Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 124

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Tiểu Ngưng nhìn thấy con mong ngóng, gật gật đầu: “Chú chính là ba ruột của Dương Dương! Dương Dương có trách mẹ không khi đã không nói cho con biết sớm!”


Dương Dương vui vẻ ôm lấy mẹ, cười hì hì nói: “Mẹ đừng suy nghĩ, con đã sớm biết chú chính là ba rồi. Nếu không tại sao chú lại xuất hiện trong nhà chúng ta, đối xử thân thiết với con, vừa qua mẹ còn không có đuổi chú ấy đi, như thế không phải là rất kì quái sao?”

Tiểu Ngưng lắp bắp sợ hãi, mở to hai mắt có chút tức giận nói: “ Vậy tại sao con không có hỏi mẹ? Có biết mẹ đã vắt óc suy nghĩ xem nên nói với con như thế nào hay không?” Vì chuyện này mà cả đêm qua cô không ngủ được.

Dương Dương không cười nữa, rất chân thành nói: “Con không muốn làm cho mẹ khó xử. Nếu mẹ muốn nói cho con biết thì chắc chắn sẽ có lúc mẹ nói với con!” Quan trọng là, nó đã biết chính xác ba của nó. Nó cũng không có gì phải gấp gáp cả.

Con trai hiểu chuyện khiến cho Tiểu Ngưng cảm thấy cảm động, đưa tay ôm lấy con vào trong lòng, ánh mắt lại nhìn đi phương xa, nghĩ đến điều gì đó, nghĩ đến ai đó!

Mẹ, mẹ và ba sẽ cùng ở một nơi phải không?” Đây là vấn đề nó quan tâm, còn quan tâm hơn cả việc xác nhận ba của mình.

Tiểu Ngưng không trốn tránh vấn đề đáp lại: “Dương Dương, ba và mẹ không thể ở cùng một chỗ. Con cũng biết là ba và mẹ mỗi người đều có một cuộc sống riêng!”

“Thật sự, con thấy ba rất quan tâm đến mẹ mà!” Bà ngoại qua đời, mọi chuyện cần thiết đều do ba chủ trì. Nhưng bây giờ ngay cả mọt cuộc điện thoại cũng không có gọi đến, ba không ở cùng với mẹ, mẹ nhất định sẽ rất thương tâm!

Tiểu Ngưng cười khổ, con trai làm sao có thể hiểu được. Ba đối xử tốt với mẹ, đều chỉ là tốt với con: “Nhưng ba con đã có vị hôn thê rồi. Gần giống như là muốn kết hôn. Hơn nữa mẹ cũng không thích ba con!” Cô cố ý nói trái lương tâm mình.

Dương Dương nhìn mẹ hồi lâu, nó cũng nhận ra mẹ đang nói dối, nhưng nó không vạch trần sự nói dối đó ra: “Mẹ ! Bất luận mẹ quyết định như thế nào thì con cũng sẽ ủng hộ mẹ!”

“Ừ! Cám ơn Dương Dương! Dương Dương nếu ba con muốn dẫn con đi sống sống cùng ba, con có đồng ý đi cùng không?” Tiểu Ngưng lại khẩn trương, cô sợ con trai sẽ chọn Đường Hạo mà không chọn cô.

Dương Dương nghĩ cũng không có nghĩ, đáp luôn: “Không muốn! Con muốn ở cùng với mẹ. Có ba đương nhiên là rất vui, con cũng muốn được ở cùng ba. Nhưng nếu phải trả giá bằng việc rời xa mẹ thì con tình nguyện không có ba!”

Nghe xong lời của con, Tiểu Ngưng vui mừng khôn xiết: “Dương Dương, bảo bối của mẹ!”

Dương Dương rất nhanh lau những giọt nước mắt, nửa phàn nàn nói: “Mẹ! Con chọn mà là bình thường mà, sao mẹ lại khóc thành ra như vậy chứ?”

“Mẹ đã rất sợ, con có ba mà quên mất còn có mẹ!” Tiểu Ngưng bây giờ giống như một cô bé, còn con trai cô suy nghĩ thật giống như một người lớn.

“Không phải! Con không bao giờ nghĩ như vậy cả!” Dương Dương tức giận quát to một tiếng, hai cánh mũi của nó phập phồng đỏ lên.

“ Ha ha, con chọn mẹ là tốt nhất rồi!” Tiểu Ngưng lại nở nụ cười, nhưng vẫn không quên nói với con: “Dương Dương, ba con có rất nhiều tiến. Ba có thể cho con một cuộc sống đầy đủ tiện nghi, không thiếu thốn gì. Mẹ không muốn nói dối con đâu!”

“Cuộc sống của chúng ta bây giờ cũng đâu có thiếu thốn gì, không phải rất tốt sao, con cũng không có thấy khổ. Mẹ hãy tin con, sau này con sẽ còn kiếm được nhiều tiền hơn cả ba!” Dương Dương dõng dạc nói, hoàn toàn không quan tâm đến tiền tài của ba nó.

Nghe lời của con, Tiểu Ngưng càng lúc càng thêm vui mừng.

Aizaa~~~, Dương Dương thở dài trong lòng, giờ nó đã xác định rõ vấn đề xuất phát từ ba của nó, bởi vì mẹ nhất định rất yêu ba nha!

****

Từ lúc lo liệu xong hậu sự của bà Lục, Đường Hạo vẫn chưa đi gặp Lục Giai Ngưng, cũng không gặp được Dương Dương.

Hắn phát hiện ra mình vẫn còn nhớ đến sự đau lòng của cô, nhìn cô khóc trong lòng hắn, trong lòng hắn cũng thấy đau.

Đáng chết, hắn không nên có thứ tình cảm này đối với cô mới đúng. Hắn phải hận cô, hắn đối với cô không nên có bất kì cảm xúc nào mới phải!

Một phụ nữ đã phản bội hắn, cô dựa vào cái gì mà tác động đến hắn, cô căn bản không xứng.

Chính là, hắn tại sao phải giúp cô lo liệu hết thảy hậu sự cho mẹ của cô? Hắn tự hỏi mình.

Con~, đúng ,hắn làm hết thảy là vì đứa con. Hắn cùng Lục Giai Ngưng chẳng có quan hệ gì!

Reng reng reng!…

Chuông điện thoại nội tuyến vang lên, Đường Hạo dùng ngón tay ấn xuống.

“Tổng tài, chủ tịch và phu nhân đã đến rồi ạ!”

Cha mẹ hắn tại sao lại tới đây? Đường Hạo chau lông mày xuống. “Tốt, mời họ vào phòng cho tôi, hãy pha một ly cà phê cùng một ly nước chanh!”

“Vâng!”

Cửa văn phòng cung kính được mở ra. Một đôi vợ chồng trung niên bước vào, người đàn ông khí chất anh tuấn, người phụ nữ ôn nhu động lòng người. Nếu không phải sự thật vốn là như vậy, không ai có thể tưởng tượng được họ là cha mẹ của một thanh niên ba mươi tuổi, nếu nói là anh hay chị của hắn có lẽ cũng không nhiều tuổi hơn là mấy.

“Cha mẹ sao hôm nay rảnh rỗi đến chỗ của con vậy?” Đường Hạo từ bàn làm việc đi đến một bên sô pha ngồi xuống. Từ lúc hắn tiếp quản tập đoàn đến đây, cha của hắn đã lui về sau nghỉ ngơi, mấy tháng cũng không tới công ty thêm lần nào.

“Còn dám nói! Con không có về nhà thăm chúng ta. Con có biết mẹ nhớ con lắm không?” Hàn Tú phàn nàn nói, con mắt một khắc cũng không rời con trai, đủ thấy bà nhớ Đường Hạo như thế nào!

“Chuyện công ty bận như vậy , cũng không thể trách con được!” Đường Hạo đỏ hết tại công việc bận rộn, hắn vô tội.

“Đúng vậy! Cậu bận!” Mặt Hàn Tú trắng không chút máu liếc nhìn con trai trách móc.

Đường Lập Huân không mở miệng nói lời nào, hếch chân vắt chéo, bưng tách cà phê cô thư kí vừa đem vào, uống một ngụm: “Đúng rồi! Thu mua Minh Nhật đã tiêu tốn không ít vốn của công ty chúng ta. Hiện nay, nghe nói nguồn vốn của công ty có chút khó khăn phải không? Con định xử lí như thế nào?”

Đường Hạo hơn nhăn mày lại, nhún nhún vai nói rất tự tin: “ Con không cảm thấy có nhiểu vấn đề ở đây! Nguốn vốn vay từ ngân hàng cũng vừa mới được chuyển tới. Ba! Ba yên tâm, chuyện gì không chắc chắn con nhất định không làm, con đã lãng phí nhiều năm như vậy, con sẽ không cho phép có thất bại xảy ra!”

“ Mọi việc vẫn nên chú ý thì tốt!” Đường Lập Huân nhận thấy tín hiệu từ vợ, hỏi sang chuyện khác: “ Đường Hạo, con cũng đã trưởng thành rồi, Lỵ Nhi cũng vậy. Ba với mẹ con cũng muốn ôm cháu nội, chơi đùa với nó rồi, cho nên chúng ta muốn nhắc con mong chóng tìm ngày mà kết hôn cùng Lỵ Nhi!”

“ Ba, con chưa có nghĩ đến vấn đề này!” Đường Hạo nhen nhóm một điếu thuốc, hắn đối với vấn đề này mà nói một điểm hứng thú cũng không có.

“ Thật là, con cũng phải nghĩ đến chuyện thành gia lập thất, sau đó là khuếch trương sự nghiệp. Mà Lỵ Nhi trên thương trường có thể giúp con. Con đừng có quên tiền vốn con vay là từ ngân hàng nào. Đối với chuyện bên ngoài của con, Lỵ Nhi đếu mắt nhắm mắt mở, lấy một người như vậy không phải nhất cử lưỡng tiện sao? Con bé hoàn toàn hợp với con trên mọi phương diện, con hãy mau đón nó vào cửa nhà họ Đường đi!”

Lời mà cha nói…. Đường Hạo cũng suy nghĩ một hồi sau đó phả một hơi thuốc ra nói: “ Được rồi, mọi chuyện cứ như cha mẹ nói vậy. Hai người mau tìm thời gian thích hợp để con kết hôn là được. Bất quá không cần phải quá sớm, dạo gần đây công ty phát sinh nhiều chuyện, con rất bận,chờ thêm vài tháng nữa đi!”



Thử đọc