Không Xứng - Chương 14

Tác giả: Tội Gia Tội

“Ả Liêu Khả Nhi kia lại được phân thêm cảnh quay. Chị Khánh, sao lại thế này?” Ada cầm kịch bản đã bị thay đổi, lòng đầy căm phẫn nói.
Trầm Khánh Khánh đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe xong cũng chỉ cười cười như không sao cả: “Em nghĩ xem?”
Ada động não, bỗng nhiên hiểu ra: “Đi cửa sau!”
“Thông minh. Nhưng không chỉ có như thế.” Trầm Khánh Khánh vuốt mái tóc dài, nói: “Trương Hiển Chính cũng coi trọng gia thế nhà cô ta, bằng không lấy thái độ làm người của hắn sao có thể nâng đỡ một người mới vào nghề như vậy?”
Đầu Ada run lên: “Cô ta muốn leo lên bằng mọi giá, so với đống mỡ nát [1] kia… em mới nghĩ tới đã thấy ghê tởm.”
[1] đống mỡ nát: ám chỉ Trương Hiển Chính
Trầm Khánh Khánh mở mắt ra, nhìn khuôn mặt xinh đẹp như hoa nhưng lạnh lùng ở trong gương, nói: “Giới giải trí này, không có đê tiện nhất, chỉ có đê tiện hơn.”
“Chúng ta làm gì bây giờ?”
“Làm gì bây giờ?” Trầm Khánh Khánh bình tĩnh cười, cô quay đầu lại nhìn Ada đang nghi hoặc, nói: “Sợ cái gì, tự nhiên sẽ có người trông thấy, chủ động mang đồ tới cho chúng ta.”
“???” Vẻ mặt Ada vẫn mờ mịt.
Lúc này truyền đến tiếng gõ cửa.
“Mời vào.”
Ada nhìn ra cửa, người tới lại là Kelly.
Kelly mặc đồ diễn, điềm tĩnh xinh đẹp lại đáng yêu, trên mặt có đủ lo lắng và ngoan ngoãn: “Chị Khánh Khánh, em không làm phiền chị nghỉ ngơi chứ?”
“Không sao, tìm chị có việc?”
“Kịch bản có vài phần em không rõ, muốn nhờ chị Khánh Khánh chỉ dạy.”
Trầm Khánh Khánh cười nói: “Có gì không rõ?”
Trong phim, Kelly vào vai một tiểu thư khuê các thầm mến Dương Phàm. Lại nói tiếp, suất diễn của cô ấy nhiều hơn so với nhân vật đệ nhị mỹ nhân Mị Hương Lâu của Liêu Khả Nhi, nhưng giờ lại luôn bị Liêu Khả Nhi dẫm nát dưới chân. Tuy cô ấy rất biết nhẫn nại, nhưng vẫn là tuổi trẻ, khó tránh nóng nảy phập phồng.
Trầm Khánh Khánh giảng giải tỉ mỉ vai diễn cho cô. Kelly khi thì ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra, khi thì lại tỏ vẻ khó hiểu. Trầm Khánh Khánh cũng không nôn nóng, giảng giải cho cô từng cái một.
Sau khi giảng đến một chỗ, ngón tay Trầm Khánh Khánh dừng lại một chút ở chỗ bị gạch chéo màu đỏ, ra vẻ kỳ quái: “Vì sao chỗ này có dấu gạch?”
Sau đó, đúng như dự đoán, trên mặt Kelly hiện lên vài phần oan ức và đau khổ, nhưng cô ấy mạnh mẽ trấn ấp tinh thần, nói: “Không có gì, đạo diễn Trương nói phần này rất dài, liền bỏ đi.”
Trầm Khánh Khánh ra vẻ bừng tỉnh: “À, chị nhớ ra rồi, tập này đã phân lại cho Khả Nhi.”
Ada bên cạnh nhìn thấy thật muốn cười, ngợi khen Trầm Khánh Khánh dẫn dắt từng bước, dụ rắn khỏi hang, tương kế tựu kế.
Cô vừa nói vậy, đôi mắt Kelly lập tức đỏ lên: “Thật ra em cũng là lần đầu đóng phim. Nghề chính của em là ca hát. Lần này có cơ hội được quay phim, cũng chỉ muốn làm việc thật nghiêm túc, có điều… chị Khánh Khánh, tuy chúng ta không cùng công ty, nhưng em đã ngưỡng mộ chị từ rất lâu rồi.”
“Đừng nói vậy, chị không dám nhận.” Trầm Khánh Khánh vừa vỗ lưng Kelly, vừa cười nói.
Cái vỗ này của Trầm Khánh Khánh như cho Kelly một sự khích lệ lớn: “Chỉ là, cô ta bắt nạt em còn chưa nói, dù nói thế nào em cũng là tiền bối của cô ta. Nhưng về mặt diễn xuất bọn em đều là người mới. Thế mà cô ta lại dám làm càn, sao có thể không để chị Khánh Khánh vào mắt?”
Kelly quan sát sắc mặt Trầm Khánh Khánh, thấy không có gì khác lạ, tiếp tục nói: “Em biết chị Khánh Khánh nhất định niệm tình là người một nhà mà không so đo với cô ta. Nhưng thực sự là… trước kia em vẫn rất mong được vào vai diễn này, nghĩ rằng mọi người ở trong đoàn phim luôn hòa thuận vui vẻ, cùng nhau cố gắng, nhất định rất thú vị, chỉ là…Ai…” Kelly thở dài một hơi, mãi mới thôi, “Chị Khánh Khánh, thật xin lỗi, than phiền với chị nhiều như vậy.”
Trầm Khánh Khánh vẫn cười nói rất dịu dàng: “Không sao. Bất cứ việc gì cũng nên nghĩ thoáng ra.”
“Vâng, cảm ơn chị Khánh Khánh.”
Kelly đứng dậy tạm biệt, Ada tiễn cô ra cửa. Đóng cửa lại, Ada vội đến trước mặt Trầm Khánh Khánh: “Thế nào?”
Trầm Khánh Khánh ung dung cầm lấy USB Kelly lặng lẽ để lại trước khi đi, giơ lên hạ xuống đánh giá, nói: “Nhìn xem đây là cái gì?”
Ada gấp rút máy tính ra, một lát sau, cô trợn mắt há mồm quay đầu lại: “Quá sốc!”
Trầm Khánh Khánh không ngạc nhiên khi thấy “chuyện ấy” giữa hai người trên màn hình, bình tĩnh nói: “Thật quá nóng vội, dám làm vậy ở đoàn phim. Bất luận thế nào cũng phải đến khách sạn đặt phòng mới an toàn.”
Bởi chỉ quay bằng điện thoại, hình ảnh không được rõ nét lắm, nhưng vẫn có thể nhận ra hai người bên trong.
“Món đồ này, chị tính xử lý thế nào? Nếu phát tán ra ngoài, không hại ૮ɦếƭ ả, cũng khiến ả mất nửa cái mạng. Còn cả con heo mập kia nữa!”
Trầm Khánh Khánh lại suy xét, tâm trạng rất tốt, nói: “Đó là một thứ tốt!”
Ada gật đầu: “Không ngờ Kelly sẽ đưa thứ này cho chị, nhưng sao cô ấy dám làm như vậy?”
Trầm Khánh Khánh lấy lại USB, trong ánh mắt cô lóe lên những tia sáng nhỏ, thản nhiên, lạnh lùng: “Em biết không, cô Kelly này thực không đơn giản. Liêu Khả Nhi bộc lộ tài năng, ỷ vào nhan sắc, gia thế, sớm trở thành người nổi bật. Ngược lại là Kelly, bất kể cô ta làm sao có được thứ này, nhưng cô ta tự biết mình chưa đủ bản lĩnh ra tay. Nếu làm không tốt thì sẽ biến khéo thành vụng, vậy nên đã tới mượn dao Gi*t người, cũng xem là thông minh.”
Vẻ mặt Ada căng thẳng: “Cô ta muốn ra tay với chị, như này không phải lợi dụng chị sao?”
Ngón tay thon dài của Trầm Khánh Khánh vuốt ve USB, cười nói như không hề gì: “Mọi người đều vì lợi ích thôi! Thế nhưng, bây giờ thật sự không thể chỉnh Liêu Khả Nhi!”
“Vì sao?”
Trầm Khánh Khánh ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Bởi vì ông chủ Trữ của chúng ta đã từng nói, cấm tàn sát người trong nhà. Huống chi, chị còn dùng đến cô ta.”
Về phần cô Kelly này, tương lai sẽ là một chuyện riêng. Cô ta là ca sĩ của Thời Đại, như vậy Trầm Khánh Khánh phải để người nào đó chú ý – lang sói thường hay lui tới.
Xế chiều hôm đó, một video gửi tới điện thoại của Liêu Khả Nhi. Trầm Khánh Khánh ngồi cách đó không xa, nhìn thấy cô ta cầm điện thoại xem đoạn video, sau đó sắc mặt trắng bệch như tuyết tháng mười hai. Nếu lại gần có thể thấy dưới màu trắng là màu xanh mét.
Thật trùng hợp, chiều nay có một cảnh quay Liêu Khả Nhi tát Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh dù bận rộn vẫn ung dung, đã sẵn sàng vào vị trí. Khi Liêu Khả Nhi đi tới, bước chân giống như không có thực, linh hồn đang ở tận đâu.
Trầm Khánh Khánh có ý tốt hỏi han: “Em khỏe không? Sắc mặt thoạt nhìn không tốt lắm!”
Liêu Khả Nhi ngẩng đầu, khuôn mặt đánh phấn nhìn gần như vậy trông càng trắng. Dường như lời muốn nói của cô ta cuồn cuộn trong cổ họng. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt tươi cười vô hại của Trầm Khánh Khánh, lại nói không ra.
Trương Hiển Chính hô bắt đầu, Trầm Khánh Khánh nhanh chóng nhập vai. Trong đoạn diễn, đầu tiên cô và Liêu Khả Nhi tranh chấp, sau đó Liêu Khả Nhi thẹn quá thành giận giơ tay cho cô mấy cái tát.
Đúng vậy, là mấy cái tát, Trương Hiển Chính này sửa kịch bản thật ngoan độc.
Nếu đánh thật, mặt Trầm Khánh Khánh có quỷ mới không sưng lên. Nhưng cô đợi một lúc, không thấy Liêu Khả Nhi hành động.
“Cắt!”
Trương Hiển Chính mất kiên nhẫn đứng dậy: “Khả Nhi, em đứng ngốc đó làm gì, đánh đi!”
Tiếng “Đánh” này cuối cùng cũng gọi hồn Liêu Khả Nhi trở lại, Liêu Khả Nhi gật đầu cứng nhắc.
Bắt đầu một lần nữa, Liêu Khả Nhi nâng tay xuống một cái tát. Trầm Khánh Khánh thuận thế quay mặt đi, sau đó nhận ra một cái tát này thật đúng là không nặng.
“Cắt!”
Trương Hiển Chính giậm chân chạy đến trước mặt hai người, rất bất mãn với Liêu Khả Nhi: “Quá giả, bộ trước giờ chưa từng diễn cảnh này sao? Nếu không diễn được thì đánh thật. Anh nghĩ Khánh Khánh sẽ không để ý.” Sau đó lại lộ ra một khuôn mặt tươi cười chỉ vào Trầm Khánh Khánh.
Trầm Khánh Khánh lập tức rộng lượng phụ họa: “Khả Nhi, đừng ngại! Vì hiệu quả, đánh thật cũng được!”
Môi Liêu Khả Nhi hơi run run, ánh mắt bỗng có tia hung ác, tựa hồ Trầm Khánh Khánh mỉm cười là một phen ra oai phủ đầu, là một đao lớn muốn mạng cô ta.
Lại quay phim, Trầm Khánh Khánh bắt đầu trước, khẽ nói với Liêu Khả Nhi: “Đừng sợ, tôi đứng về phía cô.”
Liêu Khả Nhi sửng sốt, hiển nhiên không ngờ Trầm Khánh Khánh sẽ nói như vậy. Nhưng không để cô ta phải nghĩ nhiều, Trương Hiển Chính đã hô bắt đầu.
Trầm Khánh Khánh ám chỉ: “Đánh đi, không liên quan.”
Liêu Khả Nhi cắn răng một cái, mấy cái tát cứ hạ xuống liên tục. Cô ta vốn đã giao hẹn cùng Trương Hiển Chính sẽ giày vò Trầm Khánh Khánh vài lần, nhưng giờ dù Trầm Khánh Khánh có nói thật, cô ta cũng không dám.
Cảnh này chỉ diễn một lần đã xong, bởi Trương Hiển Chính thật sự không tìm ra lỗi nào. Hắn hơi tức giận nhìn Liêu Khả Nhi chằm chằm, nhưng người sau thậm chí không nhận ra.
Khi chuyển màn, Liêu Khả Nhi sít sao đi theo Trầm Khánh Khánh vào một góc khuất.
Trầm Khánh Khánh quay người lại, đã bị Liêu Khả Nhi nắm lấy: “Đúng là cô? Hay người khác?”
“Đừng khẩn trương như vậy, video là tôi gửi cho cô, nhưng không phải tôi quay.” Trầm Khánh Khánh trấn an nói: “Tôi và cô là người cùng công ty, xảy ra loại chuyện này, đương nhiên phải giúp cô.”
“Người kia rốt cuộc là ai?”
Liêu Khả Nhi không chịu buông tha như trước, tựa như chỉ chờ cô ta biết kẻ súc sinh nào làm, cô ta sẽ lột da người nọ.
Trầm Khánh Khánh cười lạnh: “Cô bị người ăn mà còn không biết đó là con sói khoác da heo à?”
Gương mặt đẹp như tranh của Liêu Khả Nhi như biến thành ác quỷ, hoảng sợ nói: “Là Trương Hiển Chính?” Lập tức lại phủ định ngay tức khắc: “Không thể, cô lừa tôi.”
“Biết vì sao Trương Hiển Chính ghét tôi như vậy không?” Trầm Khánh Khánh dựa vào tường, không có ý muốn lừa gạt cô gái nhỏ, “Bởi vì hắn không thể làm gì tôi. Nhiều năm như vậy, tôi cũng biết được một chút thủ đoạn của hắn. Vì phòng ngừa bị người sau lưng đâm một đao, hắn thích quay một vài cảnh để làm của riêng, như vậy các cô gái đó sẽ ngoan ngoãn nghe lời hắn. Cô còn trẻ, đương nhiên sẽ không ngờ tới điều này. Hắn biết cô nhìn tôi không vừa mắt, vậy nên liền cố ý xuống tay với cô.”
Liêu Khả Nhi một tay vịn tường, suýt nữa không đứng lên được. Ánh mắt cô ta đầu tiên là hỗn loạn, nhưng nhiều nhất chính là phẫn hận, khuôn mặt méo mó lại: “Con heo kia dám làm như vậy…”
Nếu là mấy cô gái nhỏ mới khởi nghiệp đại khái sẽ vì nể sợ danh tiếng Trương Hiển Chính mà không dám lộ ra, nhưng Liêu Khả Nhi thì khác. Cô ta là con gái nhà giàu, không sợ trời không sợ đất. Tuy rằng rất độc ác, nhưng vẫn còn thiếu một sợi gân.
“Tôi còn biết, hắn có một sở thích biến thái.”
“Cái gì?”
“Hắn có một quyển nhật ký, bên trong ghi chép những thủ đoạn hạ lưu của hắn.”
Ánh mắt Liêu Khả Nhi sắc bén: “Cô muốn tôi đi trộm quyển nhật kí kia?”
Trầm Khánh Khánh dịu dàng cười nói: “Bây giờ chúng ta là người cùng một thuyền.”
“Việc đó có lợi gì cho tôi?” Cô ta cũng không phải đứa ngốc.
“Tôi đưa cô bản gốc.”
“Dựa vào cái gì tin cô? Nếu không phải do cô quay, cô làm sao có thể có bản gốc?”
Trầm Khánh Khánh từng bước đến gần cô ta, dỡ bỏ khuôn mặt tươi cười, lạnh lùng liếc Liêu Khả Nhi: “Không tin? Cô nghĩ rằng Trầm Khánh Khánh là ai, lăn lộn nhiều năm như vậy, một ít thủ đoạn nhỏ vẫn phải có.”
Khí thế của cô rất lớn, mạnh mẽ làm Liêu Khả Nhi chấn động. Cô ta chỉ ngây ngốc nhìn Trầm Khánh Khánh trước mặt, thân thể không thể nhúc nhích.
Cuối cùng Liêu Khả Nhi không đáp ứng, Trầm Khánh Khánh cũng không gấp. Quay hai ngày, báo chí đột nhiên tuôn ra tấm ảnh Liêu Khả Nhi tát Trầm Khánh Khánh, cũng không biết là ai đi truyền. Tối hôm đó, Trầm Khánh Khánh nhận được điện thoại của Liêu Khả Nhi, cô ta nói giao dịch thành công. Trầm Khánh Khánh bỏ điện thoại xuống, cười thật vui vẻ. Bây giờ cô biết đã tin tức là ai tung ra. Trương Hiển Chính nghĩ Liêu Khả Nhi không nghe lời hắn, muốn cho cô ta biết tay, không ngờ không Gi*t được gà còn mất đi nắm gạo.
Tốt lắm, tốt lắm, dường như cô đã nhìn thấy bộ dáng con heo kia máu tươi chảy ròng ròng.
Tối hôm đó, Trầm Khánh Khánh diễn xong liền đến nhà Trữ Mạt Ly, khó có lúc không phải nhìn sắc mặt anh, vô cùng hào hứng luyện đàn với Liễu Liễu.
Ted đi theo Trữ Mạt Ly vào phòng sách, do dự mãi mới hỏi: “Không biết có phải thuận lợi quá hay không.”
Nhưng Trữ Mạt Ly một chút cũng không lo lắng: “Anh nghĩ Trầm Khánh Khánh là ai? Cô ấy có thể xử lý.”
Ted chau mày: “Thật sự không nói cho cô ấy biết cái video kia…”
Trữ Mạt Ly quả quyết nói: “Không cần thiết, vẫn như trước đến giờ, anh cứ làm bộ cái gì cũng không biết. Mặt khác mọi chuyện tiến hành theo kế hoạch.”
Ted không đành lòng: “Như vậy được không?”
“Hôm nay anh quá nhiều lời.”
Ted lập tức im miệng. Anh ta nhìn sườn mặt Trữ Mạt Ly đang đọc sách, có vài chuyện anh ta không thể nhiều lời, đành phải lặng lẽ thở dài.
Lời tác giả: chuyện xưa còn chưa mở ra hết, xin mọi người đừng nóng vội.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc