Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 19

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

"Cầu xin ông, đừng làm như thế ——" Tiểu Ngưng lùi về sau dính sát vách tường, sắc mặt trắng bệch không có chút huyết sắc nào.

Cô thật hối hận, cô không nên xúc động đá người kia.

Bi ai trong lòng cô không ngừng hối hận, đối mặt với một người đàn ông, tổng so với đối mặt một đống đàn ông còn tốt hơn nhiều.

Cô thật sự là quá ngu ngốc, quá đen đủi !

"Chính là thiếu gia đối với cô đã không có hứng thú, ít nhất phải lấy cầm về chút ít tiền vốn!" Hắc y bảo tiêu đi về phía Giai Ngưng, một tay tóm lấy cô."Người muốn mua cô, bây giờ đang ở bên ngoài !"

Ngoài hành lang có hai người đàn ông ước chừng hơn ba tuổi đang đứng.
Một người thì xấu xí, có bộ dạng hèn mọn bỉ ổi khiến người khác khinh bỉ. Còn một người thì khuôn mặt cau có, thân hình to lớn.

Khi Tiểu Ngưng bị lôi ra , thì người đàn ông xấu xí lại càng biểu lộ ra vẻ mặt khiến người khác chán ghét hơn. Hai mắt hắn nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng trẻo ửng hồng của Giai Ngưng, đói khát liếm liếm môi dưới."Thật sự là tuyệt vời , tao nhất định phải làm trước, nhất định sẽ vô cùng sảng khoái a !"

"Nếu làm thì cũng là tao làm trước, sau mới có thể đến phiên mày!" Người đàn ông to con lớn tiếng hô, trong không khí nước miếng văng khắp nơi.

Gã đàn ông xấu xí lui về phía sau một bước, xoa tay nói: "Mẹ nó, được rồi, tao đánh không lại mày, đến lúc đó thì mày cứ trước đi, sau đó đến lượt tao !"

Nghe được lời nói hèn mọn cùng bộ dạng bỉ ổi của bọn họ , Tiểu Ngưng nắm chặt bảo tiêu, mặt mũi tràn đầy nước mắt cầu khẩn nói: "Đại thúc, xin đừng bán tôi đi a, tôi không muốn đi làm kỹ nữ, tôi chỉ mới mười bảy tuổi a!"

Hắc y bảo tiêu nghe thấy ba chữ ‘ mười bảy tuổi ’, động tác trở nên chần chờ. Cúi đầu xuống, cẩn thận đánh giá cô gái này.

A ~~~ không, hẳn chỉ là một đứa bé.

Đúng vậy, đứa bé này cùng cháu của hắn tuổi không kém là bao nhiêu. Trên mặt lạnh lùng, nhưng có nhiều hơn chút ít đồng tình cùng không đành lòng."Cô đã làm cho thiếu gia rất tức giận, ta cũng chỉ là nghe theo mệnh lệnh của thiếu gia thôi!"

"Đại thúc, van cầu ông, xin ông hãy dẫn tôi đi gặp thiếu gia. Tôi sẽ cầu anh ta đừng bán tôi đi. Tôi cái gì cũng có thể, tôi có thể làm công, giặt quần áo, nấu cơm, tôi cái gì cũng sẽ làm!" Giai Ngưng nước mắt lại không ngừng chảy xuôi xuống, hai mắt đỏ bừng.

Thân hình nhỏ bé của cô như lá mùa thu bay trong gió , run rẩy không ngừng .

Lục Phong đã công tác nhiều năm tại Đường gia , trên mặt lộ vẻ mặt không đành lòng."Ta đây sẽ dẫn cô đi gặp thiếu gia!"

Làm cho một người tuổi giống như cháu gái của mình bị bán đi, , hắn thật sự không thể ngồi xem mà không để ý tới.

Những giọt nước mắt ngừng chạy ra,Tiểu Ngưng dùng sức gật đầu."Tạ ơn đại thúc, tạ ơn ông!"

Hai người đàn ông ở câu lạc bộ đêm , mở to hai mắt hô: "Này , có ý tứ gì, con bé này rốt cuộc là bán hay không đây?"

"Các ngươi trước lăn đến bên ngoài, chờ!" Lục Phong hung ác hét lên, trên mặt tràn đầy giận dữ đối với hai tên hèn mọn này.
Hai chân được trở lại trên mặt đất, Tiểu Ngưng theo sát bước chân của bảo tiêu, không yên bất an hướng đến đại sảnh.



Thử đọc