Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 15

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Sau một thời gian dài bị treo lơ lửng như vậy , Tiểu Ngưng có cảm giác máu trong người mình như đang ứ đọng, không hề lưu thông được nên lâm vào tình trạng nửa mê nửa tỉnh, nhưng với chút ý chí cuối cùng Tiểu Nhưng không cho phép mình ngủ, cứ như vậy cô cố sống cố chết mở mắt cho đến tận khi trời sắp sáng. Cảm giác được bản thân mình sẽ không bị rơi xuống, cô mới yên tâm chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Nhưng bỗng dưng một âm thanh ở xa vang vọng tới chỗ cô. Âm thanh gì đây? Tiểu Ngưng lại mở to mắt và lắng tai nghe thật cẩn thận. Nhưng xung quanh cô bây giờ chỉ có tiếng lá cây xào xạc cùng tiếng chim kêu, Tiểu Ngưng tự nhủ thầm phải chăng mình khẩn trương qua nên sinh ra ảo giác rồi?

Đang lúc Tiểu Ngưng tự nhủ thầm với bản thân như vậy thì một tiếng thét chói tai của một cô gái chui vào tai cô.

-“Ha ha…..”Ngay sau tiếng thét ghê rợn kia thì một tràng cười vang lại làm cho người ta có cảm giác được cô gái kia đang giương miệng to như chậu máu. Lúc này, qua ô cửa sổ Tiểu Ngưng nhìn thấy một thân ảnh chậm rãi xuất hiện nhưng bóng tối như bao phủ cô gái đó làm cho Tiểu Ngưng thấy cảnh vật trước mặt mơ hồ. Tiểu Ngưng cảm thấy tóc gáy cũng như toàn bộ cơ thể mình đang nổi da gà những lớp thật dày, một lần nữa thấy thân ảnh khủng bố của cô gái ấy khiến hai mắt Tiểu Ngưng lại càng mở to hơn, tiếng cười , tiếng thét chói tai hơn trước vang lên, một luồng khí lạnh như bao trùm lên khiến Tiểu Ngưng không kìm được từng giọt nước mắt cứ lã chã rơi. 


Thật lâu sau, khi những tiếng nức nở nghẹn ngào của Tiểu Ngưng cùng hòa theo tiếng khóc của cô gái kia thì một tiếng thét chói tai nữa lại vang lên…Tiểu Ngưng khẩn trương nuốt từng ngụm nước bọt cũng như hít lấy hít để không khí, tựa hồ như cô sợ việc bảo rằng trên thế giới không có quỷ là điều giả dối ghê tởm nhất! Thế nhưng trong lòng cô không khỏi nghi ngờ khuôn mặt xanh nanh vàng vọt kia trước mặt mình có phải quỷ hay không? Thân thể Tiểu Ngưng như cảm thấy như có hồn ma đang bao quanh thân mình làm cho cô toàn thân ướt đẫm mồ hôi, quần áo cũng trở nên ướt sũng nước. 

Cầu xin tha thứ là những gì bắt đầu hiện ra trong đầu cô, nước mắt cũng cứ tuôn trào theo cảm xúc, cơ thể bị dán ngoài không trung không nên bị quỷ dọa. bây giờ cơ thể cô chỉ muốn mở miệng khóc lóc cầu xin thiếu gia để từ bỏ tất cả mọi thứ rồi nhanh chóng rời xa tất cả những thứ đáng sợ này để trở về bên mẹ. Không, Tiểu Ngưng lại tự nhủ thầm, mình không thể từ bỏ như vậy. Nghĩ vậy Tiểu Ngưng cố gắng nhắm chặt mắt lại không để ý tới âm thanh kia nữa, Ráng chịu đi ráng chịu đi chỉ cần trời sáng là cô sẽ thắng !

-“ Lục Phong anh đi nhìn xem có phải là cô ta bị sợ quá nên ngất rồi không? Nếu như bị ngất đi thật thì đem cô ta đánh thức rồi hỏi xem có muốn cầu xin tôi tha thứ thì cầu xin nhanh lên !” Đường Hạo lớn tiếng nói , giọng điệu bướng bỉnh cùng bộ dạng bây giờ nếu cùng so sánh với trẻ con thì không có gì khác nhau.

- “Dạ!” Lục Phong lên tiếng, kéo chiếc cửa sổ to sát đất đi vào sân thượng.
-“Không tôi sẽ không cầu xin tha thứ, tôi không sợ!” Ngữ khí kiên định từ bên ngoài truyền đến lỗ tai Đường Hạo. Đường Hạo từ trên ghế salon ‘ cọ ’ đứng lên đối với bên ngoài hô: ‘’ Lục Phong anh tiến đến treo cái đồ ngu ngốc ở bên ngoài lên! “Bổn thiếu gia buồn ngủ rồi! Hi vọng sáng sớm ngày mai, nha đầu ngu ngốc biến thành cái xác khô sau đó ném đi cho chó ăn!”



Thử đọc