Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 378

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Edit : Kazumi

Beta: Meimoko


________

Ngồi ở xe Đường Hạo lại lần nữa vùi điếu thuốc đang hút vào trong gạt tàn, hành động này không biết là khuya nay hắn đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần.

Hôm nay hắn đến công ty, liền đi nhanh đến chỗ Lục Giai Ngưng làm việc. Kết quả là chờ thật lâu cũng không thấy cô đi ra. Cuối cùng, hắn hỏi nhân viên thì biết cô đã ra về từ sớm.

Hắn liền móc điện thoại điện cho Luc Giai Ngưng, cô không những không bắt máy mà còn tắt luôn điện thoại. Làm cho hắn càng thêm lo lắng, chỉ có thể đứng dưới nhà trọ của cô mà đợi.

Bây giờ đã là 10 giờ tối mà Tiểu Ngưng lại vẫn chưa xuất hiện.
Thời gian cứ thế trôi qua, Đường Hạo càng lúc càng lo lắng. Hắn bức bối, bất an…Liền khởi động xe chạy nhanh ra bên ngoài khu nhà trọ để tìm kiếm Lục Giai Ngưng.

Khi đang lái xe chạy ra đường lớn thì phía sau xe Đường Hạo có một chiếc xe con dần dần chạy tới, hướng tiến vào khu nhà trọ.

Trong màn đêm, ánh đèn xe chiếu ra hai vạch ánh sánh trải dài, chiếu sáng cảnh vật phía trước.

Hải Uy liền xuống xe trước,bước nhanh qua đầu xe, mở cửa xe cho Lục Giai Ngưng bước ra :” Chị Ngưng,về đến nhà rồi !”

Lục Giai Ngưng nhìn dáng vẻ của Hải Uy buồn cười, cánh môi rất nhanh run run.
“Eh, chị Ngưng, đã nói rồi, muốn làm đại sự thì chị không thể cười!” Hải Uy bất mãn nói

Lục Giai Ngưng cố gắng không cười chỉ mỉm nhẹ, hít thở thật sâu nghiêm túc nói:”Được rồi, được rồi ! Tôi không cười ,nhất định không cười mà !”

“Tôi đưa chị lên lầu !” Hải Uy đưa cao cánh tay hướng về phía Lục Giai Ngưng, ân cần nói.

Tiểu Ngưng vui vẻ đưa tay vòng qua khuỷ tay của Hải Uy, xem như chị em thân thiết và nói :” Được….”

Cô lấy chìa khoá tra vào ổ “tách”. Lập tức cánh cửa nhà trọ mở ra, hai người cùng nhau đi vào nhà.

Bước tới cánh cửa thì Hải Uy dừng bước nói : ” Tôi tiễn chị tới đây thôi….”

Dù sao cũng đã hoàn thành tâm nguyện, cậu cũng thật sự không dám ban đêm tiến vào phòng của Tiểu Ngưng, có nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Tiểu Ngưng nhịn cười và gật gật cái đầu.Trời ạ, từ khi còn bé cô không hề biết trò này ….thật là quá buồn cười mà ! Bây giờ phải cố gắng diễn cho đạt :”Cám ơn cậu đã đưa tôi về”

Nói xong, Tiểu Ngưng xoay người muốn đi mở cửa!

“Không hôn từ biệt à!?” Hải Uy chồm tới Tiểu Ngưng, nhắm vào khuôn mặt xinh đẹp mà hôn một cái

“Chụt”-”vụt”. Hai tiếng động vang lên

Đồng thời, công tắc điện đột nhiên mở ra, từ từ bước ra một thanh niên,dáng người cao ráo, nét mặt anh tuấn,ngữ khí bất phàm, không ai khác chính là Đường Hạo.

Trạng thái lo lắng ban đầu trong nháy mắt chuyển thành lạnh như băng,toàn thân phát loại hàn băng này ra khiến người ta khiếp sợ.

Hải Uy và Tiểu Ngưng cùng lúc hướng ánh mắt về Đường Hạo,khí băng toả ra làm hai người họ có cảm giác bị đông cứng.

Hải Uy nhíu mày, trong lòng thầm trách, thật là xui xẻo, trò chơi mới vừa bắt đầu, cậu nghĩ sẽ diễn thật tốt nhưng giờ chưa gì đã bị anh Hạo kia bắt được.

Bất quá, trò chơi mới là vừa mới bắt đầu, cậu đương nhiên không nghĩ nhanh như vậy đã chấm dứt, cậu muốn tiếp tục chơi!

Tiểu Ngưng nhìn Đường Hạo một hồi lâu, sững sờ…giật mình, lập tức càng thêm thân mật, dựa sát vào người Hải Uy, trên mặt nở một nụ cười sáng lạn.

Cố tình không nhìn Đường Hạo,đem hết ánh mắt tâm tình nhìn vào khuôn mặt tươi trẻ của Hải Uy “Hải Uy,lái xe về cẩn thận!Lái chậm một chút, về tới khách sạn điện thoại báo chị biết nhé!”

Lần này đổi lại Hải Uy muốn cười rồi, thật không ngờ chị Ngưng lại thể hiện tình tứ quan tâm như vậy qua cách nói chuyện.Hải Uy nở nụ cười, gật gật đầu nói ” Được, chị cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé!”

Sau đó Hải Uy ra vẻ tự nhiên xoay thân thể lại, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của Đường Hạo, nói “Anh Hạo, đến thăm Ngưng à?”

Lúc này, trên trán đã là nổi gân xanh, trên gương mặt Đường Hạo rõ ràng co rúm vài cái. Đôi mắt phảng phất như dao găm nhìn quét qua hai người bọn họ.

Vài giây đồng hồ sau, Đường Hạo mới mở miệng,ánh mắt lạnh tới tận cùng nói ” Hai người hẹn hò đến khuya như vậy mới về, xem ra rất vui vẻ thì phải?!”
Hai chữ hẹn hò này, Đường Hạo phải nghiến răng nghiến lợi mới nói ra được.

Hải uy nhún nhún vai, thoải mái thừa nhận nói: “Đúng rồi, dùng bữa tối sau đi bờ biển đi lòng vòng!”

”Cút đi!” Cố gắng đè xuống tính tình nóng nảy Đường Hạo, rốt cuộc không cách nào khống chế được tính tình của mình. Hắn đưa nắm tay lên liền hướng tới mặt Hải Uy mà đánh.

Từ nhỏ đã lăn lộn giang hồ đánh đấm, Hải Uy đương nhiên không dễ gì lãnh trọn cú đấm của Đường Hạo, hơi nghiêng người Hải Uy tránh thành công cú đấm đó

Tiểu Ngưng nhìn Đường Hạo muốn đánh Hải Uy, vội vàng chạy tới chắn giữa hai người, ngăn cản Đường Hạo.”Tôi nghĩ chuyện của tôi không cần anh bận tâm, anh và tôi một chút quan hệ cũng không có. Đường Hạo,tôi nói cho anh rõ, anh không là gì của tôi cả !Anh đi đi,đi ngay.”

Đường Hạo nhìn xem thái độ của cô biểu hiện sự lo lắng cho Hải Uy, còn lại nói những lời vô tình đối với hắn,thì càng tức giận hơn.Hắn thật sự điên lên muốn tới bóp cổ cô cho đến chết,tức giận lên tới đỉnh điểm hắn bất giác cười lên vài tiếng “Lục Giai Ngưng,tôi không có điều gì để nói về những chữ trên người của cô, nó thật sự rất xứng với cô !”

”Đường Hạo, tôi hận anh!” Tiểu Ngưng nghiến răng nghiến lợi nói, hai tay dùng sức đánh vào người Đường Hạo.

Hải Uy đem Tiểu Ngưng kéo sang một bên, sau đó cố ý quay sang hướng Đường Hạo nói ra: “Anh Hạo, chị Ngưng tuy là mẹ của hai đứa trẻ nhưng hiện tại chị ấy độc thân, chị ấy có sự lựa chọn cho riêng mình,anh không thể tước đi cơ hội chọn lựa của chị ấy.Anh cũng có thể theo đuổi chị ấy, xem cuối cùng ai sẽ làm chị ấy siêu lòng !”

”Câm miệng, mày chỉ là nói lời dư thừa ở đây thôi!”Đường Hạo lạnh giọng trách khứ.”Hải Uy, tao cho mày biết, nếu như mày còn dám tới lui với người phụ nữ của tao, tao nhất định sẽ đối với mày không khách khí! Đừng trách tao không có nhắc nhở trước, tao đủ năng lực để cho công ty mày đóng cửa!”

Tất cả nam nhân đều cao ngạo , tuy nhiên hiện tại thực lực Hải Uy bây giờ không bằng Đường Hạo, nhưng cậu cũng tuyệt đối không phải bị người khác dồn vào đường cùng,Hải Uy chậm rãi khơi mào khóe môi, mắt nhìn thẳng Đường Hạo nói ra : ” Anh Hạo, em không phải không biết chị Ngưng là người phụ nữ của anh, nhưng em đã dám theo đuổi thì cũng đã chuẩn bị tất cả rồi, nếu như anh thật sự muốn đối phó em,như vậy em sẽ chuẩn bị nghênh chiến”

”Hải Uy. . . . . .” Tiểu Ngưng thật không ngờ Hải Uy sẽ nói như vậy

“Chị Ngưng, chị không cần nói gì hết, tôi thích chị ! Vì chị, dù phải làm bất cứ chuyện gì em cũng cảm thấy đáng giá! “ Hải Uy đưa ánh mắt thân tình nhìn Tiểu Ngưng, thong dong không có chút sợ hại nào, phút chốc nhập vai diễn thành thục không còn ngại nữa, nét mặt tỏ ra ý chí kiên quyết.

Cậu mỉm cười để cho Tiểu Ngưng thêm dũng khí, Tiểu Ngưng không tức giận nữa, mỉm cười nhìn Đường Hạo.” Đường Hạo, lời nói Hải Uy nói ra cũng là những lời tôi muốn nói”. Cô chỉ vào lòng ngực mình mà nói ra : ” Tôi, Lục Giai Ngưng là của chính mình, không phải là vật sở hữu của anh! Anh không có quyền đến đây muốn làm gì thì làm, la hét hay ra lệnh cho tôi ! Tôi có quyền chọn người đàn ông cho mình !”



Thử đọc