Lọ lem bướng bỉnh - Chương 22

Tác giả: Carole Mortimer

“Anh không phải rời đi chỉ vì sự có mặt của tôi”, May dài giọng trêu ghẹo khi cô tựa lưng vào tủ bếp, cầm cốc cà phê trong tay, nhìn thẳng vào gã với đôi mắt xanh lục hài hước.
Miệng gã mím chặt. “Tôi khiến hai chị em cô không thể làm việc cả ngày hôm nay rồi”, gã kiên quyết.
“Việc đó có thể làm sau được.” May nhún vai và buồn rầu nói thêm. “Max, không quan trọng là anh làm việc chăm chỉ hay lâu như thế nào ở một trang trại. Ở đó luôn luôn có nhiều việc phải làm.”
Gã cau mày, “Nếu vậy...”.
“Điều đó không có nghĩa là chúng tôi hứng thú với việc bán nó”, January khắc nghiệt nói với gã.
Max bình tĩnh nhìn nàng. “Thực ra tôi chỉ định nói tại sao các cô không tìm ai đó giúp đỡ nếu công việc vất vả như vậy?”
“Câu hỏi hay đấy”, May châm chọc.
“Chẳng có gì hay ho cả!” January gắt gỏng chữa lại. “Chỉ có một vấn đề nhỏ là phải trả công cho ai đó để được giúp đỡ.” Nàng quay ngoắt sang Max, “Có điều, ngay cả với anh, tôi cũng chẳng giấu giếm, chúng tôi không có tiền để thuê họ”.
“January...” May nhẹ nhàng quở trách. “Max chỉ đang hỏi thôi mà”, cô từ tốn nói trước khi quay sang Max với một nụ cười buồn. “Chúng tôi cũng đã thuê người cuối năm ngoái sau khi... sau khi cha tôi qua đời, nhưng nó không hiệu quả”, cô giải thích và nhún vai.
Gã không thể không chú ý khuôn mặt January giờ đã tái nhợt, còn ánh mắt May lại lảng tránh gã, khiến gã băn khoăn tại sao việc thuê người lại không hiệu quả.
Gã nhún vai, “Đó chỉ là một ý tưởng thôi”.
“Một ý tưởng hoàn toàn phi thực tế”, January nói đầy khinh bỉ. “Dù điều đó có thể là tin tốt với anh. Suy cho cùng thì nó phù hợp hoàn toàn với kế hoạch của anh nếu chúng tôi bị buộc phải bán trang trại chỉ vì không thể trông nom nó được!”, nàng tiếp tục mỉa mai.
“January...”
“Hãy tỉnh táo một phút thôi, May”, January cay nghiệt cắt ngang giọng điệu tranh luận của chị nàng. “Max - và Tập đoàn Marshall - chẳng mong muốn gì hơn là chúng ta bị thất bại thảm hại! Nằm mơ đi, Max!”. Nàng mạnh mẽ nói với gã, “Anh sẽ chẳng bao giờ đặt bàn tay vụ lợi lên trang trại của chúng tôi được! Còn bây giờ thì thứ lỗi cho tôi”, nàng gay gắt nói, vớ lấy áo khoác ở thành ghế. “May, nếu muốn chị có thể ở đây và tiếp chuyện anh ta, em còn có việc phải làm!”
Căn phòng dường như rung lên khi nàng đóng sầm cửa, May nhăn mặt khi Max rầu rĩ nhìn cô.
“Tại sao anh lại chọn nó lúc này?” May trầm ngâm.
“Liệu tôi có cần ‘làm’ bất cứ điều gì để chọc giận January không?”, gã cau có vặn lại.
“Có lẽ là không”, May thở dài.
“Tôi cũng cho là thế.” Gã gật đầu, nheo mắt giận dữ hỏi, “Anh ta tên gì?”.
May lưỡng lự nhìn gã một lúc lâu, rồi nhún vai buồn rầu. “Ben”, cô trả lời ngắn gọn.
Sự ngưỡng mộ gã dành cho người phụ nữ này ngày càng tăng. Cô đã đảm nhiệm tốt vai trò làm mẹ đối với hai cô em gái khi còn là đứa trẻ lên năm hay sáu tuổi. Rõ ràng cô đã sở hữu một sự thông minh sắc sảo hiếm có và vẻ đẹp toàn diện từ tâm hồn tới hình dáng.
“Cảm ơn!”, gã gật đầu
May nhíu mày, “Vì cái gì?”.
“Vì đã không lăng mạ sự thông minh của tôi bằng cách phủ nhận ‘anh ta’“, Max dài giọng. “Rằng ‘anh ta’ là người được thuê để giúp cô năm ngoái. Tôi đoán ‘anh ta’ cũng chính là người đã làm tổn thương January. Đó chính là người mà cô đã nhắc đến để cảnh cáo tôi tránh xa cô ấy, gã tỏ ra buồn bã.
“Tôi phủ nhận điều này thì có ích gì?” May nhún vai. “Tôi nhận ra có thể mình đã nói nhiều hơn mức cần thiết.” Cô thở dài, “Anh là người thông minh...”
“Cảm ơn cô lần nữa”, gã dài giọng.
“Nhưng không có nghĩa là tôi quý mến anh!”, cô đột ngột cao giọng, đôi mắt xanh lục sáng rực đe dọa.
“Thật đáng tiếc...”, gã mỉm cười tội nghiệp và bắt gặp ánh mắt thắc mắc của cô, “... Bởi vì tôi thích cô”. “Ồ, đừng hiểu nhầm”, gã vội trấn an khi ánh mắt cô trở nên ngờ vực. “Tôi vừa phát hiện ra, một cô gái nhà Calendar là quá đủ rồi!”
“Tôi mừng vì điều đó”, May kéo dài giọng. “Max, anh đã làm gì với em gái tôi vậy?”
Gã thở dài, khuôn mặt bỗng trở nên nhăn nhúm. “૮ɦếƭ tiệt, làm sao tôi biết được?”, gã lầm bầm cau có.
Cô cười hoài nghi, “Ồ, anh mà không biết thì chắc chắn tôi lại càng không!”.
Gã đang làm quái gì thế? January đã nói chắc như đinh khi họ chia tay tôi Chủ nhật rằng nàng sẽ không bao giờ có ý định gặp lại gã và gã biết nàng đủ rõ để tin tưởng nàng sẽ làm vậy.
Tuy nhiên, gã lại rơi vào cảnh “cọc đi tìm trâu”. Bởi nỗi lo sợ cho sự an nguy của January sau khi nghe về vụ tấn công.
Nhưng gã có thể nhấc điện thoại gọi đến trang trại và bất kỳ ai trong ba chị em nàng cũng có thể cho gã biết điều này.
Thay vào đó, gã lại chọn cách lái xe đến trang trại để tận mắt chứng kiến January vẫn an toàn và khỏe mạnh.
Tại sao?
“Anh đã làm xong việc cần làm với em gái tôi chưa, Max?”
Gã sắc sảo nhìn cô, vẻ mặt ngây thơ của cô trái ngược hẳn với nụ cười tinh quái lấp lánh trong đôi mắt xanh thông minh.
“Phải nói gì với anh nhỉ”, cô vui vẻ nói tiếp. “Hãy quay về khách sạn vài tiếng để January có thời gian bình tĩnh lạiồi quay lại đây ăn tối với chúng tôi.”
Max nheo mắt ngờ vực nhìn cô.Tại sao May lại mời gã tới ăn tối? Cô chẳng có lý do gì để tin tưởng gã hơn em gái mình...
May cười dịu dàng trước sự lúng túng rõ rệt của gã. “Hãy coi đó là lời cảm ơn vì đã giúp tôi không phải nói dối thêm lần nữa, khi January định hỏi về cuộc hẹn khám răng của tôi”, cô trầm giọng nói.
Vậy là gã đã đoán đúng về điều này. Gã cũng có thể nhận ra May sẽ không tiết lộ cho gã hay bất kỳ ai cô đã đi đâu hoặc thực sự gặp ai sáng nay.
Gã nhăn mặt, “January sẽ không cảm ơn cô vì mời tôi tới ăn tối đâu”.
May nhún vai, “Anh không để ý sao, thời gian này cô em út của tôi rất hay giận dỗi với tôi”. Cô thở dài, “Việc tôi kết giao với kẻ thù sẽ không khiến tình hình tồi tệ hơn nữa đâu!”.
Max cau mày sửng sốt, “Kẻ thù? Cô thực sự coi tôi là kẻ thù sao?”.
Gã phải thừa nhận cảm giác này thật khó chịu. Không hẳn tất cả các vụ thương lượng gã thực hiện trên danh nghĩa Jude hàng chục năm qua đều dễ dàng, hay thực sự thân thiện, nhưng gã chưa bao giờ coi mình là kẻ thù của họ!
Đó không phải là ý nghĩ đáng hoan nghênh.
“Max, hãy tới ăn tối nhé”, May tươi cười nhắc nhở. “Tôi sẽ làm món gà quay”, cô mời mọc đầy hấp dẫn. “Tôi chắc chắn anh không thường xuyên được thưởng thức một bữa ăn nấu tại nhà”, cô bồi thêm vẻ tiếc nuối.
Max từ từ phát hiện ra, người phụ nữ này quá là hiểu biết và tinh tế. Hẳn Chúa đã rất ưu ái người đàn ông nào lấy được cô làm vợ!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc