Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 38

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Tiểu Ngưng đang ngạc nhiên trước việc chăn đệm tự nhiên bị đem ra phơi thì bị câu nói “Ai cần cô quan tâm nhiều như thế hả , hát thì cứ hát đi” của hắn chặn miệng .Tiểu Ngưng thật không tin được hắn sẽ thích nghe cô ca hát. Ban đầu thì ý tứ của hắn thật chả tốt lành gì, thế nhưng nhìn thấy sự thưởng thức được biểu lộ rõ ràng của hắn, Tiểu Ngưng càng hát lại càng hăng say hơn , dần dần sự thẹn thùng cũng ít đi nhiều.

Và thế là trong những ngày kế tiếp, Đường Hạo cứ mỗi sáng sớm đều đúng giờ đi tản bộ, sau đó ngồi ở mặt cỏ lắng nghe Tiểu Ngưng hát hò .

Tất nhiên là hắn vẫn không chừa được cái thói hung dữ, thế nhưng đều chỉ giới hạn trong lời nói. Ngu ngốc , ngu ngốc – những từ đó có vẻ như hắn rất thích dùng khi gọi Tiểu Ngưng.

Ngây người nhìn ngắm vẻ mặt tuấn mỹ của hắn, không hiểu tại sao Tiểu Ngưng cảm thấy như có chút tình cảm nhen nhúm lên.

Hắn có thích cô không ? Cô không dám xác định, nhưng so với trước đây thì hắn đã tốt hơn hẳn, những lời nói mang thái độ sự trào phùng, khinh bỉ , cùng lạnh lùng ít đi trông thấy. Hắn yêu chiều cô hơn, thích cô nhiều hơn , những nụ cười vui vẻ cũng nhiều hơn trước. Chỉ là, hắn cũng không chạm vào cô nữa. Đương nhiên bọn họ cũng có những lúc nói chuyện phiếm đến tận đêm khuya, nhưng lúc đi ngủ , hắn sẽ đuổi cô về phòng mình .

Cô không rõ,tại sao hắn lại cư xử như thế ! Cô rất, rất muốn hỏi hắn , thế nhưng biết mở lời thế nào đây ? Quá xấu hổ!

-”Tôi khát!” Dọc theo con đường nhỏ , hắn đã chạy được một vòng rồi, trên trán cũng đã lấm tấm mồ hôi , hắn thản nhiên quay ra nói với cô.

Tiểu Ngưng lại nhìn cái chai nước đã sớm trống trơn trong ta , nhịn không được oán trách trong lòng ,hắn là robot uống nước hả trời, rõ ràng hôm nay cô đã chuẩn bị một chai nước siêu to như thế , vậy mà vèo cái hắn đã uống hết sạch rồi. “Anh chờ một chút nhé, em đi lấy ngay đây!”

-”Khi tôi chạy bộ thì cô phải sớm chuẩn bị chứ, cô không thấy là trời rất nóng à ?”. Trải qua mấy ngày qua “phơi nắng”, Đường Hạo trắng trẻo đã đen đi rất nhiều, thế nhưng điều này lại làm cho hắn thoạt nhìn càng thêm mê người.

Tiểu Ngưng nghe thấy lời cằn nhằn của hắn, cô biết là phải nhanh chóng thoát khỏi cái khu vực có thể gây nổ này. Biện pháp làm cho đại thiếu gia nhà cô bớt giận tốt nhất chính là nhanh nhanh mang nước “giội” nha .

Đi khuất khỏi tầm mắt của hắn rồi, cô chầm chậm trở lại phòng, bởi vì bước chân của cô từ trước đến nay đều rất nhẹ, bởi vậy nên Tào quản gia cùng cô hầu béo không hề hay biết, vẫn rôm rả nói chuyện cùng nhau .

-”Ha ha, hiện tại thiếu gia cùng Tiểu Ngưng cảm tình đã khá lên nhiều nhỉ , tôi thấy hình như hai người bọn họ đang yêu nhau!”. Cô hầu béo cười hì hì nói, miệngcười đã rộng đến tận lỗ tai đằng sau .

-”Tiểu Ngưng là cô bé hiền lành , xinh đẹp, đáng yêu động lòng người, thiếu gia đương nhiên sẽ thích!” . Bộ dáng của Tào quản gia giống như hết thảy đều trong sự liệu của bà.

Nghe thấy nhân vật chính trong câu chuyện của họ là cô cùng Đường Hạo, Tiểu Ngưng lại càng thẹn thùng, không dám phát ra âm thanh . Ha ha, bọn họ đều nhìn ra được Đường Hạo yêu mến cô sao? Vậy không phải là ảo giác của cô ?

Một cảm xúc ngọt ngào không nói lên lời chậm rãi lan tỏa khắp lồng ngực, Tiểu Ngưng lại nhịn không được nở một nụ cười thật tươi.

-”Tôi luôn luôn cầu xin ông trời, nhất định phải để thiếu gia của chúng ta có thể trở nên lạc quan như trước .” Cô hầu béo miệng lẩm nhẩm cầu thần bái Phật “Ai,thế nhưng cầu thần bái Phật, cũng không bằng Tiểu Ngưng của chúng ta . Ha ha, Tiểu Ngưng thật sự là một cô bé rất dũng cảm , bị treo tại không trung như vậy , thế mà ngay cả gọi cũng không có kêu một tiếng! Kỳ thật chắc cũng có sợ hãi, nếu không cũng không thể cả đêm đái ba lượt giường!”

Tào quản gia đem cái bàn lau sạch sẽ, uống xong một ngụm nước liền đáp lời : “Sao mà không sợ được chứ, may mà không có tình huống gì xấu hơn xảy ra . Mấy ngày nay cô bé ấy đều không có đái dầm chứ ? !”

-”Không có đâu, tôi đặc biệt mỗi ngày đều xem giường đơn của cô bé , không có. . . . . .”

Tiểu Ngưng đỏ bừng cả khuôn mặt , cũng không biết khi nào thì mình đã đi ra đến sân , trong đầu chỉ tràn đầy suy nghĩ về cái vụ xấu hổ đó, sự thật sao? Đái .. đái dầm sao ? Trời ơi là trời !

Chết mất, cô thật sự muốn tìm xem có cái động nào để chui vào, vĩnh viễn không cần phải đi ra!



Thử đọc