Lớp phó, đừng lạnh lùng với anh nữa mà - Chương 22

Tác giả: Frostar

Lúc này chỉ còn hai người, Khang liền nắm cổ tay Minh kéo đi, quay trở lại chỗ hành lang vừa rồi. Đến nơi, Khang thả tay Minh ra, đẩy cậu vào tường:
“Ông làm gì thế?” - Minh kêu lên
Khang chống một tay lên tường, nhìn thẳng vào mắt cậu, khoảng cách giữa hai khuôn mặt ngày càng thu hẹp làm Minh hoảng loạn. Đôi mắt Khang ánh lên một sự giận dữ, đỏ ngầu, khiến cho cậu bủn rủn chân tay, không thể kháng cự. Bỗng Khang lên tiếng:
“Đó là ai?”
Minh giật mình trước câu khỏi bất ngờ, lắp bắp trả lời:

“…Là…bạn”
“Có phải là Dương không?”
“…Phải”
“Là người đã ở cùng cậu tối chủ nhật đúng không?”
“…”
“ĐÚNG KHÔNG???”
“…Đ…Đúng”
Nghe vậy, gương mặt Khang biến sắc, ánh mắt trông còn đáng sợ hơn lúc trước, bàn tay đặt trên tường gồng lên như muốn bóp nát cả một mảng tường, tay kia nắm chặt lấy vai Minh. Hành động ấy khiến Minh thực sự sợ hãi, chưa bao giờ cậu thấy Khang biểu lộ sự tức giận như thế, cảm giác như thể mình sẽ bị ăn tươi nuốt sống đến nơi. Khang gằn giọng, nhấn mạnh từng từ:
“Tôi không thích cậu đi cùng tên đó”
Minh ngạc nhiên trước câu nói của Khang, ấp úng:


“Tại…Tại sao?”
“Tôi không thích”
“Nhưng đó là bạn tôi cơ mà”
“Tôi bảo là tôi không thích” - Khang nghiến răng
Minh bắt đầu thấy ức chế với thái độ của Khang, liền đáp lại bực tức:
“Ông bị sao vậy? Dương có làm gì đâu mà ông cứ phải khó chịu như thế? Tôi đã nói bọn tôi chỉ là bạn thôi mà!”
Nghe Minh nói xong, Khang không kiềm chế được, quát lên:
“Bạn mà đến nhà chơi, nghe máy hộ, rồi ngủ chung qua đêm với nhau à? Cậu có biết trong lúc cậu đang vui vẻ đùa giỡn với Dương, thì tôi đã lo lắng thế nào không? Cậu thật quá vô tâm mà, đâu có bao giờ để ý tới cảm xúc của tôi chứ, lúc nào cũng chỉ biết đến Dương thôi. Và tôi nói rồi, tôi không thích cậu đi cùng hắn, tôi không cho phép!!!”
Chính Khang cũng không hiểu nổi tại sao mình lại nói vậy, cơn ghen đã khiến cho cậu mất kiểm soát và nói lên những điều ấy, dù biết mình đang trở nên quá đà, buộc tội và ra lệnh một cách mù quáng, nhưng Khang không thể kiềm chế được những cảm xúc đang bùng nổ trong lòng, để rồi cuối cùng đẩy sự việc lên đến đỉnh điểm như thế này đây.
Lúc này, Minh cảm thấy như có một cái gì đó vừa giáng xuống đầu cậu, làm cho bao nhiêu buồn bực mấy ngày qua tuôn trào, lan tỏa và len lỏi vào mọi ngóc ngách trong tâm trí. Cậu vì chịu đựng sự lạnh lùng của Khang mà khổ sở mất mấy ngày, trong khi bản thân chỉ mắc một lỗi nhỏ. Bây giờ nghe Khang mắng cậu như thể tội phạm, còn ép buộc cậu quá đáng nữa, thì Minh đã cãi lại không tiếc lời:
“Phải đấy, bạn thân đến mức đến nhà ngủ qua đêm đấy. Ngủ cùng giường, đắp chung chăn, còn ôm nhau ngủ nữa đấy, đã làm sao nào? Ông lấy quyền đâu mà cấm đoán tôi hả, tôi đi cùng ai là việc của tôi, không cần ông cho phép. Đừng có xía vào chuyện của tôi nữa!!!”
Đến đây, cả hai nhìn nhau đầy tức giận, không ai nghĩ chuyện sẽ trở thành thế này, nhưng đúng là “giận quá mất khôn”, cả hai đã nói những điều không đáng nói, lời đã nói ra không rút lại được, giờ có muốn thay đổi sự việc thì cũng đã muộn mất rồi.
Khang cúi mặt xuống, thở dài:
“Được rồi”
Nói rồi quay người bỏ đi. Minh nhìn theo Khang, cho đến khi mất hút dưới cầu thang. Chuyện vừa xảy ra quá đột ngột, trong cơn giận, Minh đã gần như đánh mất bản thân mình. Khi Khang đi khỏi, cậu mới dần bình tâm lại, những lời vừa nói cứ tua đi tua lại trong đầu, không làm sao dứt ra được. Một phần cậu trách bản thân vì đã để lí trí bị lấn át, một phần cậu cũng rất giận Khang vì đã nói những điều ấy, nhưng suy cho cùng thì cả hai đều là người có lỗi. Trầm ngâm một lúc lâu, Minh mới rời khỏi đó, từng bước nặng nề đi xuống sân. Loanh quanh gần sân bóng, cậu thấy các bạn mình đang quay trở ra, thấy Minh, mọi người liền chạy đến:
“Xong rồi hả? Thế nào rồi?”
Không muốn phá hỏng tâm trạng vui vẻ của mọi người, ít nhất là vào lúc này, Minh sẽ nói sai sự thật, sau đó sớm muộn gì cũng sẽ lộ ra thôi, cậu cười:
“Ổn rồi, Khang về trước, còn tao đi tìm chúng mày đây”
“Tốt quá, lúc dưới sân trông hai đứa căng thẳng phát sợ”
Nga mừng rỡ, những người kia cũng cười an lòng. Còn Minh đổi chủ đề, quay sang Dương:

“Dạo quanh trường vui chứ hả? Mấy đứa hâm này có làm gì ông không?”
“Thằng này ăn nói láo lếu nhỉ? Oánh giờ”
Ly nhảy dựng lên, Dương cười toe đáp:
“Vui chứ, mọi người chỉ dẫn nhiệt tình lắm. Tôi còn được biết thêm khối chuyện hay ho về ông ở trường”
Nói xong Dương quay sang nháy mắt cười với mấy người kia, còn Minh lập tức hỏi lại:
“Chuyện gì hay ho cơ? Bọn kia chúng mày đã nói gì đấy hả?”
“Haha, không có chuyện gì quá xấu hổ đâu, ông yên tâm đi. Mà tôi phải về đây, gặp sau nhá. Bye bye mọi người”
“Bye bye”
“Dươnggg…”
Minh cố gọi Dương lại, nhưng cậu đã chạy mất, chỉ còn năm đứa quỷ đứng cười khoái chí với nhau. Minh muốn nhảy vào tẩn chúng nó một trận lắm, vì tội “thừa cơ chủ vắng nhà” mà được thể trêu chọc cậu, còn kể cho Dương những thứ “hay ho” mà cậu không biết là chuyện gì nữa. Nhưng cũng đã gần trưa rồi, để lúc khác trị tội sau cũng được, cả đám cùng nhau đi lấy xe rồi ra về.
Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.VN
Trên đường đi, hai đứa con gái Ly và Nga cứ luôn miệng khen:
“Trời ơi, sao mày lại có thằng bạn thân tuyệt vời như thế hả? Ghen tị quá cơ”
“Vừa đẹp trai, cao ráo, học giỏi, lại còn vui tính, nói năng lịch sự nữa chứ. Ôiiii”
“Sao toàn các chàng như Khang với Dương thì lại cứ bám dính lấy mày nhỉ. Chỉ tao bí quyết đi”
“Ừ ý, dạy tao với, tao đang rất là buồn vì cô đơn đây này”
“Hai đứa mày…”
Minh muốn đập cho mỗi đứa mấy phát quá, hai con bạn chết tiệt này cứ trêu cậu hoài. Mà đang đi trên đường chẳng lẽ lại làm loạn lên để người ta chú ý. Liêm thấy ba đứa cứ chí chóe, không nhịn được cười, phải can ngăn:
“Hai đứa mày lo mà ra ngoài kiếm người yêu đi, ngồi đấy mà bí quyết này nọ”
“Đang kiếm lòi mắt ra mà chả có ai nè” - Nga bật lại
“Tao lạy chúng mày, quạ đen xấu xí mà đòi làm thiên nga”


Ân phán một câu hết sức là phũ phàng, làm hai cô gái tức thì nhảy dựng lên:
“Sao mày dám bắn súng vào mặt hồ đang yên ả hả thằng kia?”
“Chị xinh tươi trẻ trung năng động lắm nhé, láo lếu”
“Hoang tưởng giai đoạn cuối”
“Mày…”
“Hehehehe”
*Ôi trời, các bạn của tôi*
Cả Minh và Khôi đều có chung một suy nghĩ, quan sát các bạn mình chọc xoáy nhau náo loạn cả đường thì chỉ biết cười thầm, vì những đứa dù bình thường tỏ vẻ chín chắn nhưng khi đi cùng nhau thì không khác gì một đám trẻ con. Đôi khi, niềm vui đến từ những điều nhỏ nhặt như vậy, cho dù trong lòng Minh đang lo nghĩ rất nhiều, nhưng những người bạn của cậu đã giúp cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào. Và cậu cứ mỉm cười như thế suốt quãng đường về nhà.
Tối hôm ấy, như thường lệ, Minh ngồi vào bàn học sau khi đã ăn tối và tắm rửa sạch sẽ. Bài tập không có nhiều, nên chỉ nửa tiếng là làm xong. Khi đã xong xuôi mọi việc, Minh trở lại với tâm trí đang rối bời của mình, trở lại với những chuyện của ngày hôm nay, để rồi lại chìm trong căng thẳng và buồn bực. Cậu suy nghĩ rất nhiều về những lời Khang nói, cũng như những lời của chính mình. Minh chép miệng, tự thấy mình đã phạm phải một sai lầm không nhỏ, đó là để cơn giận kiểm soát và buông những câu nói mà cậu chưa từng nghĩ tới bao giờ. Càng nghĩ, cậu chỉ càng lo lắng thêm, không biết quan hệ giữa mình và Khang sẽ thành ra thế nào, kể từ đầu tuần, cậu đã sợ cái cảnh ngồi cạnh nhau mà im lặng như tờ, vậy mà sau hôm nay, cả hai đều đã khiến người kia tức giận, như vậy chẳng phải càng tồi tệ hơn sao. Cứ như vậy, Minh cứ lăn qua lăn lại trên giường, thi thoảng lại thở dài, chép miệng mấy cái, sợ rằng nếu cứ kéo dài thế này, thì cậu sẽ thức trắng đêm mất.
Khang nằm trên giường, mắt nhìn vô định, thực sự, đầu cậu bây giờ chỉ nghĩ đến Minh mà thôi. Chuyện hồi sáng đã gây ảnh hưởng quá lớn đối với cả hai người, để lại một cảm giác khó chịu, nhức nhối, lòng dạ không yên. Khang biết mình đã nói những gì, kể cả vào cái thời điểm ấy, khi mà cậu quát lên với Minh, thì cậu vẫn biết rõ từng câu từng chữ của mình. Nhưng cơn giận đã điều khiển cậu, làm cho cậu dù biết là không được nhưng vẫn cứ nói. Đó là điều thường thấy khi con người ta tức giận, những lời nói nặng nề, độc ác sẽ xuất hiện với tần suất dày đặc, và cho dù có cố gắng kiềm chế, tự nhủ nếu nói ra sẽ để lại hậu quả khó lường, thì chúng vẫn có thể thoát ra một cách vô tình, kết cục là sẽ tàn phá các mối quan hệ, cho dù bản thân người nói không hề muốn thế. Những gì Minh nói hồi sáng vẫn còn văng vẳng trong tâm trí Khang:
*...Ngủ cùng giường, đắp chung chăn, còn ôm nhau ngủ nữa đấy, đã làm sao nào?... tôi đi cùng ai là việc của tôi, không cần ông cho phép. Đừng có xía vào chuyện của tôi nữa!!!*
Cho dù rất đau lòng vì những lời ấy, nhưng Khang vẫn tự trách mình đã đẩy mọi việc đi quá xa, để rồi cả hai phải nghe những điều quá đáng phát ra từ người kia, cuối cùng là phải khổ tâm thế này đây. Giờ đây, điều mà Khang lo sợ nhất, chính là việc mối quan hệ giữa cậu và Minh sẽ bị phá bỏ, như vậy, tuy cả hai đều không vui, nhưng người đau khổ nhất sẽ là cậu. Như vậy chẳng khác nào không những không có được người mình mong muốn, mà còn bị người ấy ghét bỏ và giữ khoảng cách, đẩy mình ra xa hơn. Chỉ nghĩ đến điều ấy thôi đã đủ bóp nghẹt trái tim Khang rồi, cậu muốn làm hòa với Minh lắm, nhưng không thể, vì cậu cũng có lòng tự trọng của mình. Sau khi nghe những lời như xát muối vào lòng ấy, thì Khang không thể dễ dàng mà bỏ qua cho Minh được, cậu nhất quyết sẽ để cho Minh phải tự hiểu ra, cho dù việc đó có lâu đến mấy, thì cậu cũng sẽ chờ.
Vậy là đêm hôm đó, có hai người, tuy suy nghĩ khác nhau nhưng đều có chung một tâm trạng, và cả hai cùng chìm vào giấc ngủ với vô vàn những lo âu và cảm xúc hỗn độn đang đè nặng trong lòng, chuẩn bị cho một ngày mai không mấy tươi đẹp.



Truyện HOT:

Nàng Dâu Cực Phẩm
Tác giả: Du Nhân
Thể loại: Hiện đại, Sủng, Sắc, Trọng sinh

Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình
Tác giả: Thanh Thanh Thùy Tiếu
Thể loại: Hiện đại, Trọng Sinh, Sủng, Sắc

Chọc Tức Vợ Yêu Mua Một Tặng Một
Tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thể loại: Hiện đại, Showbiz, Sắc, HE

Bẫy Hôn Nhân: Vợ Trước Ôm Con Chạy
Tác giả: Dou Zi
Thể loại: Hiện đại, Sủng, Cưới trước yêu sau, Gương vỡ lại lành, HE

Thử đọc