Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 11

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu



‘’ Ai cũng không được cho phép giúp cô ta , cho đến khi cô ta làm xong mới được bỏ dải bịt mắt ra.’’ Đường Hạo dùng ngón tay xác định ánh mắt của cô đã được buộc kín thật rồi mới nói to cho mọi người đang có mặt trong phòng biết.

Hai mắt đã bị bịt kín , Tiểu Ngưng chỉ có thể theo phương hướng phát ra giọng nói của hắn mà đáp lại :’’ Yên tâm em sẽ không dối trá !’’
Chính là hai mắt đã bị một mảnh đen kịt khiến cảm giác hoàn toàn không nhạy bén. Nhưng cô vẫn tỏ ra rất bình thường sờ hướng ‘ vách tường ’ chuẩn bị sờ tay cầm chốt đấm cửa.’’ Di, cái này không phải vách tường, vách tường ở nơi nào?’’ Cô tiếp tục đi phía trước , vừa sờ vừa vặn, sờ lên ‘’vách tường’’ cứng rắn .

-‘’ Nói nhảm , đương nhiên không phải tường, cô, cái đồ ngu ngốc này đi nhầm phương hướng rồi! ‘’ Đường Hạo vuốt ve cánh tay đang đặt trên ngực hắn, lạnh lùng mở lời.

Tiểu Ngưng tranh thủ thời gian , thu nhanh tay lại, đỏ mặt bối rối xoay người:’’ Thực xin lỗi, thực xin lỗi! ‘’ Nói xong tiến độ bước chân cũng nhanh hơn.

Mặt đỏ tâm loạn , cô chỉ là liều mạng hướng về phía trước mà chạy tới , căn bản quên cả là phải cẩn thận.Chỉ thấy trán của cô đâm vào cánh cửa đan khép hờ, đau điếng a.
‘ Đông ’ một tiếng , Tiểu Ngưng bị ngã ngồi trên sàn nhà.

- ‘’Làm sao vậy , chuyện gì xảy ra sao? Ngu ngốc quá ? Cái gì đều nhìn không tới thế ‘’ Đường Hạo thấy chung quanh vang lên tiếng gấp gáp hỏi han. Tiểu Ngưng lại đụng vào cạnh cửa rồi! Tào quản gia ngồi chồm hổm xuống , ôm lấy đầu của cô xem xét.’’ Tiểu Ngưng không có chuyện gì! Không sao đâu ‘’

‘’Thật sự là nực cười, đến đi ra ngoài còn chẳng đi được, thì làm sao mà làm món thịt bò được chứ ? ‘’.Đường Hạo trào phúng nói.

-‘’ Đụng có một chút, không sao hết ! ‘’Kỳ thật cái trán giống như bị đụng nứt ra rồi ý chứ, đầu đau ơi là đau, Tiểu Ngưng thầm kêu rên trong bụng. Nhưng cho dù đau nhức đến đâu đi nữa, cô quyết không thể bỏ cuộc, cô nhất định phải làm bằng được món thịt bò. Hai tay dán tại trên sàn nhà chống đỡ thân thể đứng dậy, lại đi tiếp , sờ sờ được cánh cửa rồi nha . Tiểu Ngưng mỉm cười tự cổ vũ mình .’’ Tào quản gia, tin tưởng tôi a, tôi nhất định sẽ làm được , hơn nữa hương vị nhất định sẽ rất tốt!’’

-‘’ Lời nói cũng chỉ là lời nói , cái đồ ngu ngốc , tôi cảnh cáo cô nên cẩn thận một chút đi, đừng có mà từ cầu thang đi thì không đi mà lại thành lăn xuống đấy ‘’ Đường Hạo thấp giọng nói, bộ dạng vui vẻ như đang chờ một vở kịch.

- ‘’ Anh yên tâm, em nhất định sẽ không làm anh thất vọng đâu ‘’ ! Tiểu Ngưng đáp trả lại ngay lập tức, sau đó tìm tòi về hướng cầu thang đi đến.



Thử đọc