Lớp phó, đừng lạnh lùng với anh nữa mà - Chương 3

Tác giả: Frostar

Tấn công không ngừng nghỉ
*Ahhh, Vương Nhật Khang !!! Ta ghét ngươi !!!*
Đó là lý do vì sao giờ đây Minh đang gào thét trong tâm can. Cậu ghét Khang lắm lắm, cái tên đẹp trai đểu cáng lúc nào cũng giở nụ cười quyến rũ ra với mọi người, gặp bạn nữ nào là y như rằng máu ga lăng thể hiện hết công suất, còn vô tư cho số điện thoại, facebook… Chắc làm thế để câu cá nhiều tay chứ gì, cái tên trăng hoa như ngươi, ta biết thừa rồi nha, đừng có mong lừa được ta.
Trong đầu Minh thì chắc như đinh đóng cột, trước khi đến lớp luôn tự tin khẳng định sẽ phũ người ta dễ dàng, khí thế “bơ” hừng hực. Ấy vậy mà cứ chạm mặt Khang là tim đập thình thịch, miệng cứng lại không nói được câu gì. Đã thế Khang lại thừa cơ hai đứa ngồi ngay cạnh nhau, tấn công trái tim bé nhỏ mong manh của Minh không thương tiếc, không cho cậu có cơ hội phản công.
Ngày nào cũng vậy, hễ Minh cứ quay sang là lại thấy Khang đang nhìn mình say đắm, miệng nở nụ cười tinh nghịch hết sức cuốn hút. Và cứ mỗi lần như thế là tâm trí cậu loạn hết cả lên, không biết phải hành xử ra sao, chỉ còn cách chúi mặt vào quyển sách đọc lấy đọc để, dù chả được chữ nào vào đầu.

Có lần, Minh đánh rơi bút, đúng lúc cúi xuống nhặt thì thấy một cánh tay khác cũng đưa xuống, và rồi hai bàn tay chạm nhau. Linh cảm có điều chẳng lành, Minh ngẩng lên, mặt Khang đã sát mặt cậu từ lúc nào, vẫn là ánh mắt, điệu cười ấy, làm cậu lúng túng, vội ngồi thẳng dậy, mặt đỏ bừng:
*Hắn cố tình, hắn cố tình làm vậy mà!!!*
Đỉnh điểm là hôm cả lớp được nghỉ tiết cuối ăn liên hoan vì đoạt giải “Lớp ưu tú nhất trường”, tất cả cùng góp tiền mua kem dưới canteen rồi mang lên phòng học chung vui, ai nấy cũng vui vẻ, cười nói, bàn tán sôi nổi về thành công mới đạt được, huyên náo khắp cả hành lang. Khang sau khi trêu đùa với mấy tên bạn trong đội bóng, liền ngồi xuống cạnh Minh, nhìn cậu trò chuyện với đám bạn. Được một lúc, bỗng nhiên:
“Mặt cậu dính kem kìa”
“Hở?”
Câu nói của Khang bất ngờ chen vào giữa câu chuyện làm Minh không hiểu gì cả, các bạn cũng dừng lại, nhìn về phía lớp trưởng rồi nhìn sang Minh, rồi cùng phá lên cười:
“Đúng rồi, mặt dính kem kìa Minh ơi”
“Cậu thật ngộ quá à”
“Đợi tớ kiếm khăn giấy cho”
Nghe vậy, Minh cũng cười theo, thấy mình thật ngố vì lớn rồi mà ăn kem như trẻ con, nhưng chưa kịp nói gì thì đã bất động, mắt mở to nhìn cảnh tượng trước mắt.


Lớp trưởng đẹp trai đang ngồi sát cậu, tay trái đặt lên thành ghế sau lưng Minh, ôm lấy vai cậu, tay kia đưa lên khẽ quệt chỗ kem ở môi mà Minh trót dây ra, rồi buông một câu:
“Nhìn cậu dính kem trên mặt đáng yêu quá”
Không chỉ Minh bị đơ mà nguyên đám bạn đứng xung quanh cũng phải há hốc mồm với màn tình cảm công khai của lớp trưởng. Nhưng không để cho mọi người kịp định thần, Khang lại tiếp tục:
“Vẫn còn một ít ở đây này”
Nói rồi rướn hẳn người lên, đưa miệng lại gần chóp mũi của Minh, nơi còn chút kem sót lại…
“AAAAAAAAAA”
Tiếng hú hét của các bạn nữ làm Minh tỉnh lại sau khi bị sốc bởi một chuỗi hành động không thể sến hơn của Khang, nhưng quá muộn để hối hận rồi, vết kem trên mũi cậu đã được Khang liếm đi. Minh rùng mình vì cái cảm giác ươn ướt ở đầu mũi, thêm việc cả lớp đang hò hét vì đã chứng kiến tất cả, cùng vẻ mặt đầy tình ý của Khang khiến cậu hoảng loạn. Bộ não vốn luôn nhạy bén nay như bị đóng băng, mặc cho Minh ngồi chết trân không biết làm gì để thoát khỏi hoàn cảnh xấu hổ đó. Cố gắng hết sức, Minh đứng dậy bỏ ra ngoài, vừa bước thật nhanh, vừa cố giữ vẻ bình tĩnh, sau lưng tiếng reo hò của các bạn vẫn không dứt.
*Hắn…hắn…trước mặt cả lớp mà hắn dám…Trời ơi, tại sao hắn lại có thể làm thế giữa nơi đông người cơ chứ? Ôi, mình không muốn nghĩ đến nữa, xấu hổ chết mất. Hắn đúng là một tên mặt dày mà, toàn lợi dụng thời cơ để dồn mình vào thế bí, đáng nhẽ lúc đấy mình phải đập hắn một trận tơi bời mới phải. Đồ sở khanh, đồ đê tiện, đồ đáng chết, đồ…đồ… Arghh, tức chết mất thôi!!!*
Có chửi bao nhiêu cũng không thể làm Minh nguôi ngoai, cậu đã bị lợi dụng công khai, lại còn để bị bao nhiêu người nhìn thấy, chắc chỉ còn cách chui xuống lỗ cho khỏi xấu hổ. Bây giờ cậu không biết nên đối diện như thế nào với bạn bè, và cả cái tên lớp trưởng trời đánh kia nữa, khéo phải xin nghỉ học dài hạn mất.
Buổi tối, bố mẹ hỏi Minh tình hình trên lớp, trái với ngọn núi lửa đang phun trào trong lòng, cậu tươi cười:
“Tốt ạ, hôm nay lớp con tổ chức liên hoan, được giải lớp ưu tú bố mẹ ạ”
*Con còn bị một tên trơ trẽn quấy rối giữa thanh thiên bạch nhật nữa* - Minh khóc thầm
“Thế hả con, tốt quá rồi, chắc cả lớp phải cố gắng lắm nhỉ?”
“Vâng ạ”
Bữa tối đầm ấm của gia đình kết thúc, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Minh về phòng học bài. Đang say sưa đọc sách, bỗng điện thoại của cậu rung lên, là một tin nhắn:
“Minh thân yêu, ngày mai có muốn ăn kem không để tôi mua cho. À, kem dính trên mặt cậu ngon hơn hẳn kem bình thường đấy. Ký tên: Khang đẹp trai”
Minh bóp chặt cái iphone đáng thương, tin nhắn chết tiệt đã làm hỏng hết buổi tối của cậu rồi. Tên xấu xa đó đã khơi lại cái chuyện kinh khủng hồi sáng thì chớ, còn giở giọng ngon ngọt và nói cái kiểu gợi tình đấy nữa, buồn nôn chết được. Lại còn tự nhận mình đẹp trai, không có chút khiêm tốn nào hết á, đúng là hoang tưởng sinh tự mãn.
Quyết định bỏ sách vở đó, Minh lăn lộn trên giường, giờ thì đâu còn tâm trí mà học bài. Cậu chỉ muốn nghĩ ra cách gì để “xử đẹp” lớp trưởng, cho chừa cái thói gạ gẫm con cái nhà lành đi, nhưng lực bất tòng tâm, những gì Minh có thể làm bây giờ là tạo khoảng cách. Mà nào có được, trái tim của cậu có lúc nào nghe theo chủ nhân đâu, bằng chứng là vô số lần cậu rơi vào trạng thái “mặt cà chua”, tay chân bất động và rốt cục là vẫn sập bẫy tức tưởi. Càng nghĩ càng điên đầu, Minh cuộn tròn vào chăn, với hy vọng mau chóng chìm vào giấc ngủ, nơi duy nhất mà cậu không phải lo nghĩ.
*
*
*

“Nguyệt Minh con yêu, đã đến lúc lập gia đình rồi, xem này, Khang sẽ là hôn phu của con đó”
“Cái gì cơ? Bố mẹ vừa…?”
“Phải rồi, cô cũng đồng ý Minh ạ, cả hai em làm nên bộ đôi cán bộ hoàn hảo nhất từ trước đến nay đó, hãy cưới nhau đi”
“Ơ kìa, cả cô chủ nhiệm…?”
“Chúc mừng hai đứa, mau mau tiến hành hôn lễ để chúng tao còn có cháu bế nha”
“Chúng mày…”
Trời ơi, cái quái gì thế này, mọi người điên hết cả rồi sao???
“Minh thân yêu à, chúng mình sắp kết hôn rồi, từ giờ tôi sẽ có thể thoải mái quấy rối cậu, kem trên mặt cậu, kem trên người cậu ngon lắm, Hahaha”
“HAHAHAHAHAHAAAAA”
*
*
Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.VN
*
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”
“Không”
“Khôn…”
“Khô…”
Minh vùng dậy, mồ hôi túa ra như tắm, thở hổn hển, xung quanh vẫn là bóng tối bao trùm. Cậu vừa mơ thấy chuyện khủng khiếp gì vậy, làm đám cưới với tên đó sao, thà chết luôn cho rồi. Cậu mở điện thoại, mới có 3 giờ sáng, thật tình, đến ngủ cũng không được yên, cậu đã bị ám ảnh quá rồi…
*Vương Nhật Khang, ta hận ngươi!!!*



Truyện HOT:

Nàng Dâu Cực Phẩm
Tác giả: Du Nhân
Thể loại: Hiện đại, Sủng, Sắc, Trọng sinh

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Tác giả: Thanh Thanh Thùy Tiếu
Thể loại: Hiện đại, Trọng Sinh, Sủng, Sắc

Chọc Tức Vợ Yêu Mua Một Tặng Một
Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thể loại: Hiện đại, Showbiz, Sắc, HE

Bẫy Hôn Nhân: Vợ Trước Ôm Con Chạy
Tác giả: Dou Zi
Thể loại: Hiện đại, Sủng, Cưới trước yêu sau, Gương vỡ lại lành, HE

Thử đọc