Lười Phải Yêu Anh - Chương 11

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

“Bất động sản Thiên An”, Ninh Xuyên gõ xuống khung tìm kiếm mấy chữ này, nhấn enter, anh mới phát hiện ra, cho dù những gì được nhìn thấy ngày hôm nay, hoặc là câu nói “Cao ốc quốc tế cũng là ông ấy xây….” kia của Tô Thiên Thiên cũng không đủ để nói cho rõ, nhà của Tô Thiên Thiên giàu đến mức nào.
Anh ngỡ mình đã tìm được một sinh viên nghèo như mình ở đại học F, lại bi kịch phát hiện ra, Tô Thiên Thiên rất có khả năng là một trong những người nhiều tiền nhất đại học F.
Mặc dù… anh nghiêng đầu nhìn Tô Thiên Thiên đang vùi mình trong chăn vừa ăn khoai tây chiên vừa xem phim hoạt hình cười rinh rích, cô ấy quả thực khiến người ta khó mà nhìn ra.
Đối với sự thật này, kinh ngạc mất mấy ngày rồi cũng đón nhận, bởi vì giống lời Tô Thiên Thiên đã nói, “Nhà em có tiền thì sao, cũng đâu phải của em, huống chi anh trừ không có tiền ra, cái gì cũng tốt hơn em!” Vậy nên anh thực sự thấy tự tin, tự tin anh có thể thay đổi được những năm tháng quá khứ mù mịt kia của mình, bắt đầu một cuộc sống mới, cùng với chị gái Ninh San, cùng với cả Tô Thiên Thiên nữa.
Chẳng qua là chuyện gì đã xảy ra sau khi Tô Thiên Thiên bị gọi đi hôm đó, cô chưa từng nhắc đến, chỉ nói mẹ cô lén mang cho cô bao nhiêu đồ ăn ngon như vậy.
Về phần lần đầu tiên chạm mặt với Tô Uyên Hải, cảm giác được không khí chẳng tốt lành kia, Ninh Xuyên cũng nhanh chóng quăng ra sau gáy, bởi vì chẳng còn mấy ngày nữa là vào năm học.
Bây giờ nghĩ lại, khi đó bản thân đúng là đủ ngu ngốc, không được mấy hôm chị gái Ninh San cũng đến thăm anh, biết tình hình của Tô Thiên Thiên, ngay cả người chưa từng nhìn thấy mà chỉ được nghe qua như chị cũng nói, anh và Tô Thiên Thiên không phù hợp, mà bọn họ còn tưởng rằng, khoảng cách vĩnh viễn không phải vấn đề, bởi vì anh tin, mình sẽ làm được tốt hơn.
Bắt đầu từ năm mười một tuổi, Ninh Xuyên đã biết, mình đã thành một kẻ bị người ta xem thường, cho nên anh cố gắng làm mọi chuyện đều tốt nhất, dùng những phương thức khác để lấy lại lòng tự ái của bản thân, để cho kẻ người không dám coi khinh anh, nhưng khi cái bạt tai kia hạ xuống, đã đánh tan tất cả tự ái của anh.
Vì vậy anh nói, “Tô Thiên Thiên, chúng ta chia tay đi!”
Sau khi chia tay, anh đổi ý định ở lại trường vì sự có mặt của Tô Thiên Thiên, chuyển sang một trường đại học ở một địa phương khác, một quãng thời gian dài, ở trong trường học đến đi lại anh cũng phải cẩn thận, chỉ sợ gặp phải cô, chỉ có đến tối mới tới thư viện, mỗi ngày đều đến phòng ăn sớm hơn để mau cơm, tránh tất cả những cơ hội có thể ***ng phải Tô Thiên Thiên.
Nhưng may thay, anh thực sự không thấy cô đến một lần, sau đó anh đến vùng khác, hai người thực sự không còn gặp lại nữa.
Nhưng trên đời này, thực sự có duyên phận sao? Khiến bọn họ sau bốn năm xa cách lại gặp nhau lần nữa.
Nghĩ đến những chuyện này, anh cười tự giễu một tiếng, trên đường xe cộ qua lại không dứt, dưới ánh đèn nê ông nhiều màu, xe của anh, cùng với xe của Tô Thiên Thiên, càng đi càng xa.
“Cô chủ….” Tiểu Lý trên xe gọi cô một tiếng, “Sao cô đột nhiên lại tới đây làm vậy?”
“…” Tô Thiên Thiên suy nghĩ một lát, vấn đề này biết trả lời sao đây, chẳng lẽ lại nói là cô lười đến phát bệnh, không thể không đi làm sao? Vậy không được, quá mất mặt, vậy nên cô sâu xa nói, “Ngày nào cũng ở nhà, cuộc sống trôi qua thực tầm thường vô vị, rất trống rỗng, rất cô quạnh, rất lạnh lẽo….
Tiểu Lý thấy trong xe bốc lên một trận gió lạnh, không nhịn được hắt hơi một cái, “Cô chủ, bà chủ bảo….”
“Bảo gì?” Tô Thiên Thiên vò vò đầu, “Đúng rồi, đang yên đang lành, sao mẹ tôi lại bảo anh đến đưa đón tôi chứ?”
“Bà chủ nói…” Tiểu Lý dường như rất tò mò, nhưng lại không dám hỏi nhiều, “Bác tôi cũng bảo…”
“Bảo gì hả?” Cô mất kiên nhẫn hỏi, một vấn đề mà bắt cô hỏi đến mấy lần, muốn cô mệt ૮ɦếƭ sao!
Tiểu Lý chốt hạ tư tưởng, “Họ nói cô lại bị thất tình, cho nên bảo tôi đi đưa đón cô, tránh để cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn!”
“Phụt….” Tô Thiên Thiên phụt ra, người nhà cô là cái thể loại quái vật gì thế, một ông bố ruột không cho cô ăn thịt, một bà mẹ ruột đang yên đang lành lại rủa cô thất tình, cô, cô là con ruột của họ sao!
Tiểu Lý thấy sắc mặt cô thay đổi, giải thích, “Tôi cũng tò mò lắm ấy, cô chủ ngày nào cũng ở nhà, cửa còn chằng bước ra, làm gì có tình mà thất? Cho nên bọn tôi đều cảm thấy chắc là mấy ngày cô đi làm, đã yêu một cách nhanh chóng, sau đó lại nhanh chóng thất tình, cho nên bà chủ bảo tôi tới coi xem, đối tượng làm cô thất tình là ai.”
“….” Tô Thiên Thiên nghiến răng, “Cho đến giờ chưa từng có nhân vật như vậy tồn tại!”
Chẳng lẽ cô phải thừa nhận, bạn trai của mối tình đầu có lực ảnh hưởng lớn với cô đến vậy, khiến cho cô bốn năm không quên, không xua đi được, chưa từng nói chuyện yêu đương lần nữa, mà giờ vừa gặp lại đã thiên lôi đánh xuống thành địa hỏa*rồi sao?
*chỉ trạng thái kích tình yêu đương nồng nhiệt của nam nữ như sấm sét đánh xuống khiến mặt đất bùng lửa.
Nên biết là, nhớ nhung sau khi chia tay, không gọi là nhớ nhung, mà gọi là không biết tự trọng! Người ta đâu có nhớ đến cô, cô nhớ cái P* ấy!
* P = ௱ôЛƓ (từ mạng)
Tô Thiên Thiên không ngờ rằng, mình PK* với Ninh Xuyên, lại khiến cho người nhà hiểu lầm, nếu thực sự để mẹ cô biết được, tên bây giờ, với cái tên trước kia, đều là một, thì thể diện của cô biết vứt vào đâu đây!
* PK = player killer, nôm na thì là đồ sát (game)
Tiểu Lý ngày ngày đưa đón cô, khó tránh khỏi sẽ phát hiện ra một chút đầu mối, giờ cô nhất định phải tốc chiến tốc thằng, trong thời gian ngắn nhất khiến cho Ninh Xuyên tức vô hạn, tức đến mức anh ta không nhịn được nữa mà khai trừ mình, tất cả sẽ kết thúc.
Đây không những là lao động chân tay, mà còn phải động não suy nghĩ! Vậy nên vì cuộc chiến tôn nghiêm, mỗi ngày Tô Thiên Thiên đều mệt mỏi vô cùng, bắt đầu nhai thuốc viên đại bổ, cái gì mà EX chứ, quả nhiên là phiền toái nhẩt!
Hôm nay, đã được hai tuần kể từ khi bắt đầu cuộc sống đi làm, lời đồn đại về Tô Thiên Thiên trong công ty đã lan ra khắp ngõ ngách trong công ty, ngay cả chi hai họ Âu Dương cũng được nghe, Diệp Khinh Chu lại càng bị dọa cho sợ ૮ɦếƭ khiếp, “Trời ạ, tìm người của BOSS lớn đến chịu khổ thây cho mình, toi rồi toi rồi, để BOSS biết, không biết sau khi bị khai trừ xong, mình có tìm được việc nữa không đây?”
Khóe miệng Âu Dương co rút, “Lính nhảy dù? Phía trên có người? Nằm vùng? Điều tra bí mật?” Mấy thứ này nghe qua làm gì có một xu quan hệ nào với cô lười Tô Thiên Thiên kia chứ!
Trong phòng làm việc, Tô Thiên Thiên nhận điện thoại xong, ngáp một cái, dạo này vì không muốn tạo cơ hội cho Ninh Xuyên bới móc, mỗi ngày cô đều phải dậy sớm, buồn ngủ ૮ɦếƭ mất!
“Đọc cho tôi số điện thoại vừa nãy.” Ninh Xuyên nói.
“À…” Tô Thiên Thiên nghiêng đầu nhìn số điện thoại mình vừa mới lưu lại, “8658…”
Mới nói một nữa, di động của Ninh Xuyên lại đổ chuông, anh giơ tay ý bảo Tô Thiên Thiên ngừng nói đã, cô chép miệng, đứng dậy đi rót trà, bên tai thỉnh thoảng truyền đến giọng nói của anh, nghe qua tâm trạng không tệ, lúc thì “Vậy tự chăm sóc bản thân cho tốt”, hay là “Rảnh rỗi em sẽ đến thăm chị”, nếu không thì là, “Vậy chị đến thăm em đi!” *
* bên TQ chỉ có ta – ngươi thôi nhé, đoạn này lọt vào tai chị Thiên Thiên sẽ thành anh – em hết
Tô Thiên Thiên nhíu mày, chằng lẽ tên này, giờ đã có tình mới?
Cô hừ một tiếng, cho dù có, khẳng định cũng đáng ghét giống như anh ta! Cô tức giận bê cái chén ra, đã thấy Ninh Xuyên vốn đang ngồi tại chỗ mình nghe điện thoại giờ đã thong thả bước đến bên cạnh bàn cô, một cánh tay nhàn rỗi còn di đi di lại trên cái bàn làm việc trống không của cô, trên mặt mang theo nụ cười vui vẻ, nhìn qua đúng là cái tướng phát xuân!
Tô Thiên Thiên khinh bỉ nhìn anh ta một cái, ngồi lại chỗ mình, lại thấy tay Ninh Xuyên vẫn còn lức ẩn lúc hiện trước măt cô, thực muốn cầm cái vỉ đập ruồi đập cho một phát, mắt đảo qua nhìn, cô thét lên, “Ôi!!!”
Ninh Xuyên đang nghe điện thoại bị tiếng thét của cô làm cho sợ đến bắn lại một bước, trợn mắt nhìn cô một cái, lại nói với người bên kia đầu dây, “Không sao, bên cạnh có một cô trợ lý đầu óc không được ổn đinh…”
Thật ác độc mà! Đám lửa nhỏ trong lòng Tô Thiên Thiên bùng lên, thật vô sỉ! Đây chính là bộ mặt thật của đàn ông, lúc thích người ta thì bảo cô là ngây thơ đáng yêu, lúc không thích, thì bảo cô là “Đầu óc không ổn định”!
Ninh Xuyên không để ý đến ánh mắt phẫn nộ của cô, vội vàng cúp điện thoại, nhìn cô hỏi, “Cô gào lên cái quỷ gì thế!”
Tô Thiên Thiên chẳng thèm nhìn anh ta, chỉ vươn ngón tay chỉ vào bàn làm việc của mình, “Anh xem anh làm chuyện tốt gì đây!”
Ninh Xuyên nhìn xuống, thì ra là vừa rồi anh không chú ý, nửa cái mặt bàn vốn được để mấy chậu hoa hoa cỏ cỏ kia sau khi bị Tô Thiên Thiên ném đi, bởi vì lâu không có ai quét dọn, phía trên có một tầng bụi khá dày, tay anh vừa mới quệt đi quệt lại trên đó, khiến cho bụi bặm bị quệt bừa bãi, “Eo…” Anh lập tức chán ghét nhìn ngón tay đầy bụi của mình, “Cô ngày nào cũng nằm ngủ trên cái bàn này, không sợ bẩn à!”
“Tôi ngủ nửa bên này là được rồi, mà tôi cũng có cọ mặt lên đấy đâu!” Tô Thiên Thiên phản bác, cô ngủ rất cẩn thận được chưa! Vừa nói vừa đứng lên, tức giận tố cáo, “Anh đừng có nói tôi, anh xem anh đi, di loạn hết cả lên, xóa luôn cả số điện thoại tôi vừa ghi lại rồi kia kìa!”
“…Cô, cô nói cái gì?” Ninh Xuyên hoài nghi lỗ tai mình có phải có vấn đề hay không.
Tô Thiên Thiên chỉ vào số “8″ còn chưa bị xóa đi trên mặt bàn, “Anh xem, tôi toàn ghi số điện thoại ở trên đấy! Giờ mất sạch rồi, tự anh đi mà gọi điện thoại hỏi lại đi!”
“…” Đầu ngón tay Ninh Xuyên bắt đầu hơi run rẩy, “Tô Thiên Thiên. cô ngày nào cũng ghi số điện thoại lên trên cái tầng bụi này sao!!!”
“Có vấn đề gì sao?” Tô Thiên Thiên chớp chớp đôi mắt to, nhún vai buông tay hỏi.
“Lưu số điện thoại trên mặt bụi….” Tô Thiên Thiên vừa ăn sườn, vừa ca cẩm với chị hai họ Âu Dương, “Có vấn đề gì sao?”
Từ lúc Tô Thiên Thiên bắt đầu ca cẩm về công việc vất vả mấy ngày nay của cô, Âu Dương đã cười đến mức bụng cũng rút gân, “Ôi ha ha ha…. Ninh tổng giám, thực, thực là khủng….”
Tô Thiên Thiên khinh thường bĩu môi, nhìn chị hai họ cười đến là vui vẻ như vậy, cô lặng lẽ nhón từng miếng sườn trong đĩa của Âu Dương sang đĩa của mình, “Anh ta có gì mà khủng, em mới vĩ đại đây này!”
“Với cái loại lười như cô mà anh ta cũng nhẫn được, đương nhiên là là khủng rồi.” Âu Dương trả lời.
“Chị hai họ…” Tô Thiên Thiên bĩu môi, “Sao chị toàn nói giúp người ngoài thế!”
“Chị đây là nhắm vào chuyện chứ không nhắm vào người…” Âu Dương rất lý trí nói.
“Cái gì thế!” Tô Thiên Thiên nổi giận, “Em cho chị biết, người bỏ rơi em bốn năm trước, chính là Ninh Xuyên!”
“…” Âu Dương đang cúi đầu ăn cơm, vừa nghe thấy câu này, khụ một tiếng sặc sụa, “Cái, cái gì? Em nói cái thằng heo chó không bằng, lòng dạ độc ác, Biến th' kinh tởm, trời tru đất diệt bỏ em bốn năm trước, là, tổng giám, tài vụ, Ninh Xuyên?” Những từ hình dung này cô vẫn còn nhớ, thất tình sẽ vậy, cả một kỳ nghỉ đông Tô Thiên Thiên không nói chuyện với ai, đều là nhờ có Âu Dương khuyên răn. Đối với đoạn tình này Âu Dương đương nhiên biết, nhưng mà lại không biết người này thì ra lại là Ninh Xuyên.
“Chính là anh ta!” Tô Thiên Thiên gật đầu cái rụp, nhìn Diệp Khinh Chu ngồi bên cạnh dặn dò, “Nhưng mà các chị đừng nói cho người khác đấy, từng có một đoạn quá khứ với cái loại cặn bã kia, em rất nhục nhã!”
Lời của cô còn chưa nói hết, Âu Dương đã đặt đũa xuống, một chân đạp lên trên ghế, “Thì ra là tên khốn kiếp đó à! Đi, đừng ăn nữa, chị hai họ thay em ra mặt, đánh cho thằng đó không nhặn ra mẹ luôn!”
“Âu Dương, cậu…” Diệp Khinh Chu vội vàng kéo cô nàng lại, “Không phải cậu nói chỉ nhắm vào chuyện chứ không nhắm vào người sao?!”
“Nhắm cái đầu!” Âu Dương đã xắn tay áo lên, “Chuyện như thế rồi còn nói năng gì nữa, chỉ có thể dùng *** để giải quyết nó mới bõ cơn tức!”
Tô Thiên Thiên không ngờ phản ứng của chị hai họ lại mạnh mẽ đến vậy, mặc dù cô cũng oán Ninh Xuyên năm đó bỏ rơi mình, nhưng cô không muốn làm ầm chuyện này lên để cho mọi người biết, dù sao, bị bỏ rơi ấy, cũng đâu phải là chuyện vinh quang gì! “Chị không cần đánh để mẹ anh ta không nhận ra anh ta đâu, cha mẹ anh ta đã mất lâu rồi!”
“Sao?” Diệp Khinh Chu vugng Tô Thiên Thiên Âu Dương trăm miệng một lời nói, “Em nói cái gì?”
Kéo chị họ hai ngồi xuống, Tô Thiên Thiên nhỏ giọng nói, “Đúng vậy, chuyện này thì em biết! Mất công em năm ấy còn cảm thấy anh ta không có được sự yêu thương của người thân, còn muốn làm cho anh ta có cảm giác ấm áp của gia đình!”
Hồi đó Tô Thiên Thiên hỏi anh, tại sao hình như chuyện gì cũng biết làm, nấu cơm còn ngon như vậy, Ninh Xuyên kể với cô, cha mẹ anh đã mất khi anh được mười một tuổi, nhưng vì nguyên nhân gì anh không nhắc đến, anh chỉ nói là mình sống dựa vào sự nuôi nấng của người chị gái lớn hơn mình bốn tuổi.
Cái hôm bọn họ chia tay, Ninh San đến thăm bọn họ, Tô Thiên Thiên gặp chị ta, thoạt nhìn rất giống một người chị đơn giản mộc mạc, ngũ quan rất giống Ninh Xuyên, là một mỹ nữ, nhưng khác với loại người nhìn trẻ hơn so với tuổi thực như Tô Thiên Thiên, Ninh San nhìn qua có vẻ chín chắn hơn tuổi của cô.
Ninh Xuyên nói, sau khi cha mẹ anh qua đời, họ ở nhờ nhà chú, thím đối xử với bọn họ chẳng tốt lành gì, lúc Ninh Xuyên mười sáu tuổi, thím lấy lý do trong nhà không thể gánh vác hai đứa trẻ cùng đi học, muốn Ninh Xuyên ngừng học, chị Ninh San lúc ấy đã bắt đầu vừa học vừa làm liền bỏ dở việc học đại học, quay lại đón Ninh Xuyên đi, bắt đầu một thân một mình đi làm kiếm tiền cho anh đi học.
Ninh Xuyên nói, chị gái đối với anh mà nói, chẳng khác nào mẹ.
“Thì ra Ninh tổng giám đã khổ sở như vậy…” Diệp Khinh Chu hít một hơi, “Thật đúng là một câu chuyện cảm động…”
Tô Thiên Thiên thừa nhận, cô cũng từng thấy cảm động, nhưng bây giờ mà bảo cô cảm động thay cho người yêu cũ, không phải cô có chút Thánh mẫu quá sao? Chị họ hai Âu Dương dường như vẫn kiên định đứng về phía Tô Thiên Thiên, “Cho dù như vậy… lúc đó anh ta cũng không thể bỏ Thiên Thiên được, Thiên Thiên đối xử với anh ta rất tốt! Chưa từng giận dỗi anh ta bao giờ, anh ta còn dám chủ động nói chia tay!”
“Đúng thế đúng thế…” Tô Thiên Thiên lập tức gật đầu,”Hơn nữa bây giờ em còn đang cá cược với anh ta….” Dứt lời cô liền kể tỉ mỉ chuyện đánh cuộc của hai người ra.
“..” Diệp Khinh Chu nuốt nước miếng, “Thế này chẳng phải là trong hai người thì nhất định sẽ có một người phải làm giúp việc sao?”
“Em ứ thèm làm giúp việc đâu!” Tô Thiên Thiên siết tay.
Âu Dương rất thực tế nói, “Em yên tâm, cho dù em có treo bảng ghi làm giúp việc miễn phí, chị đoán cũng chẳng có ai dám thuê em đâu, nhưng mà Ninh Xuyên mà làm giúp việc ấy,… phì, chắc là nhiều người tranh ςướק lắm!”
“Dù sao em mà thua thì mất mặt lắm!” Tô Thiên Thiên nghiêm túc nói, “Cho lên lần này, nói gì thì nói, không thể thua được!”
“Nói chuyện gì mà vui vẻ thế!” Một giọng nói quen thuộc truyền tới, Tô Thiên Thiên ngẩng đầu lên, thì ra là Ôn Nhược Hà cũng tới nhà ăn, “Ăn cơm cùng nhau à?”
“Dạ.” Diệp Khinh Chu vừa nhìn thấy cấp trên lập tức đứng lên chào hỏi, “Tổng giám, anh muốn ăn gì? Em mua giúp anh?”
“Không cần không cần…” Ôn Nhược Hà vội vàng khoát tay, ngồi xuống cạnh bọn họ, “Tôi ăn xong rồi, vừa đi ra thì thấy các cô.” Anh vừa nói vừa nghiêng đầu hỏi Tô Thiên Thiên, “Công việc dạo này thế nào?”
“Cũng không tệ lắm.” Tô Thiên Thiên trả lời.
“Vậy thì tốt.” Ôn Nhược Hà cười một cái, “Thật ra thì từ từ rồi sẽ quen thôi, con người Ninh Xuyên cũng không tệ lắm.”
“Tổng giám, anh tốt hơn anh ta nhiều.” Âu Dương trả lời, “Lần nào cũng nghe thấy anh khen người khác tốt.”
Ôn Nhược Hà mỉm cười một cái, “Anh ấy không tệ thật mà!”
“Em mà được đi làm ở bộ sáng tạo thì tốt…” Tô Thiên Thiên thở dài, chống má nói.
“Vậy các cô cứ nói chuyện thong thả, tôi về trước nhé.” Ôn Nhược Hà đứng dậy, hai tay chống lên cạnh bàn nói, “Đúng rồi, Âu Dương. buổi chiều nhớ sửa sang lại tài liệu cuộc họp ngày mai nhé, đừng để xảy ra vấn đề đấy.”
“Ngày mai có cuộc họp quan trọng sao?” Tô Thiên Thiên giương mắt hỏi.
Ôn Nhược Hà gật đầu, “Đúng vậy, mai là ngày mồng tám, họp trên tổng công ty, hình như là về việc thẩm hạch kế hoạch của công ty trong quý ba, bộ tài vụ các cô cũng phải đệ trình bản dự tính gì đó thỉ phải.”
“Hội nghị rất quan trọng à…” Tô Thiên Thiên nhìn bóng lưng đã khuất xa của Ôn Nhược Hà, lẩm bẩm lẩm bẩm.
….
Sáng sớm thứ hai, Tiểu Lý đứng trước cửa biệt thự rút điểu thuốc thư ba, ngẩng đầu nhìn cửa sổ phòng cô chủ, rèm cửa kéo dày không lọt nổi một tia nắng, xem bộ dạng này là quyết tâm muốn cản ánh mặt trời bên ngoài, nằm ngủ nướng ở bên trong đúng không?
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc