Làm Thằng Đàn Ông Tốt Không Phải Lúc Nào Cũng Hay - Chương 08

Tác giả: kenthd

Đánh dấu

Hôm nay mình lại dính đến em V các thím ợ, em nó đeo mình quá mà mình thì chẳng muốn yêu đương gì lúc này, đang thấy hạnh phúc với cái cuộc sống FA, ngại thay đổi. Cũng có thể mình mất niềm tin vào chuyện tình cảm rồi, không còn muốn quan tâm đến người khác.
Chiều nay mình có việc phải đi Hiệp Phước, đi 1 mình thôi, xe công ty. Mình gọi bác tài chạy tới rồi đi xuống thì gặp em V đi lên
- Café hả anh? Em hỏi mình
- ah ko, anh đi HP có chút việc
- HP hả? Đi xe công ty hả? Chờ em chút, cấm anh được đi trước đấy, chờ em chút có cái này. Em nói với rồi chạy vào thang máy, thấy gấp lắm, chẳng chờ mình trả lời.
Mình đoán là em gửi giấy tờ gì xuống nên ra chỗ xe đứng hút thuốc và chém gió vs anh tài xế , chờ em nó xuống. 1 lúc thì cũng thấy em nó hớt hải chạy xuống, mang theo cái túi của em nó hay mang đi làm.
- Đi thôi các anh! Em nó nói rồi chui tọt vào xe, mình với anh tài xế nhìn nhau không hiểu chuyện gì xảy ra.
- Cái gì vậy? Mình thò đầu vào hỏi
- Thì đi HP chứ cái gì nữa?
- Em cũng đi á? Em đi làm gì?
- Đi có việc của em, hỏi làm gì? Đi thôi anh Đ ơi! Em nói với mình rồi cũng gọi anh tài xế
Mình với bác tài vào xe rồi lên đường, mình cũng nghĩ là em nó đi có việc, chắc thấy mình có xe nên đi ké. Nói chuyện linh tinh 1 lúc sang đến bên Q4 mình quay ra hỏi em (2 đứa mình cùng ngồi băng ghế sau)
- Em đi HP chi zịa? Việc của em đâu có dính gì đến bên đó đâu?
- Hihi, em đi với anh, nay rảnh ngồi nhà chán chết! Em xin sếp rồi
- Ôi bố mẹ ơi, anh đi làm chứ có phải đi chơi đâu? Mình la lên
- Thì em đi gặp người ta với anh chứ em cũng có đi chơi đâu. Đi theo học hỏi anh Đ nhỉ? Với lại em chưa được đi HP lần nào!



Thì ra là mình bị em nó lừa, sao lại dính vào gái nữa thế này không biết, mình chẳng thích tí nào, cũng thấy hơi khó chịu mà em nó cứ cười hì hì nên cũng đành cho qua chứ biết sao giờ.
- Hai đứa mày sau hôm đi chơi trình làng rồi giờ công khai luôn hả? Ông Đ lái xe hỏi.
- Công khai gì anh? Em bị ép buộc anh ơi, chẳng sung sướng gì đâu! Mình trả lời, thì ra cái chuyện hôm đi chơi giờ đến cả mấy ông tài xế cũng biết, rõ khổ cho tôi.
- Sướng hay không thì mày biết chứ anh có được miếng nào đâu?
- Anh thích em nhường cho anh luôn này, cho không, không tính phí đâu. Mình nói rồi chỉ vào em V
- Thôi mày, tội con anh ra, hahaha
3 người ngồi trên xe nói chuyện vui vẻ lắm, mình cũng quên cái vụ em nó tòn tòn đi theo mình. Xuống tới nơi mình cho em V chạy long zòng ở ngoài chơi thôi, mình vào gặp KH khoảng 30’. Dưới KCN Hiệp Phước các thím nào đã đi thì biết, rộng rãi, gió thổi lồng lộng, trong khuân viên người ta trồng hoa cũng đẹp lắm. Mình đi ra thì thấy em nó đang chạy tung tang ngoài sân chụp hình hết đám hoa này đến đám hoa khác. Hôm nay em nó mặc cái váy rộng rộng, tóc dài không buộc nên gió thổi xuôi về 1 hướng, mình lại nghĩ đến mấy cái hình đẹp đẹp ở trên mạng.
- Về thôi nào! Mình ra đến chỗ xe rồi gọi lớn. Em nó chạy tung tang từ xa lại, mặt có vẻ hớn hở vui lắm
- Được đấy mày, xử thôi. Ông Đ nói với mình
- Xử gì anh, bình thường thôi mà, anh lạ gì em nữa, vs lại gái cơ quan, các cụ dạy rồi, hahahah
- Ở dưới này thích thật đấy, thoáng mát lại đẹp, có khi mát hơn bên nhà anh ý anh H. Em nó chạy tới, hớn hở nói luôn
- Hôm nào cho em phơi mặt ngoài sân làm hàng xem có mát không. Ông Đ trả lời thay mình
- Mà nãy giờ chụp được mấy G ảnh rồi? Mình hỏi thêm
- Hihi, được ít đẹo lắm. Em nó cười tít mắt rồi rút cái Iphone 4 đưa cho mình xem
- Rảnh ko ghé chốn cũ chứ mày? Ông Đ hỏi mình khi đi được 1 đoạn. Chốn cũ là cái quán nước mấy anh em hay vào uống, hầu như lần nào xuống cũng ghé cái quán ấy, quán cóc thôi nhưng mát mẻ lắm
- Dạ vâng, xong việc rồi mà anh. Nhích thôi. Mình trả lời
Xe ghé vào quán nước, mình vôi ông Đ nằm kềnh ra võng, còn em nó cứ ngồi ngó đông ngó tây, có vẻ hiếu kì lạ lẫm lắm, hỏi đủ thứ như mới lần đầu tiên được thấy cảnh thiên nhiên vậy.
- A cái chỗ kia đẹp chưa kìa anh. Em nó reo lên rồi chỉ tay về phía xa xa
- Bãi có đó hả? Mình nhìn theo hướng tay em, em gật đầu thay cho trả lời
- Cỏ lau đấy em, chỗ này giờ nhỏ rồi, hồi trước phòng anh xuống chụp hình hoài, up đầy fb mấy chị đó thôi (chỗ đó ngày trước cái hội của mình hay xuống chụp ảnh, mấy bà con gái thôi, còn anh em thì làm cu li)
Nghe đến đấy thì em nó đòi mình dẫn ra chơi bằng được, dung là cái bọn con gái, nhõng nhẽo đến phát sợ. Chiều nay mình rảnh thật nhưng mà đang đi xe cty, dắt em nó đi chơi rồi anh Đ tính sao? Mình đã cố bảo hôm khác mà em nó không chịu, đủ lí do cả, nào là hôm nay đang rảnh, biết khi nào mới được đi, hôm khác thì cỏ nó tàn hết rồi, …. Nghe mà mỏi hết cả tai
- Thôi mày cho nó xuống chơi đi rồi lát 2 đứa đi xe buýt về, a về trước. Ông Đ phán chắc mịch như dung rồi, gài nhau ko hà!
- Yeah thế cũng được, anh Đ đúng là tâm lí, anh phải học tập đi. Em nó nói hùa vào

Mình thì mặt giống thế này , chẳng biết đỡ làm sao nữa cả. Có 2 đứa ra bãi cỏ, rồi lát nữa chẳng biết sẽ có những chuyện gì, mình đang cố ko ở 1 mình vs em nó, giờ lại bị vào thế rồi.
Ông Đ chở 2 đứa đến đoạn bãi cỏ rồi thả xuong61m ko quên cười đểu với mình 1 cái. \\Mình lo xa nên lấy dt nhắn tin cho ông ấy
- Anh đừng có nói gì vụ này nhá, chết em đấy
- Mày còn phải dặn tao, cứ yên tâm mà xử đi. Ông rep như thánh phán
Cho em nó ra đến bãi cỏ cũng khoảng 3h, ối giời, bắt mình chụp hình cho đủ các kiểu, cũng hên là chiều nay mát trời chứ không thì chắc mình tiêu, em nó phá tan cả 1 đám cỏ luôn. Một lúc sau cũng mệt, mình dẹp dẹp ít cỏ rồi ngồi xuống đó lấy nước uống, em nó chạy lại ngồi cạnh mình, mặt vẫn hớn hở. Thế là 2 đừa ngồi lọt thỏm trong đám cỏ cao vút, như bị nhốt trong đó vậy. Em nó lấy khan giấy ra cho mình lau mặt rồi cứ nhìn mình, kệ thôi, đẹp zai mà
- Hihi, 2 đứa mình ngồi trong này ai đi qua lại tưởng làm chuyện mờ ám anh nhỉ?
- Tưởng gì nữa? Có muốn không? Mình chọc em nó
- Anh mà dám á?
- Có chuyện gì mà anh ko dám? Muốn biết thật hay ko ko?
- Thôi thôi, được rồi, là anh không muốn, hihi. Em nó chữa lại
- oh`, thế còn nghe được
- Xì cái đồ kiêu kì, ko thèm chấp với anh. Nhưng mà kiêu kì thế cũng tốt, không có làm bậy, hahah
- Thật anh còn chưa muốn làm nói chi làm bậy. Bầu trời tư cách như anh mà phải làm bậy ah? Mình tự hào
- Xi````````` (Em làm 1 hơi rõ dài). Ah mà em có cái này cho anh nhá, chờ chút
Em nói rồi với cái ba lô lục trong đó ra cái hộp vuông vuông, gói 1 lớp giấy màu xanh, nhìn như quà ấy. Mình tưởng có bánh kẹo hay cái gì ăn được cơ. Em đưa cho mình, 2 tay, và nói có vẻ nghiêm túc lắm
- Tặng anh. Em tính tối rủ anh đi café rồi đưa mà giờ được đi chơi rồi nên em tặng luôn.
- Cái gì đấy? Mình cầm lấy và lắc lắc, hơi nặng so với vẻ ngoài và cũng ko kêu lắm.
- Anh mở ra đi sẽ biết thôi mà
- Không nói đừng hòng anh nhận. Mình dứt khoát
- Anh đúng là …. Cái dây nịt thôi, em thấy cái dây nịt anh mang cũ òm rồi. Hôm qua đi mua đồ thấy hay hay nên em mua cho anh, anh thử đi
Em nói rồi giục mình mở ra thử. 1 cái dây nịt màu đen, da liền nhưng nhìn cái hộp mình đoán cũng ko đắt lắm (nếu hàng như đồ em hay mua or mặc thì mình ko nhận đâu, mấy thứ đắt tiền ko hợp với mình). Em bắt mình đeo thử, hơi rộng 1 tí nhưng em nó lại bảo đeo vậy mới đẹp, chả hiểu nữa. Mình cũng thấy vui, nói thật là bao nhiêu năm nay toàn mình mua quà cho người ta chứ chẳng được nhận quà bao giờ, ngoài sinh nhật mình được tụi bạn tặng bánh vs ăn nhậu.
- Cảm ơn em nhé! Anh vui lắm! Ôi bố mẹ ơi có người tặng quà cho con. Hahah. Mình la lên cho không khí được vui vẻ
- Bó tay anh, thích thế thì chịu khó dắt em đi chơi, có quà đều đều
- Mơ đi, thế này anh đủ khổ lắm rồi
Mình vừa nói xong thì em nó nhéo mình 1 cái, nhéo thật, đau phết đấy, rồi lại tựa vào vai mình. Haizzz, bồ thì chưa có mà vai mất zin bao nhiêu lần rồi
- Ở đâu ra vai chùa mà dựa hoài zịa? Mình hỏi
- Mới dựa có 1 tí mà bày đặt. Anh phải thấy may mắn vì không phải ai muốn người đẹp dựa cũng được đâu nhá
- Ọc, ai lấy người đẹp không tôi cho này. Mình lại la lên, khuôn mặt đau khổ
- Kệ anh! Em nói rồi vẫn dựa vào người mình và nói chuyện trời trăng mây gió rồi đột nhiên hỏi
- Anh nghĩ em là người thế nào? Có dễ dãi quá không?


- Em mà dễ dãi thì xong với anh lâu rồi. Mình trả lời thật
- Gúm, Thế anh nghĩ em thế nào?
- Để coi, humh … trẻ con, tiểu thư, hay nhõng nhẽo, thiếu phép tắc, vụng về, …. Nói chung lại là tính tình dễ thương, đáng yêu và có chút nhan sắc
- rốt cuộc là tốt hẻ? Mà 1 chút nhan sắc thôi sao? Em hỏi rồi đưa nắm đấm về phía mình
- Oh` thì …. Phải gọi là xinh được chưa.
- Hihi, có thế chứ! Thế so với cô bé của anh thì thế nào?
- Cô bé nào của anh? Mình hỏi lại, hơi bị bất ngờ và chưa hình dung ra em nó nói đến ai
- Thì cô bé hồi trước anh để hình nền destop ấy
- Sao em biết? Em thấy hồi nào? Mình hỏi vì đó là hồi mình làm phòng kia mới để hình bé mà mình thương làm destop, còn về phòng này mình đâu có để nữa
- Thì em nghe mấy chị kể anh có cô bé dễ thương trên máy tính
- Ah lâu rồi mà, để chơi vậy thôi. Mình lảng đi
- Thế em so với bé ấy thì như thế nào?
- Mỗi người 1 vẻ mà em, sao đem ra so sánh được. mà anh có gì đâu, ko gọi là cô bé của anh được, người ta có người yêu rồi em. Mình bối rối và thoáng buồn khi nghĩ đến bé.
- Anh kể em nghe đi. Em vẫn dựa trên vai mình và nhìn ra hướng khác, 2 người nói chuyện nhưng ko nhìn nhau
- Có gì đâu mà kể, anh quên lâu rồi, mà sự thật là chẳng có gì mà em
- Thì kể về cô bé đấy! Em nài nỉ mình rồi rời khỏi vai mình
- Thôi a quên rồi, ko muốn nhắc, em đừng hỏi
Em nó cũng biết tính mình nên ko hỏi them quay ra nghịch mấy cọng cỏ linh tinh rồi đột nhiên sà xuống hướng bên kia với với gì đó
- Cho anh cái này. Em nói rồi quay lại dí sát cái cọng cỏ trên đó có 1 con sâu róm to bằng ngón tay út, luông lá xù xì, đen ngòm chìa ra trước mặt mình
Mình đang hớn hở thì mặt bỗng xanh như tàu lá chuối. Nói thật với mấy thím là rắn rết, hổ báo, cáo chồn gì em cũng ko sợ mà chỉ sợ cái thể loại này, nhìn nó ghê kinh khủng. Mà ko biết em nó biết mình sợ cố tình phá mình hay chỉ vô tình nghịch ko biết nữa. Toan la làng rồi đứng lên chạy (chạy mất dép thật đấy mấy thím ợ) thì em nó đã đưa đến ngay trước mắt. Sợ quá chỉ còn biết nằm rạp ra đất
- này này, không chơi thể loại này đâu nhé. Mình hốt hoảng thật
- Anh sợ nó hả? haha. Em cười rồi cảng dí vào mình mặc dù mình đã nằm ra rồi, hết tránh rồi, chịu trận thôi
- Anh nói thật đấy! Mình nhắm tịt hết cả mắt lại, mím môi vì nghĩ đến cái cảnh con sâu róm mỏi chân 1 cái thì nó rơi tọp vào mặt mình.
10s trôi qua mà mình nghĩ là 10’ quá, cứ mím môi, nhắm mắt nằm im như thế, chỉ còn thiếu điều ấy ra quần nữa thôi. Bỗng mình thấy em nó đè lên người mình thì phải. Nói thật thấy nặng nặng thì đoán thế chứ chẳng dám mở mắt ra, mình nghĩ em nó đang dí sát con sâu vào mặt mình luôn ý, bây giờ mình chỉ nghĩ đến con sâu róm thôi chứ ông trời có sập mình cũng kệ.
Mình thấy mặt mình có cái gì đó buồn buồn rồi cảm giác thấy em nó cúi xuống … kiss mình các thím ợ, nhanh lắm, gần như chạm môi cái rồi hết thôi. Mình mở mắt ra vẫn nằm im thì thấy em nó đang nhìn mình cười, tóc xõa xuống quyến rũ lắm, khuôn mặt thì ở rất gần như cái lúc 2 đứa cắn socola vậy.
- Em vứt con sâu róm đi òi. Em nói
Mình nhìn dáo dác xung quanh thì 1 tay em nó đang chống phía bên pahi3 mặt mình, 1 tay thì chống trước ngực mình. Vậy là vứt đi thật rồi
- Bó tay anh, con sâu cũng sợ. Em nói tiếp khi thấy mình dáo dác
Mình đang tính nói lại thì em nó đã rồi cái tay ở ngực mình ra rồi đè hẳn lên người mình và lại 1 cái kiss nữa. Lần này thì chậm rãi nhưng ko ngừng. Em nó nhắm mắt còn mình thì mở thao láo, mình cảm nhận rõ hơi thở của em nó trên mặt, trên ngực mình, mùi thơm của tóc nữa (ko có vị ngọt của lưỡi nha mấy thím, chỉ hôn môi thôi)
Mình thấy trong người cũng nóng lên, thật là không ổn, mình mà không kiềm chế được thì có mà tiêu mất. Suy nghĩ thế nên mình quay mặt sang, tránh cái kiss của em nó còn đang dang dở. Em V thấy thế lại chống tay, ngấc mặt lên mà vẫn ko chịu đứng dậy. Mình nhìn thì em nó vẫn cười
- Ngốc ah, đi xa quá rồi đấy, lỡ anh ko kiếm chế được thì sao? Dại dột zịa? Mình nói rồi dí ngón tay vào trán em
- Tại vừa rồi nhìn anh dễ thương lắm í! Mà ai bắt anh phải kiềm chế? Em nói có vẻ giận dỗi, hơi nhăn mặt vì cái dí tay của mình và ngồi dậy.
- Không ai bắt cả, tự anh bắt anh thôi. Mình nói rồi ngồi dậy theo
- Vậy là … thế thôi em xin lỗi. Em nói mặt vẫn quay ra hướng khác, giận cmn òi
- Xin lỗi gì? Anh mới là người phải xin lỗi chứ? Không phải là anh không có tình cảm gì với em, có được người thương anh như em là anh cũng tốt phước lắm rồi. Nhưng em biết anh mà, nếu muốn có bạn gái thì anh đâu chờ đến lúc này, anh chưa sẵn sàng để yêu thương ai cả. Anh không muốn lợi dụng tình cảm của em, em hiểu tại sao anh lại làm như vậy chứ? Bây giờ …. Bla bla….
Mình nói ngay 1 hồi thì thấy em nó cũng có vẻ xuôi xuôi vui vẻ trở lại, quay mặt về phía mình
- Em hiểu rồi, em cũng là cảm xúc nhất thời thôi chứ không phải em muốn có người yêu bây giờ đâu. Em cũng thích tự do mà! Em nói rồi cười
- Đừng có nặng lòng với anh, khổ đấy. Mình nói chắc nịch
- Em biết mà, cũng ko ham hố đâu, hihi ….
Mình tin lời em nó nói, bỗng dưng thấy thương em nó quá, có khi nào khổ tâm vì mình không nữa. Mình kéo em nó lại rồi thơm lên má 1 cái
- Ngoan thế thì tốt. Mình nói rồi kéo em nó đứng dậy
2 đứa đi về thì cũng là lúc trời mưa, ngồi trên xe bus em nó nhét vào tai mình 1 cái tai nghe, em nó 1 cái cũng nghe nhạc chung. Mình nhìn ra cửa sổ đăm chiêu, thi thoảng cũng nói chuyện linh tinh. Bỗng mình có tin nhắn, là của em V, bó tay, ngồi ngay kế bên đấy ợ
- tks anh 1 buổi chiều rất vui. Anh đừng có suy nghĩ chuyện về em nữa, em đã nói rồi mà, em cũng chỉ thích anh vậy thôi, nhiều lúc cũng là ở bên anh em vui quá nên … Em cũng chưa muốn có người yêu đâu, anh đừng tưởng bở mà tán em, mất công phải ân hận.
Mình đọc xong tin nhắn mà phì cười, từ đấy 2 đứa nói chuyện với nhau vui vẻ hơn nhiều. Mình tin là em nó hồn nhiên như mọi ngày, ko vướng bận gì nhiều về mình. Có lẽ từ nay mình cũng nên tránh bớt những lúc chỉ có 2 đứa ở những nơi lãng mạn không thì mọi chuyện sẽ đi quá xa mất! Nhưng vẫn thoáng rùng mình khi nghĩ nếu 1 ngày em nó buồn vì mình thật. Tội lội quá, thiện tai, thiện tai



Thử đọc