Lười Phải Yêu Anh - Chương 01

Tác giả: Mạc Hề Động Kinh

Khu vườn biệt thự theo phong cách phương Tây đứng sừng sững trên lưng chừng núi giữa một đống biệt thự, phóng tầm mắt nhìn, so với những căn nhà khác còn cao hơn mấy phần, cũng rất bắt mắt, ban công hình cung ưu nhã lộ ra, rèm cửa mềm mại màu trắng tung bay theo gió, bên trong nhà, một bóng người thướt tha như ẩn như hiện, đang dùng tay chơi đùa với mái tóc dài chừng nửa mét, vô hạn mê người.
Âu Dương đứng trước hàng rào của căn biệt thự châu Âu, nheo mắt nhìn vào, hàm răng nghiến ken két, đẩy hàng rào, bước vào trong sân, hồ bơi xanh biếc lóng lánh dưới ánh mặt trời, bên cạnh hồ còn vứt một cái khăn tắm, một góc khăn còn rơi vào trong bể, bên cạnh bể, trên nền gạch bóng láng từng vệt nước dài kéo lê vào tận trong nhà, trên cửa kính có một dấu tay mảnh mai dính đầy bọt nước, vòng qua vườn hoa, cửa gỗ khắc hoa nặng nề khép chặt, Âu Dương lùi ra phía sau ba bước, bước nhanh về phía trước, một cước đạp luôn lên cửa, “Tô Thiên Thiên! Em chết ra đây cho chị!”
Chân còn chưa rơi vào cửa, cửa đã được mở ra, một phụ nữ trung niên ra tiếp đón, “Tiểu thư họ tới rồi!” Sau đó khẩn trương sờ sờ lên cánh cửa nói, “Cô gọi tôi ra được rồi, sao lại đạp hỏng cửa chứ, sửa cửa là hơi bị phiền toái đấy!”
Âu Dương bĩu môi hừ một tiếng, hỏi, “Con heo kia đâu?”
“A, con…. à không, tiểu thư mới tắm rửa xong, đang ở trong phòng xem manga…”
“Thế mợ đâu?” Âu Dương nhìn lướt qua phòng khách, tối om om chẳng bật đèn.
“Bà chủ sáng nay tiễn ông chủ ra đến cửa, không cẩn thận bị vẹo thắt lưng, phải đi mát xa.” Dì Lâm giúp việc trả lời.
Âu Dương giật giật khóe miệng, “Đi vài bước chân mà cũng vẹo thắt lưng được?!”
“Thật ra thì đi bộ cũng rất cực khổ.” Dì Lâm nghiêm túc nói, vừa nói vừa vuốt vuốt hông mình, “Sáng sớm nay tôi đi mua đồ ăn, nhiều đồ quá, thắt lưng tôi cũng bị vẹo đây này.”
“Dì mua cái gì?” Âu Dương hỏi.



Dì Lâm buồn bã, “Ông chủ lần này về nhà nghỉ phép tận hai tuần liền, sáng nay mới đi, bà chủ lập tức bảo tôi đi mua năm cân thịt heo, bốn cân thịt bò, ba cân tôm, hai cân nghêu, một con gà mái, còn có bánh bao nhân thịt, bánh rán, bánh sủi cảo, bánh nướng bơ….”
“Vậy mà mấy người cũng ăn hết được.” Âu Dương chẳng tốt lành gì nói.
“Tiểu thư họ, cô đấy là đứng nói suông không ngại đau thắt lưng*, kẻ ăn no không biết nỗi niềm của người chịu đói….”
* Câu này xuất phát từ một điển tích Tần Hiếu Công tiếp đãi Thương Ưởng (hay Vệ Ưởng) do sủng thần Cảnh Giám tiến cử. Tần Hiếu Công ngồi thẳng trên ghế trò chuyện say sưa cùng Thương Ưởng. Ban đầu hai người Thương Ưởng và Cảnh Giám cùng nhau ‘trường tọa’ tức quỳ ngồi trên gót chân trên một tấm nệm. Sau đó Thương Ưởng nói đến đoạn hào hứng liền đứng lên đi lại trong điện mà say sưa bàn luận từ sớm tới tối mịt không phát hiện ra. Cảnh Giám phải quỳ suốt từ sáng tới tối rất mỏi nên thường xuyên nháy mắt ra hiệu ngừng lại mà Thương Ưởng không để ý. Mãi tới canh hai Tần Hiếu Công mới cắt ngang và ban cho hai người dùng ngự thiện. Trong tiệc Thương Ưởng hỏi Cảnh Giám tại sao nháy mắt nhiều thế, Cảnh Giám mới nói dỗi một câu. « Tôi quỳ suốt cả ngày đến tê dại hai chân bủn rủn cả người mềm nhũn mệt mỏi. Ngài đứng nói chuyện thì đâu bị đau lưng. ( chú thích từ truyện Thú phi của nhà ss Lãnh Vân)
Âu Dương nhìn thân hình tròn như quả bóng của dì ta, gương mặt bóng dầu, thoạt nhìn, đúng là trong vẻ hồng nhuận có hơi điểm chút xanh xao lấm tấm, lộ ra một tia suy yếu cùng vô lực.
Cô giật giật khóe miệng, “Để cho mấy người ở trong khu biệt thự sang trọng nhất toàn thành phố này, mỗi ngày chỉ có ăn với ngủ, đúng là cực khổ thật!”
“Tiểu thư họ!” Dì Lâm nhoáng cái đã bắt lấy tay cô, trong mắt ngân ngấn nước, “Chỉ có cô mới thấu hiểu nỗi gian truân cùng khó xử của chúng tôi!”
Âu Dương vội vàng rụt tay lại, đây là bệnh, phải trị, không trị hết, sẽ lây lan!
Xông lên lầu hai, đẩy ra cánh cửa phía trong cùng, bên trong nhà chỉ có một chiếc đèn ngủ được bật lên, ánh đèn chẳng sáng chẳng tối, mơ hồ có thể nhìn thấy một người đang thò đầu ra từ trên sàn nhà, giọng nói lười nhác, “A, là chị hai họ à.”
Âu Dương vừa nghe thấy cái giọng không chết không sống kia, dây thần kinh ở huyệt Thái dương bắt đầu co giật, cô “Bộp!” một tiếng bật cái đèn lớn trong nhà lên, thoáng chốc đã sáng ngời một mảnh.
Bóng người kia rõ ràng không thích ứng nổi với ánh sáng mạnh như vậy, lập tức lấy tay che kín mặt, “Ôi, ba em đã nói để đèn lớn như vậy lãng phí điện lắm, chị cũng đâu phải là khách!”
“Vậy em ở cái phòng lớn như vậy cũng là lãng phí tài nguyên đấy!” Âu Dương thuận tay với lấy cái gối đầu ném qua.
“Đâu có mà…” Một người lồm cồm bò dậy từ trên sàn, là một thiếu nữ bộ dáng chừng mười bảy mười tám tuổi, một khuôn mặt trẻ con tiêu chuẩn, hai con mắt tròn to, cô nhếch miệng cười một cái, lộ ra hai chiếc răng cửa trắng bóc, mái tóc thật dài nhuộm thành màu cây đay, ướt nhẹp rủ trên vai, nhưng mà hết lần này đến lần khác, cái khuôn mặt đáng yêu có thể so với thỏ trắng con kia lại khiến cho lửa giận của Ấu Dương tăng thêm một tầng, cô cười nói, “Ba em nói cái phòng này lớn như vậy, nếu mà không có người ở, đóng mỗi phí vật tư thôi còn lãng phí hơn!”
Âu Dương nheo mắt, căn bản không nghe cô giải thích, sải bước bước về phía trước, đi thẳng đến ban công, nhìn xuống hồ nước phía dưới, trên mặt nước xanh biếc nổi từng đám bọt lềnh bềnh, “Em lại tắm trong hồ bơi nữa hả!”
“Ạch…” Thiếu nữ vò vò đầu, “Hôm qua có khách tới nhà, trong bể đổ nước, ba em trước khi đi còn cố ý dặn em, nước trong bể cũng không được lãng phí, cho nên em với mẹ mỗi người tắm rửa sạch sẽ, em còn tiện thể gội luôn cái đầu!”
Âu Dương lại giật giật khóe miệng, xoay người nắm lấy bả vai của cô, “Hai mươi tư tuổi còn chết dí ở nhà không đi làm, lười đến trình độ như em chính là lãng phí thanh xuân đấy!”


“Hở?” Thiếu nữ gãi đầu, “Năm nay em hai mươi tư sao?”
“….”
“Em đã sớm qua thời thanh xuân rồi, sao hả, em bảo dưỡng hơi bị tốt đúng không!”
“….”
“Xã hội bây giờ rất nhiều áp lực đó, sao cứ phải ra ngoài đi làm làm gì? Chị họ, chị đi làm mà không thấy mệt à.”
“….”
“Hơn nữa ba em đã tính qua với em rồi, nếu em mà ra cửa đi làm, thân là thiên kim tiểu tư của tập đoàn bất động sản Thiên An, kiểu gì cũng phải mua rất nhiều ttrang phục và đạo cụ, thu rõ ràng thấp hơn chi.”
“….”
“Như vậy, làm tổ ở nhà, vừa không cần lao động, vừa không cần chi tiêu, không chế tạo khí thải, không ô nhiễm môi trường, không giành công việc của người khác, em thật quá là hài hòa!”
“Tô Thiên Thiên, em mà cứ lười như thế mãi, cẩn thận toàn thân đều là bệnh!”
“Không, không thể nào?” Thiếu nữ chớp đôi mắt to tròn, không tin nhếch miệng cười một tiếng.
Đến bệnh viện hàng đầu, lấy số, kiểm tra, rồi khám.
“Tô tiểu thư, căn cứ vào báo cáo kiểm tra sức khỏe của cô, bởi vì lâu ngày không vận động, thiếu rèn luyện, thân thể của cô đã rất tồi tệ, lượng hô hấp, nhịp tim, huyết áp, chẳng khác nào mấy cụ già.” Bác sĩ Kiều Lạc day day sống mũi, kiên định nói.
“Không phải chứ?” Tô Thiên Thiên nuốt nước miếng, hai tay ôm lấy cái mặt con nít của mình nói, “Nhưng, nhưng tôi nhìn không phải trông rất trẻ sao?”
Kiều Lạc nhìn nhìn khuôn mặt con nít mịn màng cùng với làn da hồng hào trắng trẻo của cô, ho khan một tiếng, “Trên bệnh án viết cô hai mươi bốn tuổi, nhưng nhìn qua quả thực giống như học sinh trung học cấp một, loại hiện tượng này có thể cho thấy rõ ràng sự trao đổi chất của cô không được bình thường, chậm hơn so với người bình thường, thường thì những người trẻ tuổi như cô, sự trao đổi chất phải dồi dào mới đúng.”
“Vậy thì ai mới trao đổi chất chậm?” Tô Thiên Thiên thử dò xét hỏi một câu.
Kiều Lạc ngẫm nghĩ một chút, “Thông thường, phụ nữ qua ba mươi sự trao đổi chất mới chậm lại một chút, nhưng mà chậm đến trình độ như cô, chắc cũng phải thuộc về những người xấp xỉ bốn năm mươi tuổi rồi.”
“Thế, thế….” Sắc mặt Tô Thiên Thiên trắng bệch, “Trao đổi chất chậm lại giống như tôi, không có chỗ nào tốt sao?”
“Có chứ.” Kiều Lạc khẽ mỉm cười, rất tùy ý nói, “Giống như loài rùa đen ấy, sự trao đổi chất cũng rất chậm chạp, cho nên nó rất trường thọ!”
“Trường thọ là chuyện tốt mà!” Cô lập tức biện hộ cho cái sự lười của mình.


Kiều Lạc nhùn vai, tiếp tục cười nói, “Đúng vậy, chẳng qua là con rùa đen nó ngủ đông xong sẽ tỉnh lại, không biết cô mà ngủ đông rồi, có tỉnh được lại hay không đây….”
“…” Tô Thiên Thiên lập tức cứng vai, “Vậy tôi phải làm sao bây giờ?” Cô lúc vào đông cũng không muốn rời giường, có thể ngủ liền một mạch hai ngày, ngay cả cơm cũng bưng đến cạnh giường ăn, nếu như mà không tỉnh lại được…
“Vận động chứ sao.” Kiều Lạc trả lời, “Nhưng mà với độ tuổi của cô, chắc cũng đi làm rồi, chẳng lẽ là công việc của cô quá nhẹ nhàng?”
“Cái, cái đó thì..” Tô Thiên Thiên lau mồ hôi, hình như từ hồi tốt nghiệp đại học đến giờ cô vẫn làm tổ ở nhà hai năm chưa có đi làm, ngày thường cũng chẳng có việc gì để làm, vận động lớn nhất chính là đi từ phòng của mình xuống dưới nhà ăn cơm, thỉnh thoảng lại còn bảo dì Lâm đưa đến tận phòng.
Kiều Lạc nhanh chóng viết mấy chữ lên bệnh án, lại nói, “Mỗi ngày nhất định phải vận động ít nhất ba tiếng, ba tháng sau lại quay lại kiểm tra lần nữa. ” Anh vừa nói vừa nheo lại đôi mắt dài hep, ánh mắt sắc bén nhìn cô, “Nếu không thì…”
“…” Tô Thiên Thiên nghĩ, những tháng ngày tươi đẹp của cô từ nay, chấm dứt!



Chương tiếp

Thử đọc