Khu Vườn Bí Mật - Chương 21

Tác giả: Kang Yiul

Nhật ký bí mật của Joo Won
Nửa tháng đã trôi qua. Em vẫn chìm trong giấc ngủ. Mọi người xung quanh ai cũng nghĩ em đã không còn hy vọng gì. Họ cũng nói có thể em sẽ không tỉnh lại được nữa. Nhưng tôi biết, chẳng qua em chỉ đang ngủ mà thôi. Nhìn gương mặt em thanh thản, chắc là trong giấc mơ của em không có tôi. Biết đâu em đang đợi tôi không chừng.
Lúc này, vật bất ly thân của Ra Im là chiếc máy thở ô xy. Mỗi ngày mỗi ngày, tôi đều lau mặt cho em, chải tóc cho em. Mỗi ngày tôi đều khẩn thiết cầu nguyện, mong sẽ có một điều kỳ diệu xảy ra. Khoảng thời gian năm tháng trải qua cùng em giống như tia chớp chợt nhá sáng qua đầu tôi. Nhớ quá. Em đang ở cạnh bên nhưng tôi vẫn nhớ. Dù đang nắm tay em, vuốt ve gương mặt em, chạm vào mái tóc em, tôi vẫn nhớ. Vậy tôi có nên đến gặp em không? Hay là để tạo ra phép mầu một lần nữa thì tôi nên rời xa em? Có thể quyết định này sẽ làm người khác cảm thấy tôi thật ích kỷ. Tôi cảm thấy vô cùng có lỗi, chỉ mong mọi người hãy hiểu cho tôi. Đó là con đường mà tôi đã chọn.
Tôi sẽ viết một bức thư trước khi đi gặp em. Một bức thư để em không phải lo sợ bàng hoàng.
Chào em, Gil Ra Im.
Hôm nay là một buổi chiều lộng gió, gió mạnh đến mức những thân cây lắc lư không ngừng.
Hy vọng khi em đọc bức thư này cũng là một buổi chiều lộng gió, với những nhành lá xào xạc lay động.
Anh mong những khung cảnh anh đã ngắm, em cũng có thể nhìn thấy được.
Em cũng sẽ đứng ngay nơi cửa sổ anh thường đứng, em có thể nằm trên chiếc giường anh từng nằm, em có thể đọc những cuốn sách anh từng đọc, nếu dùng cách này để chúng ta mãi bên nhau thì...
Chỉ cần như thế... cũng có thể xem là chúng ta đang ở bên nhau.
Chỉ cần như thế... chúng ta cũng có thể hạnh phúc như những đôi tình nhân khác.
Điều đầu tiên em cần phải hiểu, em chính là người hàng xóm nghèo khó xa xôi duy nhất nhận được bức thư viết tay đầu tiên và cũng là cuối cùng từ Kim Joo Won thuộc tầng lớp quý tộc trong xã hội.
Nên em càng phải tự hào về điều này đấy.
Em đã đọc quyển sách về nàng tiên cá ở thư phòng rồi đúng không?
“Nàng tiên cá tan thành bọt biển và biến mất.”
Gil Ra Im, em không thể trở thành bọt biển được. Bởi vì, em không phải là nàng tiên cá.
Bây giờ anh đã hiểu.
Em không phải là nàng tiên cá của anh, em chính là nàng công chúa ngủ say trong rừng sâu và đợi anh đến.
Anh sắp đến trao cho em một nụ hôn sâu lắng.
Và rồi em sẽ tỉnh dậy từ giấc ngủ dài đó.
Khi thức dậy, em đừng sợ. Cũng đừng đau buồn.
Anh nghĩ rằng, thứ ma thuật xảy ra cho chúng ta có lẽ là một món quà của thần thánh.
Nên em hãy mỉm cười thật hạnh phúc, hãy xem như vừa được nhận một món quà bất ngờ.
Nếu em cười bằng cả trái tim, nhất định anh sẽ nghe được tiếng cười đó.
Vì anh là người tài giỏi hơn em nghĩ nhiều.
Nhớ thường xuyên cạo râu cho khuôn mặt đẹp đẽ của anh, nhớ mặc cho anh bộ quần áo bảnh bao mà anh thích nhất.
Còn nữa, không được yêu bất cứ gã nào hết, cả đời này chỉ được nhớ đến anh mà sống một mình nhé.
Cũng đừng thân thiết với anh Woo Young quá. Anh ấy là anh họ của anh đấy.
Có lẽ đây là quyết định ích kỷ nhất trong cuộc đời anh, nhưng đây là lựa chọn của tầng lớp cao trong trong xã hội, mong em hãy tôn trọng sự lựa chọn này.
Dù thế nào, em cũng phải làm một Gil Ra Im mạnh mẽ, sau này nhất định vẫn phải tiếp tục mạnh mẽ như thế.
Anh sẽ vô cùng, vô cùng nhớ em. Anh yêu em. Anh yêu em.
Mọi thứ đã được chuẩn bị xong. Bầu trời trắng ***c đang dần sáng. Ra Im vẫn chìm trong giấc ngủ say, như nàng công chúa trong rừng sâu đợi chàng hoàng tử đến trao nụ hôn sau đắm. Đã đến lúc rồi.
Cây cam của Ra Im
Mí mắt nặng nề của Ra Im dần mở ra. Đã xảy ra chuyện gì vậy nhỉ? Một vệt sáng xuyên thủng bóng tối chiếu thẳng vào mắt cô. Chói mắt quá. Cô cảm thấy tai mình ù đi như đang lơ lửng trong trạng thái chân không. Cô nghe thấy tiếng người xì xào bên cạnh mình. Cô phải chớp mắt đến vài lần mới quen được với ánh sáng chung quanh. Có ai đó vừa nắm tay cô lắc mạnh vừa nói to. Mãi một lúc cô mới nhận ra đó là Oska.
- Có thấy anh không? Có nghe anh nói không? Joo Won à. Chú có biết anh là ai không hả? Joo Won!
Joo Won? Anh ấy nói gì thế. Oska cứ tiếp tục lắc mạnh tay cô, gào tên Joo Won. Cô từ từ đưa tay lên chạm vào mặt và tóc mình. Mái tóc cắt ngắn, đôi môi dày. Đúng là Joo Won rồi. Họ lại đổi cơ thể cho nhau nữa rồi.
- Sao vậy? Chú làm sao thế hả? Joo Won!
- Mưa... Mưa rồi à? Ở Seoul có mưa à?
Cô gào khóc trong cơn tuyệt vọng. Lúc đó Oska cũng hiểu ra Ra Im và Joo Won lại hoán đổi cho nhau, bàn tay của anh tuột khỏi tay cô, không còn chút sức lực.
- Hơ! Làm sao bây giờ? Em trai tôi... phải làm sao bây giờ?
- Chuyện này là thế nào vậy? Tại sao em... Sao em lại biến thành anh ấy thế này?
- Trời không mưa. Joo Won đã đưa Ra Im đến nơi có mưa.
- Không. Không được. Không được mà...
- Rốt cuộc thằng điên này...
Trong lúc cô đang giữ chặt lấy Oska và gào khóc thì bà Moon Bun Hong xộc vào phòng bệnh, mặt mày trắng bệch, gọi to tên con trai.
- Joo Won à! Joo Won! Sao lại thế này hả con, Joo Won?
Ra Im nhìn thấy bà Moon Bun Hong như thế càng khóc thảm thiết hơn.
- Xin lỗi. Cháu xin lỗi bác.
- Rốt cuộc con làm sao vậy? Sao lại thành thế này hả?
Bà Moon Bun Hong thần người, hoang mang nhìn đứa con trai đang khóc lóc thảm thiết. Rồi không biết nghĩ gì, bà vội vã rời khỏi phòng bệnh. Bác sĩ cùng các y tá vào phòng kiểm tra các triệu chứng của Ra Im rồi ra ngoài. Họ nói ngoài việc bị chấn động tinh thần thì không có chấn thương gì nghiêm trọng cả. Nhưng dù sao, việc Joo Won chẳng đoái hoài đến mọi thứ, không thèm nghỉ ngơi và cứ khóc lóc như thế cũng đáng ngại nên họ bảo phải chờ thêm một lúc nữa xem sao.
Trong lúc đó, Oska kể cho cô nghe mọi chuyện. Cô bị tai nạn rất nghiêm trọng trong khi quay phim, bác sĩ chẩn đoán não cô đã ૮ɦếƭ. Nửa tháng nay Joo Won chẳng màng ăn uống, chỉ lo chăm sóc cho cô. Rồi anh lén mọi người đưa cô ra ngoài, kết cục là cả hai lại bị hoán đổi thân thể. Nghe đến đó, đột nhiên đầu óc cô choáng váng mụ mị cả đi.
Một lúc sau tỉnh táo lại, cô giật bỏ hết mớ kim tiêm trên mu bàn tay và nhảy xuống giường. Nếu hoán đổi thân thể, có nghĩ là Joo Won đang ở trong cơ thể cô. Cô chạy đi tìm phòng bệnh mà cơ thể cô đang nằm. Khi mở cửa ra, cô thấy Jong Su đang ngồi cạnh giường bệnh. Jong Su vừa thấy cô thì đứng bật dậy khỏi ghế hỏi ngay:
- Cậu tỉnh rồi à? Là ai vậy? Người tỉnh dậy là ai hả?
Cô đi ngang qua Jong Su, hướng về phía cơ thể cô đang nằm. Thật là Joo Won đang ở đây ư, anh đang ở trong cơ thể đang nằm như ૮ɦếƭ kia của cô ư? Nước mắt cô tuôn trào. Chân cô khuỵu xuống, tay vịn vào giường khóc lóc thảm thiết.
- Làm sao bây giờ. Em phải làm sao đây... Đạo diễn... Anh ấy phải làm sao đây? Anh ấy đã đổi linh hồn rồi. Để cứu em, anh ấy đã tự lựa chọn cái ૮ɦếƭ cho mình rồi...
Jong Su thở hắt ra một hơi thật dài, kéo cô vào lòng rồi la lên:
- Cái con bé này! Vì em, vì em mà anh...
- Em xin lỗi. Giờ em phải làm sao đây? Anh ấy phải làm sao đây, đạo diễn?
Cô đang khóc không ngừng trong vòng tay của Jong Su thì cánh cửa phòng bệnh thình lình bật mở. Phu nhân Moon Bun Hong cùng bác sĩ và hai vệ sĩ cao to bước vào phòng để đưa cô đi. Bà trợn tròn mắt lên kinh ngạc khi thấy con trai đang ôm một gã đàn ông lạ, lại còn khóc nức nở.
- Rốt cuộc con bị sao thế hả? Anh là ai?
Rồi bà nhìn một lượt qua Ra Im đang nằm trên giường với vẻ mặt bực tức và mắng cô tại sao lại đến đây.
- Mẹ không thể để con lại đây được. Xuất viện ngay đi. Đưa nó đi nhanh lên!
Hai vệ sĩ cao to đứng đằng sau bà Moon tiến đến nắm lấy hai tay cô. Jong Su liền ngăn họ lại và hét lên:
- Không được đưa cậy ấy đi! Cậu ấy không phải là Kim Joo Won!
Jong Su vừa dứt lời thì bà Moon hét lớn một cách dữ tợn:
- Cậu là ai mà dám chõ mũi vào hả! Còn đứng đó làm gì!
Bà Moon vừa nói xong, hai vệ sĩ lại tiến đến giữ lấy tay cô. Jong Su bẻ tay người vệ sĩ lại nhanh như chớp rồi nạt, “Đã nói không được đưa cậu ta đi mà.” Bà Moon vừa cười gằn với vẻ mặt giận điếng người, vừa thét lên:
- Tôi không biết cậu là cái thứ gì, nhưng cậu cứ ***ng vào người con trai tôi lần nữa thử xem!
Ra Im lúc này mới mệt mỏi xen vào.
- Con đi. Con sẽ đi, mẹ.
Jong Su nhìn cô như hỏi, “Đang nói gì thế hả?” Nhưng Ra Im chẳng nói gì, chỉ nhìn lại anh với ánh mắt trấn an để Jong Su không gây rắc rối thêm nữa. Cô nói:
- Đi thôi mẹ. Con muốn về nhà.
Phu nhân Moon Bun Hong muốn đưa cô về ngôi nhà ở Pyeongchang-dong, nhưng Ra Im lại kiên quyết muốn ở một mình. Bà Moon biết không nên tranh cãi làm mệt đứa con trai đang bệnh nên cho xe chạy thẳng về nhà Joo Won.
Vừa về đến nhà, cô nói muốn nghỉ ngơi và bảo bà Moon hãy về nhà đi. Bà nói bằng giọng cương quyết không yên tâm.
- Mẹ sẽ ở bên cạnh con.
- Con thấy không thoải mái lắm. Mẹ cứ về đi.
- Đúng rồi. Đây mới là Joo Won của mẹ. Vừa nãy con cứ như người khác vậy. Nếu thấy không khỏe chỗ nào phải gọi cho mẹ ngay đấy. Mẹ sẽ gọi bác sĩ Kang tới ngay.
- Dạ.
Bà Moon đưa tay xoa đầu vuốt tóc con trai một lần rồi quay lưng lại. Nhìn tấm lưng bà, cõi lòng Ra Im như tan nát.
- À, mẹ ơi.
- Ừ sao?
- Con xin lỗi.
- Có lỗi gì mà phải xin? Con sẽ nhanh khỏe lại thôi mà. Mẹ, không có giây phút nào là không tự hào về con. So với bất cứ người mẹ nào, mẹ luôn cảm thấy hạnh phúc hơn hẳn. Hôm qua con không biết mẹ đã vui như thế nào khi nhận được bó hoa của con đâu. Nhưng rốt cuộc nghe thấy chuyện con đưa con bé đó bỏ đi. Sự nhẫn nại của mẹ chỉ đến thế mà thôi. Mẹ muốn được hạnh phúc trở lại. Con cũng mệt rồi, nghỉ đi!
Bà Moon Bun Hong vừa về, Ra Im đã đứng dậy lấy áo khoác để quay lại bệnh viện ngay. Đúng lúc đó Oska mở cửa đi vào nhà.
- Em định đi đâu?
- Em cần đến bệnh viện.
- Ngồi xuống đi.
- Em nhất định phải đi.
- Anh nói em ngồi xuống mà.
- Anh hãy để em đi đi. Em phải đi gặp anh ấy.
Oska đột ngột lớn giọng:
- Bảo em ngồi thì cứ ngồi xuống mau! Muốn đi đâu thì đợi một lúc nữa mới đi được.
Ra Im ngoan cố nhìn Oska đang đứng chặn trước mặt với ánh mắt trách móc và nói:
- Tại sao anh lại cản em? Anh ấy chắc chắn đang đợi em. Ở một mình như vậy chắc chắn anh ấy vô cùng sợ hãi.
- Nghe lời anh một chút đi! Anh hiểu cái tình yêu ghê gớm ૮ɦếƭ tiệt của hai người, nhưng em cũng làm ơn suy nghĩ giùm cho những người thân mất con, mất em trai như chúng tôi chứ.
Oska ngừng nói một chút, mắt đỏ hoe rồi tiếp tục.
- Xin lỗi. Anh không nên nổi nóng với em như thế. Ngộ nhỡ Joo Won mà không tỉnh lại được thì dì anh... Giờ mà nghe tin chú ấy biến mất nữa bà sẽ rất đau khổ.
- Em xin lỗi. Em đã không nghĩ đến điều này. Thật lòng xin lỗi.
- Chính vì sợ em thấy có lỗi nên thằng quỷ đó mới làm thế. Dì đã bố trí rất nhiều vệ sĩ bên ngoài. Bây giờ thì chưa được, nhưng đợi khuya một chút nữa em có thể đi. Đến sáng sớm, khi dì nhận được tin thì lúc đó em đã quay về rồi.
Ra Im chẳng nói lời nào, chỉ gật đầu trong im lặng với hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi.
- Anh vào thăm Joo Won trước đây! Em ở một mình được đúng không?
- Vâng...
Còn lại một mình, Ra Im nằm sấp trên giường Joo Won khóc một lúc lâu. Vì quá đau lòng, cô cảm thấy như cơ thể mình cũng bị nghiền nát thành trăm mảnh. Cô vừa khóc vừa đứng dậy nhìn vào gương. Trong gương chính là Joo Won. Anh đang ngắm nhìn cô với ánh mắt bình thản. Cô bước đến gần chiếc gương và đưa tay vuốt ve gương mặt anh. Joo Won cũng đưa tay vuốt ve gương mặt cô. Đây lẽ nào lại là nhân duyên của chúng ta? Sao lại là một đoạn nghiệt duyên như thế? Không lẽ, vận may mãi mãi sẽ không đến với chúng ta sao? Phải làm thế nào đây? Cô vừa ngắm nhìn Joo Won như thế, vừa trò chuyện không thành tiếng với anh. Joo Won ở trong gương cũng lặng lẽ khóc.
Đột nhiên, cô nhớ ra cô đã đặt cuốn sách có kẹp trang truyện cuối cùng của Nàng tiên cá vào kệ sách của Joo Won trước khi tai nạn xảy ra. Không biết anh ấy đã đọc được nó chưa? Cô vội ra khỏi phòng ngủ và lao ngay đến phòng đọc. Phòng đã được dọn dẹp rất gọn gàng. Cô đi về phía kệ sách và rút quyển sách ra. Ngoài trang truyện Nàng tiên cá, một tờ giấy khác cũng được kẹp vào cùng. Đó là lá thư Joo Won viết bằng tay một cách chân thành. Có vài chỗ vẫn còn lưu lại dấu của nhưng giọt nước mắt. Vừa đọc dòng đầu tiên “Chào em, Gil Ra Im”, nước mắt cô lại tuôn ra và cô khóc không ngừng cho đến khi đọc hết lá thư. Không biết những năm qua, cô đã giấu nước mắt ở đâu mà giờ lại có thể khóc nhiều đến thế.
Gần tờ mờ sáng, khi mọi người còn chìm trong giấc ngủ, cô chạy vào bệnh viện. Trước phòng bệnh là Jong Su đang ngồi vùi mặt vào hai lòng bàn tay.
- Đạo diễn...
Jong Su ngạc nhiên ngẩng đầu lên hỏi cô vẫn ổn chứ.
- Sao anh lại ở đây?
- Anh lo tên đó sẽ sợ hãi khi ở một mình. Có khi biết có người đang đợi ngoài cửa thì tên đó sẽ tỉnh lại không chừng.
Nghe Jong Su nói, nước mắt cô lại trào ra. Jong Su vỗ nhẹ vào vai cô rồi bảo mau vào phòng bệnh đi. Cô gật đầu, mở cửa và bước vào phòng. Cơ thể cô vẫn nằm đó như đã ૮ɦếƭ. Tim cô thắt lại. Cô bước tới trước rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.
- Trông giống ăn mày thật đấy. Có lẽ một người trong chúng ta đã được định sẵn sẽ phải tan thành bọt biển. Nếu vậy hãy để em. Hãy để em trở thành bọt biển. Anh đừng cảm thấy đau khổ. Ngay khoảnh khắc mà nàng tiên cá yêu hoàng tử, thì kết cục hóa thành bong bóng đã trở thành định mệnh của nàng rồi. Sao anh có thể nhẫn tâm làm trái tim em vỡ vụn trong từng hơi thở thế này! Thà bị cụt tay cụt chân còn hơn. Em sẽ đưa tất cả trở về vị trí ban đầu. Chỉ cần trời mưa, em sẽ để anh về với chính mình. Xin anh đấy.
Cô giấu mặt vào tấm chăn trên cơ thể đang hôn mê của anh và khóc đến ướt cả lớp vải. Ở đâu đó sâu trong lòng cô, nước mắt vẫn cứ chảy không ngừng. Cô khóc mãi rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Trên thảo nguyên xanh, gió thổi cánh đồng cỏ nhấp nhô như những con sóng, phía bên kia là một chiếc bàn ăn được bày biện sang trọng. Trên bàn vương đầy hoa đặt hai cây nến xinh xắn đang cháy, lung linh hòa quyện như kết thành những ngọn đèn hoa. Bên cạnh còn có cả bình R*ợ*u hoa. Mọi thứ đều quen thuộc, dường như cô đã từng thấy khung cảnh này ở đâu đó. Ngồi đối diện cô là Joo Won, anh đang mặt bộ lễ phục sang trọng ra dáng một quý ông lịch lãm. Ra Im cũng quý phái như một tiểu thư khuê các khi khoác lên mình chiếc đầm xinh đẹp. Joo Won mỉm cười cất tiếng nói:
- Em chờ lâu lắm rồi đúng không? Giờ chúng ta được gặp nhau rồi.
- Chúng ta đang cùng ở trong một giấc mơ sao?
- Em thấy thế nào? Anh đang ở trong giấc mơ của em đấy.
Cô không nói gì, cúi xuống nhìn bàn tiệc lộng lẫy. Có hai ly R*ợ*u trong suốt được đặt trước mặt cô và Joo Won. Cô cầm ly R*ợ*u lên cho anh xem.
- Anh đã chuẩn bị những thứ này à?
- Không. Anh cũng không biết nữa. Khi vừa xuất hiện, chúng ta đã ngồi ở đây rồi.
Joo Won cười ngượng ngịu. Cô cũng cười theo.
- Nhưng khung cảnh này, anh cứ cảm thấy quen thuộc sao đó.
- Quen quá đúng không? Em cũng cảm thấy như vậy. Hình như đây cũng là loại R*ợ*u hoa mà chúng ta từng thấy.
Bỗng có tiếng bước chân nhẹ nhàng trên bãi cỏ. Cô cùng anh quay về phía phát ra tiếng động. Một quý ông cũng khoác trên người chiếc áo dài đuôi tôm tiến đến gần. Cô liền đứng bật dậy khỏi ghế.
- Cha? Là cha sao?
Ông mỉm cười. Joo Won nghiêng đầu nhìn.
- Trông bác rất quen. Trước đây chúng ta đã từng gặp nhau rồi thì phải?
Ông chỉ im lặng và cười. Ra Im phải kìm những giọt nước mắt lại đang chực trào ra. Thấy gương mặt sắp khóc ấy, ông nhìn về phía cô và mỉm cười, rồi cầm chai R*ợ*u hoa lên.
- Bình R*ợ*u hoa này là sự bắt đầu cũng là kết thúc của phép thuật.
Ông rót R*ợ*u vào ly của Joo Won.
- Cho dù cậu có quên tôi lần nữa cũng không sao. Cậu có quên lời hứa với tôi cũng không sao. Bởi vì cậu đã làm những chuyện còn hơn cả nhưng lời đã hứa.
Joo Won vừa nhận ly R*ợ*u vừa mỉm cười. Ông quay sang rót R*ợ*u cho Ra Im.
- Bắt đầu từ bây giờ, con hãy đón nhận tình yêu và sống tốt nhé. Ra Im à, hãy yêu và sống hạnh phúc thật nhiều như con đã từng cúi đầu xin lỗi, nhiều như số lần con đã từng phải rơi nước mắt.
Những giọt lệ lăn dài trên má Ra Im, cô khẽ mỉm cười với cha. Ông đáp lại bằng một nụ cười ấm áp.
- Ma thuật đã chấm dứt rồi. Phép thuật của ta chỉ như chiếc cầu nối, giúp những người lần đầu gặp mặt tiến gần nhau và bắt tay nhau mà thôi. Từ bây giờ, ma thuật thật sự sẽ do chính các con thực hiện.
Ông nâng ly R*ợ*u lên. Joo Won và Ra Im cũng làm theo. Ly của ba người chạm vào nhau, vang lên một âm thanh trong trẻo. Joo Won nói:
- Anh rất hạnh phúc.
Ra Im cười.
- Em yêu anh.
Một ngọn gió ấm áp thổi đến. Những cánh hoa bay lả tả theo gió, một trận mưa hoa đỏ bắt đầu rơi từ trên trời xuống. Cha cô vẫy tay chào như từ biệt. Ra Im cũng vẫy tay chào. Bóng dáng ông dần dần mờ đi trong cơn mưa hoa.
Mắt Ra Im he hé mở ra. Điện tâm đồ của cô dao động lên xuống như con sâu đang bò ngoằn ngoèo. Cô đưa tay lên sờ hết chỗ này đến chỗ khác trên mặt và khắp thân thể. Đúng là cảm giác quen thuộc này rồi. Cô chụp lấy khay thiếc trên bàn soi vào mặt mình. Mình quay về rồi. Cô mừng đến nỗi vội vã định bật dậy khỏi giường, nhưng bỗng cảm thấy có vật gì đó đang đè nặng lên người. Thì ra là Joo Won. Hình như Joo Won cũng có mặt trong giấc mơ lúc nãy.
- Kim Joo Won! Kim Joo Won!
Ra Im lay Joo Won tỉnh dậy. Anh ngóc đầu lên với bộ dạng ngái ngủ, đầu tóc bù xù, đôi mắt lim dim còn chưa tỉnh giấc. Ra Im giật phăng những ống tiêm trên tay và nhảy xuống giường. Dưới sàn phòng bệnh trải đầy cánh hoa màu đỏ. Không lẽ cô vẫn còn đang mơ? Cô nhéo một cái thật mạnh vào sườn của Joo Won đang ngây người ngồi cạnh. Anh hét to lên vì đau.
- Ối! Gì vậy hả, sao lại làm thế!! Em điên à?
Thấy phản ứng của anh, cô liền nhào vào ôm chặt lấy cổ anh.
- Quay về rồi! Chúng ta đã quay về rồi!
- Không lẽ chúng ta cùng mơ một giấc mơ sao?
- Kỳ tích xảy ra thật rồi. Cha em đã đem bình R*ợ*u hoa đó đến cho chúng ta! Loại R*ợ*u đó đúng là khởi nguồn và cũng là kết thúc, như anh nói đấy. Là thứ R*ợ*u hoa đó đấy.
Nội tâm của Yoon Seul
Anh Choi Woo Young. Cảm ơn vì anh vẫn đang sống.
Đột nhiên em lại nói gì thế này? Chỉ là...
Nhìn bộ dạng đau khổ của Joo Won do tai nạn gần đây của cô Ra Im, em đột nhiên có ý nghĩ như vậy. Thật may là anh vẫn bình yên.
Gọi điện bất kỳ lúc nào, em cũng có thể nghe thấy giọng anh, lúc nhớ có thể gặp, cãi nhau rồi lại làm lành, chúng ta cứ như vậy thôi cũng đã rất hạnh phúc rồi.
Anh Choi Woo Young.
Anh có thể nói những điều làm em giận, anh có thể làm những việc khiến em ghét. Thậm chí anh thù hận em cũng được.
Nhưng có một điều tuyệt đối anh không được làm
Không bao giờ được ૮ɦếƭ trước em.
Dù cho cả thế giới này biến mất, anh cũng không được đi trước em.
Cũng đừng đau buồn đến ૮ɦếƭ. Anh biết không.
Bởi vì em cũng sẽ như thế.
Bộ nhớ đặc biệt của Oska
Phòng bệnh của Ra Im. 1 giờ chiều, thứ Hai
Joo Won đang lo lắng gần ૮ɦếƭ. Cơm cũng không ăn, mệt cũng không ngủ, chỉ chăm chăm ở bên cạnh Ra Im mà thôi. Tôi không biết phải làm gì với thằng nhóc này nữa. Tôi đã hết lời thuyết phục, rằng chú làm ơn về nhà nghỉ ngơi một chút đi, nếu không trước khi Ra Im tỉnh dậy thì chú đã toi đời rồi, vậy mà nó có thèm nghe đâu. Thằng nhóc cứ như bị gắn cố định hoàn toàn vào cạnh giường Ra Im vậy. Nó cứ nghĩ do bản thân nó tạo cho Ra Im một cơ hội, nên chính nó là người đã làm cho Ra Im rơi vào tình cảnh này, rồi nào là căm hận bản thân đến ૮ɦếƭ, nó cứ lặp lại mấy câu đó suốt. Tôi hỏi vặn lại nó, “Sao đó lại là lỗi của chú được, không phải vậy đâu”, nó cũng chẳng thèm để lọt vào tai. Trong đầu nó chẳng còn có gia đình bạn bè gì nữa rồi. Giờ chỉ còn mỗi cô gái tên Gil Ra Im tồn tại mà thôi.
Thư phòng của Joo Won. 4 giờ chiều, thứ Sáu
Không biết có việc gì mà Joo Won nhắn đã về đến nhà. Tôi vội vàng chạy qua bên đó ngay. Thằng này chẳng màng thay quần áo, chỉ ngồi trước bàn máy tính một cách mệt mỏi. Không biết nó đang cặm cụi tìm kiếm gì trên mạng mà ngay cả tôi đi vào nó cũng chẳng thèm ngước lên.
- Thực ra thì mấy hôm trước anh có gặp Ra Im ở đây.
- Ở đây ư?
Nghe tôi nhắc đến Ra Im, thằng quỷ này mới ngẩng đầu lên nhìn tôi không chớp mắt. Tôi vừa nhớ lại chuyện gặp Ra Im vừa kể cho nó nghe.
- Ừ. Trước khi cô ấy bị thương.
- Cô ấy tới làm gì? Tới gặp tôi ư?
- Cô ấy nói không phải tới gặp chú. Nhưng cô ấy bảo tôi nhất định phải hạnh phúc. Nghe như lời tạm biệt, không hẹn gặp lại nữa vậy. Tâm trạng của cô ấy cũng có vẻ rất kỳ lạ.
- Cô ấy tới đây để làm gì?
- Hình như là đọc sách?
- Sách gì?
- Cái đó anh không để ý. Nhưng không thể nào chỉ vì đọc sách mà cô ấy chạy đến đây.
Tôi vừa dứt lời thì Joo Won đá ghế đứng bật dậy rồi lao đến kệ sách. Nó lấy từng quyển sách ra rồi lật một lượt từ đầu đến cuối xem xét. Vài phút sau, nó phát hiện trong một quyển sách có kẹp một tờ giấy. Joo Won nhìn vào trang giấy đó hồi lâu rồi mặt bắt đầu trắng bệch ra, cả người run rẩy. Thấy vậy, sợ nó ngã nên tôi liền chạy tới định đỡ thì Joo Won ngồi gục hẳn xuống sàn và bắt đầu khóc. Tôi lấy tờ giấy ra khỏi tay Joo Won và bắt đầu đọc. Đó là trang cuối cùng của truyện Nàng tiên cá. Quả đúng như Seuli nói. Ra Im đã quyết định sẽ chia tay với Joo Won. A, a, những lúc như thế này, tôi phải nói gì để an ủi thằng nhóc này đây? Tôi thực sự không biết mình nên làm gì nữa.
Nhà riêng. 7 giờ tối, thứ Bảy
Không biết tâm trạng Joo Won có thay đổi gì không mà nó qua nhà tôi, rủ uống R*ợ*u hay nhậu nhẹt gì đó tùy thích. Chúng tôi vừa nói chuyện vừa uống bia cho đến khi mặt mũi đỏ lừ. Dù cùng nhau nói chuyện nhưng người nói chủ yếu là tôi. Joo Won chẳng nói được mấy câu, chỉ ôm bụng cười như điên.
- Này, thằng kia, phản ứng của chú giả tạo quá đấy? Chuyện này có gì đáng cười đâu.
- Gì mà không buồn cười. Tôi cười gần ૮ɦếƭ đây này.
- Không phải chú đang thương hại tôi già đấy chứ? Nếu thương tôi như vậy thì đưa tiền đây.
- A, buồn cười quá. Tôi biết rồi. Dù không phải tiền nhưng vẫn có mấy thứ giá trị tôi muốn cho anh đấy.
Nói rồi Joo Won ôm một chiếc hộp to đựng trong túi mua sắm ra đặt lên bàn. Tôi nhìn nó bằng ánh mắt kỳ lạ.
- Gì thế? Mở ra có nổ không? Hay có chim ૮ɦếƭ ở trong đó?
- Thật là, sao tôi không nghĩ ra trò đó nhỉ.
Joo Won chỉ nói vậy rồi lại cười ha hả. Tôi mở hộp với tâm trạng có phần thấp thỏm. Trong đó toàn là đồng hồ hiệu với giày hàng hiệu mà bình thường tôi rất thích.
- Hôm nay chú làm sao vậy? Gì thế này? Đây toàn là những thứ chú ςướק của anh mà. Chú trả lại anh thật đấy chứ?
- Ừ. Coi như tiền thuê nhà đi.
- Sao vậy, hả? Vừa gây ra chuyện tày đình gì rồi sao?
- Anh không thích thì trả đây.
- Không không! Cảm ơn chú? Cảm ơn nhé, Joo Won.
- Vậy thì chụp một tấm hình nhé, hai chúng ta thôi.
- Ghê ૮ɦếƭ đi được, sao anh phải chụp với chú chứ! Anh có sẵn hình chân dung rồi.
- Sau năm hai mươi mốt tuổi đến giờ chúng ta chưa từng chụp chung bao giờ. Nếu không chụp, sau này anh sẽ hối hận đó.
- Cả nửa đời người của anh chỉ toàn hối hận với tỉnh ngộ. Chuyện cỏn con này nhằm nhè gì.
- Nói vậy cũng phải. Anh đúng là kẻ xấu xa.
Chúng tôi nói qua nói lại trong cơn say, tiếp tục nốc cạn những lon bia.
Nhà riêng. 5 giờ sáng, thứ Hai
Tôi tỉnh dậy vì cảm thấy lành lạnh. Tôi đang nằm cuộn tròn trên ghế xô pha trong phòng khách, cả đêm qua đã nằm ngủ ở đây. Chẳng thấy Joo Won đâu nữa. Đồng hồ trên tường chỉ mới điểm qua 5 giờ sáng một chút. Trên mặt bàn vẫn còn đồng hồ, giày và hộp giấy hôm qua Joo Won mang sang. Ở trên hộp có một mảnh giấy nhỏ.
Anh, em biết hết. Anh luôn nhường em. Thật sự cảm ơn anh.
Joo Won
Không biết tại sao, tôi bỗng cảm thấy bất an trong lòng. Tâm trạng kỳ quặc như đang đọc bức thư cuối cùng của thằng nhóc này vậy. Tôi bật dậy, vơ vội chiếc áo khoác và chạy qua nhà Joo Won. Y như tôi đoán, Joo Won không có ở nhà. Điện thoại cũng không thèm nghe.
Bệnh viện. 8 giờ sáng, thứ Hai
Joo Won cũng không có ở phòng bệnh của Ra Im. Jong Su mặt mũi không còn giọt máu, bảo với tôi là Ra Im cũng biến mất. Tự nhiên có một ý nghĩ lướt qua đầu tôi.
- Hình như... tôi đoán ra rồi. Joo Won cũng không thấy đâu cả. Không liên lạc được, không có ở nhà, xe cũng biến mất luôn.
- Ý anh là... Lẽ nào!
- Họ đang tìm cách đổi cơ thể. Thằng điên đó đã quyết tâm rồi! Trên đường đến đây, tôi đã tìm thử, sáng hôm nay gần Hwaseong, Jongju, Jecheon sẽ có mưa. Chắc chắn chú ấy sẽ đến một trong ba nơi đó.
- Biển số xe của Kim Joo Won là bao nhiêu? Trước tiên phải báo cảnh sát để họ còn hỗ trợ tìm xe trước.
- Trên đường đi tôi đã báo rồi. Nhưng không thể cứ đứng đây được. Đạo diễn đi Hwaseong đi, còn tôi đi Jongju.
Tôi đang nói thì chuông điện thoại reo. Là đồn cảnh sát. Họ báo đã tìm thấy xe Joo Won ở Hwaseong và đã đưa những người trong xe đến bệnh biện Hwaseong rồi. Tôi và Jong Su vội vàng chạy đến Hwaseong ngay.
Bệnh viện Hwaseong. 2 giờ chiều, thứ Hai
Joo Won và Ra Im đang nằm cạnh nhau trong phòng cấp cứu ở bệnh viện. Trông như đôi tình nhân Romeo và Juliet, đến ૮ɦếƭ cũng chẳng tách rời nhau. À không, thật ra, tình huống của hai đứa này còn nguy kịch hơn nữa. Vừa thấy họ, nước mắt tôi đã chực trào ra. Tôi đứng thừ người một lúc lâu, không thể làm gì nổi ngoài việc hít thở. Jong Su thì vẫn còn chút tỉnh táo để hỏi thăm bác sĩ về tình trạng bệnh nhân. Bác sĩ trả lời bằng giọng trầm trầm lặng lẽ.
- Hai người họ bị ngất và được tìm thấy trên đường quốc lộ trong tình trạng mất ý thức cho đến giờ. Tuy nhiên họ vẫn duy trì hô hấp như bình thường.
- Tôi hiểu rồi. Từ đây về Gangnam không đến nửa tiếng đồng hồ, hãy chuyển họ đến đó đi. Đó là bệnh viện cả hai người họ đang điều trị.
Bệnh viện. 11 giờ trưa, thứ Ba
Joo Won đã tỉnh lại. À không, là Ra Im đang trong thân thể của Joo Won tỉnh lại. Joo Won thì bị nhốt trong cơ thể của Ra Im, nằm đó như một cái xác không hồn. Tôi đến trước giường của Ra Im đang bất tỉnh - không, là Joo Won - và hét lên với nó:
- Này, thằng điên kia... Sao chú có thể làm vậy hả? Sao lại có thể làm những chuyện như thế này hả, thằng mất trí! Ngoài cô gái này ra, không còn thứ gì khác quan trọng với chú nữa hay sao?! Kể cả gia đình chú cũng không thèm đoái hoài tới nữa à? Ném cho tôi một đôi giày da rồi đi là xong hả! Chú nói hễ trời mưa thì hai người sẽ hoán đổi đúng không. Rồi đến lúc trời lại mưa nữa thì tôi phải lựa chọn thế nào đây? Tôn trọng sự lựa chọn của chú, mỗi lần trời mưa đem nhốt Ra Im lại à? Chú hy vọng tôi sẽ làm vậy phải không? Nhưng tôi không làm được, không thể nào làm vậy được. Dù chú có hận tôi đến thế nào, tôi cũng không thể bảo vệ tình yêu đó. Dù chú có gào khóc đến phát điên đi nữa, tôi cũng muốn nhìn thấy em trai tôi được sống, dù phải sống như thế.
Văn phòng. 4 giờ chiều, thứ Ba
Tôi đang ngồi rũ rượi dưới sàn, vừa uống bia vừa khóc thì Seuli đến.
- Anh Joo Won vẫn ổn chứ? Em nghe nói anh ấy đã tỉnh lại rồi.
- Vẫn chưa...
- Nghe quản lý Choi nói...
- Đó không phải là Joo Won nhà anh.
- Ý anh là sao?
- Lúc đó anh thấy nó cười nhiều một cách khác thường nên đã hỏi tại sao. Chuyện thì chẳng buồn cười tí nào mà nó cứ cười như sắp ngất đi vậy, như một thằng điên. Nhưng đó lại là lời từ biệt của nó.
- Anh có thể nói rõ hơn cho em hiểu được không?
- Anh đã tưởng anh lúc nào cũng nhường nhịn nó. Vì anh là anh, là người lớn. Nhưng phải làm anh, phải là người lớn đến mức nào mới có thể ૮ɦếƭ vì người khác chứ?
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nói rồi Seuli vòng tay ôm gương mặt đầy nước mắt của tôi. Tôi chỉ còn biết khóc như đứa trẻ trong vòng tay nhỏ bé của Seuli.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc