Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 329

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Edit Meimoko

_____

“Thật là một bãi cỏ đẹp! Từng chỗ đều rất đẹp!” Lúc đi vào bãi cỏ, Bạch Phương Úc cảm giác trái tim mình như bị ai đó hung hăng đánh tới, lông mày chau lại thật sâu. Trong nháy mắt, cảnh tượng trong mộng cùng hiện thực giống như hòa làm một, làm cho đầu cô lại bắt đầu đau nhức.

Tuy càng nhìn mặt cỏ, đầu cô lại càng đau nhức, càng khó chịu, nhưng cô vẫn nhịn không được mà nhìn đi nhìn lại bãi cỏ. Trời ạ! Vì sao lại giống cảnh trong mơ đến thế? Tại sao có thể như vậy ? Cô nghi hoặc nheo mắt lại.

Nghe thấy tiếng thở càng lúc càng hổn hển của cô, Đường Hạo nhanh chóng đỡ lấy người cô: “Làm sao vậy? Khó chịu ở đâu?”

“Không, em rất khỏe! Em rất thích ở đây!” Sáng sớm, đứng ở một mảng lớn bãi cỏ trước, ngửi hương vị nhàn nhạt của cỏ xanh, làm cho cô nhịn không được muốn tiến đến bãi cỏ.

Cô bỏ giầy ra, sợ giẫm lên sẽ làm xấu mặt cỏ đang đẹp, bàn chân trắng tuyết đi lên bãi cỏ xanh: “Thật thoải mái! Cảm giác này rất quen thuộc!”

“Quen thuộc? Có phải em cảm thấy trước kia đã tới đây đúng không?” Đường Hạo như là tùy tiện hỏi, chỉ sợ sẽ khiến cô phản bác lại.

“Giống như đã từng, trong nhà của em cũng có mặt cỏ như vậy, có thể là cảm thấy rất quen thuộc!” Lòng bàn chân mẫn cảm tại tiếp xúc với những giọt sương long lanh thì cô lập tức phát ra một tràng cười.”Ha ha, rất ngứa này. . . . . .”

Lập tức, cô ngồi xuống trên mặt cỏ.

Trong nháy mắt, hình ảnh một cô gái mặc đồ thể thao, tết tóc đuôi ngựa gã ngồi trên mặt cỏ, thoáng cái hiện lên trong đầu của cô, cực kỳ rõ ràng. Chỉ là, cô không có nhìn được gương mặt của cô gái đó, chỉ thấy được bóng lưng mảnh khảnh của cô ta.

Bạch Phương Úc lắc mạnh đầu, muốn tiếp tục nhớ lại thêm một chút. Đáng tiếc, vô luận cô nghĩ như thế nào cũng nhớ không nổi.

“Phương Úc, làm sao vậy?”

“Không có gì!” Bạch Phương Úc mỉm cười, sau đó hai tay ôm đầu gối, chậm rãi ngâm nga ca khúc cô thích nhất.

Đường Hạo nhìn chằm chằm vào bóng hình trên cỏ, trong lòng không ngừng nói: em vẫn không thay đổi, vẫn là em!

Giống như là kìm lòng không được, Đường Hạo cũng ngồi xuống bên cạnh cô, lắng nghe tiếng ca quen thuộc. Tuy hiện tại giọng của cô không còn thanh tịnh như những năm đó, nhưng hắn vẫn cứ say mê như vậy.

Nhìn Bạch Phương Úc ngồi ở mặt cỏ, Dương Dương hổn hển nắm chặt nắm tay nhỏ:”Nhị Nhị, chị xem! Chị có thấy người này muốn ngồi vào vị trí của mẹ chúng ta rồi không? Ba cũng để cho cô ta ngồi ở trên mặt cỏ!”

“Ngồi ở bãi cỏ thì sao?” Nhị Nhị cũng ngồi trên sân thượng, không hiểu hỏi.

“Chị không biết à? Trước chỉ có mẹ mới có thể tùy tiện ở đàng kia chơi, em cũng không thể được! Có mấy lần em chạy đi vào, ba đều nổi trận lôi đình, nói cho em biết, chỗ đó chỉ thuộc về mẹ!”

“Bây giờ người phụ nữ kia ngồi lên trên đó, không phải là đem thứ thuộc về mẹ phá hư hay sao?” Nhị Nhị cũng tức giận nói. Cô bé hiện cũng thật sự rất tức giận. Bởi vì, ba căn bản là không quan tâm đến đứa con gái vừa nhận tổ quy tông là cô bé, trong lòng hay trong ánh mắt đều là người phụ nữ kia, khiến cho cô bé cảm thấy như bị bỏ rơi. Đồng thời, cô bé cũng tự nói với mình không được yêu quý người đàn bà kia.

“Đúng vậy! Cho nên em rất tức, Nhị Nhị, chị nói chúng ta nên làm như thế nào?” Dương Dương gật đầu nói. Sau đó, trên khuôn mặt xinh xắn của Nhị Nhị nổi lên vẻ toan tính, ánh mắt sáng ngời rất nhanh chuyển động. Rất nhanh, một mưu kế đã hình thành trong đầu của cô bé.

“Đây không phải là do em nói muốn trị cô ta hay sao? Chị cũng là vắt óc mới nghĩ ra kế này đấy!” Nhị Nhị cũng đi theo trong chỗ đất trống để tìm thứ cần tìm. Nhưng chỗ này vốn là khu biệt thự cao cấp, không giống như những nơi công viên đô thị tập trung nhiều nhà dân, thứ mà bọn nó muốn tìm đâu thể có ở đây. Thật là tự làm khổ nhau mà!

Đột nhiên, một con chó lớn chạy đến bên cạnh hai đứa nó. Cả hai đứa lúc nhìn thấy con chó, trong nháy mắt sôi trào hoan hô vui vẻ.

“Có tìm được hay không?” Nhị Nhị rất nhanh chạy đến, vỗ phía sau lưng Dương Dương hỏi.

“Còn chưa có! Chủ ý của chị sao mà khó làm quá vậy? Muốn đi đâu tìm vật đó bây giờ?” Dương Dương mở mắt to giống như đánh rơi trên mặt đất, nháy cũng không nháy tìm kiếm lấy thứ mà chị gái nó nói.

“A ! A! Đi theo nó! Đi theo nó, nhất định sẽ tìm được đồ chúng ta muốn!” Nhị Nhị trước đi theo sau mông con chó vừa rồi, sau đó quay đầu kêu Dương Dương:”Nhanh lên , đừng để nó đi mất!”

Dương Dương vừa chạy lại vừa đập tay với chị gái, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo con chó bốn chân đang chạy.

Bọn họ chít chít trách trách khiến cho con chó kia hiếu kỳ dừng lại, xoay người lại nhìn xem bọn họ.”Gâu. . . . . . Gâu . . . . .” Con chó chăm chú nhìn chằm chằm vào hai đứa, kêu hai tiếng, tựa hồ muốn nói bọn nó đừng có đi theo mình.

Nhị Nhị từ cái túi nhỏ bên cạnh, móc ra một gói thức ăn nhỏ, đem lạp xưởng đặt ở trước mặt chú chó: “Cẩu cẩu, ta cùng Dương Dương đều là người tốt! Muốn kết bạn với ngươi!”

Chú chó không có nghe Nhị Nhị nói, mà chỉ cúi đầu, cái mũi vừa động vừa động ngửi lạp xưởng, xác định là vật có thể ăn, liền ngoạm luôn cả xâu, rồi định chạy thẳng.

Nhìn con chó muốn chạy đi, Nhị Nhị tranh thủ thời gian mà vỗ vỗ đầu của nó.”Này, ngươi đừng cứ như vậy mà đi nha! Ngươi ăn lạp xưởng của ta rồi…….”

Dương Dương chạy tới bên kia con chó, phòng ngừa nó muốn chạy trốn: “Ăn thịt của nhà người ta thì phải biết ơn, ngươi phải cho chúng ta một cái gì đó của ngươi…..”

Con chó bất đắc dĩ nhìn của bọn đứa bọn nó, sau đó dừng bước lại, ở trước mặt bọn nó ăn hết từng cái lạp xưởngt!

Nhị Nhị cùng Dương Dương vui mừng mà nhảy dựng lên, sau đó cùng ngồi xổm xuống, ở trước mặt con chó mà không ngừng nói gì đó….

Ở cùng chú chó lăn lộn thật lâu sau, hai đứa rốt cục chiếm được thứ mà mình muốn, sau đó cảm thấy mỹ mãn quay trở về nhà.

“Đã được chưa? Được chưa?” Nhị Nhị vừa quan sát chung quanh, vừa quay đầu hỏi em.

“Còn chưa được, một chút nữa. . . . . .” Dương Dương nhỏ giọng đáp lại, trong tay còn lấy tới lấy lui, sau đó quan sát xem mình có che giấu kỹ hay chưa.

“Làm sao em đần như vậy? Lâu như vậy rồi mà còn chưa xong?” Nhị Nhị phàn nàn

“Chị còn nói em đần, vừa khổ vừa bẩn vừa thối, công việc đều giao cho em, chị cchỉ đứng ở đó thôi mà còn trách à?!” Dương Dương không phục đáp lại nói, từ đầu tới đuôi cái người chị gái này một chút cũng không có trợ giúp nó. Thứ này, đều là do nó- đứa em trai phải tự mình mang về.

“Em là đàn ông con trai, công việc này đương nhiên do em đi làm, đừng có phàn nàn!” Kể từ khi biết mình là chị của Dương Dương, Nhị Nhị nói chuyện với Dương Dương càng lúc càng bá đạo.

Dương Dương làm một lần cuối cùng xác định xong, sau đó theo mặt cỏ chạy ra: “Xong hết rồi! Nhị Nhị, bước tiếp theo phải xem chị ! Mau đi tìm người kia nhanh lên!”

Dương Dương muốn kéo tay Nhị Nhị, Nhị Nhị lại thoáng cái chán ghét mà né tránh:”Này, trong vòng hai ngày em không được đụng đến chị, nếu không chị cho em chết chắc!”



Thử đọc