Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 202

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Chuyện Đường Hạo và Tiền Lỵ Nhi hủy bỏ hôn ước nhanh chóng truyền đến tai hết thảy những người lớn trong Đường gia. Đường Lập Huân lần đầu tiên nổi cơn lôi đình chưa từng thấy với đứa con trai độc nhất.

Nhìn cả phòng lộn xộn bừa bãi, Hàn Tú vội vàng bước tới, xoa xoa ngực của chồng mình nói: “Lập Huân! Đừng nên tức giận như vậy! Cẩn thận nếu không lại sinh bệnh!” Tiếp theo bàn không biết phải nói như thế nào chỉ quay sang nhìn con trai, nước mắt lưng tròng: “Hạo Hạo! Bao năm qua ba mẹ đã quan tâm lo lắng cho con như thế nào, để bây giờ con đối xử với ba mẹ thế này ư? Chẳng nhẽ con không nghe lời mẹ và ba con hay sao? Không biết suy nghĩ của ba mẹ là như thế nào sao?”

“Mẹ, con thực sự thích Tiểu Ngưng. Lúc trước con cũng đã nói qua chuyện này với ba mẹ rồi. Tại sao ba mẹ vẫn không chịu tiếp nhận cô ấy?” Đường Hạo chống tay lên mặt bàn, có chút mệt mỏi.

Đường Lập Huân hét lớn như sấm dội bên tai: “Một đứa con gái bán thân, thử hỏi liệu có cách nào để chúng ta tiếp nhận được nó? Mày nói thử xem!”

“Ba! Cô ấy không phải là gái bán thân!” Đường Hạo tức giận rống lên. Từ lúc gặp cô, hắn ghét nhất là nghe ai đó nói Tiểu Ngưng bán mình. Hắn rõ ràng hơn bất kỳ ai: cô chỉ thuộc về riêng một mình hắn.

“Không đúng hay sao? Nó là do ta mua bằng năm trăm vạn đem về cho mày, chẳng nhẽ tao lại không rõ?”

“Vậy chẳng phải ba biết rõ cô ấy vẫn còn là một cô gái trong trắng hay sao? Con không muốn nghe những lời nhục mạ cô ấy từ miệng ba, nếu không con sẽ mang Dương Dương đi, và cùng vĩnh viễn không quay lại cái nhà này!”

“Mày dám…. Dương Dương là cháu đích tôn của tao! Mày dám đem nó đi thì tao sẽ đem ghế tổng tài Đường thị mày đang giữ triệt hủy bỏ luôn!” Đường Lập Huân từ trước đến giờ đều luôn công tư phân mình, nhưng bây giờ lại chẳng còn chút lý trí nào để phân biệt công với tư.

“Con chẳng có gì mà không dám cả! Ba, ba cho rằng nếu không có gia đình giàu có nào phù trợ thì con sẽ chẳng làm được gì hay sao? Nếu ba thật sự nghĩ như vậy thì con xin hai tay giao ra vị trí tổng tài này, tự bản thân con sẽ làm lại từ đầu! Dù sao thân thể của ba của rất tốt, mười hay hai mươi năm nữa chắc cũng chẳng có vấn đề gì!” Những lời này, Đường hạo nói không có bất cứ tia cảm xúc nào cảm, hoàn toàn bình tĩnh.

Đường Lập Huân trầm mặc không nói gì, nhìn chằm chằm vào con trai. Nếu con trai ông có ý định làm lại thì chắc chắn nó sẽ xông vào thiên hạ của ông.

Đường Lập Huân rõ ràng bị hù dọa không ít, dáng vẻ hung hăng ban nãy giảm bớt một ít: “Mày hủy hôn với Tiền Lỵ Nhi thì Tiền gia nhất định sẽ ghi nhớ món nợ này. Mày đã suy nghĩ đến điều này chưa hả? Đừng trách tao không nói trước , nếu mày đem cơ nghiệp của Đường gia tan thành mây khói thì…..”

“Ba! Những chuyện này trước kia ba cũng đã nói qua rồi! Con đã có cách giải quyết. Ba yên tâm! Nếu Tiền gia rút vốn đầu tư thì sẽ có người khác ra tay giúp đỡ!”

“Ai?” Đường Lập Huân có vài phần tức giận hỏi, ngang nhiên cùng hắn đối đầu: “Đường Hạo, người giúp đỡ mày muốn nói đến có phải là tên tiểu tử thúi Hàn Mặc Vũ kia không?”

“Ba, nếu cậu mà biết ba gọi cậu như vậy thì cậu sẽ tức giận lắm đấy!” Đường Hạo trêu ghẹo, hắn cảm giác ba có điểm sợ hãi chính mình. Tâm tình của hắn tốt lên một chút.

“Mày cho rằng Đường gia là xí nghiệp nhỏ hay sao? Một chút vốn tiền liệu có đủ không? Nếu không có vốn quay vòng chúng ta không thể chi trả lương cho hàng ngàn nhân viên, những hạng mục lớn cũng không thể khỏi động hay duy trì. Nếu bây giờ Tiền gia muốn đối phó với màythì tập đoàn Đường Thị của chúng ta chắc chắn sẽ gặp nguy cơ lớn!”

Đường Lập Huân nói những lời cực lỳ thấm thía, cũng không ngoa chút nào: “Mày cảm thấy hội đồng quản trị sẽ chấp thuận đề nghị của mày hay sao? Hôn ước với Tiền Lỵ Nhi không chỉ là việc riêng của hai người mà liên quan đến cả tập đoàn. Tiền gia và Đường Gia không trở thành thông gia với nhau, mày nói thử xem liệu chuyện này các vị cổ đông kia có đồng ý không?”

Những lời này của ba khiến cho tâm tình vừa mới tốt lên của Đường Hạo lại một lần nữa bị chấn động, hệt như người đứng trên vách núi, ngàn cân treo sợi tóc. Đúng vậy! Ba nói không sai. Đám cổ đông kia sẽ không tán thành với quyết định của hắn.

“Ba! Nếu đã là như vậy, xin ba hãy giúp con, chúng ta cùng thuyết phục hội đồng quản trị!”

“Đối với cổ đông mà nói, tao hay mày thì có khác biệt hay sao? Cái mà bọn họ quan tâm chỉ có hai chữ lợi ích. Mày kết hôn với Tiền Lỵ Nhi sẽ khiến cho Đường Thị phát triển đem lại lợi ích cho bọn họ. Còn Lục Giai Ngưng, không những không mang lại lợi ích mà còn đẩy Đường thị vào cảnh nguy nan. Tao hay mày nói liệu có tác dụng hay sao?”

Đường Hạo suy nghĩ thật lâu. Hắn không nghĩ rằng vấn đề tưởng chừng đơn giản trong suy nghĩ của hắn hóa ra thực tế lại gặp biết bao nhiêu là khó khăn, trở ngại.

*************************

Tiểu Ngưng cầm bình nước tưới cho những mầm hoa siêu nhỏ vừa mới mọc lên. Thật sự cô rất mong chúng mong chóng lớn lên, nở hoa rực rỡ. Cả bồn hoa này sẽ là hoa lan. Hương hoa lan thoang thoảng bay trong gió. Vừa nghĩ đến là có thể cảm nhận được, Tiểu Ngưng nở nụ cười, bất quá nụ cười này có chút chua xót.

Hy vọng trước khi rời đi, cô có thể nhìn thấy cả bồn hoa lan nở rộ.

Kỳ thật, cô không muốn phải ở lại nơi này. Hắn chưa bao giờ thuộc về nơi này, cô cũng không thuộc về nơi này…. Chẳng có lý do gì để ở lại.

Aaaa……… Không đúng! Trước kia cô cũng đã từng ở đây mà! Cô còn để lại Harry. Harry! Cô ở đây lâu như vậy rồi mà tại sao không nhìn thấy Harry?

Chẳng lẽ hắn đem Harry đi cho người khác rồi sao? Hay là do nó lớn quá, già rồi nên không nuôi nổi mới đem cho người ta?

Khuôn mặt xinh xắn bỗng nhăn lại, trong lòng cảm thất rất khó chịu.

“Hi! Chị Ngưng!” Hải Uy mặc quần bò, báo T-shirt hí hửng chạy tới bên Lục Giai Ngưng

“Vì sao đến khi mọi thứ trong bồn hoa xong hết rồi mới nhìn thấy cậu hả? Cậu thật quá kì quái.” Tiểu Ngưng nhìn cậu ta, có chút không vui hỏi.

“Ha ha… Bởi vì cậu chủ không cho phép em! Bây giờ thì không sao rồi! Phòng của em ở phía cuối hành lang, trước khu phòng của người làm ! Ha ha ”- Cậu ta cười khan hai tiếng. Còn một điều nữa mà cậu chưa nói. Đó là cậu cũng thích những bồn hoa lộng lẫy đầy loài hoa.

“Tại sao lại gọi Đường Hạo là cậu chủ. Cậu đâu phải là người làm ở đây? Còn nữa, tại sao lại phải ngủ ở khu nhà của người làm!”

Tiểu Ngưng rất nhanh hỏi ra những điều mình không rõ.

Hải Uy nhún vai cười cười: “Bởi vì lúc trước em không phục. Bị giáo huấn rồi bắt buộc phải gọi như vậy! Thiếu niên ngỗ ngược mà!”

“Là như thế nào?” Tiểu Ngưng không tin, há to miệng nhìn cậu ta. Hải uy là một thiếu niên có khuôn mặt như mặt trời tỏa nắng, ngoan ngoãn, lễ phép. Thật không thể tin nổi là lúc trước cậu ta từng là một kẻ chơi bời, lêu lổng.

“Ngưng! Chị nhìn không ra đâu! Em năm đó là một đứa ngang tàng, ngỗ ngược chơi bời lắm! Là anh Hạo muốn đem em dạy dỗ, để em bớt tình thiếu gia đi! Anh ấy không cho gọi bằng anh, chỉ được phép gọi bằng chủ nhân hoặc cậu chủ. Mang em đem đến biệt thự này làm công, cho ở cùng với những người làm ở đây. Chị Ngưng có biết không!Ở chỗ đó có một cái chuồng chó! Tại sao anh ta có thể đối xử với em như vậy? Oa…” Hải Uy tức giận đến mức khóc oa oa lên.

Tiểu Ngưng không nhìn vẻ mặt phát điên của của cậu ta, chỉ chăm chú hỏi vấn đề của mình: “Chuồng chó? Có con chó nào ở trong chuồng đó không?”



Thử đọc