Lửa Lòng Nam Nữ - Chương 33

Tác giả: Tả Tình Hữu Ái

Đánh dấu

Quách Bách Vĩ vội vàng kéo cửa phòng hồ sơ ra nhìn, trước cửa quả nhiên là Mễ Tiệp sắc mặt trắng bệch nằm trên mặt đất, hai mắt nhắm nghiền đã hôn mê bất tỉnh, trên gương mặt tái nhợt là hốc mắt thâm đen hõm vào thoạt nhìn vô cùng đáng thương, Quách Bách Vĩ bước một bước dài tiến lên đỡ Mễ Tiệp dậy lay lay đầu trầm giọng gọi: “Mễ Tiệp? Mễ Tiệp em tỉnh tỉnh!”
Lâm Bình chen người đến bên cạnh Quách Bách Vĩ thấy Quách Bách Vĩ vội vàng lo lắng tiếp tục lay, trấn an Quách Bách Vĩ nói: “Quách cục, mau đặt nằm xuống, cẩn thận bị sốc hít thở không thông.”
Quách Bách Vĩ vội vàng đặt Mễ Tiệp xuống nhìn Lâm Bình trấn tĩnh nói với Cương Nha: “Nhanh đi lấy một chút nước lạnh, còn nữa, các cậu người nào trong phòng làm việc có rượu?”
“Tôi tôi tôi có.” Hướng Dương vừa trả lời vừa nhấc hai cái chân ngắn ngủn chạy như bay xuống lầu tới phòng làm việc của mình lấy rượu.
“Quách cục, cậu cẩn thận một chút nâng đầu của cô ấy lên, trước tiên đưa tới phòng làm việc của cậu đi.” Lâm Bình lại nghiêng đầu nói với mọi người: “Ai, nhanh lên một chút giúp một tay đi.”
Mọi người ba chân bốn cẳng đưa Mễ Tiệp té xỉu vào phòng làm việc của Quách Bách Vĩ, sau khi để cho cô nằm ở trên ghế sofa, Hướng Dương cũng đã quay lại, mọi người xem Lâm Bình đổ rượu vào lòng bàn tay nhanh chóng chà nóng, bắt đầu xoa bóp cho Mễ Tiệp, Quách Bách Vĩ thấy Mễ Tiệp cũng không lâu sau đó liền từ từ tỉnh lại, trong lòng vui mừng vội vàng giúp cô ngồi thẳng người dậy ôm vào trong ngực của mình hỏi: “Mễ Tiệp? Em làm anh sợ muốn chết, làm sao vậy? Hả?”
Lâm Bình bưng nước sôi để nguội tiến tới khóe miệng Mễ Tiệp để cho cô uống cạn, Mễ Tiệp sặc một cái, Quách Bách Vĩ nhanh xuôi xuôi ngực cho cô, sắc mặt của Mễ Tiệp cũng không tốt hơn bao nhiêu, lần này ngay cả đôi môi cũng thâm đen, dẩu môi miễn cưỡng nói: “Không có, không có gì, có thể, có thể em tụt huyết áp, em ngất.”
Quách Bách Vĩ ôm Mễ Tiệp vào trong ngực nhỏ giọng nói: “Em ngốc thế, đã bảo em đừng học người khác giảm cân làm gì, sao lại không nghe lời vậy.” Miệng cũng không đề cập tới tại sao cô lại ngất ở cửa phòng hồ sơ.
Mễ Tiệp dẩu môi nhìn xung quanh đều là khuôn mặt quan tâm, trong lòng vừa khẩn trương vừa khổ sở, rốt cuộc nhỏ giọng hỏi: “Người chết là Cường Tử, có đúng hay không?”
Quách Bách Vĩ trầm mặc, Hướng Dương miễn cưỡng cười cười nói: “Không liên quan gì tới cô, chuyện có chút phức tạp.” Hướng Dương nói xong nhìn Quách Bách Vĩ một chút, nhắm mắt hỏi ra nghi vấn trong lòng anh ta: “Tiểu Mễ à, chuyện này cho dù không có quan hệ gì quá lớn với cô, nhưng chúng tôi cần cô cẩn thận nhớ lại một cái, trước kia...... Trước kia cô với Cường Tử có hiềm khích gì không?”



Mễ Tiệp trong lòng rõ như gương sáng, sao cô có thể cho rằng đây chỉ là nghi vấn của Hướng Dương, nhìn Quách Bách Vĩ một chút mặc dù ôm mình nhưng cũng là tiếp tục trầm mặc, đối với câu hỏi của Hướng Dương cũng không có một chút ý tứ phản đối, Mễ Tiệp cũng biết, vấn đề này cũng là nghi vấn của Quách Bách Vĩ, bọn họ dĩ nhiên đều biết quá khứ hoang đường của mình, nhưng sao cô có thể nói ra hành vi phản bội của tên phản đồ Cường Tử này đây? Sau khi cô một mình ở trong phòng làm việc của Quách Bách Vĩ nghe được Quách Bách Vĩ đập đồ phát ra tiếng vang cực lớn, không nhịn được nghĩ phải lặng lẽ nép ở cửa phòng hồ sơ nghe lén cho rõ ràng, nhưng khi cô nghe Cương Nha nói người chết là Cường Tử, sau đó liên hệ với chiếc container màu trắng một chút, lúc Cường Tử từ ca-bin bị ném ra đã chết rồi thì đột nhiên một loại khủng hoảng sợ hãi không rõ bao phủ ở tim của cô, lúc ấy cô chỉ có một ý nghĩ, đó chính là anh Khoan đã trở lại, cứ như vậy quýnh lên, lại có thể không thở nổi một hơi hôn mê bất tỉnh.
Anh Khoan giận nhất chính là loại anh em vô tình vô nghĩa, Cường Tử chết đi cũng có thể là do anh Khoan gây nên.
Mễ Tiệp nghĩ tới có khả năng là anh Khoan thành thạo lập lại quy tắc, thanh lý môn hộ. Anh đã đi trên con đường này, kết quả của phản bội thường thường chỉ có một con đường chết, gia có gia pháp, đạo có đạo quy, có người nào từng thấy tên tiểu nhân vô sỉ từng phản bội đại ca của chính mình, có người nào thấy mà không hận nghiến răng, anh đã có thể phản bội một lần, cũng có khả năng sẽ phản bội lần thứ hai lần thứ ba, bình thường là phản bội bang phái của chính mình, về sau lại tiếp tục lẫn vào con đường cực kỳ khó khăn hơn nữa, trừ phi có núi dựa cực lớn.
Mễ Tiệp rất rõ ràng, những người đó mặc dù là thô tục vô lễ phách lối cậy mạnh, nhưng cũng là anh hùng hảo hán tiếu ngạo giang hồ, coi trọng nhất chính là hai chữ nhân nghĩa, xem thường nhất chính là những người thật giả lẫn lộn lại nhát gan sợ chết, trước kia anh Khoan thường xuyên treo ở miệng một câu nói, Mễ Tiệp đều nhớ rõ ràng hơn bất kỳ ai: “Thuận tôi thì sống chống tôi thì chết, anh để cho tôi không thoải mái, tôi để cho anh ngủ cũng phải mở to mắt.”
Cái này cũng không đáng sợ, đáng sợ hơn là sau khi đã chết Cường Tử lại bị ném ở dưới bánh xe của mình, đây là ý gì? Cường Tử có hành động phản bội anh Khoan, hiện tại hắn đã chết rồi. Nhưng thân phận của Mễ Tiệp bất đồng, Mễ Tiệp là người phụ nữ của anh Khoan, được sự cho phép của anh Khoan, Mễ Tiệp là người phụ nữ đượcc đông đảo đàn em của anh Khoan gọi là “chị dâu”, ở trong lòng anh Khoan Mễ Tiệp giống như “bà xã”, hắn ta làm sao có thể chịu được sau khi mình đi, dưới tình huống Mễ Tiệp biết rất rõ mình sẽ trở về, còn phản bội từ trên tinh thần lại ngay cả đến thân thể cũng phản bội càng triệt để hơn, đây đối với một người đàn ông, đặc biệt là đại ca hắc đạo mà nói, tương đương với chậu phân bọc đỉnh, bị người ta cứng rắn đội nón xanh a, cho dù anh Khoan phạm phải đại án nhưng hắn ta dù sao vẫn chính là nhân vật vô cùng cần thể diện, hắn ta sẽ cho phép Mễ Tiệp để cho hắn ta về sau cứ như vậy không ngóc đầu lên được sao? Nếu vậy chờ cô không biết sẽ là cái trừng phạt gì đây? Cường Tử chết đi là nhắc nhở Mễ Tiệp anh ta đã trở lại? Hay còn là một loại cảnh cáo? Anh Khoan sẽ đối phó với mình như thế nào? Mễ Tiệp dùng đầu gối nghĩ cũng có thể nghĩ ra anh Khoan chắc chắn sẽ không cười híp mắt ôm mình nói: Mễ Tiệp anh đã trở về, anh và em sẽ cùng trải qua những ngày thật tốt đẹp.
Nghĩ đến đây Mễ Tiệp sợ hãi đến toàn thân phát run, con ngươi rụt lại, cô cảm giác da đầu mình tê dại, bắp thịt trên mặt không khống chế được co rút mãi, trên người của anh Khoan còn đeo mạng người a. Anh Khoan có thủ đoạn gì? Mễ Tiệp rất rõ ràng. Ngồi được lên ghế cao nhất của Tụ Anh Đường, chắc chắn anh Khoan sẽ không phải dựa vào hòa ái dễ gần, nhìn khắp phòng có rất nhiều đôi mắt nhìn mình chằm chằm, cô có bao nhiêu lá gan cũng không dám nói trước mặt những cảnh sát thần võ này, rất có thể là anh Khoan đã quang lâm thành phố này, hắn ta muốn Đông Sơn tái khởi, còn phải hùng bá một phương giống như trước, nếu Mễ Tiệp cô nói ra, vậy thì không chỉ là phản bội, còn là bán đứng, cái danh hiệu này sẽ phải chết, lẫn vào hắc đạo đều là dân liều mạng lấy mạng người không chớp mắt, mặc dù cha Mễ không nhận cô con gái này, nhưng Mễ Tiệp vẫn không muốn bởi vì chính mình mà làm liên lụy tới người nhà, cô cũng không muốn để cho cả nhà chết sạch, cô nhìn Hướng Dương vẫn dùng ánh mắt chăm chú nhìn mình lắc đầu một cái, liếm liếm môi gian nan nói: “Không có, không có.”
Vẻ sợ hãi trên mặt Mễ Tiệp mặt dĩ nhiên không chạy khỏi ưng nhãn của Hướng Dương, nhưng anh ta đột nhiên cười một cái nói: “Không có coi như thôi, có lẽ thật chính là khéo như vậy, ha ha, câu kia nói thế nào? À, là không khéo không thành sách.”
Quách Bách Vĩ rốt cuộc nói chuyện: “Quên đi, Hướng Dương, một cô gái như Mễ Tiệp lại phải trải qua chuyện như vậy, nhìn cô ấy đều sợ thành cái dạng gì rồi. Giờ cũng mấy giờ rồi, các người cũng đi ngủ tiếp đi, có chuyện gì ngày mai lại nói cũng không muộn.”
Hướng Dương nhìn ánh mắt của Quách Bách Vĩ, một hồi lâu sau mới gật đầu một cái, nói: “Vậy thì tôi xuống lầu.”
“Đi thôi đi thôi, chúng ta tối nay cũng không đi, ở chỗ này trải qua một đêm cũng được.” Quách Bách Vĩ khoát khoát tay với Hướng Dương, rồi nói với Lâm Bình: “Anh lấy ít thuốc trấn an tinh thần gì đó đi, tôi thấy cô ấy khẩn trương như vậy khẳng định ngủ cũng không ngon, tinh thần cũng hoảng hốt, không ngủ một giấc thật tốt sao được chứ.”
Lâm Bình nhận mệnh đi ra ngoài trước, mọi người lúc này mới nối đuôi nhau ra khỏi phòng làm việc của Quách Bách Vĩ, Lâm Bình ngược lại rất nhanh chóng quay về, trong tay cầm một khay, cười hì hì nói với Mễ Tiệp: “Sợ đau không? Tiêm một mũi nhé, sáng sớm ngày mai bảo đảm cô lại vui vẻ hoạt bát.”
Mễ Tiệp miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nhìn Lâm Bình thuần thục khử trùng trên cánh tay không có chút máu của mình, sau đó đẩy kim một cái, còn chưa được một lát đã cảm thấy ánh mắt tan rã, nhìn cái gì cũng mang theo trọng ảnh, cô vừa định hỏi một chút đây là tiêm thuốc gì cho cô, sẽ có tác dụng phụ gì hay không, sao mình lại cảm thấy choáng váng đầu, còn có tứ chi vô lực, Quách Bách Vĩ đã cười ha hả đặt mình lên ghế sofa, từ trong góc tủ bên cạnh lấy ra một cái chăn, đắp lên người cô, hôn trán của cô một cái giọng nói ấm áp: “Ngoan, ngủ một giấc thật ngon, ngày mai tỉnh lại chuyện gì cũng mất, anh cũng không đi đâu cả, ở chỗ này với em, nha.”
Mễ Tiệp muốn gật đầu, nhưng đầu óc choáng váng, ánh mắt không thể tập trung, gương mặt Quách Bách Vĩ cũng dần dần không thấy rõ, âm thanh của anh cũng giống như ở nơi vô cùng xa xôi truyền tới, nhẹ nhàng mù mịt, mí mắt trên dưới đã đánh nhau, nặng tựa như đổ chì, nhịn không được từ từ nhắm hai mắt lại cuối cùng ngủ thật say.
Quách Bách Vĩ nhìn Mễ Tiệp nhắm mắt lại, mới dần dần xóa đi ý cười dịu dàng trên mặt, khuôn mặt của anh không mang theo bất kỳ biểu cảm gì, cho dù nhìn từ bên cạnh rất trấn tĩnh, nhưng là quanh thân lại tản mát ra ý lạnh làm người ta rùng mình. Lâm Bình đang đứng ở một bên đấu tranh tư tưởng, mình nên rời đi hay vẫn nên tiếp tục ở lại chỗ này? Lại nhìn thấy Quách Bách Vĩ từ từ giơ tay lên gạt tóc trên gò má Mễ Tiệp ra, mở miệng nói: “Thời gian bao lâu?”
Tuy Quách Bách Vĩ hỏi vấn đề điên khùng, nhưng Lâm Bình lại biết anh là hỏi cái gì, anh ta giơ tay lên nhìn nhìn đồng hồ trên cổ tay mình mới nói: “Ừ —— lượng thuốc không nhỏ, cộng thêm trạng thái tinh thần của cô ấy thật sự không tốt, cô ấy có thể ngủ thẳng đến trưa mai đấy.”

Quách Bách Vĩ gật đầu một cái, từ từ đứng lên, cúi đầu nhìn Mễ Tiệp ngủ mê thật lâu, mới xoay người đi về phía ngoài cửa.
Đứng ngoài cửa là Hướng Dương bọn họ, Quách Bách Vĩ cũng không dừng lại trực tiếp đi về phía cầu thang, mở miệng nói: “Thông báo đội hình trinh số một, ba đại đội lập tức tới đây mở cuộc họp khẩn cấp, còn nữa, cũng thông báo cho khoa kỹ thuật, tôi cũng cần tất cả tài liệu về Tụ Anh Đường,“ Quách Bách Vĩ rốt cuộc dừng lại giữa cầu thang, xoay người, ngẩng đầu nhìn vào mắt Hướng Dương đứng ở chỗ cao sau lưng mình từng chữ từng chữ nói: “Bao gồm anh Khoan đang lẩn trốn cái đó, tôi mặc kệ các cậu dùng phương pháp gì, dù là đào ba thước đất, cũng phải chuẩn bị đầy đủ tài liệu của hắn ta đưa tới cho tôi.”
Hướng Dương nhìn sắc mặt Quách Bách Vĩ ẩn ở trong bóng tối, từ từ gật đầu một cái, lại thấy Quách Bách Vĩ đột nhiên cười, nói: “Vụ án Tụ Anh Đường trước kia là người nào chịu trách nhiệm? Lão Chu? Hay là Lư Siêu? Mặc kệ là ai, nói cho bọn họ biết, bạn cũ viếng thăm, cậu đoán một chút xem, bọn họ là nên hưng phấn hay là ủ rũ? Hả?”
Hướng Dương nhìn Quách Bách Vĩ xoay người tiếp tục xuống lầu, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, tâm, cũng là từng tấc nghiêm túc.
Lúc Mễ Tiệp tỉnh lại, mồ hôi đã ra đầy người, thảm trên người bao lấy quá kín, nóng giống như sắp cháy vậy, cô nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, mình vẫn là nằm trên ghế sa lon ở phòng làm việc của Quách Bách Vĩ, xuyên qua cửa chớp, Mễ Tiệp thấy ngoài cửa sổ thời tiết vẫn âm u, còn có tiếng mưa rơi, dời tầm mắt đi, thấy được Quách Bách Vĩ nằm ở trên bàn làm việc ngủ say.
Tóc của anh đã mọc ra, ngắn ngủn đen ngòm, nhưng vết sẹo trên đỉnh đầu đó vẫn bắt mắt như cũ, giờ phút này tướng ngủ của Quách Bách Vĩ xem ra giống như một đứa bé, mặt đè ở trên cánh tay, nghiêng đầu khẽ nhếch miệng lên, trầm tĩnh vô hại, Mễ Tiệp từ từ ngồi dậy, phát hiện quần áo trên người mình đã bị đổi, nhưng nhăn nhúm, cô kéo thẳng quần áo đi giầy vào, nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Quách Bách Vĩ, cúi đầu cẩn thận nhìn gương mặt mình yêu kia, trong lòng dâng lên tình yêu nồng đậm, không nhịn được dùng ngón tay sờ nhẹ lông mi của anh, thấy Quách Bách Vĩ hơi nhíu mày, nhăn nhăn lỗ mũi, từ từ mở mắt.
“Đã tỉnh rồi hả?” Quách Bách Vĩ ngồi thẳng lên muốn duỗi người một cái, khẽ động cánh tay lập tức “ai ôi” một tiếng, xoa cánh tay bị chính mình đè đã tê rần nói: “Ai nha ai nha, đã tê rần.”
Mễ Tiệp kéo cánh tay của anh qua giúp anh xoa bóp, bên tai nghe tiếng Quách Bách Vĩ cười nhẹ, ngang hông căng thẳng đã bị anh kéo lên ngồi ở trên đùi của anh, Quách Bách Vĩ ôm cả người Mễ Tiệp nhẹ nhàng lắc lắc hỏi: “Ngủ được chứ? Có đói bụng không?”
Mễ Tiệp lắc đầu một cái, đầu đặt ở trên cổ Quách Bách Vĩ, trong lỗ tai nghe tiếng tim đập cường tráng mạnh mẽ của anh, chỉ cảm thấy nếu cứ như vậy qua một đời thật tốt, yên lặng chỉ có bọn họ không có bất kỳ người nào làm cho người ta phiền não. Hai nguời cứ như vậy không nói thêm gì nữa ôm ấp lấy nhau, Quách Bách Vĩ chỉ là dịu dàng vuốt ve tóc dài trên lưng Mễ Tiệp, thật lâu mới nói: “Nimmo tối qua bị nhận lấy rồi, tên kia đói bụng lắm, ăn xong bữa tiệc lớn bây giờ đang ở trong sân sau, còn có anh đã gọi điện thoại cho Tiểu Hồng, một lát nữa sẽ tới, chúng ta cùng ăn cơm, buổi chiều em về nhà tắm một cái thật tốt, nghỉ ngơi một chút, anh bảo Tiểu Hồng ở cùng với em, có được hay không?”
Mễ Tiệp vẫn không nhúc nhích, nhẹ giọng hỏi: “Anh không về nhà cùng em sao?”
Quách Bách Vĩ hôn gò má của Mễ Tiệp một cái âm thanh ấm áp: “Nơi này còn có rất nhiều chuyện cần anh giải quyết, anh đồng ý với em buổi tối nhất định về nhà sớm, nếu có thời gian anh sẽ đi siêu thị mua thịt bò bít tết em thích ăn, như thế nào?”
Mễ Tiệp nhẹ nhàng gật đầu một cái, Quách Bách Vĩ nghiêng người sang dùng ngón tay nâng mặt của Mễ Tiệp lên nhỏ giọng nói: “Chuyện gì cũng không có, đều đã qua, biết không? Mặc kệ có chuyện gì cứ giao cho anh giải quyết, em phải giống như trước, thật vui vẻ, hả?”
Mễ Tiệp lỗ mũi đau xót, đôi mắt hồng hồng, vẫn gật đầu, Quách Bách Vĩ hôn môi Mễ Tiệp nhẹ nói: “Bảo bối, anh muốn em vui vẻ, phiền não gì cũng không có, em cứ như vậy anh liền muốn kháng nghị rồi.” Quách Bách Vĩ ôm Mễ Tiệp chặt hơn chút, ở bên tai của cô nói: “Biết không? Bà xã?”
Nghe được tiếng “bà xã”, tâm Mễ Tiệp cũng run rẩy, nước mắt không nhịn được nữa bắt đầu chảy xuống, Quách Bách Vĩ vừa dùng ngón tay lau nước mắt cho cô vừa thấp giọng cười trêu nói: “Ơ, nhìn em kích động, không thua gì diễn viên lần đầu tiên đứng ở trên đài nhận trao thưởng Oscar đâu, có muốn nói chút cảm nghĩ hay không nha? Nói cảm ơn CCTV, MTV, cảm ơn đạo diễn cái gì đó.”
Mễ Tiệp trên mặt vẫn mang theo nước mắt đã bị Quách Bách Vĩ chọc cười, cô vươn cánh tay ôm cổ của Quách Bách Vĩ, ôm hết sức chặt, nghẹn ngào nói: “Quách Bách Vĩ, cám ơn anh.”
Trong lòng Quách Bách Vĩ hiểu rõ rõ ràng ràng tâm tư của Mễ Tiệp, sao cô có thể không khổ sở chứ, một cô gái nhỏ yếu ớt hiện tại lại gặp phải tình huống khó giải quyết như thế, nhưng Mễ Tiệp cũng không có biểu lộ ý đồ lui bước, trong lòng Quách Bách Vĩ đã rất thoải mái, cũng rất cảm động, cho dù Mễ Tiệp không nói nhưng anh hiểu Mễ Tiệp đã lựa chọn xong tương lai của mình, chỉ cần trong tương lai Mễ Tiệp có một chỗ cho anh, mặc kệ là cái gì anh cũng đều có thể không so đo, chỉ cần người Mễ Tiệp yêu là anh cũng đã đủ rồi, một người phụ nữ chỉ cần cô ấy có thể khiến cho đàn ông cảm thấy hạnh phúc, vui thích, ngay cả cô có chút khuyết điểm thiếu sót, có thể tính là cái gì đây? Quách Bách Vĩ suy nghĩ rất rõ ràng, anh yêu Mễ Tiệp, không muốn bởi vì bất cứ chuyện gì mà mất đi cô, anh ôm Mễ Tiệp chặt chút nữa, cười nhẹ nói: “Đứa ngốc, cám ơn cái gì? Nếu là cảm thấy anh vĩ đại em mau gọi anh một tiếng ông xã cho anh nghe?”
Mễ Tiệp cũng là nghẹn ngào lên tiếng ríu rít bắt đầu khóc, Quách Bách Vĩ muốn đẩy cô ra lại bị Mễ Tiệp ôm cổ chặt hơn, nghe Mễ Tiệp khàn giọng nhẹ nói: “Quách Bách Vĩ, em có rất nhiều chuyện chưa từng nói với anh, nhưng em muốn anh hiểu em yêu anh, rất thích rất thích rất thích.”
Quách Bách Vĩ thở ra một hơi dài, hôn cổ của Mễ Tiệp một cái nói: “Rất nhiều sao? Như vậy cả đời nói được hết không? Nếu là cả đời không đủ em còn có thể để đời sau nói tiếp với anh.”
Mễ Tiệp trong lòng tràn ra một cảm giác cảm kích lại ngọt ngào, loại ngọt ngào này cũng là nặng nề để cho cô không kịp thở, cô chỉ có thể dùng tiếng khóc biểu đạt cảm xúc hạnh phúc của mình ra ngoài, nằm ở trên vai Quách Bách Vĩ sảng khoái khóc, cho đến khi có tiếng gõ cửa vang lên.
Mễ Tiệp lau lau nước mắt từ trên vai Quách Bách Vĩ ngồi dậy, Quách Bách Vĩ đứng lên mở cửa, đi vào là Tiểu Hồng, cô ấy vừa nhìn thấy con mắt Mễ Tiệp đỏ ngàu lập tức bước nhanh tới ôm cổ Mễ Tiệp bắt đầu khóc: “Chị Mễ, chị Mễ, chị làm em sợ muốn chết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì a.”


Quách Bách Vĩ ha ha cười nói: “Tiểu Hồng, cô bồi chị Mễ cô, tôi đi phòng ăn lấy vài món ăn, chúng ta buổi trưa ăn ở chỗ này được rồi, bên ngoài còn mưa nữa, khỏi phải đi ra ngoài.”
Sau khi Quách Bách Vĩ đi Mễ Tiệp vội vàng kéo Tiểu Hồng đến trước sô pha ngồi xuống, Tiểu Hồng nắm tay Mễ Tiệp thật chặt hỏi: “Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra à?”Mễ Tiệp đem chuyện mình gặp phải Cường Tử bị hắn đùa giỡn như thế nào, mãi cho đến tối qua biết được cái chết của Cường Tử, nói tất cả cho Tiểu Hồng, Tiểu Hồng trợn to hai mắt âm thanh run rẩy hỏi: “Người nào? Người nào chết? Cường Tử?”
Mễ Tiệp gật đầu một cái, Tiểu Hồng sững sờ hồi lâu mới lầm bầm nói: “Cường Tử chết rồi, sau đó...... Trời ạ, trời ạ, này, vậy làm sao lại trùng hợp như thế?”
“Tiểu Hồng, chị thật sự sợ......” Mễ Tiệp còn chưa nói hết thì nước mắt đã chảy ra, Tiểu Hồng ôm vai Mễ Tiệp cũng nhỏ giọng nghẹn ngào nói: “Sẽ không, sẽ không, chị Mễ, đừng có đoán mò, đã qua nhiều năm như vậy, sẽ không.”
“Chị không biết...... Chị không biết, Tiểu Hồng, đây là cảnh cáo, cảnh cáo chị, chị hiểu rõ.”
“......”
Hai cô gái rúc vào với nhau, trừ chảy nước mắt cũng không có biện pháp nào, theo đuổi tâm sự riêng, trong lòng hoảng loạn, lúc Quách Bách Vĩ đẩy cửa ra bước vào, nhìn bọn họ cười nói: “Khụ, nhìn hai người đi, rửa mặt tới ăn cơm, mau.”
Từ trong phòng ăn của đội hình sự Quách Bách Vĩ lấy được mấy đĩa thức ăn, Mễ Tiệp và Tiểu Hồng một chút khẩu vị cũng không có, cuối cùng Quách Bách Vĩ không thể làm gì khác hơn là trước tiên đưa họ và Nimmo cùng nhau về nhà, Mễ Tiệp vừa tới trước tiểu khu Hướng Dương đã gọi điện thoại tới, muốn Quách Bách Vĩ mau trở về đội hình sự, Hà cục nghe nói Quách Bách Vĩ trở lại muốn gặp anh, Quách Bách Vĩ mở cửa xe để Nimmo nhảy xuống, sau đó đỡ Mễ Tiệp ra nói: “Hà cục ở đội hình sự chờ anh, anh phải nhanh chóng đi về, em về nhà tắm, có Tiểu Hồng trò chuyện cùng em, đừng nghĩ linh tinh, chờ anh trở lại, nha.”
Mễ Tiệp gật đầu một cái, nhìn xe Quách Bách Vĩ đi xa tới khi không thấy nữa mới kéo tay Tiểu Hồng đi về phía cửa nhà của mình, Nimmo đã ở cửa ngửi đông ngửi tây, còn dùng móng vuốt dùng sức cào mấy cái ở trên thảm trước cửa ra vào, cái đuôi nhếch lên thật cao, sau khi Mễ Tiệp đến gần Nimmo lại có thể vây quanh Mễ Tiệp bắt đầu quay vòng, Mễ Tiệp phiền não quát nó một tiếng: “Nimmo, đừng làm rộn.”
Nimmo từ trong cổ họng rầm rì một tiếng, đàng hoàng đứng ở trước chân Mễ Tiệp, ngẩng đầu lên hít hà trong không khí.
Tiểu Hồng cầm chìa khóa vặn mở khóa cửa, vừa muốn đi vào đã nhìn thấy cả phòng lộn xộn, không khỏi nói một câu: “Chị Mễ, sao nhà của chị loạn như vậy a.”
Mễ Tiệp xin lỗi cười cười nói: “Em còn không biết chị sao, lười......” Mễ Tiệp còn chưa nói hết, lại trố mắt ở cửa, Nimmo đã “vụt” xông vào trong nhà, nhấc cái đuôi lên cao đảo tới lui quanh phòng khách đã bị lật tung không ra hình dáng gì, đông ngửi ngửi tây ngửi ngửi không ngừng, cuối cùng đứng ở bên cửa phòng ngủ đã bị Mễ Tiệp đóng lại bắt đầu sủa vào phía bên trong.
Tiểu Hồng đã cảm thấy không đúng, từ từ đi lại giầy đang định đổi, run run xoay người lại, nhìn sắc mặt trắng bệch của Mễ Tiệp nói: “Mễ, chị Mễ, có, có người đã tới?”
Mễ Tiệp chỉ có cảm giác máu cả người mình phóng thẳng tới trên ót, cổ chân như nhũn ra, hai mắt tối sầm, đầu ngón tay lạnh run, sợ hãi thật lớn giống như bom nguyên tử ở trong lòng nổ tung, lục phủ ngũ tạng cũng tan tác không thể trở về vị trí cũ.
Trong phòng khách khắp nơi là dấu vết từng bị lục tung, chỉ cần là ngăn kéo có khóa nhất luật là một bộ dáng giống nhau, đồ vật bên trong đều bị vứt ra ngoài, vứt khắp nơi, thậm chí ngay cả ghế sa lon của cô cũng không buông tha, đệm cũng bị vén lên, Nimmo vẫn còn thất vọng dùng móng vuốt cào cào cửa phòng ngủ, Mễ Tiệp nhớ mãi không ra mình tại sao lại khóa cửa phòng ngủ lại, cô hình như không có thói quen này, kể từ sau khi Quách Bách Vĩ ở nơi này có lúc về muộn, anh mới sẽ đóng cửa phòng ngủ lại, Mễ Tiệp nhớ Quách Bách Vĩ từng nói với mình có người tới đón Nimmo, chẳng lẽ là bọn họ đóng lại? Nhưng Nimmo đang làm gì thế? Nó phát hiện ra cái gì? Chẳng lẽ...... Chẳng lẽ trong phòng ngủ có người?
“Mễ, chị Mễ, báo cảnh sát, báo cảnh sát.” Tiểu Hồng sờ soạng nửa ngày mới lấy được điện thoại từ trong quần áo ra, lại bị Mễ Tiệp một phen đè lại, Tiểu Hồng giật mình ngẩng đầu nhìn sắc mặt trắng bệch đang chảy mồ hôi của Mễ Tiệp.
“Tiểu Hồng, không thể,“ Mễ Tiệp khẽ lắc đầu một cái, “Nếu là anh Khoan, chị không thể.”
Nimmo đột nhiên nhào tới cửa phòng ngủ điên cuồng sủa mấy tiếng sau đó nhanh chóng quay lại bên cạnh Mễ Tiệp, hai người cả kinh rúc vào nhau phát run, muốn tông cửa xông ra, Tiểu Hồng run giọng nói: “Trời còn chưa tối, không, sẽ không có người chứ? Nó nó nó...... Phòng ngủ có gì?” Mễ Tiệp run rẩy không nói nổi một lời nào, Tiểu Hồng lấy can đảm nhìn xung quanh một chút, trong góc bên cạnh tủ giày có để một thanh gậy, có thể là trước kia khi chân Mễ Tiệp bị thương thì không biết Quách Bách Vĩ mang đến từ nơi nào, vẫn không có mang đi đặt ở bên cạnh tủ giày, Tiểu Hồng một phen nhặt lên, “Đi, đi xem một chút?” Mễ Tiệp dẩu môi tốn sức nuốt xuống, kéo tay đã toát mồ hôi của Tiểu Hồng, dính không chịu được, trong lòng vừa khẩn trương vừa sợ, hai cô gái nhỏ thân thể run rẩy chân mềm nhũn, gần như là dìu dắt lẫn nhau run rẩy đến gần cửa phòng ngủ, Nimmo yên tĩnh lại, giờ phút này trong phòng yên tĩnh đến nỗi họ chỉ có thể nghe nhịp tim và tiếng hít thở của mình, cùng với âm thanh đồng hồ “tích tắc” còn có tiếng mưa rơi xào xạc ngoài cửa sổ, tay Tiểu Hồng run run dùng gậy đập đập cửa, khóa, cô ấy to gan đi về phía trước một bước đặt tay lên khóa, nhanh chóng dùng tay đẩy, vội vàng lui về phía sau thần kinh toàn thân cũng căng thẳng đề phòng giơ gậy lên, cửa mở ra, tuy trong phòng ngủ cũng giống như phòng khách, hỗn loạn không có chỗ nào đặt chân, khắp nơi đều là quần áo cùng với ga giường của Mễ Tiệp, ngăn kéo bị lật, chăn đệm trên giường cũng bị loạn thành một đoàn, nhưng cũng không có bất luận tiếng vang hoặc là khách không mời mà đến làm cho người kinh hãi, Tiểu Hồng để gậy xuống chùi chùi mồ hôi lạnh mới vừa thở nhẹ một hơi, chỉ nghe thấy sau lưng Mễ Tiệp “A” hét lên một tiếng “phù phù” ngã xuống đất, lần này Tiểu Hồng bị sợ đến thiếu chút nữa ngất đi, nhịp tim giống như trống đánh vừa định xoay người chạy trốn, lại trong lúc vô tình khóe mắt dư quang quét nhìn đến thứ gì chợt lóe nơi đỉnh đầu, vô ý thức nhìn lên trên một cái, ai ngờ trên đèn treo ở trần phòng ngủ, lại có một bộ quần áo.
Tiểu Hồng lập tức sững sờ ở cửa phòng nhìn lên món đó bị treo lên thật cao kia, cũng không nhúc nhích được nữa.



Thử đọc