cố, làm sao có thể để chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng được, đúng không?” Đường Hạo xoay người nhìn cô. Ừm, trọng trách nặng nề như vậy, cô có hiểu không đây?

“ Đừng có nhìn em như vậy?” Tiểu Ngưng tránh né khỏi gương mặt của hắn, sau đó khởi động xe: “ Đúng rồi! Trước kia khi đi tham dự những buổi xã giao như vừa rồi, anh đi cùng với ai?’

Cô không tin hắn không mang theo bạn đi cùng.

“ Này, anh không có! Em đừng có nghĩ như vậy? Một năm vừa qua, nếu có phải đi dự tiệc thì anh cũng chỉ dẫn theo Đình Đình hoặc thư ký thôi! Haizza, chuyện này thật sự tiêu tốn rất nhiều tiền của anh đấy! Mỗi lần đều bị bọn họ hung hăng hét số cao!”

Nghe được lời hắn giải thích, Tiểu Ngưng cảm thấy lòng mình vô cùng ngọt ngào….

Rảnh rỗi không có việc gì, Đường Hạo đành bật radio lên. Lập tức, trong xe vang lên những tin tức gần đây nhất.

“……Đài chúng tôi vừa mới nhận được tin, một cô gái trẻ nhảy từ lầu hai mươi xuống, tử vong tại chỗ. Cảnh sát đang tiếp tục điều tra. Nạn nhân tự sát hay bị mưu sát đến nay vẫn chưa thể xác định được. Nạn nhân ước chừng hai mươi lăm tuổi. Đài chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật thông tin. Tiếp sau đây là tin tức tài chính……”

“ Tầng hai mươi? Trời ạ, kinh khủng quá!” Tiểu Ngưng nhịn không được mà sởn cả tóc gáy, “ Cuộc sống bây giờ có quá nhiều áp lực, mới có hai mươi lăm tuổi mà đã chết thảm như vậy…..”

“ Anh nhớ trước kia cũng từng có người…..”

“ Im miệng! Không được phép nói! Anh còn dám giễu cợt em sao? Nếu không phải lúc ấy anh khi dễ em thì em cũng đâu có thảm như vậy?”

Đường Hạo nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc trên má của Tiểu Ngưng, chân thành thâm tình nói: “ Cho nên, anh nhất định sẽ yêu thương em hơn gấp bội! Ngưng, chúng ta sinh thêm một đứa con nữa nhé!”

“ Ừ! Nhất đinh! Em muốn đứa con bị mất trước kia trở về với em!” Tiểu Ngưng nhìn hắn nói, và cũng là tự nói với chính mình.

Xe chạy hơn 10 phút thì đến khu chung cư cao cấp của Tiểu Ngưng.

Khi bọn họ vừa mới đỗ xe xong, đi thẳng lên nhà thì có hai viên cảnh sát đi đến trước mặt. Họ đưa ra giấy chứng nhận, rồi nói với Đường Hạo: “ Xin hỏi, ngài là Đường tiên sinh có đúng không?”



Thử đọc