Không Nhiều Thứ Quan Trọng - Chương 62

Tác giả: Angel_Of_Rebelling

Lạc nhau trong bóng tối.
Cái địa ngục mà Viết Quân ngỡ rằng chỉ mình Viết Quân phải chịu đựng, thực ra… còn có Khánh Nam nữa. Nhưng bóng tối đã làm cả 2 không thể nhận ra nhau trong cái thế giới của tột cùng đau khổ.
5 năm đã trôi qua. Khoảng thời gian đó quá ngắn cho 1 giấc ngủ dài và quá dài cho 1 cuộc sống tăm tối nơi địa ngục.
5 năm đau đớn…
5 năm nhớ thương…
5 năm đợi chờ…
5 năm thù hận…
5 năm. Cuộc sống vẫn thay đổi từng ngày, từng giờ. Nhưng… có những con người không thay đổi. Và cũng có những tình yêu… mãi mãi luôn vẹn toàn.
“Anh sắp phát điên lên rồi… Ginny…”
- Bác sĩ! Bác sĩ! Xin hỏi bệnh nhân thế nào rồi ạ?
- Chúc mừng anh! Vợ anh đã sinh một bé trai rất kháu khỉnh.
- Dạ? – Lê Dũng ngơ người ra, bất chợt mỉm cười trong nước mắt – Tuấn Anh! Mày thấy không? Tao được làm ba rồi! Tao được làm ba rồi. Tao được làm ba rồi! Tuấn Anh!
Lê Dũng rú lên như 1 kẻ điên, nhảy nhót xung quanh Tuấn Anh như thể mất trí rồi lao thẳng vào phòng hộ sinh, bỏ lại thằng bạn vẫn đang đần mặt ra ngoài hành lang.
- Nó… vẫn chưa lấy vợ. Con… ở đâu chui ra thế nhỉ? Ai là mẹ đứa bé?
- Tuấn Anh! – Ngọc Hưng và Minh Phương ập đến – Mày nói Lê Dũng sắp sinh con. Là sao cơ? Mọi chuyện là thế nào?
Tuấn Anh bủn rủn tay chân, quay mặt về phía phòng hộ sinh, nơi Lê Dũng đang hạnh phúc ôm một đứa bé sơ sinh bước ra, mắt vẫn còn rơm rớm.
- Ngọc Hưng! Minh Phương! Đây là con em đấy! Là con của em đấy!
- Tao không hiểu gì cả! Lê Dũng! Đứa bé này… từ đâu chui ra thế?
Lê Dũng cười rạng rỡ.
- Xin lỗi đã không kể gì với mày, Tuấn Anh! Khi nào hoàn thành xong chương trình học ở Anh thì tao mới tổ chức đám cưới. Con à! Con ơi! Ba là ba của con đây! Con ơi!
Cả 3 ૮ɦếƭ lặng nhìn Lê Dũng bồng bế đứa con trai mới ra đời của mình mà không biết nói gì thêm. Bất chợt Lê Dũng quay đầu lại nhìn Ngọc Hưng và Minh Phương, gương mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
- Hai người… cái tay…
Minh Phương hiểu ý, vội vàng giật tay mình ra khỏi tay Ngọc Hưng, lúng túng.
- Không thể nào! – Tuấn Anh lảo đảo suýt nữa thì ngã, cậu phải dựa vào tường để có thể đứng vững – Đừng có nói với em… là hai người…
Lê Dũng sững người lại rồi lại hét ầm lên.
- Ng*ai t*nh! Minh Phương! Em đã nghĩ chỉ có mình anh Duy thấy cô đơn ở London nên mới Ng*ai t*nh. Tại sao cả chị cũng như thế?
- Hả? Khương Duy Ng*ai t*nh?
*
* *
- Mày này! Bảo Đông này! Dậy tao bảo này!
Vẫn còn đang mơ màng trong giấc ngủ, Bảo Đông cảm nhận loáng thoáng một ai đó đang lay lay gọi mình dậy.
- Mày này! Mày dậy đi!
Chất giọng đó vang lên bên tai nhẹ nhàng và thánh thót, làm Bảo Đông cứ ngỡ vẫn đang ở bên cô bạn gái mới quen của.
- Mày có dậy không thì bảo? Này thì nằm lì này! Này thì không chịu dậy này.
Đăng Thành nghiến răng, vừa nói vừa hắt nguyên cả cái bình nước trong tủ lạnh vào mặt Bảo Đông. Cậu giật mình, vội vàng nhỏm dậy.
- Mày bị điên à?
- Đúng! Tao điên rồi đây! Tao phát điên rồi đây! – Đăng Thành đầy phẫn nộ gào lên.
- Sao? Làm sao? – Bảo Đông cố gắng mở to mắt ra – Mày bị trúng tiếng sét ái tình à? Hay làm sao? Có chuyện gì?
Mặt Đăng Thành méo xẹo.
- Tao đã biết nguyên do Ngọc Hưng không chịu sang Đức rồi. Hồi đầu tao cũng nghi nghi. Trước đây khi mày về nước, nó cứ sống ૮ɦếƭ đòi cả tao và nó phải đi theo. Đến khi làm hồ sơ đi Đức, nó lại viện hết cớ này cớ nọ ở lại. Hóa ra… Hóa ra…
Bảo Đông ngồi thẳng lên nghiêm túc chờ Đăng Thành qua khỏi cơn xúc động nhất thời.
- Nó và con bé Minh Phương đầu gấu của Khương Duy đã lén lút hẹn hò từ lâu rồi.
Đăng Thành hét lên như muốn trút hết mọi bực bội vào mặt Bảo Đông trong khi Bảo Đông còn chưa tỉnh hẳn, càng mơ màng hơn sau khi nghe cái tin động trời Đăng Thành vừa thông báo. Ngọc Hưng tuy có hơi… lăng nhăng, nhưng đến mức… “ςướק vợ bạn” thế này thì… Rõ ràng là có nhầm lẫn gì đó. Làm gì có chuyện…
Đăng Thành tiếp tục.
- Tuấn Anh vừa gọi điện sang báo tin cho tao biết đấy. Ngọc Hưng nó còn dám to mồm oang oang rằng Khương Duy và Minh Phương đã chia tay trước khi Khương Duy đi du học nên nó mới dám xen vào. Còn nữa, chúng nó đã giấu giếm anh em ta và cặp kè được 4 năm rồi. 4 năm! Mày hiểu không? 4 năm đấy.
Bảo Đông vẫn căng mắt hết cỡ nhìn vào cái mặt tức giận của Đăng Thành, rõ ràng những gì cậu vừa nghe… là cú shock quá lớn.
- Mày nhắc lại tao xem… cái gì mà Ngọc Hưng và Minh Phương? – Bảo Đông lắp bắp – Thế… thế… Khương Duy biết chưa?
Mặt Đăng Thành méo xẹo.
- Tao cũng đang định nói với mày… Bảo Đông à, hóa ra… Hội học sinh của chúng ta toàn là những thằng chuyên đi… “ςướק vợ bạn”. Khương Duy… Khương Duy nó… nó cũng đã hẹn hò với cái em Nơ Hồng ngày trước của Khánh Nam được hơn 3 năm rồi.
Berlin 1 ngày mùa đông buốt giá. Những làn hơi nước mỏng manh đóng băng lại trên mặt đường, trên những tán cây, trên những ngôi nhà… Và ở đó, còn có cả 2 thằng con trai đang đóng băng ngồi nhìn nhau trong phòng nữa.
- Mày… mày… nhắc… nhắc lại tao xem.
- Khỏi cần nhắc lại nữa. Sắp kết hôn rồi. Mày tự bò về Việt Nam mà xem đi. Còn nữa! Chuẩn bị luôn quà đầy tháng cho con trai Lê Dũng đi!
- Con trai Lê Dũng?
Đăng Thành dở khóc dở cười.
- Nghe nói khi nào học xong ở Anh thì cưới. Kiếm trước đứa con để giữ chân người yêu.
Đó chính là khoảng thời gian 57 ngày 5 tiếng 2 phút 13 giây trước lễ cưới của Ngọc Hưng và Minh Phương. Và cũng tận giây phút ấy, thế giới mới vỡ lẽ ra biết bao nhiêu sự thật tai quái tồn tại trong cuộc sống này. Rằng Ngọc Hưng – anh chàng luôn luôn tự tin về 1 vẻ bề ngoài đầy cuốn hút, với những cuốn sổ tay ghi chép hết sức tỉ mỉ về các phương thức tán gái hay những danh sách mĩ nhân dài dằng dặc đã từng hẹn hò với mình, chỉ 1 thời gian nữa thôi, sẽ chính thức “trao thân gửi phận” bằng 1 lễ thành hôn long trọng cho Minh Phương – con yêu quái, hay nói cách khác là cô gái giống con yêu quái, đanh đá, đầu gấu, máu đánh nhau và đầy vẻ nam tính.
Tuấn Anh đã dày công mất ngủ cả đêm qua chỉ để thêu dệt lên 1 câu chuyện tình yêu đậm chất… vớ vẩn giữa Minh Phương và Ngọc Hưng, giữa Khương Duy và Nơ Hồng. Sự thể thế nào, có trời biết. Giữa 4 người bọn họ đã xảy ra những gì, cũng chỉ có đất biết.
*
* *
London 5 năm nay và 5 năm trước vẫn chẳng có gì thay đổi trong con mắt của một du học sinh luôn hướng về quê hương.
4 giờ sáng!
Trong không khí phảng phất cái hơi lạnh của miền ôn đới. Có lẽ nó là quá sớm cho những kẻ ưa ngủ nướng để thức dậy. Nhưng nơi đất khách quê người đã rèn cho Khương Duy thói quen dậy khá sớm. Với tay tắt chuông đồng hồ báo thức, Khương Duy đã vô tình chạm phải 1 thứ gì đó làm cho nó rơi xuống đất và phát ra những tiếng động loảng xoảng như thủy tinh bị vỡ. Giật mình, cậu vội vàng nhỏm dậy.
Chiếc khung ảnh trên bàn đã vỡ tan.
- Tao xin lỗi! Tao xin lỗi! Anh xin lỗi.
Cậu khẽ lẩm bẩm rồi vội vàng gạt những mảnh thủy tinh sang 1 bên, nâng niu bức ảnh như một vật báu. Đó là bức ảnh cả 4 chụp với nhau trong buổi lễ tốt nghiệp cuối năm lớp 11. Nụ cười tươi rói rãng rỡ trong cái nắng vàng óng ả mùa hè bất chợt như siết chặt lấy trái tim Khương Duy, cảm giác đau nhói bắt nguồn từ trong tim cậu, dậy lên đợt sóng mạnh mẽ trong lòng. Cậu tự hỏi bản thân… liệu… có bao giờ cậu được nhìn thấy những nụ cười này 1 lần nữa không?
Vô thức, Khương Duy bấm số của Khánh Nam, mặc dù cậu biết giờ này Berlin cũng đang là sáng sớm.
- – Đầu dây bên kia nhanh chóng có người nhấc máy, chất giọng vang lên, lạnh lùng và thật xa lạ.
- À… là tao.
-
- Không gì cả. Chỉ là muốn chúc mày bảo vệ luận án thành công.
-
- À… không.
Tiếng tút tút vang lên nặng nề, như dội thẳng vào tâm trạng Khương Duy lúc này, Khánh Nam thậm chí còn không thèm chào cậu lấy 1 câu. Cậu miết tay lên hình Linh Như trong bức ảnh, mỉm cười chua chát.
- Linh Như à… anh phải làm gì bây giờ?
Không có gì đáp lại cậu ngoài tiếng gió đang đập vào cửa sổ. Người con gái trong bức ảnh vẫn đang nhìn cậu, mỉm cười rạng rỡ, tiếng cười lẩn khuất trong không khí, giống như người đó vẫn còn hiện diện đâu đây… chứ không phải chỉ là 1 ảo ảnh của 5 năm trước…
5 năm trời…
Đau đớn. Xót xa.
Lo lắng. Hối hận. Và sự mất mát.
- Linh Như! – Khương Duy siết chặt bức ảnh vào trong lòng, sống mũi cậu bất chợt cay cay – Anh phải làm gì bây giờ? Làm thế nào mới có thể giúp Khánh Nam và Viết Quân trở lại như xưa? Anh… đã không thể giữ lời hứa với em rồi.
- Khương Duy!
Một đôi tay ôm chặt lấy Khương Duy từ phía sau, Nơ Hồng tựa đầu vào vai cậu, cố xua đi những nỗi đau của Khương Duy. Đợi mãi không thấy Khương Duy qua gọi đi chạy buổi sáng, Nơ Hồng đã phải qua đây tìm cậu. Bấm chuông không có ai ra mở, lại không mang điện thoại theo nên cô cứ thế đi thẳng vào nhà. Ai bảo Khương Duy quên không khóa cửa chứ? Nhưng nếu không làm như vậy, có lẽ Nơ Hồng sẽ không thể thấy hình ảnh yếu đuối của Khương Duy lúc này. Những chuyện đau lòng của 5 năm trước, vẫn luôn ám ảnh cậu cho đến tận ngày hôm nay.
Có thể nói là sự sắp xếp kì diệu của tạo hóa cũng được… khi mà đã cho Nơ Hồng đến tìm Khương Duy ở Anh quốc. Ban đầu, chỉ là Nơ Hồng tìm Khương Duy để hỏi về Khánh Nam, nhưng về sau không còn như thế nữa. Tình cảm đã phát triển và bền chặt, gắn bó cả 2 từ đó cho đến nay. Cũng như Ngọc Hưng và Minh Phương vậy. Thì ra… Ngọc Hưng đã yêu Minh Phương từ trước khi Khương Duy và Minh Phương thành 1 đôi, nhưng anh ấy không dám nói, vì nghĩ cho Khương Duy, vì nghĩ cho Minh Phương… Để đến khi Khương Duy đi du học và bỏ lại Minh Phương 1 mình, Ngọc Hưng mới có dũng khí tiến về phía trước. Thật may mắn. Họ hạnh phúc, vì tình yêu của Ngọc Hưng dành cho Minh Phương quá lớn để bao dung tất cả những khuyết điểm trong tình yêu của 2 người.
- Khương Duy! Dựa vào em này… Thời gian… sẽ chữa lành tất cả mà…
*
* *
Thời gian… sẽ chữa lành tất cả sao? Không đúng! Hoàn toàn không đúng. Thời gian có thể là liều thuốc hữu hiệu nhất chữa lành vết thương, nhưng cũng có thể làm vết thương rộng mãi, rộng mãi mà không thể hàn gắn…
- Khanh Nam Hoang!
Cậu sinh viên có mái tóc hạt dẻ và gương mặt tuấn tú của những con người châu Á hơi ngước đầu lên. Một cô gái ngồi cạnh đặt nhẹ bàn tay lên vai cậu.
- Nan! Try your best! Goodluck!
- Thanks!
Cậu đáp lại sự chân thành trong lời chúc ấy bằng cái vẻ lạnh lẽo và thờ ơ, ánh mắt vô cảm chợt dậy lên chút cảm xúc khi nhìn vào cánh cửa trước mặt.
“Em có biết không? Anh sẽ vào căn phòng kia và trình bày bản luận văn này. Và anh sẽ kết thúc cuộc sống của một sinh viên. Anh sẽ học tiếp lên thạc sĩ rồi về Việt Nam giúp ba phát triển công ti, chăm sóc ba thay cả phần em nữa.”
- Yes! – Cậu thanh niên lên tiếng và đứng lên cho người phụ nữ đang gọi tên mình nhận dạng được.
- Are you ready?
- Yes.
- Good! Come in!
“Bây giờ anh nên như thế nào nhỉ? Có phải anh nên tỏ ra tự tin và thực sự hiểu biết không?”
Lần đầu tiên kể từ khi đặt chân đến Đức, người ta thấy 1 nụ cười hiện diện trên gương mặt cậu. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt vô cảm cùng ánh mắt vẫn tăm tối như đang ở miền xa lạ.
- Đừng làm thế! Khánh Nam! Tương lai của em. Đó là cả cuộc đời sau này của em. – Billy đang cố gắng thuyết phục Khánh Nam bằng mọi cách.
- Em còn chẳng hiểu chính bản thân mình đang sống như thế nào nữa là tương lai của em. Gì cũng được! Billy! Chỉ cần 1 thứ gì đó làm em nhẹ bớt tất cả thứ cảm giác này, em sẵn sàng đánh đổi.
- Đó không phải điều Ginny muốn. Em hiểu mà.
- Em không cần hiểu. – Khánh Nam gắt lên.
- Đừng có tỏ ra như thế. Không chỉ riêng em mà cả anh nữa. Chúng ta đã rơi vào bước đường cùng và đó là lối thoát duy nhất. Anh không muốn em hi sinh thêm bản thân mình vào chuyện này nữa. Đi theo con đường em muốn và thực sự thành đạt. Như thế mới chính là mong muốn của Ginny về em. Làm ơn, hãy để con bé được giải thoát khỏi tất cả.
Giọng Khánh Nam đau khổ và chua chát.
- Anh… không thể hiểu nổi cảm giác của em đâu. Còn cả Viết Quân nữa, em đã tự tay hại cả đứa bạn thân nhất của mình. Anh có hiểu không? Anh có hiểu điều đó không?
“Em thấy không? Billy đã không cho phép anh được hoàn thành mơ ước của em. Anh ấy mong anh thành đạt và hạnh phúc. Mọi người cũng cho là em muốn thế. Nhưng anh không muốn. Anh đã luôn tự hỏi… anh đang sống hay đang ૮ɦếƭ? Anh đang đi theo mơ ước của mình, nhưng điều đó đâu thể lấy lại cuộc sống bình thường cho anh lúc này? Có những đêm… anh đã phải làm đau chính bản thân mình chỉ để cái sự đau rát từ vết thương khiến anh biết anh đang sống. Anh… đã không thể làm 1 người anh trai tốt. Và cũng không thể làm một người bạn tốt. Vì mục đích của bản thân, anh đã không ngần ngại dồn đứa bạn thân nhất của mình vào trong bóng tối. Khi chuyện này kết thúc, có lẽ… anh cũng không nên kéo dài thêm tất cả nữa…”
- Hello! I’m…
Cậu sinh viên châu Á bắt đầu bài luận văn của mình với một sự tự tin và nụ cười rạng rỡ.
*
5 năm đã trôi qua. Khoảng thời gian đó quá ngắn cho 1 giấc ngủ dài và quá dài cho 1 cuộc sống tăm tối nơi địa ngục.
5 năm đau đớn…
5 năm nhớ thương…
5 năm đợi chờ…
5 năm thù hận…
5 năm. Cuộc sống vẫn thay đổi từng ngày, từng giờ. Nhưng… có những con người không thay đổi. Và cũng có những tình yêu… mãi mãi luôn vẹn toàn.
“Anh sắp phát điên lên rồi… Ginny…”
Gương mặt non nớt của chàng trai như lạc lõng giữa bao nhiêu vị tiền bối của buổi họp, ánh nhìn ngây thơ như của một thiên thần, hiếm ai nghĩ đó chính là nhân vật nguy hiểm nhất lúc này đang đe dọa vị trí thừa kế tổ chức của Shiki Sanzenin trong tương lai. Đầu óc của cậu, sự thông minh, tinh ranh và mau lẹ, chưa ai có thể sánh kịp. Thời gian đã làm cho cậu học sinh ngốc nghếch ngày nào biến thành một chàng trai tài trí và mạnh mẽ. Mạnh mẽ! Phải rồi! Cậu phải đủ mạnh mẽ để tồn tại trong thế giới này, để đoạt lại cuộc sống của cậu, và quan trọng nhất, là không làm người cậu yêu thương phải thất vọng.
“Anh… nhớ em lắm! Nhớ đến phát điên lên được!”
- Ji Hoo! Nhìn anh tệ quá! Đã mấy ngày rồi anh không ngủ? – Shiki ngồi xuống chiếc ghế ở giữa phòng, vừa nhìn Ji Hoo vừa nói.
- Anh cũng chẳng biết. Buổi họp hôm nay đã làm em mất mặt. Anh xin lỗi.
- Em hiểu mà. Anh đừng xin lỗi nữa.
Ji Hoo quay đầu đi và nuốt nhanh mấy viên thuốc trong tay. Bề ngoài, Ji Hoo và Shiki tưởng như hai kẻ thù không đội trời chung, nhưng hiếm ai biết, tình bạn giữa hai người họ đã trở nên thân thiết hơn cả tình anh em trong 1 gia đình.
- Anh đang sử dụng thuốc với liều lượng quá lớn. Không hề tốt.
Ji Hoo vẫn im lặng không nói gì, chỉ day day trán. Cuộc sống nơi địa ngục 5 năm nay đã nhấn chìm Han Ji Hoo xuống bể sâu của sự đau đớn. Cam chịu và cố gắng vùng vẫy để thoát ra, chi bằng cố gắng tồn tại và thích nghi, cố gắng chinh phục địa ngục và mang lại ánh sáng cho sự tăm tối nơi ấy. Nhìn Ji Hoo thêm 1 lúc nữa, Shiki hơi ngập ngừng nhưng rồi dứt khoát nói tiếp.
- Anh có muốn xin nghỉ không? Tháng sau là đám cưới của anh Ngọc Hưng rồi.
Lúc này Han Ji Hoo đã đứng lên và bước đến bên cây dương cầm ở góc phòng, miết nhanh trên những phím đàn trầm lặng.
- Có người chịu lấy anh ấy sao?
- Anh thử đoán xem. – Shiki chợt bật cười vẻ thú vị.
Ji Hoo im lặng, gương mặt lạnh lùng nhìn cậu, đến cả một chút cảm giác của sự ngạc nhiên và tỏ ra thích thú cũng không biểu hiện. Shiki thở dài.
- Đã 5 năm rồi… anh không hề liên lạc với Khương Duy và Khánh Nam phải không?
Lần này thì trên gương mặt Han Ji Hoo đã có chút xúc cảm. Nhưng giọng cậu vẫn thờ ơ.
- Ừ.
- Anh… không thèm quan tâm xem 5 năm nay Khánh Nam đã khổ sở như thế nào sao?
Ji Hoo nhìn lên Shiki, bất chợt nhếch môi. Cậu – ngay cả bản thân đang sống như thế nào, cũng không quan tâm nữa là. Tấm gương lớn trong phòng vẫn phản chiếu một gương mặt 5 năm trời chưa hề thay đổi, nhưng những vết thương ăn sâu trong lòng đã càng ngày càng lan rộng 1 cách đáng sợ.
“Linh Như…”
Ji Hoo hơi nhếch môi.
- Nếu anh đoán được thì có cần phải quan tâm không?
- Anh nên tự cho phép mình 1 ngày nghỉ ngơi sau 5 năm cố gắng. Anh Khánh Nam cũng sẽ về nước, cả Khương Duy cũng vậy. – Shiki khẽ hít 1 hơi dài – Dù chỉ có 9 người, nhưng anh biết mà, 9 còn hơn 8. Sự có mặt của anh có lẽ sẽ làm Khánh Nam trở nên tốt hơn… Em nghĩ gặp mặt trực tiếp tất cả thì anh sẽ có chi tiết hơn những thông tin về cuộc sống của mọi người 5 năm nay.
- Có… cần thiết phải nghỉ ngơi không? Sắp đến buổi họp quyết định về quyền thừa kế tổ chức rồi.
Shiki ngây người nhìn Han Ji Hoo. Trước mặt cậu không phải là Viết Quân ngờ nghệch của 5 năm trước, mà là Han Ji Hoo, 1 Han Ji Hoo đã trưởng thành và mạnh mẽ. Nếu Shiki chỉ là một người bạn thông thường của Ji Hoo, có lẽ chính cậu cũng không thể nhận ra được sự thay đổi và trưởng thành từ Han Ji Hoo – người bạn, người anh trai mà cậu vô cùng kính trọng. Nhưng giờ đây cậu mới nhận ra, Han Ji Hoo chưa bao giờ thay đổi, từ nhỏ tới giờ, chưa bao giờ thay đổi. Khi còn là 1 cậu bé, Ji Hoo từ bỏ tất cả những mong muốn của mình để học tiếng Anh, để học violon, theo đuổi những thứ có thể khiến Ginny Wilson trở nên vui vẻ. Trở thành một đứa con trai ở độ tuổi mới lớn, Ji Hoo sẵn sàng nguy hiểm tính mạng, thậm chí hi sinh ước mơ để có thể bảo vệ cô gái ấy. Và giờ đây, 1 chàng trai trưởng thành, vẫn đang dành toàn bộ cuộc sống của mình cho cô, dù sự tồn tại của cô chỉ còn là một ảo ảnh.
- Chấp nhận hi sinh nhiều đến như thế… – Shiki bỏ lửng câu nói.
- Trong cuộc đời anh không nhiều thứ quan trọng. Do đó… nếu có thứ gì quan trọng hơn cuộc sống của anh, anh sẵn sàng hi sinh.
Gương mặt Ji Hoo bất chợt sáng bừng làm cho Shiki cảm thấy cay đắng. Anh quả là một thằng điên! Một thằng điên!
- Anh…
- Anh yêu Ginny! Và anh sẽ hi sinh tất cả vì Ginny, kể cả mạng sống của mình.
Ngày hôm đó, cái ngày tháng 5 oi ả của Việt Nam, bỗng trút xuống cơn mưa rào nặng hạt, ngày mà Linh Như ra đi, cũng chính là lúc Khánh Nam rơi vào tấn bi kịch của 11 năm trước, là khi Khương Duy hiểu được ý nghĩa của 2 chữ “mất mát”, và cũng là giây phút thế giới chỉ để lại duy nhất 1 con đường đầy đau đớn và tan nát cho Viết Quân.
Linh Như…
Linh Như…
Linh Như à…
Viết Quân cầm tay Linh Như, dù có lay mạnh đến thế nào, có gọi tên Linh Như nhiều ra sao, Linh Như cũng không hề tỉnh lại. Thế giới sụp đổ trước mặt cậu như 1 đống gạch đá hoang tàn, vỡ vụn. Có thứ gì đó thắt nghẹn ***g
*** cậu, dồn tất cả mọi cảm xúc vào trong tim, cảm giác chật chột, nhức nhối và đau đớn…
“Em thực sự rất yêu anh…”
Rất yêu anh sao? Đây là cách em yêu anh sao? Cậu bật cười, cười thành tiếng, cười như 1 thằng ngốc. Bàn tay mới được băng bó lại tiếp tục chảy máu, thấm ướt lớp băng trắng tinh, nhuộm tất cả trong 1 màu đỏ ૮ɦếƭ chóc, phủ lên thế giới của cậu sự cô đơn và gieo vào đó hạt mầm của đau đớn. Thứ duy nhất giúp cậu trụ vững chỉ là sợi dây chuyền mỏng manh có khắc chữ Ginny mà Linh Như để lại. Nó làm cậu trở nên vững bước hơn và ít ra là thứ duy nhất giữ cậu ở lại với thế giới này.
Linh Như ra đi. Kể từ đó, không còn ai có thể chạm vào Viết Quân nữa cả. Thế giới chợt trở nên thật đáng sợ. Có lẽ nỗi đau khi đó quá lớn, làm cho tất cả cố gắng giữ bản thân mình bình tĩnh đã khó khăn lắm rồi, vì thế, không ai nhớ đến Viết Quân nữa. Đến khi nhận ra sự vắng mặt của cậu thì Viết Quân đã không còn ở Việt Nam nữa rồi.
Mặc kệ! Dù hi vọng về tương lai hạnh phúc chỉ là những tia sáng nhỏ nhoi, lời hứa của cả 2 dù mãi mãi chỉ là kí ức, Viết Quân vẫn quyết định bước tiếp trên con đường cậu đã xác định: Lấy lại Linh Như về với mình, dù chỉ trên danh nghĩa, nhất định Linh Như phải là người của cậu.
Trên con đường đơn độc bước tiếp ấy của Viết Quân, Quốc Trường đã tình nguyện hộ tống cậu tới cùng. Vì Quốc Trường trung thành với Linh Như, nên cậu cũng muốn giúp chủ nhận của mình hoàn thành những gì chủ nhân mong muốn. Cái mối quan hệ đối nghịch mà Shiki và Han Ji Hoo bày ra trong tổ chức chỉ là để che mắt mọi người, bao bọc 1 thứ tình cảm anh em ngày càng gắn kết. Shiki cam tâm để danh dự của mình bị Ji Hoo che phủ, cam tâm để vị trí thừa kế tổ chức rơi vào tay Ji Hoo. Cậu sẵn sàng hi sinh tất cả. Vì cậu biết, thứ Han Ji Hoo cần không phải là quyền lực, mà chỉ là 1 người con gái. Thứ làm cho Han Ji Hoo vẫn còn tồn tại đến ngày hôm nay, cũng chỉ là lời hứa mong manh của người con gái ấy ngày nào… Shiki giúp Ji Hoo thực hiện lời hứa đó, cũng là sự cố gắng của cậu để giúp Ji Hoo ở lại với cuộc sống bình thường. Cái sự hi sinh cuồng nhiệt và mù quáng vì tình yêu của Han Ji Hoo, vừa làm Shiki cảm thấy khinh miệt, vừa cảm thấy kính trọng và sợ hãi trước nghị lực ấy.
“Ginny Wilson! Tôi luôn ước có thể tự tay *** cậu, nếu anh ấy vẫn tiếp tục chìm sâu trong cái địa ngục này!”
“Trong cuộc đời anh không nhiều thứ quan trọng. Do đó… nếu có thứ gì quan trọng hơn cuộc sống của anh, anh sẵn sàng hi sinh.”
Việt Nam đang bắt đầu vào mùa bão. Cái không khí mấy ngày hôm nay oi ả và khó chịu, dường như hơi ẩm đã bị hút hết cả đi. Vậy mà dưới cái sự oi bức ấy, vẫn có những con người tình nguyện chạy long nhong cả ngày trời không quản mệt mỏi. Đó vốn dĩ là cái bản tính “vì bạn vì bè” của Khương Duy. Chuẩn bị đón Khánh Nam và Viết Quân về Việt Nam mà. Bản tính hóng hớt nó vẫn thế. Nhưng dường như chẳng phải chỉ mình Khương Duy như vậy, Ngọc Hưng và Minh Phương cũng nhiệt tình đội trời nắng đi chuẩn bị đồ cưới mà.
Ông Khánh Minh chép miệng nhìn Khương Duy.
- Con làm thế này, chú chỉ lo đến một cái liếc mắt, Khánh Nam nó cũng không để tâm đâu.
- Chú à! Con có thâm niên 11 năm sống cùng sự dửng dưng của 2 đứa nó rồi mà.
Nhìn lại tất cả thành quả trang trí lại phòng ốc của Khánh Nam và bàn ăn đón 2 thằng bạn 1 lần nữa, Khương Duy hăm hở ra sân bay.
- Mày! Mày! Mày! Tao ở đây.
Như 1 thằng bé loi choi và như đang tham gia kì thi bật cao, Khương Duy vừa cố gắng nhảy lên sao cho nổi bật nhất, có thể phóng tầm nhìn qua mất hàng đầu người, vừa vẫy tay rối rít.
- Khánh Nam! Mày! Tao ở đây!
Cái vẻ mặt cứng ngắc và lạnh băng của Khánh Nam đột nhiên như dãn ra. Nhìn Khương Duy, Khánh Nam tin rằng mình đã trở về nhà. Bản tính nó vẫn không thay đổi, lúc nào cũng nhiệt tình thái quá cùng cấp số nhân so với sự dửng dưng của cậu.
- Tao ở đây! Tao ở đây!
- Nghe thấy rồi.
Không hoa, không quà, không lời hỏi thăm, Khương Duy chen lấn rồi nhảy phắt qua hàng rào ôm chầm lấy Khánh Nam. 5 năm qua, số lần Khương Duy được gặp Khánh Nam còn chưa quá số Ng'n t trên 1 bàn tay. Cũng may cậu đã không khóc thút thít như 1 đứa trẻ. Khương Duy cứ nghĩ cậu sẽ bị Khánh Nam đẩy ra hay là nó vặn ngược tay cậu lại 1 cái cơ. Nhưng không. Phản ứng của Khánh Nam làm cho Khương Duy ngạc nhiên, nó như thể… đang dựa hẳn vào cậu vậy. Lần đầu tiên trong suốt 16 năm chơi với nhau, Khánh Nam phải dựa vào một người bạn để có thể đứng vững. Có lẽ giờ thì Khánh Nam có thể hiểu rõ hơn lúc nào hết, tại sao Khương Duy lại luôn có mặt bên cạnh cậu, là để cho những lúc như thế này, để cho Khánh Nam còn 1 người trên thế giới mà nương tựa, có chỗ quay về, có người ở cạnh chống đỡ sóng gió cùng cậu. Bàn tay Khánh Nam bất chợt run run. Bàn tay nhơ bẩn! Đây là 1 bàn tay nhơ bẩn. Cậu sợ hãi về những gì cậu đã làm 5 năm trước và những gì sắp diễn ra trước mặt. Sợ hãi thực sự. Hối hận, đau đớn, và thứ lí trí quá mạnh mẽ trong cậu nữa. Khương Duy ở đây. Còn có 1 thằng bạn thân là Khương Duy ở đây.
- Còn có mày… giờ thì tao biết tao vẫn còn có mày… – Khánh Nam lặp đi lặp lại câu nói khó hiểu đó 1 cách yếu ớt – Còn có mày… ít ra thì tao có mày…
Và cũng như những gì 5 năm nay Khánh Nam vẫn luôn mong muốn, 1 lần nữa, cậu ước rằng mình chưa bao giờ quen biết Viết Quân. Nhưng Khương Duy lại đâm trúng vào tận đáy suy nghĩ của cậu, chỉ bằng duy nhất sự hớn hở, vô tư vốn có.
- Đợi Viết Quân luôn mày nhá. Nó sắp hạ cánh rồi. 5 năm tao chưa thấy mặt nó. Không biết nhìn nó sao rồi nhỉ?
Khánh Nam nhìn lên Khương Duy, khẽ hít 1 hơi dài để lấy lại bình tĩnh và vẻ mặt vốn có.
- Ừ!
- Không cần đợi. – Một giọng nói oang oang vang lên sau lưng Khương Duy và Khánh Nam.
- Quốc Trường? Chú em cũng về à? May quá, may quá! Đông đủ rồi. – Khương Duy hớn hở – Mà… Viết Quân đâu?
- Em không biết. – Shiki tỏ vẻ khốn khổ – Xuống sân bay là bỏ rơi em ở đây rồi đi luôn. Nhưng em chắc chắn là không phải đi tìm hai anh. À… anh Duy, đông đủ lắm… cũng chỉ có 9 người thôi mà.
Câu nói của Quốc Trường chạm đúng vào nơi mỏng nhất trên chiếc mặt nạ của Khương Duy. Cậu đã cố gắng trưng ra cái vẻ mặt này với Khánh Nam, cố gắng bận rộn để quên đi Linh Như, để có thể đối diện với Khánh Nam 1 cách hoàn hảo nhất, vậy mà…
- Viết Quân đi đâu? – Khánh Nam hỏi.
- Em đã nghĩ là anh đoán được. – Quốc Trường nhún vai.
Khánh Nam chợt bật cười chính bản thân mình. À, ra thế. Cậu không hề đoán được Viết Quân đi đâu. Là cậu, hay Viết Quân thay đổi? Tại sao giờ đây cậu không còn biết được suy nghĩ của Viết Quân nữa? Sao lại thế? Nó có thể đi đâu? Về nhà? Đến trường? Hàng ghế đá bên hồ? Fantasi? … Là nơi nào? Không! Nó hoàn toàn sẽ không đến những nơi đó, vì những nơi đó quá tầm thường so với sự vội vã quên của bạn bè của Viết Quân. Khánh Nam hiểu rằng mình đã không còn là mình nữa rồi, không phải giờ mới nhận ra, không phải giờ mới cảm thấy quá xa vời với Viết Quân, không phải giờ mới nhầm lẫn khi suy đoán về Viết Quân, mà từ 5 năm trước, từ khi… cậu nghĩ rằng Viết Quân có thể quên Linh Như theo thời gian. Cậu đã sai từ giây phút đó, và trôi dạt đến tận bây giờ. Cái địa ngục mà Viết Quân ngỡ rằng chỉ mình Viết Quân phải chịu đựng, thực ra… còn có Khánh Nam nữa. Nhưng bóng tối đã làm cả 2 không thể nhận ra nhau trong cái thế giới của tột cùng đau khổ.
*
* *
Sóng biển dạt vào bờ… từng đợt… từng đợt…
Những dấu chân của chàng trai vừa để lại trên cát lại bị sóng xóa nhòa đi. Chàng trai vẫn chầm chậm bước dọc bờ biển, cố lần tìm những chiếc vỏ sò, vỏ ốc đẹp nhất…
- Anh làm xong lâu đài bằng ốc rồi… Bao giờ anh tặng cho em được?
Sóng biển rì rào như đáp trả câu hỏi của cậu, cố gắng xóa đi vết thương của cậu như xóa nhòa dấu chân trên cát…
- Anh cũng tốt nghiệp đại học rồi, cũng có 1 sự nghiệp vững chắc và tốt đẹp rồi…
Sóng vỗ vào bờ đá, nhẹ nhàng, như những lời khen âm thầm cho cậu…
- Anh cũng sắp hoàn thành lời hứa với em nữa… Và chắc chắn là anh đã đủ tuổi để đi đăng kí kết hôn. 22 rồi mà…
Viết Quân thầm thì, bàn tay khẽ chạm vào mặt dây chuyền trên cổ.
- Thế khi nào anh có thể đưa em đi đăng kí nhỉ? Anh Ngọc Hưng và Minh Phương sắp kết hôn rồi đấy. Anh… cũng muốn như thế. Hoặc đơn giản… chỉ ở bên em thôi cũng được…
Sóng vẫn dạt vào bờ và 1 lần nữa cuốn đi những chiếc vỏ sò Viết Quân định nhặt lên. Sóng dịu dàng, tình cảm nhưng thực sự rất tàn nhẫn…
- Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi. Thành thật mong gia đình có thể hiểu cho… – Vị bác sĩ ngập ngừng giữa câu nói rồi chợt im lặng.
- Em có biết không? Đã 5 năm trôi qua rồi đấy. 5 năm. Thật ngắn ngủi giống như giấc ngủ của em và dài vô tận đối với cuộc sống của anh. Anh đã từng yêu cầu em cố gắng hoãn thời gian thực hiện hôn ước với Shiki lại 10 năm, nhưng mới chỉ 5 năm, anh đã hoàn thành tất cả những điều kiện họ đưa ra để trả lại tự do cho em… Nhưng giờ đây… anh sẽ phải đợi em thêm bao lâu nữa? 5 năm? 10 năm? 15 năm? Hay cả cuộc đời này? Anh không cần biết thời gian là bao lâu… Vì anh tin chắc mình có thể đợi được, vì lời hứa của em 5 năm trước… Và cả… lời hứa trong nhà thờ nữa…
- Tháo sợi dây chuyền của em ra. – Viết Quân vừa nói, vừa không đợi sự cho phép của Linh Như, đưa tay tháo sợi dây chuyền do cậu tặng đang được Linh Như đeo trên cổ xuống.
- Anh muốn lấy lại nó à? – Linh Như hỏi có vẻ… cười cợt cậu.
- Anh muốn lấy lại dây chuyền, nhưng không sợi dây này, sợi dây khác cơ. – Viết Quân nhìn Linh Như đầy ẩn ý.
- Sợi nào?
- Cái mà… giống y xì sợi dây này nhưng có khắc tên em bên trong chứ không phải tên anh ý. Ngày xưa Hamasaki tặng chúng ta mỗi đứa 1 sợi mà.
Viết Quân mở mặt đá ra, chỉ cho Linh Như thấy chữ “Han Ji Hoo” khắc chìm.
Linh Như nhìn đi chỗ khác, nhìn lên trời, nhìn xuống đất, rồi cuối cùng cũng tìm được đề tài.
- Thế tóm lại anh tháo sợi dây chuyền của em ra để làm gì?
Viết Quân cười cười, xoay người Linh Như về phía ngược lại.
- Nhìn thấy cái nhà thờ cao cao phía Đông kia không?
- Có.
- Biết nó là gì không?
- Anh chẳng vừa bảo là nhà thờ còn gì? Hỏi thế mà cũng hỏi à?
- Thế có biết cái đoàn người kia vừa vào đó làm gì không?
- Biết.
Viết Quân lại cười.
- Đấy! Đấ
y chính là mục đích của anh đối với sợi dây này. Em có thể chuyển sợi dây của em cho anh sau cũng được. Chúng ta chưa đủ tuổi mà, lấy dây chuyền thay cho nhẫn.
Linh Như quay lại nhìn Viết Quân, mặt bắt đầu chuyển trạng thái. Nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị Viết Quân chặn họng.
- Chứ ai đã nói kế hoạch hẹn hò cả ngày hôm nay đều do anh sắp xếp chứ?
Sợi dây mà ngày đó Viết Quân mong muốn… đã được Linh Như tặng cho cậu trước khi Linh Như gặp tai nạn. Sợi dây vẫn đang ở đây, vẫn ở trên cổ Viết Quân.
- Anh chưa bao giờ rời xa nó dù chỉ 1 giây, vì nó làm anh luôn có cảm giác em đang ở bên cạnh mình. Nhưng điều đó… cũng khiến anh nhớ em nhiều hơn… Anh cũng ôm cả Chó Bông đi ngủ nữa…
Hmm…
Viết Quân nhìn xuống đồng hồ. Khi ở trên máy bay, cậu đã kịp chỉnh lại theo giờ Việt Nam. Có lẽ cậu nên về thôi.. Khánh Nam và Khương Duy sẽ lộn tung cả cái thành phố này lên nếu như không thấy cậu sau 5 tiếng đồng hồ kể từ khi xuống máy bay mất.
*
* *
Đúng như những gì Viết Quân đã nghĩ, Khánh Nam và Khương Duy đang đứng như gác cổng trước nhà cậu.
- Mày đi đâu? – Khánh Nam hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.
- Ô! – Viết Quân còn chưa kịp trả lời thì Khương Duy như cơn lốc ào đến – Mày cao hơn, gầy đi, mặt vẫn non choẹt…
Khánh Nam 1 lần nữa thầm cảm ơn Khương Duy vì cái sự lắm mồm lúc này. Nhờ Khương Duy, Khánh Nam đã không phải suy nghĩ xem nên nói gì với Viết Quân. Cậu có thể có cớ để im lặng. Cậu chỉ cần thế thôi… Nếu Viết Quân biết những việc Khánh Nam đã và sẽ làm thì thế nào đây? Khánh Nam hoàn toàn không còn bất cứ sự lựa chọn nào khác. Không còn! Không còn cách nào cả!
Đây không còn là thử thách trong tình bạn giữa Khánh Nam và Viết Quân nữa. Vì việc Khánh Nam sẽ làm, việc mà Khánh Nam đã không còn lối thoát trong 5 năm trước, sẽ hoàn toàn không thể giữ lại mạng sống của Viết Quân.
- 5 năm nay… – Khánh Nam mở lời 1 cách khó khăn – Sống trong tổ chức… khổ sở lắm phải không mày?
- Cũng bình thường. Tao vượt qua được!
Khánh Nam cười gượng. Cái sự quyết tâm và ý chí mạnh mẽ trong đôi mắt Viết Quân làm cho Khánh Nam đọc được cả động lực ẩn sâu trong tất cả. Vẫn chỉ là 1 từ, là 1 người. Vẫn luôn là vậy, dù thời gian có kéo dài như thế nào đi nữa…
“Em… lúc này… có hạnh phúc không, khi biết… Viết Quân vẫn luôn yêu em sau tất cả?”
*
* *
Bữa cơm diễn ra ở nhà Khánh Nam ngay sau đó, với 3 thằng con trai.
- Sao mày không nói gì? – Khương Duy gào lên với vẻ mặt uất ức vì Viết Quân không thèm lên tiếng câu nào khi nghe cậu kể đã có người yêu.
- Ờ… phải nói à? – Viết Quân không nhìn Khương Duy lấy 1 cái mà vẫn cắm cúi ăn. Bữa cơm của Việt Nam mà.
- Ừ! Tất nhiên là phải nói chứ.
- Thì tao vừa nói mà.
- Đó ít ra cũng là “bạn dâu” của mày cơ mà. – Khương Duy lại gào lên.
- Ờ thì nói. Tên là Hồng Phương à?
- Ừ. – Khương Duy hớn hở – Hồi trước hay gọi là Nơ Hồng ý.
- Hồi trước tao cũng quen à?
Khương Duy buông đũa xuống và nhìn Viết Quân chòng chọc.
- Thế từ nãy đến giờ mày nghe cái gì?
- Ờ thì đấy…
- Nơ Hồng! Nơ Hồng! Người hồi ở trường Bình Minh tui mình quen ý, cái lần mà Khánh Nam đàn guitar tặng cho 1 bài ý.
Khánh Nam e hèm tỏ vẻ khá là… không nghiêm túc.
- Cái đứa mà đổ tao cái rầm sau 1 bài hát ý.
Khương Duy lại bắt đầu nhảy dựng lên.
- Đấy là hồi trước. Chứ giờ mày có hát 1 hay hát cả trăm bài thì cũng chẳng ích gì. – Nói rồi lại nhìn Viết Quân – Nhớ ra chưa?
- Bình Minh là cái lũ nào? Tao chỉ biết bọn Hoàng Hôn thôi.
Khánh Nam định mở lời, nhưng không hiểu sao lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng. 5 năm nay, đến cả thời gian để ngủ, Viết Quân còn không có, nữa là thời gian để lưu giữ kỉ niệm…
- Thế có nhớ cái thằng đã đạp gãy chân Khánh Nam trên sân bóng không? Thằng đó thích Hồng Phương mà.
- Nó chưa bao giờ gãy chân mà.
- Ờ thì chưa. Vậy có nhớ cái thằng tên Hoàng Quân không? Nó cũng du học bên Anh đấy. Cái thằng là vệ tinh của Linh Như… – Khương Duy chột dạ. Cậu đã lỡ lời rồi. Nhưng Viết Quân vẫn không biểu hiện gì mà tiếp tục ăn.
- Linh Như có biết bao nhiêu là vệ tinh. Làm sao tao nhớ hết. Tóm lại thì Hồng Phương hay Nơ Hồng gì đó hồi trước thích Khánh Nam chứ gì? Thế sao lại thành ra người yêu mày?
- Đó chính là duyên phận.
Viết Quân nhìn lên Khương Duy, bất chợt cậu mỉm cười. Khánh Nam không biết Viết Quân cười gì, và Khương Duy cũng vậy. Chỉ biết rằng nụ cười đó nhẹ nhàng và in hằn niềm vui trong ánh mắt. Vì giây phút đó, Viết Quân đã thấy gương mặt và giọng nói hạnh phúc của Khương Duy khi nhắc đến Nơ Hồng. Từ tận đáy lòng, từ tình bạn bao nhiêu năm nay Viết Quân có, cậu cũng luôn muốn 1 cuộc sống hạnh phúc cho những người bạn của minh – cái thứ hạnh phúc mà có thể cả cuộc đợi này cậu cũng không thể có.
*
* *
Buổi tụ họp lần đầu tiên sau 5 năm của Hội học sinh có thể đi đến con số 9. Đám cưới của Ngọc Hưng, Bảo Đông từ Đức sang, Đăng Thành thì đang học lên thạc sĩ ở bên Đức và được nghỉ hè, Quốc Trường và Viết Quân từ Nhật qua, Khương Duy kết thúc chương trình học ở Anh, Khánh Nam được nghỉ 1 tháng trước khi quay lại Đức học tiếp lên thạc sĩ, Tuấn Anh và Lê Dũng cũng đang trong kì nghỉ nên về nước. Có 1 chiếc ghế trống vẫn được đặt giữa Khánh Nam và Viết Quân.
Fantasi sau 5 năm cũng có biết bao nhiêu thay đổi. Với lại… với cái kiểu đa sở thích của một tập thể chủ nhân như thế thì làm sao mà không thay đổi cho được?
- Mai anh cưới mà hôm nay vẫn đi tụ họp được nhỉ?
- Coi như tiệc chia tay hội độc thân đi.
- Choáng thật! – Tuấn Anh đưa tay lên lau lau mặt – Đời thật là trớ trêu. Tưởng chỉ có mình anh Duy lầm đường lạc lối, khi biết tin anh ý chia tay chị Minh Phương đầu gấu để đi du học, em sướng phát điên lên được. Thế mà… Ngọc Hưng! Anh cũng giấu anh em lâu quá đấy. Yêu nhau bao nhiêu lâu, sắp cưới rồi mới cho anh em biết. Sau này em mà có con thì cũng dạy nó phải đầu gấu như chị nhà cho nhiều người yêu.
- Hí hí hí! – Lê Dũng ré lên cười – Đợi mày có con thì lúc đấy tao cũng không phân biệt nổi đất và không khí nữa rồi.
Đăng Thành quay sang rót R*ợ*u cho Viết Quân.
- Viết Quân! Lâu rồi không gặp! Thằng em dạo này thế nào?
- Thì vẫn thế! Chán lắm. Chắc năm sau em về Hàn Quốc làm việc cho công ti ba. Nói chung là cũng tàm tạm.
- Mày đang làm việc cho tập đoàn Sanzenin nhà Quốc Trường mà. Sao thế? Anh thấy danh tiếng mày cũng lừng lẫy mà. – Ngọc Hưng hỏi.
- Chứ tập đoàn nhà nó thì sau này để cho ai? – Khương Duy lên tiếng.
- Hello? – Quốc Trường chợt có điện thoại, cậu nhăn mặt rồi đưa cho Viết Quân – Gọi anh! Điện thoại anh đâu?
- Hết pin!
Viết Quân cầm điện thoại của Quốc Trường rồi bước ra ngoài.
- Nếu anh không thân với cả 2 đứa nó, có lẽ anh sẽ chửi nó là 1 thằng ngu mất. – Bảo Đông thở dài nhìn theo Viết Quân – Từ đầu anh đã nghĩ nó sẽ bỏ cuộc vì chờ đợi 1 cách vô vọng. Vậy mà 5 năm trôi qua, vẫn như thế này…
- Từ đầu em cũng nghĩ ở cái tuổi mới lớn như thế, dễ thích, mà cũng dễ quên 1 người cơ. – giọng Quốc Trường có vẻ trầm xuống – Nhưng nếu anh chứng kiến anh ấy lao đầu vào công việc để không phải nhớ đến Linh Như, lúc anh ấy uống R*ợ*u say rồi gọi tên cậu ấy, anh mới thấy Viết Quân yêu Linh Như nhiều đến thế nào. Thực sự… cuộc sống 5 năm nay rất khổ sở.
Đăng Thành cười.
- Nhìn ngu ngu như nó, ai ngờ lại là người duy nhất trong hội mình không thay lòng đổi dạ. Đúng là không nên nhìn mặt mà bắt hình dong.
Ngọc Hưng chợt đặt tay lên vai Đăng Thành.
- Đăng Thành! Mai để nó làm phù rể cho tao được không? Tao muốn… tặng 1 nửa hạnh phúc mà tao có cho nó.
- Ừ! Vậy cũng được! Tao không vấn đề.
Quốc Trường nhâm nhi ly R*ợ*u 1 lúc rồi mới nói.
- Anh ấy sẽ không đồng ý đâu.
- Tại sao? – Khánh Nam hỏi, nét mặt nhìn Quốc Trường vẻ khó hiểu. Cậu tuy không muốn thừa nhận, nhưng giờ đây, Quốc Trường mới là người nắm rõ Viết Quân nhất.
Tất cả nhìn Khánh Nam và Quốc Trường đầy ngạc nhiên.
- Ô, Khánh Nam! Có việc gì của Viết Quân mà chú em không thể giải thích rồi à?
Quốc Trường nói tiếp.
- Vì phù rể thì phải đi cùng phù dâu.
Khánh Nam chợt ngẩn người.
- Ừm… anh hiểu rồi.
Ngay cả đứng cạnh 1 người con gái khác trong vai trò làm phù rể cũng không muốn, không muốn khiến Linh Như hiểu lầm, không muốn để Linh Như lo lắng… mặc dù Viết Quân biết rõ… Linh Như không thể nhìn thấy những gì mình đang làm…
Như hiểu được những gì Khánh Nam đang nghĩ, Quốc Trường bật cười.
- Không! Không phải lý do như anh đang nghĩ đâu, Khánh Nam! Vì… 1 lý do khác.
Khánh Nam quay phắt sang nhìn Quốc Trường. Lý do khác ư?
- Khánh Nam? – Quốc Trường ngây ra – Anh… không biết sao?
Khánh Nam còn chưa kịp nói gì thì Viết Quân đã quay lại.
- Ngọc Hưng! Định đi nghỉ tuần trăng mật ở đâu chưa?
- Đến giờ mà chưa biết thì ngày mai anh dám tổ chức đám cưới à?
- Thế đi đâu?
- Minh Phương bảo đi trong nước nên anh cũng chiều theo. Nước mình cũng nhiều cảnh đẹp mà.
- Chỉ ngày mai là ván đã đóng thuyền. Hic! Chúc mừng mày. – Bảo Đông ngậm ngùi vì đã 1 thằng bạn thân “phải” “lên xe hoa”.
Ngọc Hưng cười tươi roi rói.
- Tao thuyết phục mãi mới chịu cưới cho đấy. Cưới xong, cả 2 đứa tao sang Đức học tiếp với tụi mày.
- Trời ơi! – Tuấn Anh dài giọng – Nhỡ dính phải 1 thằng cu như Lê Dũng thì vui quá.
- Mày làm mất hình tượng quá Dũng ạ. – Quốc Trường làu bàu – Thà cứ cưới đi cho xong.
Ngọc Hưng phá lên cười.
- Nhưng mẹ của con nó còn chưa đủ 18 tuổi.
Quốc Trường suýt chút nữa thì sặc R*ợ*u.
- Mày… mày… Mày không phải là con người.
Đăng Thành đưa tay lên ôm ***.
- Anh ૮ɦếƭ mất! Mày thoái hóa quá, Lê Dũng.
- Anh xem bọn trẻ con Việt Nam bây giờ như thế cả.
- Đúng đấy! Càng ngày văn hóa càng thấy xuống dốc rồi.
- Phát chán cả lên.
Ngọc Hưng gõ gõ tay xuống bàn để quay về vấn đề ban đầu.
- Viết Quân! Mai làm phù rể cho anh nhá.
- Em tưởng Đăng Thành làm phù rể mà.
- Không! Anh muốn mày làm.
Ngọc Hưng nhìn Viết Quân với vẻ chân thành không giấu giếm. Nhưng y như Quốc Trường đã nói, Viết Quân dứt khoát lắc đầu.
- Em không làm đâu.
- Tại sao?
Viết Quân không nói gì nữa mà chỉ lắc đầu. Cậu… hoàn toàn không có yếu tố căn bản nhất để làm phù rể. Đó là… còn độc thân. Cậu đâu có còn độc thân? Cậu và Linh Như đã trao đổi dây chuyền 5 năm trước
rồi cơ mà? Còn có cả lời hứa ở trong nhà thờ nữa. Niềm hạnh phúc ngày mai Ngọc Hưng sẽ được nhận lấy trọn vẹn, không khỏi làm Viết Quân cảm thấy ghen tị. Sự cố gắng, nỗ lực 5 năm nay của cậu, sự chờ đợi 5 năm nay của cậu… Viết Quân lắc lắc li R*ợ*u trên tay. Nhưng gợn sóng nhỏ trong li R*ợ*u như cuốn lấy cái nhìn của cậu. Giây phút đó, Viết Quân như thể không phải người của thế giới này vậy. Cậu vẫn ngồi giữa 9 người, nhưng khí chất toát ra từ vẻ mặt lại mang 1 sự xa cách, lạnh lẽo đến đáng sợ, cách li cậu với tất cả. Khánh Nam nhìn thấy điều đó, cũng như sự đơn độc bước đi bao lâu nay của Viết Quân, nhưng cậu đã không thể làm gì được nữa rồi, dù chỉ là 1 hành động nhỏ như Khương Duy lúc này. Khương Duy đặt tay lên vai Viết Quân và siết chặt, ánh mắt truyền cho Viết Quân sự ủng hộ và tiếp thêm sức mạnh cho cậu, như thể muốn nói rằng, dù Viết Quân đang làm những việc ngu ngốc, dù cả thế giới này cười nhạo Viết Quân thì Khương Duy vẫn luôn ở đây, luôn ủng hộ, giúp đỡ cậu với bất cứ giá nào.
Viết Quân nhìn lên Khương Duy.
- Cảm ơn mày!
Đôi khi chỉ cần 1 hành động cũng đủ để diễn tả biết bao điều. Nhưng Khánh Nam đã không làm được hành động nhỏ bé đó. Vẻ mặt của Khánh Nam, hoàn toàn đã lọt vào tầm quan sát của Quốc Trường.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc