Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 118

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Sau khi xảy ra sự việc sàm sỡ vừa rồi, Đường Hạo đối với Tiểu Ngưng lại càng thêm coi thường rõ ràng. Thậm chí lúc họ lên xe trở về, hắn không để cho cô lên xe mà định lái đi thẳng, nếu không phải Dương Dương lớn tiếng gọi hắn: “Chú ơi! Dừng xe, mẹ cháu còn chưa lên!” thì có lẽ Tiểu Ngưng đã bị hắn bỏ lại tại nơi đỗ xe, rồi tự ý đem Dương Dương đi mất.


Tiểu Ngưng chạy theo thật nhanh, đến mở cửa xe, ngồi đằng sau.

Khuôn mặt đỏ bừng do chạy nhanh của Tiểu Ngưng nhìn chằm chằm vào hắn, khổ sở đến cực điểm: “Đường Hạo, có phải anh muốn bỏ tôi lại ở nơi đó phải không?”

Đường Hạo giữ im lặng tiếp tục chạy xe, chiếc xe từ từ hòa vào dòng xe cộ tấp nập. Trầm mặc, là hắn!
Ánh mắt của cô không chuyển động, vẫn dõi theo hắn, chờ hắn giải thích.

Trong xe, không khí trở nên căng thẳng, thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng thở hổn hển, run rẩy của Tiểu Ngưng.

Nước mắt của cô dường như sắp tuôn rơi, nhưng cô dùng hết sức để nó không chảy xuống. “Đường Hạo, anh nói đi, anh rốt cuộc là có ý gì hả?” Hắn sao có thể cứ như thế lái xe đi, làm cho cô như con ngốc chạy thục mạng đuổi theo sau.

Hắn rõ ràng là cố ý làm như vậy, làm cho cô khó xử. Ở bãi đỗ xe, bọn họ đã tạo ra một cảnh khiến người khác phải để ý, thu hút ánh mắt của mọi người.

“Mẹ! Đừng khóc!” Dương Dương cũng cũng cảm thấy ‘chú’ có chút quá đáng, nâng bàn tay nhỏ lên lau nước mắt trên mặt mẹ.

Tiểu Ngưng bắt lấy tay của nó, ôm cả thân thể nó vào ngực mình, giống như sợ nó bị cướp đi mất. Nước mắt cô ủy khuất rơi lã chã, chẳng quan tâm đến hắn cười, không để bị hắn dọa: “Dương Dương, nói cho mẹ biết, con có yêu mẹ không? Con sẽ không cam lòng mà bỏ mẹ đi chứ?”

“Yêu, đương nhiên là yêu mẹ rồi, mẹ làm sao vậy?” Dương Dương giãy giụa ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của mẹ.

Đột nhiên Đường Hạo lên tiếng, ngữ khí mang theo sự vui vẻ: “Dương Dương không cần để ý đến lời của mẹ cháu đâu. Mẹ cháu ăn dấm chua rồi, vì chú mang cháu đi mất, mà bỏ lại mẹ cháu!”.

“Thật không?” Dương Dương có chút không tin.

“Đúng vậy! Chú tuyệt đối không lừa Dương Dương!” Hắn nói bằng giọng thoải mái, sau đó quay đầu mỉm cười với Tiểu Ngưng. “Ha ha, tôi bất quá chỉ muốn xem thể lực cô tốt như thế nào thôi mà, có thể chạy được bao xa. Cũng không tệ lắm, cô chạy rất tốt đấy! Dương Dương, một ngày nào đó chú cũng phải nhìn cháu chạy thử xem như thế nào đấy! Có thể chạy được hay không?”

Nếu Đường Hạo mà trở thành diễn viên, chắc chắn hắn sẽ là ông vua giải thưởng điện ảnh. Hắn biểu diễn như thật vậy, nói như chuyện đó thật sự đã xảy ra vậy.

Hắn đã rất thành công trong việc lừa gạt người xem duy nhất, Dương Dương.

“Hì hì, thì ra là như vậy!” Dương Dương nở nụ cười, quét đi tất cả sự nghi ngờ. “Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, chú không có bỏ mặc mẹ lại! Hơn nữa, mẹ cũng không cần ghen đâu, ha ha, chú cũng sẽ đối xử tốt với mẹ mà!”

Dù còn nhỏ nhưng nó có thể hiểu được, ‘chú’ sở dĩ mang theo nó đi chơi cùng không phải là muốn theo đuổi mẹ của nó sao? Nó bất quá chỉ là đứa con của chồng trước thôi, ‘chú’ yêu ai yêu cả đường đi mà.
Tiểu Ngưng trừng mắt liếc nhìn hắn, sau đó ánh mắt dừng lại trên người con trai cô.

Hắn lừa nó, bất quá chỉ có cô biết, Tiểu Ngưng biết rõ hắn muốn đem cô bỏ lại, làm cho cô thật khó coi.
Dù cho Đường Hạo đối xử với Tiểu Ngưng ác liệt cực điểm, nhưng không thể phủ nhận hắn là một người cha cực tốt. Hắn đem Dương Dương đi đến tiệm quần áo trẻ con đắt tiền nổi tiếng nhất, chỉ cần là những đồ mà Dương Dương chạm tay qua, hắn liền cho Dương Dương đi thử đồ ngay lập tức.Chỉ cần bộ nào vừa thì hắn sẽ nói mua ngay với nhân viên bán hàng.

Trước kia mẹ dẫn nó đi mua quần áo đều chọn rất lâu, chọn được rồi còn phải xem xét giá tiền, mới có thể mua được. Cho nên, từ khi còn bé xíu nó cũng đã quen với cách thức đó. Cho nên vừa rồi cũng giống như vậy, như bình thường liếc nhìn quần áo, không ngờ rằng nó vừa nhìn đến bộ nào, ‘chú’ đã bảo đi thử luôn, nếu nó mặc vừa thì nói “Chọn cái này” với cô bán hàng.

Điều này làm cho nó thích ứng không nổi. Thấy hơi sợ!

Cách làm của Đường Hạo, Tiểu Ngưng đặc biệt không đồng ý. Đó không phải là dạy Dương Dương tiêu xài như thế nào. Cô đến bên sôpha ngồi xuống, nói với hắn: “Quần áo Dương Dương cũng có nhiều rồi, đã đủ để mặc rồi! Cám ơn ý tốt của anh, tấm lòng của anh chúng tôi nhận. Còn quần áo, chúng tôi không thể nhận, quá đắt!” Mỗi bộ ở đây đắt gấp hai, ba lần áo quần của người trưởng thành.
Dương Dương cũng cảm thấy rất bất an, lễ phép cảm ơn ‘chú’: “Cảm ơn chú, nhưng những quần áo này Dương Dương không thể nhận được ạ!”

“Chú tặng cho cháu, cháu phải nhận lấy!” Đường Hạo không hề đếm xỉa đến lời từ chối của bọn họ, trực tiếp đi thanh toán.

Tiểu Ngưng lôi kéo con đến trước nhân viên bán hàng, nói với con: “Dương Dương, những vật này không thể nhận được, biết không? Những bộ quần áo kia quá đắt, mẹ không muốn nợ người ta!”
“Mẹ, con hiểu, con hiểu được!” Tuy yêu mến ‘chú’ nhưng không nghĩ sẽ tiếp nhận những món quà xa xỉ như thế này.

Bước ra ngoài, Dương Dương nói: “Đi, chúng ta đi ăn đi!” Nó cũng không nói chuyện quần áo, trước mắt xảo diệu đổi chủ đề.

Dương Dương hơi thả lỏng tâm tình, nắm tay hai người đi vào trong nhà hàng. Đường Hạo nhìn thực đơn rồi gọi món, sau đó còn gọi thêm hai phần thịt bò.

Mặc quần áo bình thường, Tiểu Ngưng bất an nhìn khắp phía.

Nơi này hết thảy đều sang trọng, đắt tiền,thực khách đến đây cũng đều là người giàu có cao sang. Nam thì đi giày da bóng lộn, nữ thì lễ phục quý phái. Chỉ có cô và con cô là một thân quần áo giản dị thông thường, hơn nữa bây giờ còn là lúc nhà hàng nhiều khách đến nhất.

Nhưng con trai cô thì tốt hơn cô nhiều, một đứa trẻ xinh đẹp thì ăn mặc dù đồ giản dị nhất cũng vần đáng yêu, sẽ không làm cho người ta phải chê cười.

So với nhứng người ở đây, cô cảm giác như mình là là người không nên có mặt. Thậm chí cô còn thấy được mấy nữ khách kia nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ, coi thường.

Như thế càng làm cô thêm không được tự nhiên, tâm tư vô cùng khủng hoảng.

Đôi mắt dịch chuyển, thấy được biểu lộ cười nhạo của hắn, trong nháy mắt, cô phát hiện ra có lẽ đây cũng là hắn cô ý, cố ý để cho cô nhận được ánh mắt coi thường từ người khác.

Từ lúc trên đường đi, nỗi ủy khuất trong cô cứ thế lại tăng thêm vài phần. Đầu cô chuyển hướng sang một bên, nhìn về một chỗ, nhìn gì cô cũng còn chẳng rõ. Cô chỉ là không muốn nhìn vẻ mặt trào phúng của hắn, cho rằng chỉ cần bịt chuông thì chuông sẽ không kêu, chỉ cần cô không nhìn hắn thì sẽ không phải chịu sự vũ nhục của hắn.




Thử đọc