Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 24

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Cô thấp giọng đứt quãng lẩm bẩm, lại làm cho hắn cảm giác được trong ngực giống như bị vật nặng hung hăng đánh lên.

Đột nhiên hắn đứng người lên, bực bội hô lớn: “Được rồi, ta không muốn nghe những lời nhảm nhí này của cô nữa. Nếu như cô không muốn bị bán đi thì cũng đơn giản thôi, chính là cô thừa nhận chính mình bất quá chỉ là loại không ai cần, mặt khác nhu thuận một chút đi, có thể làm được không?”

Giai Ngưng lại thống khổ cắn môi , quỳ gối bên cạnh sô pha , tùy ý để mặc nước mắt tuôn rơi.
Cô làm gì có quyền cự tuyệt, cô chỉ có thể tiếp nhận. Cô khẽ buông ra cánh môi, hấp hấp lấy lại hơi thở , lau lau nước mắt .“Thiếu gia, tôi từ nay về sau nhất định sẽ thật biết điều !”

Nghe được lời nói chịu thua của cô, tâm tình của hắn lập tức tốt lên rất nhiều.

Bất quá, cái này còn chưa đủ làm cho hắn triệt để thoả mãn . .

Bằng cảm giác, chậm rãi xoa xoa khuôn mặt mềm mại của cô, dọc theo những giọt nước mắt còn đọng lại trên má, khơi gợi lên cằm của cô
Giai Ngưng trong nháy mắt bị ép ngẩng đầu lên, tất cả hô hấp đều bị người đeo kính đen trước mắt cướp đi.

Đó là khuôn mặt rất đẹp trai đang tức giận, phảng phất giống như vương tử từ trong sách đi ra.

Khuôn mặt hắn, không có có một chút tỳ vết nào. Cô vẫn là lần đầu tiên chứng kiến có một người đàn ông, lớn lên trắng như vậy, làn da nhẵn nhụi , sáng bóng.

Tuy nhiên mắt của hắn lại bị cặp kính râm che khuất, nhưng lại che dấu không xong ngũ quan lập thể của hắn. Cái mũi của hắn rất cao, chiếc mũi thẳng tắp khiến khuôn mặt của hắn còn đẹp hơn cả minh tinh trên màn ảnh.

Hắn khẽ nhếch cặp môi mỏng càng khiến vẻ lạnh lùng được khắc họa sâu hơn. Thành thật mà nói, hắn thật sự làm cho người ta không nỡ dời ánh mắt đi chỗ khác.

Những người đàn ông đẹp trai trên đời này không hiếm, nhưng lại không có một người nào, không có một người nào đẹp trai như vậy .Đó chính là vẻ đẹp cao quý cùng khí thế, tuyệt đối là loại người chỉ có thể từ xa ngắm nhìn !

Cô ánh mắt có nửa phút ngốc trệ, nhưng rất nhanh đã ý thức được sự si mê của mình, vội vàng quay mặt đi chỗ khác.

Trời ạ ——

Người đàn ông trước mắt này muốn đem chính mình bán đi a, cô như thế nào còn có thể ngu ngốc ~ si mê hắn !

Giai Ngưng lại trong lòng hung hăng chửi mình, nhắc nhở chính mình.

Đường Hạo xiết chặt cằm Tiểu Ngưng, lạnh lẽo mở ra môi mỏng, tà ác mở miệng nói: “Miệng đáp ứng đơn giản như vậy nhưng có thể không làm được đâu “

” Muốn như thế nào? Thiếu gia muốn tôi làm như thế nào, tôi đều đáp ứng ” Giai Ngưng bắt lấy ống tay áo hắn, cố lấy dũng khí nói ra.

Hiện tại đã không còn bị bán đi, như thế thì không còn chuyện gì bết bát hơn nữa rồi!

Hắn khơi gợi khóe môi, tàn nhẫn ra lệnh: “Vậy cô trước lớn tiếng thừa nhận, cô là ngày hôm qua đều là giả vờ, giả vờ đơn thuần!”

Giai Ngưng lại hoảng sợ mở to hai mắt, không dám tin người đàn ông đẹp trai trước mắt, sẽ lại hạ mệnh lệnh tàn khốc như vậy.

“Không phải “ Cô vô ý thức lên tiếng phủ nhận.

Đường Hạo dùng sức buông cằm cô ra, tức giận hô lớn: “Chưa gì đã cãi lại ngay được rồi, vậy liền đem cô bán đi “

“Không được ” Giai Ngưng bén nhọn cắt đứt lời của hắn, hai hàng nước mắt nóng hổi đồng thời chảy xuống.”Tôi nói, tôi nói là được chứ gì …. “

Đường Hạo tiến lên trước vài bước, sau khi ngồi vào trên sô pha , hai chân khoát lên bàn trà phía trước.”Nói đi, ta nghe !”

Nhìn xem bộ dáng ngạo mạn của hắn, nước mắt trên mặt Giai Ngưng lại càng nhiều hơn.

Hai cánh môi khẽ mở,nhưng lại không phát ra được thanh âm nào.” “

Đợi một hồi lâu mà không nghe được lời nói của cô , Đường Hạo trên gương mặt xuất hiện bực bội.”Ta không có thời gian cùng cô đùa đâu “

” Tôi …tôi , ngày hôm qua tôi đều là giả bộ, giả bộ đơn thuần “ Giai Ngưng che lỗ tai của mình lại, hô lớn như một người bị bệnh tâm thần.

Nước mắt tuôn chảy như mưa, dọc theo cái mũi nhăn lại chảy xuôi xuống.

Trong nháy mắt, gương mặt của cô cũng trắng bệch lại biến thành hồng, bất quá hồng rồi lại trở về trắng bạch.

Lúc thừa nhận mình là giả vờ thì cô cảm giác trong não mình một mảnh cuồng oanh loạn tạc, thần kinh toàn thân đều đau đớn kịch liệt.

Cô trong lòng một lần lại một lần điên cuồng gào thét, cô không phải , không phải..

Cô là một cái cô gái tốt!

Cô thật lâu bịt lấy lỗ tai, nhắm mắt lại, giống như đà điểu muốn chạy trốn khỏi cái thời khắc khuất nhục vừa qua.Không nghĩ phải đối mặt với cái người vừa vũ nhục cô , không muốn xem vẻ mặt hèn mọn của hắn.

Trốn tránh, là điều duy nhất mà cô có thể làm lúc này .

Mặt trời ngoài cửa sổ bị một tầng mây đen dày đặc che khuất, rất nhanh, giữa trời mùa hạ nổi lên cơn mưa nhỏ ….



Thử đọc