Lạc Lối Trong Tim Anh - Chương 15

Tác giả: Nghê Đa Hỉ

Tạ Nhu, Giang Lẫm cùng mấy người bạn ở lại tới xế chiều, thấy trên mặt Giản Vi có chút ủ rũ mới đứng lên ra về.
Mọi người đều đi rồi, phòng bệnh có chút yên tĩnh.
Giản Vi có chút mệt mỏi, ngáp một cái, lại nằm xuống.
Nhắm mắt lại, tưởng có thế nghỉ ngơi một lát, cũng không biết thế nào, mơ hồ cảm thấy có điểm không thích hợp.
Cô giống như... quên mất cái gì?
Mà có quên cái gì đâu?
A! Lâm Cẩn Ngôn!
Vừa mới chỉ lo cùng bọn họ nói chuyện, lại đem Lâm Cẩn Ngôn ném ở phía sau.
Cô đột nhiên nhớ tới, lập tức mở mắt.
Trước giường bệnh, Lâm Cẩn Ngôn vẫn đứng ở đó, thân hình cao lớn, tay đút túi quần. Anh hơi rũ mắt, nhìn chằm chằm cô, đôi mắt đen nhánh thâm thúy, hoàn toàn đoán không ra đang suy nghĩ cái gì.
Giản Vi bị dọa cho nhảy dựng, vội vàng từ trong chăn bò dậy:" Lâm.... Lâm Cẩn Ngôn, anh vẫn còn ở đây sao?"
Cô còn tưởng rằng anh đã đi đâu rồi.
Lâm Cẩn Ngôn không đáp, đôi mắt nặng nề mà nhìn cô chằm chằm, thấp giọng hỏi:" tôi là chú của cô?"
Trên gương mặt không có bất cứ biểu cảm nào, cả người tỏa ra khí lạnh áp bức người khác. Giản Vi trong lòng có chút chột dạ, nhỏ giọng nói:" cái này.... bằng không thì phải giới thiệu như thế nào?"
Phải giới thiệu như thế nào?
Lâm Cẩn Ngôn ngẫm lại thấy hợp tình hợp lý, cảm thấy chính mình bị cô bé này chọc cho không biết tức giận mất rồi.
Anh hít một hơi thật sâu, mi mắt không ngừng giật giật khiến hai bên thái dương nổi lên gân xanh, cố gắng kiềm chế hỏi cô một câu:" tôi đã già như vậy sao?"
Giản Vi tròn xoe đôi mắt, dùng sức lắc
đầu:" không có nha!"
Cô một chút cũng không cảm thấy Lâm Cẩn Ngôn già, ạn thực sự rất còn trẻ lại rất tuấn tú còn có mùi vị đàn ông.
Lâm Cẩn Ngôn nghe xong, đôi mắt hơi hạ, mặt hơi hòa hoãn.
Ánh mắt thật sâu mà nhìn chằm chằm Giản Vi trong chốc lát, ngay sau đó kéo ghế ra ngồi xuống:" vậy sao lúc nãy cô lại nói tôi là chú của cô?"
Anh nhướng mày, ngước mắt nhìn cô.
Giản Vi nhấp nhấp môi, nhỏ giọng nói:" anh không thấy anh nhiều tuổi hơn tôi sao."
" Lớn đến nỗi có thể trở thành chú của cô?"
"......."
Lâm Cẩn Ngôn mày nhíu chặt, bị câu nói của cô làm cho tức giận đến đau đầu. Liếc nhìn cô một cái, thở sâu, cố gắng kiềm chế.
Giản Vi lúc này mới nhận ra, cùng anh quen biết lâu như vậy lại chưa biết tuổi của anh. Cô đôi mắt sáng lấp lánh, đột nhiên tiến đến trước mặt anh, cười hì hì hỏi:" Lâm Cẩn Ngôn anh bao nhiêu tuổi vậy?"
Lâm Cẩn Ngôn lạnh giọng mắng cô:" không phải gọi tôi là chú sao? sao chú bao nhiêu tuổi lại không biết?"
Giản Vi gượng cười, bàn tay nhỏ bé nắm lấy cổ tay áo, thanh âm mềm mại, nhẹ giọng nói:" anh đã nói cho tôi đâu?"
Lâm Cẩn Ngôn:"......."
" Nói đi mà Lâm Cẩn Ngôn, nói đi."
Giản Vi thanh âm mềm như bông, trong lòng Lâm Cẩn Ngôn như bị thứ gì đánh trúng lập tức mềm như nước, không hề tức giận nổi.
"27"
Giản Vi sửng sốt.
27, cùng lắm cũng hơn cô 10 tuổi.
Không hiểu sao, bỗng dưng trong lòng cô cảm thấy đôi chút vui mừng, lặng lẽ nhìn Lâm Cẩn Ngôn một cái. Nhưng thật mau lại cúi đầu xuống, trong lòng có chút thẹn thùng.
Tim lại vô thức đập nhanh, cô cúi đầu, tay đưa lên che иgự¢.
Lâm Cẩn Ngôn nửa ngày cũng không nghe thấy Giản Vi đáp lời, ngẩng đầu lên nhìn. Thấy cô cúi đầu, lấy tay che иgự¢, khuôn mặt trắng nõn đột nhiên phiếm hồng.
Lâm Cẩn Ngôn nhíu mày hỏi:" cô đỏ mặt cái gì?"
Giản Vi bỗng dưng ngẩng đầu, kinh hoảng thất thố:" ai... ai đỏ mặt?"
" Cô"
" Là... phải không?" Giản Vi sờ sờ mặt, thốt lên một tiếng, " tôi có phải lại phát sốt rồi hay không!"
"....."
Giản Vi phát sốt, đó là di chứng sau phẫu thuật. Lâm Cẩn Ngôn ở bệnh viện ba ngày ba đêm, cho đến khi Chu Kỳ xác nhận là không có vấn đề gì nguy hiểm, rốt cuộc mới yên tâm.
Trong văn phòng, Chu Kỳ nhìn Lâm Cẩn Ngôn thức đêm nhiều đến nỗi mắt đỏ lên, tấm tắc cười một tiếng, trêu ghẹo nói:" Lần trước nhìn thấy chú không ngủ là vì việc công ty, còn lần này là vì cô bé đó, thật vất vả cho chú rồi."
Mấy ngày nay, Chu Kỳ nói bóng nói gió anh, Lâm Cẩn Ngôn nghe nhiều thành quen, lười đáp lại, gọi điện thoain cho Manh Dao đặt vé bay lập tức sang Mỹ.
" Muốn đi công tác?" Chu Kỳ hỏi.
" ừ"
" Khi nào thì về?"
" Nói không chừng cũng phải mấy ngày."
Chu Kỳ cười xấu xa hỏi:" không sợ cậu nhóc hôm nọ đến tìm người sao?"
" Em sợ cái gì."
" Xuy, chú cứ mạnh miệng đi."
"........."
Ngày hôm sau Lâm Cẩn Ngôn phải đi công tác, Giản Vi cố gắng dậy sớm để tiễn anh.
Cô mặc quần áo bệnh viện màu lam nhạt, mấy hôm trước vừa bị sốt nên sắc mặt có chút tái nhợt. Mấy ngày ngắn ngủi, lại gầy đi rồi.
Bên ngoài gió lạnh thổi rào rạt khiến nhánh cây trĩu xuống.
Giản Vi vừa muốn xuóng giươmgf đã bị Lâm Cẩn Ngôn ấn ngồi lại ở trên giường,:" cô ngoan ngoãn ở nhà đợi, bên ngoài lạnh, tôi không cần cô tiễn."
Nói xong, ngước mắt nhìn về phía đối diện chỗ dì Lan đang đứng:" dì Lan, trong mấy ngày cháu không có ở đây, mong dì chăm sóc cô ấy hộ cháu."
Dì Lan vội gật đầu:" dì biết rồi, cậu yên tâm."
Mạnh Dao tưc bên ngoài tiến vào, nhắc nhở:" tiên sinh, thời gian không còn sớm."
Lâm Cẩn Ngôn nhìn Giản Vi:" nhớ ăn uống cho tốt."
" đã biết" Giản Vi ngoan ngoãn gật đầu.
Lâm Cẩn Ngôn ánh mắt thật sâu nhìn cô một cái, giơ tay xoa đầu cô, sau đó liền nhanh chóng rời khỏi.
Bước đi thật nhanh, thân ảnh nhanh chóng biến mất khỏi phòng bệnh.
Giản Vi nhìn chằm chằm ra cửa, thật lâu sau thầm than một tiếng.
Sao bỗng dưng có cảm giác luyến tiếc?
Lâm Cẩn Ngôn đi rồi, Giản Vi ngồi ở trên giường, liền cảm thấy buồn ngủ, ngáp liền mấy cái.
Dì Lan nhịn không được cười, tiến lên đỡ lấy cô:" ngủ một lát đi, vẫn còn sớm."
Nói, liền đỡ cô từ từ nằm xuống.
Giản Vi cuộn lại trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt, thanh âm mềm mại, nhẹ giọng nói:" cảm ơm dì Lan."
Dì Lan cười:" không cần cảm ơn, mau nghỉ đi."
Có lẽ do uống thuốc, Giản Vi mệt rã rời, vùi đầu vào trong gối nhanh chóng ngủ thi*p đi.
Cô mơ mơ màng màng thi*p đi, không biết qua bao lâu, đột nhiên cảm giác có người vỗ vỗ vào mặt, cô nhíu nhíu mũi, hô lên một tiếng:" Lâm Cẩn Ngôn."
" Hừ, đến lúc ngủ còn hô tên đàn ông đó, vậy mà dám nói không cùng hắn có chút nào quan hệ."
Bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc, Giản Vi cả kinh, mau chóng tỉnh, bỗng nhiên mở to mắt.
Giản Đại Phú đứng ở mép giường, ngậm tăm trong miệng, cà lơ phất phơ mà cười:" a, tỉnh rồi sao?"
Giản Vi sợ tới mức cả người phát run, đột nhiên từ trên giường bật dậy:" ông... sao ông lại tới đây? ông muốn làm cái gì?"
Giản Đại Phú lớn tiếng cười:" tao đến làm cái gì à? Lần trước không phải đã nói rõ ràng với mày sao? một tuần sau tao tới lấy tiền, 70 vạn,đã chuẩn bị chưa?"
" Tôi không có tiền" cả người cô run rẩy không ngừng, đôi mắt đỏ bừng, hung hăng mà nhìn hắn.
" Mày đùa với tao à?" Giản Đại Phú đôi mắt hung ác, một chân đá ghế bên cạnh mép giường.
Ghế ngã trên mặt đất, " rầm" một tiếng.
Giản Vi gắt gao cắn môi, đôi mắt đỏ bừng, gắt gao trừng mắt nhìn ông ta, lại cố gắng kiềm chế để không rơi nước mắt.
Bộ dáng quật cường liền lập tức chọc giận Giản Đại Phú, ông ta đột nhiên tiến lên, một tay túm lấy tóc cô:" con nhóc đáng ૮ɦếƭ! lại dám trừng tao! lớn rồi nên cậy mình có đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Tao là cha của mày đấy!"
Giản Vi nháy mắt phản kháng:" ông không phải! tôi chưa từng coi ông là cha!" cô rốt cuộc cũng không nhịn được, nghĩ đến nhiều năm thống khổ cùng ủy khuất, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Da đầu tê dại, cô giữ lấy tay Giản Đại Phú, khóc lóc hô to:"ông buông tôi ra! đau!"
" Mày cũng biết đau! hôm nay mày không đem tiền ra đây, xem tao có đánh ૮ɦếƭ mày hay không?" Giản Đại Phú hơi buông lỏng tay, hung tợn mà uy Hi*p.
Giản Vi đầy mặt nước mắt, gắt gao ôm chăn, sợ hãi đến cả người phát run, run rẩy nói:"tôi nói rồi, tôi không có tiền."
" Mày không có tiền! mày không có tiền lại dám phẫu thuật? lại còn được ở trong phòng bệnh tốt như vậy? Tao nói cho mày biết, mạng này của mày là do ông đây ban cho, mày đừng có vong ân phụ nghĩa." Giản Đại Phú đầy mặt hung ác, như thể người đối diện trước mặt ông ta lúc này không phải là con gái của ông ta vậy.
Giản Vi khóc lóc nói:" tôi bị bệnh, ông có biết không? lần trước bệnh tái phát, té xỉu suýt nữa ૮ɦếƭ trong nhà, ông có biết đấy là đâu không? ông cả ngày không phải uống rượu thì cũng chính là cờ bạc, chưa từng quan tâm tôi, ông lấy tư cách gì để xưng là cha tôi..."
" Mày ít nói nhảm đi! Ông đây sinh có công sinh ra mày! mày mau chóng đem 70 vạn giao ra, chỉ cần mày giao tiền ra, đảm bao lần sau ông đây không tìm mày nữa!"
" Tôi không có, tôi nói rồi tôi không có!"
" Mẹ nó, mày đây là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không?" Giản Đại Phú đôi mắt hung ác, tiến lên tát một cái....
"Dừng tay!" dì Lan từ bên ngoài mua cơm trở về, vừa bước vào cửa, nhìn thấy một màn này, sợ tới mức thét chói tai, lập tức chạy tới giường bệnh, cả người che chắn trước mặt Giản Vi:" ông là ai? Lập tức cút đi! Nêud không tôi sẽ báo bảo vệ!"
Giản Đại Phú giơ tay lên còn chưa kịp tát, thấy ngườ tới, đôi mắt nhíu lại:" bà là ai? ông đây đang dạy dỗ con gái, người ngoài đừng xen vào!"
Dì Lan sửng sốt, lập tức quay đầu nhìn Giản Vi một cái.
Giản Vi co lại trong chăn, sắc mặt tái nhợt, cả người phát run.
Dì Lan nhìn thấy mà đau lòng, quay đầu hung hăng trừng mắt với người trước mặt:" tôi mặc kệ là ai, nếu không đi tôi liền báo bảo vệ."
Giản Đại Phú căn bản không sợ, một tay đêm dì Lan đẩy ra:" cút này! đừng để ông động tay!"
Dì Lan đã lớn tuổi, nào chịu được một cú đẩy này, cả người ngã thật mạnh xuống đất, đau đến nỗi kêu lên một tiếng.
" Dì Lan" Giản Vi kinh hãi kêu lên một tiếng, lập tức lao từ trên giường xuống, chạy tới đỡ bà, đầy mặt áy náy,thanh âm nghẹn ngào:" dì Lan dì sao rồi? ngã có đau không?"
Đúng lúc này, một cô y tá đến thay bịch truyền nước, lại thấy trong phòng hỗn độn, Giản Vi cùng dì Lan ngã trên mặt đất, còn không biết từ đâu xuất hiện một gã đàn ông hung dữ như hung thần ác sát.
Tên đàn ông quát họ im miệng, một tay đen Giản Vi từ dưới đất kéo lên:" Hôm nay là kì hạn cuối của Long ca cho tao rồi, mày không đưa tiền, đừng trách ông đây làm cha vô tình đem con đi gán nợ!"
Y tá kinh hãi, vội vàng chạy vào:" ông mau buông cô ấy ra! cô ấy là người bệnh."
Giản Đại Phú đôi mắt hung tợn mà liếc nhìn cô một cái:" ông đây dạy dỗ con gái, mắc mớ gì đến các người! đứng không có việc lại tự đi tìm việc!"
Y tá muốn tiến lên cứu Giản Vi, dì Lan ở một bên ra dấu cho cô ấy, ý muốn bảo cô ấy tìm vài người tới giúp.
Y tá hiểu ý, cắn răng, lập tức chạy ra ngoài.
" Bác sĩ Chu có ở đây không? phòng bệnh VIP của Giản tiểu thư xảy ra chuyện rồi." Y tá từ phòng bệnh đi ra, kinh hãi mà hướng văn phòng của Chu Kỳ mà chạy, nào biết vừa mở cửa ra, văn phòng trống không, Chu Kỳ không có ở đó.
" Cô tìm bác sĩ Chu sao? Bác sĩ hôm nay xin nghỉ phép rồi." Phía sau có người nhắc nhở.
Y tá sốt ruột, liền lấy điện thoại gọi cho bác sĩ Chu.
Chu Kỳ căn bản là đang nghỉ phép, vừa mới rời giường liền có điện thoại, giọng nói vẫn còn ngái ngủ:" làm sao vậy?"
" Bác sĩ Chu! phòng bệnh Vip của Giản tiểu thư đã xảy ra chuyện...... có một gã đàn ông, hình như là cha của cô ấy đang gây rối!"
Chu Kỳ sắc mặt thay đổi:" cô lập tức đi tìm một vài người tới! tôi đến ngay!"
" Được"
Chu Kỳ cúp điện thoại, lập tức gọi điện cho Lâm Cẩn Ngôn.
Lâm Cẩn Ngôn đang chuẩn bị lên máy bay, di động đột nhiên vang lên, anh cúi đầu nhìn, thấy là Chu Kỳ liền nghe máy:" có việc gì vậy?"
Chu Kỳ thanh âm dồn dập:" chú đã đi chưa?"
" đang chuẩn bị đi, sao vậy..."
" Chú nhanh trở về đi! Giản Vi đã xảy ra chuyện."
........
Lâm Cẩn Ngôn bước nhanh rời khỏi sân bay, Mạnh Dao chạy theo phía sau:" Lâm tổng, tình hình bên kia..."
" Hoãn lại!"
Mạnh Dao sốt ruột nói:" Lâm tổng, bên đó là hạng mục mấy trăm triệu, đã hoãn lại quá một lần, lần này lại...."
Lâm Câne Ngôn căn bản lúc này không để ý, trong đầu toàn là lời nói của Chu Kỳ, Giản Vi đã xảy ra chuyện.
Anh đi nhạn ra ngoài, một bước cũng không dừng.
Tới bãi đỗ xe trực tiếp lái xe đi.
Mạnh Dao đứng ở bên cạnh, muốn nói lại thôi.
Cô ấy theo Lâm Cẩn Ngôn nhiều năm như vậy, chưa bao giờ thấy anh rối như lúc này.
Lâm Cẩn Ngôn vừa lên xe, đã nhấn mạnh chân ga, xe lập tức rời bãi đỗ.
Anh lái xe tốc độ cực nhanh, căn bản đã đu hết tốc độ.
Đi đường hết 40 phút nhưng chỉ còn vỏn vẹn đúng 20 phút.
Xuống xe, nhanh chóng hướng bệnh viện mà đi tới.
Lâm Cẩn Ngôn sắc mặt khó coi tới cực điểm, vô cùng tức giận.
Đây chính là điềm báo anh tức giận đến cùng cực, phía sau là bốn vệ sĩ khiến cho người khác nhìn thôi cũng thấy sợ.
Trong phòng bệnh, Giản Đại Phú đang túm cánh tay Giản Vi hung hăng nói:" nếu mày không chịu lấy tiền!Đừng trách tao làm cha mà vô tình! Long ca nói hôm nay tao không đưa tiền liền phế đi một cánh tay, mày không chiun giúp tao, tao liền đem mày đi gán nợ!"
Nói xong liền túm lấy Giản Vi kéo ra bên ngoài.
Nhân viên y tế tất cả đều tiến lên ngăn cản, Giản Đại Phú hung tợn quát:" con mẹ nó cút ngay! ông đây dayn dỗ con gái đên phiên các người xía vào sao!"
" Ông dám động vào cô ấy một chút thử xem!" một thanh âm trầm thấp đầy sức đe dọa vang lên, đem phòng bệnh ồn ào đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc