Mẹ độc thân tuổi 18 - Chương 10

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Đánh dấu

Đường Hạo lại càng tăng thêm lực đạo trên má và vai của cô, mặt hắn càng thêm âm trầm : ‘’ Câm miệng , cô không có quyền làm loạn ở đây , việc của tôi không khiến cô phải quản, cô chỉ có thân phận là làm theo những gì tôi sai bảo , cô đã nhớ rõ chưa ? ‘’

Đôi vai đau đớn làm cho Tiểu Ngưng chỉ có thể phát ra những tiếng kêu nhỏ bé đầy thống khổ . Trên gương mặt bị bàn tay thô bạo chạm vào khiến đỏ lên một mảnh. Những giọt nước mắt to như hạt đậu từ đôi mắt buồn bã lăn xuống trên chiếc giường đơn.

Cuối cùng mãi đến khi không nghe thấy tiếng nói của cô nữa , Đường Hạo mới chậm rãi nâng tay lên , buông cô ra.Xoay người ngồi dậy, hắn từ trong túi áo móc ra một điếu thuốc thơm .Những ngón tay thon dài bật tách chiếc bật lửa lên , châm điếu thuốc rồi xoay tròn chiếc bật lửa. Những hành động bình thường ấy nhưng không hiểu sao do hắn làm lại đẹp mắt, thành thạo đến mê hoặc. Thế nhưng điếu thuốc nhen nhóm lửa ấy chỉ được nhấp vào miệng một cái rồi bị bỏ qua sang một bên.Giọng nói của hắn lại vang lên trong căn phòng . ‘’ Lăn đi chỗ khác, hiện tại bổn thiếu gia không có hứng thú với cô ‘’.

Tiểu Ngưng chậm rãi đứng lên, quật cường ở trước mặt hắn khiêu khích nói : ‘’ Thiếu gia, từ trước đến nay, em vẫn luôn nghĩ thiếu gia là người rất kiên cường , mặc dù sinh hoạt có bất tiện nhưng vẫn chọn ở lầu hai .Nhưng hiện tại, thì em nghĩ mình sai rồi , căn bản anh chỉ là một con người hèn nhát mà thôi .Anh không dám xuống dưới lầu bởi vì anh không có cách nào tiếp nhận được việc bản thân mình là người mù .Căn bản là không phải như anh tự nói rằng so với bất kì ai, anh biết rõ mình là người tàn phế ‘’
-‘’ Chết tiệt! Ngu ngốc , cô câm miệng cho tôi ! ‘’ Đường Hạo cuồng nộ hô to một tiếng, dùng sức vươn tay tóm lấy thân thể của cô.

Lần này Tiểu Ngưng đã có linh tính, khi bàn tay hắn định tiếp cận cô, cô đã nhanh chóng tránh vè phía sai , khiến cho bàn tay chỉ tóm được không khí, mất đà dẫn đến việc bị té bổ nhào.

- ‘’ Anh rõ ràng chính là không dám ra khỏi cửa, không phải anh không cần mặt trời mà là anh không cách nào tiếp nhận việc con mắt của chính mình đã bị mù ! ‘’Tiểu Ngưng lại không tiếc lời chọc giận hắn, miệng không ngừng nói.

- ‘’ Câm miệng ! Cô câm miệng cho tôi !’’ Bắt không được cô mà chỉ quờ quạo vào không trung khiến hắn vô cùng tức giận , lung tung giơ nắm đấm cảnh cáo.

-‘’Nguyên lai anh chỉ có thể khi dễ em , khi dễ một cô gái nhỏ bé như em, nhưng cửa thì lại không dám bước ra , anh đúng là người nhát gan còn gì ‘’ Tiểu Ngưng lời nói thì rất lưu loát nhưng kỳ thật toàn thân đã phát run lên.

Thông qua mấy ngày nay tiếp xúc cùng hắn, cô phát hiện rằng cầu khẩn hắn , nói lời ngọt ngào khuyên bảo hắn đi ra phơi nắng đều là vô dụng . Chỉ có thể thử dựa vào việc chọc giận hắn tuy nhiên như vậy đúng là có chút nguy hiểm.

Đang nổi giận nhưng hắn đột nhiên cười ra tiếng , hai tay ôm ngực nói: ‘’Cô nói tôi là người nhát gan vậy cô chính là rất dũng cảm?’’

Nụ cười của hắn lý tràn ngập tà ác làm cho Tiểu Ngưng lại không ngừng cảm giác lưng rét run lên từng chập , thế nhưng cô vẫn mạnh miệng :’’ Ít nhất so với anh thì dũng cảm nhiều hơn!’’

Hắn lại hít một hơi thuốc lá rồi nhẹ nhàng nhả ra một đạo sương mù , từ từ chậm rãi đứng người lên nói ra:’’ Tốt , như vậy chúng ta cùng cá cược một trò chơi nhỏ , nếu như cô vuợt qua được khảo nghiệm của tôi thì tôi sẽ đi ~ phơi nắng!’’

-‘’ Tốt, anh cứ nói đi, vô luận là cái gì khảo nghiệm em cũng không sợ ! ‘’ Tiểu Ngưng rốt cục lộ ra nụ cười, cô nhất định sẽ bắt lấy cơ hội này !

Vô luận hắn đưa ra yêu cầu hà khắc đến cỡ nào cô cũng sẽ nghênh đón đến cùng. Cái sự tình xấu nhất cô và hắn cũng đã trải , cô còn cái gì không thông suốt chứ.

-‘’ Nếu như cô không thông qua khảo nghiệm của tôi, thì tốt nhất cô nên vĩnh viễn ngậm miệng lại cho tôi ‘’ Đường Hạo trào phúng nói ,trên mặt tà ác không có ít đi nửa phần.

Tiểu Ngưng gò má lập tức hồng thành một mảnh, với cách nói chuyện tà ác của hắn như thế khiến cô thật có chút tức giận . ‘’Anh nói yêu cầu ra đi !’’

- ‘’Sau lúc này , cô bịt kín hai mắt lại sau đó làm cho tôi một món thịt bò, tôi muốn ăn . Nếu như cô làm ra mà hương vị còn có thể chấp nhận được , tôi sẽ yêu cầu thứ hai!’’ Đường Hạo đắc ý nói , hắn nghĩ cô hẳn là sẽ không hoàn thành nhiệm vụ .

-‘’Thiếu gia, nói tóm lại là anh có tổng cộng bao nhiêu khảo nghiệm vậy? ‘’ Nếu như cô hoàn thành rồi, hắn lại cứ liên tiếp khảo nghiệm không dứt thì phải làm như thế nào đây.

-’’ Ba cái! ‘’ Đường Hạo duỗi ra ba ngón tay khẳng định nói.

-‘’ Được, bây giờ em sẽ đi làm ngay đây , nhưng em muốn quản gia cũng ăn, nếu không thì em làm ngon, anh cứ nói là không ăn được thì sao ? Không công bằng !’’ Tiểu Ngưng cũng tính toán nhíu mày hỏi.

-‘’Có thể! Hiện tại cho quản gia bịt kín con mắt của cô đi!’’ Đường Hạo nhấn chuông tìm gọi quản gia .




Thử đọc