Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 203

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

“Chó? Chó nào chứ?” Hải Uy ngơ ngẩn, khó hiểu nghi hoặc nhìn cô.

“Trong nhà này không phải có một con chó lai màu vàng sao?” Tiểu Ngưng nhăn lông mày lại, tiến lên một bước hấp tấp hỏi.

“Không có! Tôi ở đây 4 năm rồi mà có thấy con chó nào đâu! Ngưng, sao chị lại hỏi vậy?” Hải Uy tò mà nhìn cô, ánh mắt như đang nghiền ngẫm điều gì đó.

“A! Không có gì! Chỉ là tùy tiện hỏi thế thôi!” Tiểu Ngưng cười yếu ớt, lắc đầu, trong ngực thì lại đau xót, ánh mắt chuyển tầm nhìn về phương xa. Hắn sẽ không cần một con chó ở bên, ở bên cạnh đã có quá nhiều người quan tâm hắn rồi. Là cô nhiều chuyện, con chó nhỏ kia có lẽ đã bị hắn ném đi đâu đó rồi.

Nghĩ đến con chó đó đã chết hoặc lang thang ngoài đường, Tiểu Ngưng nhịn không được mà càng cảm thấy đau lòng. Con chó kia dễ thương lại biết điều, giống như một đứa trẻ. Nó ngoan ngoãn để cô dẫn về đây. Bây giờ, chỉ cần nghĩ đến nó bị bỏ đói chết ngoài đường kia là cô lại thấy tim mình đau tê tái.

“Chị Ngưng! Chẳng lẽ trước kia chị đã từng ở đây hay sao?” Nửa ngày không thấy cô trả lời, Hải Uy khua khua tay trước mặt Tiểu Ngưng để thu hút sự chú ý của cô.

Một lúc lâu sau, Tiểu Ngưng mới hồi phục tinh thần, xấu hổ cười nói: “Thật có lỗi! Vừa rồi thất thần quá!”

“Cùng một thiếu niên tiêu sái như tôi đây nói chuyện, thế mà chị cũng thất thần! Thật sự chẳng để cho tôi chút mặt mũi nào!” Hải Uy nửa tức giận, nửa trêu ghẹo, mười phần giống như một đứa trẻ.

“Ha ha ha…” Bộ dạng của cậu ta khiến Tiểu Ngưng bật cười, tiếp tục lại mang bình nước vào bồn hoa tưới tiếp.

“Ngưng, có phải trước kia chị từng sống ở đây?” Hải Uy hỏi lại một lần nữa.

Tiểu Ngưng cười nhẹ, ánh mắt lơ đãng nhìn xa xăm: “Có quan trọng sao?”

“Đương nhiên là quan trọng rồi! Tôi hoài nghi chị chính là người con gái trong lòng cậu chủ!”

“Ha ha!” Cô cười hời hợt đáp lại lời nói của cậu ta. Đối với chuyện này, cô cũng không muốn nói đến nhiều. Dù sao cô cũng đã biết rõ hắn yêu hay không yêu cô có quan trọng hay không.

Ít nhất cô hiện tại cũng biết rõ hắn không yêu cô.

Cô cảm thấy rất đau lòng. Trên thế giới này không có ai coi trọng, nâng niu cô, chính xác mà nói sẽ chẳng có ai lo lắng đặt cô lên trên tất cả.

Cô cảm thất mình quá đáng thương. Cô luôn ao ước và mong chờ được những tình cảm trân quý nhất trên đời, nhưng ông trời không công bằng, kết quả luôn luôn trái ngược lại so với kỳ vọng của cô. Mỗi một lần hy vọng là lại thêm một lần thất vọng, biến thành trò hề trong mắt người khác.

Cô cảm thấy mình quá cô độc. Cả cha và mẹ đã không còn, con trai của cô thì bị bị bà nội của nó cướp đi, còn bản thân hắn – người cô yêu thì sắp trở thành chồng người ta.

Khó có thể ức chế thương cảm, thân thể và tinh thần của Tiểu Ngưng đều đang bị hung hăng gặm nhấm. Hít thật sâu, cô thản nhiên đáp: “Được rồi, hiện tại tôi muốn trở lại phòng. Lúc nào rảnh thì chúng ta lại tán gẫu tiếp!”

“Chị Ngưng à! Người ta muốn tán gẫu với chị, kết quả chị lại trốn đi! Khó coi quá đi được! Chỉ sợ từ nay về sau chúng ta lại càng khó nói chuyện hơn!” Hải Uy nói bằng giọng rất đáng thương. Kỳ thật, gần đây trong xí nghiệp dệt xảy ra một số vấn đề, mà cậu cũng muốn thừa dịp này để đoạt lại công ty của ba mình.

Đúng vậy! Cậu ta lâu rồi không có nói chuyện với cô. Cơ hội gặp mặt hầu như không nhiều. Cô cũng muốn nói chuyện với cậu ta nhưng càng lún sâu hơn e rằng chính bản thân lại càng đau nhức không dứt ra được.

“Ha ha, hữu duyên thiên lý năng tương hội. Trong thế giới này có bữa tiệc nào mà lại không kết thúc chứ? Có duyên thì sẽ gặp lại thôi!” Mấy câu này nói ra tuy có phần đau đớn nhưng đây cũng là đạo lý thiên cổ mà.

“Ngưng! Chị đối với tôi thật là lạnh nhạt, nghĩ đến việc sắp tới chúng ta không được gặp nhau thì tôi lại thấy khóe mắt mình cay cay! Tôi sẽ rất nhớ chị !!” Lúc Hải Uy nói câu này, trong đôi mắt đẹp của cậu ta lộ ra nhiều thương cảm.

Ngắm nhìn cảnh cật xung quanh, cậu đã ở đây suốt bốn năm qua. Cảnh vật và con người ở nơi này đã thấm nhuần trong tâm hồn của cậu khiến cho cậu lưu luyến không muốn rời.

Ở nơi này, những người giúp việc đối xử với cậu rất tốt. Bốn năm qua, những người giúp việc lớn tuổi một chút thì đều coi cậu như con của mình. Cậu yêu mến những món ăn do họ làm, thích được nghe họ khen ngợi, thích được họ hôn lên trán, cảm giác giống như mẹ mình. Cậu cũng thích họ giúp cậu làm việc, giúp cậu dọn phòng, giặt giũ quần áo.

Còn một người nữa cậu nghĩ đến, đó chính là cậu chủ. mặc dù cậu chủ chưa bao giờ lộ ra khuôn mặt tươi cười đối với cậu nhưng cậu biết rõ, cậu chủ là người tốt, là ân nhân cả đời của cậu.

Cậu chủ chính là người đã làm thay đổi cả con người của cậu, một kẻ ngỗ ngược, không có chí khí. Nếu không có cậu chủ thì bây giờ không biết cậu đã biến thành cái dạng gì. Hải Uy tự cười bản thân mình. Nếu lúc trước không gặp được cậu chủ Đường Hạo thì có lẽ cậu đã biến thành con sâu rượu, lang thang khắp các quán bar hoặc trở thành một tên lưu manh côn đồ suốt ngày đánh đánh giết giết trong các song bài, sân bóng…. Nếu không có cậu chủ, liệu bây giờ cậu có thể đứng ra quản lý và bảo vệ công ty do ba mình tạo dựng được hay không?

Đáp án cho tất cả là không thể.

“Hải Uy, tôi cũng rất nhớ cậu!” Cô vẫn chỉ nhàn nhạt cười, cũng không dám nói gì nhiều hơn nữa. Bây giờ dù có nói gì thì cậu ta cũng vẫn phải đi.

Ha ha… Ngưng, chị và cậu chủ sau này phải sống cùng nhau cho tốt nha! Tôi hy vọng sau mấy năm nữa trở lại đây sẽ được nhìn thấy vài cái đầu nhỏ chơi đùa trên bãi cỏ kia. Chà! Nếu bọn tiểu tử đó mà đi tiểu lên bãi cỏ mà cậu chủ yêu thích, không biết cậu chủ sẽ phản ứng như thế nào nhỉ? Tôi thật sự rất háo hức chờ xem! Ha ha…” Hải Uy cười xấu xa, đáy mắt lộ ra một chút tính toán nham hiểm.

Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng cậu được cười như một đứa trẻ, lần cuối cùng cậu được coi mình như một cậu bé thiếu niên mới lớn. Sau khi trở về Anh Quốc, cuộc sống của cậu từ đây sẽ chỉ có lạnh lùng và tàn nhẫn, không có sự thật, chỉ có lợi ích lạnh băng và thủ đoạn đen tối không chút tình người.

Tiểu Ngưng không nói gì, thầm tự suy nghĩ. Rất nhanh, hốc mắt cô hơi đỏ, ươn ướt. Cô lấy tay giả vờ chải những sợi tóc trước mặt, che dấu đi đôi mắt đầy nước của mình, “Thật xin lỗi! Tôi đi trước! ”Nỗi đau trong long khiến nước mắt cô rơi càng lúc càng nhiều. Cô không thể không chạy đi trước khi nước mắt vỡ òa, không thể kiểm soát .

“Ngưng! Em tin rằng chị và cậu chủ sẽ hạnh phúc bên nhau…bởi vì anh ấy rất yêu chị!” Hải Uy nhìn theo bóng lưng Tiểu Ngưng đang chạy xa khuất, nhẹ nhàng nói. Cậu thật sự đã xem cô như chị gái của mình.

Vừa mới vào trong biệt thự, đi đến đại sảnh, Tiểu Ngưng chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.

Nhìn một lượt trong đại sảnh không thấy có ai, cô mới lại gần nhấc điện thoại lên: “A lô…”

“Lục Giai Ngưng!? Tại sao lại là cô?” Từ đầu kia điện thoại truyền đến một giọng nói dò hỏi và có phần cay độc.

Trái tim Tiểu Ngưng chợt run lên, bàn tay nắm chặt lấy chiếc điện thoại, những ngón tay đã trở nên cứng nhắc: “Tiền…tiểu…thư…”

“Lục Giai Ngưng, lại là cô sao? Thật uổng công tôi tin tưởng cô, không ngờ cô lại dám ở chung với anh ấy! Cô đã từng cam đoan thề thốt trước mặt tôi như thế nào hả?” Giọng nói của cô ta đầy sự chỉ trích và ai oán. Điều này khiến cho Tiểu Ngưng từ tận đáy lòng cảm thấy áy náy.

“Tôi….” Tiểu Ngưng nghẹn ngào không nói lên lời. Thật sự, chuyện của cô thật đáng cho người ta phỉ nhổ.



Thử đọc