Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 268

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Một trong hai người bạn thân của Đường Hạo sớm đã nghe được tin này nên vội vàng đến Anh quốc, cùng với Hải Uy lo tất cả các thủ tục để đưa thi thể của Tiểu Ngưng trở về Đài Bắc.

Vợ chồng Đường Lập Huân mang theo Dương Dương, cùng một số bạn bè khác của Đường Hạo ở sân bay chờ đợi.


Mắt Dương Dương khóc đến sưng đỏ, trong vành mắt vẫn còn nước. Môi cậu bé run rẩy, cố gắng để cười toe toét chờ mẹ đi ra, giọng khàn khàn hô hoán từng lần một:

“Mẹ….Mẹ… Mẹ biết Dương Dương đang nhớ mẹ lắm không? Mẹ có biết không? Mẹ…..”

Dương Dương đem tấm ảnh chụp cuối cùng với mẹ, gắt gao ôm chặt trong ngực. Nếu như biết đó là lần cuối cùng được chụp ảnh chung với mẹ, nó sẽ không sốt ruột chạy đi chơi mà sẽ ở bên chụp thật nhiều ảnh với mẹ.

Đình Đình ôm lấy đứa cháu nhỏ. Tuy chưa từng tiếp xúc qua với Lục Giai Ngưng nhưng cô cũng không kìm được mà đau lòng. Đó mới chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi, một con người trẻ trung cứ như vậy mà mất đi. “Dương Dương đừng khóc! Mẹ cháu mà biết cháu khóc như thế này chắc chắn sẽ rất đau lòng! Mẹ cháu chắc còn đau lòng hơn so với cháu! Cháu muốn mẹ cháu đau lòng hay sao?”

“Cháu là một đứa trẻ không có mẹ rồi! Mẹ cháu bây giờ chỉ có một mình, mẹ không ai để dựa vào nữa rồi…..” Dương Dương nghẹn ngào nói ra. Nước mắt xâu thành từng chuỗi rơi xuống.

Dương Dương vừa khóc vừa bị thương nói: “Tiểu bác, mẹ của cháu… mẹ của cháu… sợ nhất là ở một mình… Lúc bà ngoại qua đời, mẹ đều ôm chặt lấy Dương Dương…nói chỉ còn cháu là người thân duy nhất….Mẹ luôn lo sợ lúc cháu lớn lên sẽ không cần mẹ nữa… mẹ sợ nhất là không có ai cần mẹ…Mẹ ở một mình sẽ rất đáng thương..huhu…. Tiểu bác, mẹ của cháu sợ nhất là ở một mình một chỗ …..”

Nghe những lời nói của Dương Dương, Đình Đình cũng không biết phải an ủi như thế nào, chỉ có thể ôm cậu bé, liên tiếp nói: “Đừng khóc….Đừng khóc..!”

Hàn Tú ngã vào trong ngực chồng mình, đau lòng khóc không thành tiếng: “Ông xã, đều là em không tốt! Nếu không phải cực lực phản đối tụi nhỏ, không phải em cứ liên tiếp nói những lời tổn thương thì con bé cũng sẽ không có ý định ra nước ngoài, cũng sẽ không có chuyện như ngày hôm nay, đúng không? Ông xã, là em đã bức cô bé này đến bước đường cùng! Em đã chia rẽ một gia đình vốn dĩ đã có thể hạnh phúc!” Từng chữ bà nói ra bây giờ thật khó nhọc.

“Đừng nói như vậy! Ai cũng không ngờ lại xảy ra cơ sự này! Là phúc khí của con bé quá mỏng thôi!” Đường Lập Huân đau lòng an ủi vợ. Trong nội tâm của ông cũng không thoát khỏi sự dằn vặt khổ sở. Ông cảm thấy mình chính là đầu sỏ trong việc bức cô bé đến thảm cảnh này. Trách nhiệm lớn nhất là ở ông. Ông biết rõ cô bé này không có làm sai chuyện gì, chỉ để ý đến xuất thân, cảm thấy sẽ làm cho con trai mình mất mặt mà bài xích nói cô bé là người không tốt.

Trời ơi! Ông trời tại sao lại không cho bọn họ có cơ hội đền bù cho cô bé này? Vì sao lại vô tình mang cô bé đi như thế?

Ông và vợ của ông đã coi cô bé như người nhà. Từ đêm hôm đó, cả hai người đã nhất trí, sau này sẽ từ từ đền bù những thương tổn đã gây ra cho mẹ của Dương Dương. Nhưng, cô bé lại không cho họ cơ hội.

“Chúng ta đã coi con bé là con dâu ! Vì sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy? Tại sao lại cướp đi tính mạng của con bé?” Tiếng Hàn Tú rối bời như tơ nhện, nước mắt bi thống không ngừng rơi xuống.

Trong lúc bọn họ khóc lóc, một vài người mặc trang phục màu trắng tinh đưa quan tài đi ra. Khi nhìn thấy cảnh tượng này, Dương Dương đang bị bác ôm, liều mạng giãy giụa, tức giận mà gọi lớn: “Mẹ! Mẹ!”

Cậu bé lập tức nhào tới. Bàn tay nho bé của cậu chạm đến chiếc ‘hộp lớn’ kia, nước mắt tuôn ra càng nhiều, chân nhỏ bước càng nhanh để theo kịp bước chân của những người lớn.

“Mẹ… mẹ, con muốn mẹ ôm con…. Dương Dương muốn mẹ ôm….” Ngón tay run rẩy, tiếng khóc bi thương đến mức trước nay chưa từng có của một đứa trẻ còn nhỏ mà đã mất đi mẹ. Đứa trẻ nhỏ như vậy mà đã phải chịu nỗi đau ly biệt người thân.

Nghe tiếng khóc non nớt cực kỳ thương tâm của Dương Dương, một vài người đàn ông khiêng cỗ quan tài nhịn không được mà rưng rưng nước mắt.

Cằm râu mọc lởm chởm, bộ dạng Đường Hạo lôi thôi đến khó nhìn, ôm lấy con trai nói: “Dương Dương đừng khóc! Để mẹ con an lòng thêm một chút, biết không? Dương Dương đã là một đứa trẻ lớn rồi, đã hiểu kiên cường là như thế nào rồi! Con biết mẹ con luôn mong con trở thành một chàng trai kiên cường, có như vậy mẹ con mới yên tâm được!” Người đàn ông đã bao nhiêu lần rơi nước mắt từ Anh Quốc cho đến khi về nước, nhưng trước mặt con trai mình thì lại không thể không giấu vẻ mặt bi thương, để an ủi con trai mình.

Dương Dương dùng sức trèo lên người cha nó. Nó muốn được cha nó ôm, nước mắt càng rơi như đê bị vỡ: “Ba … ba.. con muốn mẹ… con muốn mẹ…”

Hắn làm sao lại không muốn. Hắn không bao giờ muốn cô rời khỏi mình: “Dương Dương, mẹ con ở trên trời đang nhìn chúng ta! Nhìn chúng ta khóc như thế này, chắc mẹ con sẽ chê cười chúng ta lắm đấy! Đừng khóc nữa, được không?”

Lúc nói chuyện, Đường Hạo không tự giác mà nhìn lên trên, hi vọng có thể nhìn thấy được hình bóng của cô. Đáng tiếc, dù nhìn mỏi mắt cũng không hề thấy bóng dáng của cô đâu. Đường Hạo ôm chặt lấy con, nghẹn ngào nhìn bầu trời cao vời vợi nói: “Ngưng! Chúng ta về đến nhà rồi! Em nhất định là rất vui, đúng không? Từ nay, ngàn vạn lần đừng đi nữa nhé!”

“Mẹ, mẹ… Mẹ có nhìn thấy Dương Dương không? Có hay không?” Dương Dương tránh khỏi tay của ba nó, ngẩng mặt lên trời cao mà hô to.

Nhìn cha con bọn họ đau thương đến cực điểm, đám bạn bè cùng người thân tiến lên an ủi. Tránh khỏi sự túm tụm lại của mọi người, Đường Hạo ôm lấy con rời khỏi sân bay.

Ba ngày sau, Đường Hạo cử hành một tang lễ long trọng cho Tiểu Ngưng. Hơn nữa trên tấm bia đá có khắc : ‘Viên thê, Lục Giai Ngưng chi mộ.” Đường Hạo cũng tuyên bố với bên ngoài, Lục Giai Ngưng chính là của vợ của hắn. Mà ý nghĩ của hắn này cũng nhận được sự tán thành của vợ chồng Đường thị. Bọn họ nguyện ý tiếp nhận người con dâu này.

Đường Hạo tay cầm một bó hoa tươi, đặt tới trước bia mộ Tiểu Ngưng: “Ngưng, mặc kệ ngươi có đồng ý hay không, em đã là vợ của anh! Em muốn trốn, cũng trốn không được đâu!”

Kính râm màu đen to như vậy cũng không che được cặp mắt, nhưng lại thành công trong việc che đi sự bi thương trong đôi mắt đó. Hôm nay đã đã là 49 ngày từ Tiểu Ngưng mất, hắn dường như mỗi ngày đều dành thời gian để đến nhìn cô một lúc.

Đường Hạo dùng khăn, yên lặng lau một lần bia mộ của cô, sau đó lại cẩn thận chạm tay lên hình của cô. Đây là hắn việc mỗi ngày hắn đều làm.

“Ngưng, anh biết rõ em thích nhất sạch sẽ, phòng ở không sạch sẽ em nhất định sẽ rất khó chịu !” Đường Hạo cẩn thận vuốt ảnh chụp trên tấm bia đá, giống như đang vuốt ve chính khuôn mặt của Tiểu Ngưng vậy, “Cũng biết em sợ nhất người khác nói em không xinh đẹp, trước kia anh nói em xấu đều là gạt em đấy, em biết không? Em là cô gái xinh đẹp nhất trong cuộc đời anh!” Phụ nữ ai cũng thích đẹp, Tiểu Ngưng cũng không ngoại lệ. Nếu không, dù toàn thân có bị cháy xem thì gò má cô sao vẫn hoàn hoàn như vậy….



Thử đọc