Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 26

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

“ Đường tiên sinh ngài khỏe chứ ạ”. Vừa mới sửa sang lại gian phòng của mình xong, Tiểu Ngưng lại vô thức nhìn đến người đứng đầu đã mang cô ra khỏi nơi hắc ám.

Tuy nhiên, hắn lôi cô ra từ trong hố lửa rồi lại đẩy cô vào một hố sâu khác.

Chính cô hay tự đáy lòng cô cảm tạ vị trưởng giả này vì ít nhất trong lúc này nếu so với Câu lạc bộ đêm thì tốt hơn nhiều lắm. Trong lúc này không có cảm giác sợ hãi, chán ghét và cũng chẳng có hung thần ác sát tay chân.

Ngồi vào ghế sô pha trong phòng khách, Đường Lập giơ tay gõ nhẹ lên bàn, phía dưới nhấc chân thể hiện rõ sự ngạo mạn.

Tiểu Ngưng rốt cuộc biết người thiếu gia cao ngạo kia được di truyền từ người nào.

Đường Lập đem Tiểu Ngưng lại trước mắt mình một phen đánh gia cao thấp, lông mày nhíu lại nói: “ Tại sao cô lại mặc quần áo của người giúp việc?”

“ Tôi không có quần áo nào có thể mặc cả”. Cô đi chuyến này không có mang nhiều quần áo, bộ đồ này là nhờ ý tốt của quảng gia mà có.

Đường Lập nhìn cô với một ánh mắt ôn hòa nói: “Lát nữa cô hãy nói với quảng gia, quảng gia sẽ sắp xếp cho cô”

“ Cám ơn!”. Cô thừa nhận là cần một ít quần áo..

“Không cần cảm ơn! Tôi chỉ muốn cô như thế để cho con trai tôi có thể khoái hoạt đứng dậy.” Đường Lập thở dài nói ra, trên mặt tràn đầy sự lo lắng dành cho con trai.

Nhìn hắn, Tiểu Ngưng lại không ngừng nhớ đến cha ruột của mình. Lúc nhỏ cô cũng có tình thương của cha, cũng có người cha như vậy yêu thương cô.

“Lục Tiểu Thư! Tôi biết rõ hiện tại con của tôi rất cố chấp”. Có lẽ đối với cô thì Đường Lập mới nói vậy thôi.

Mười bảy tuổi Lục Tiểu Ngưng lại nghĩ đến bị tra tấn đỏ mặt lắc đầu nói: “Đường tiên sinh gọi tôi hai tiếng Tiểu Ngưng là tốt lắm rồi”

“Chưa từng có người gọi tên của tôi là “Lục Tiểu Thư”, nghe có vẻ rất kì quái.”

“Ngoài ý này ra, tôi còn có một yêu cầu”

Ngài nói đối mặt như thế với Tiểu Ngưng, như thể có tình thương của người cha từ con người này mà tự nhiên cô vô cùng lễ phép.

Đường Lập thống khổ thở dài, chân thành mở miệng nói ra: “Kỳ thực Đường Hạo nó là một đứa con hiền lành, chỉ là vì tai nạn xe cộ mà làm cho đứa con này thay đổi lớn. Tôi chỉ hy vọng cô có thể quan tâm đến cuộc sống của nó, có thể giúp nó đi ra ngoài trông thấy mặt trời đừng cho nó cả ngày nhốt mình trong phòng, hãy làm cho nó khỏe mạnh lên. Từ khi tai nạn xe cộ đến bây giờ nó chưa hề đi ra bên ngoài”. Câu nói kế tiếp là người cha đau lòng nỉ non vì cậu quý tử.

Đừng trước tình cảnh trước mắt như vậy, nội tâm bên trong Tiểu Ngưng lại như nói không nên lời, cảm thấy rất hâm mộ cậu thiếu gia kia thật sự hạnh phúc vô cùng.

Nếu như đôi mắt của cô có thể đổi lấy tánh mạng của cha thì cô thật sự nguyện ý không hối hận.

Nếu như có cha và mẹ ở bên cạnh cùng bảo vệ cô thì chắc vận mệnh của cô đã không như thế này.

“Có thể chứ. Nếu như cô có thể khiến cho con trai của tôi đi ra ngoài trông thấy ánh mặt trời thì tôi sẽ không bạc đãi cô!”. Đường Lập trong mắt tựa hồ, cái gì cũng có thể dùng tiền để giải quyết.

Điều này làm cho Tiểu Ngưng chau mày, trong lòng không thoải mái lắm. Từ xưa thì những kẻ có tiền chỉ biết đối xử tốt với con trai của mình còn với con của người khác đều thật cay nghiệt. “Đường tiên sinh tôi thật sự rất muốn giúp ông, nhưng là tôi không dám.”

“Không dám? Cô có gì mà không dám?”. Đường Lập giọng nói lập tức trở nên tức giận.

“Thiếu gia một khi cậu ấy không vui thì muốn đem tôi bán cho Câu lạc bộ đêm cho nên tôi không dám”. Tiểu Ngưng hai tay nắm chặt, đáp lại với giọng nói tương tự.

“Thực chất cậu thiếu gia có tính tình kì quái kia cũng là di truyền từ Đường tiên sinh ngài.
Đúng là cha nào thì con nấy!
Chỉ vì có quyền thế mà có thể dẫm nát lên tôn nghiêm của người khác sao?”

Đường Lập tức giận, trừng mắt nhìn cô gái sau một hồi nói chậm lại: “Yên tâm! Có tôi ở đây cô sẽ không bị đem bán cho Câu lạc bộ đêm! Nếu như cô có thể để cho con trai tôi khôi phục lại bình thường vậy thì lúc đó cô có thể rời đi!”

Ánh mắt ảm đạm không chút ánh sáng của Tiểu Ngưng bỗng lóe ra tia hy vọng, trong mơ hồ, cô sợ run sau nữa ngày nhẹ nháy mắt hỏi: “Thực vậy chăng? Ngài thật sự sẽ bỏ qua cho tôi?”

“Tôi – Đường Lập chắc chắn không thể lửa gạt một con nhóc”. Hắn nhất định sẽ không nhìn lầm người, cô gái này được hắn tin tưởng nhất định sẽ thay đổi được con trai hắn.



Thử đọc