Không Bằng Duyên Thiển - Chương 09

Tác giả: Viên Nghệ

Đánh dấu

Ngày hôm sau, Tiếu Hàm đi gặp chị Diệp ở chỗ đã hẹn trước. Diệp Dĩ Mạt mặc một bộ váy màu đen, tóc búi cao nhìn giỏi giang mà nhẹ nhàng thanh thoát, đó cũng chính là điểm mà Tiếu Hàm ngưỡng mộ cô, cho dù Diệp Dĩ Mạt mặc quần áo bình thường nhất cũng toát ra một cỗ khí chất quý phái, mọi người nói ‘Con người cần dựa vào quần áo’, nhưng với Diệp Dĩ Mạt lại ngược lại thành ‘Quần áo phải dựa vào con người’ mới đúng, cho dù là bộ quần áo hai mươi đồng bán trên vỉa hè, mặc lên người cô, cũng như là đồ bán trong những quầy hàng hiệu.
“Chị, ở đây ~~” Từ xa, Tiếu Hàm liền vẫy tay cười.
Diệp Dĩ Mạt cũng nhìn thấy, nhìn Tiếu Hàm cười gật đầu, liền bước nhanh về phía này. “Chị, trước tiên chúng ta đi mua quần áo rồi đi làm tóc sau nhé?” Tiếu Hàm cười hỏi.
Diệp Dĩ Mạt cúi đầu nhìn đồng hồ, chắc là đang tính toán thời gian.
Tất nhiên Tiếu Hàm hiểu rõ thói quen của cô, Diệp Dĩ Mạt có một cái tật nhỏ, nhất định phải sắp xếp thời gian sao cho hợp lý nhất.
“Đi làm tóc trước đi, thời gian mua quần áo có thể giảm bớt được, chứ làm tóc thì không thể bớt được đâu.” Diệp Dĩ Mạt ngẩng đầu cười nói, chỉ chỉ tiệm làm tóc cách đó không xa, cố gắng thuyết phục nói: “Đi thôi, đến chỗ này đi, thằng em trai vừa cho chị một cái thẻ VIP, nhân tiện dùng thử xem sao.”
Tất nhiên Tiếu Hàm không có ý kiến gì, đi theo cô ấy là có cái ăn, cô đã rút ra được chân lý ấy từ lâu rồi.
Tóc Tiếu Hàm và Diệp Dĩ Mạt dài đến eo, chỉ khác là tóc Tiếu Hàm xoăn nhìn tự nhiên, với lại trước kia từng uốn nhuộm, nên tóc có màu vàng nâu, mà tóc Diệp Dĩ Mạt cũng dài rất tự nhiên, tóc chưa uốn nhuộm bao giờ, vừa đen vừa mượt, điều này cũng làm cho Tiếu Hàm ngưỡng mô không ngừng.
“Chị, sao lại chỉ có cắt bớt thôi?” Tiếu Hàm nhìn mái tóc uốn của mình ở trong gương, lại nhìn sang mái tóc được cắt tỉa cẩn thận của Diệp Dĩ Mạt, nhất thời cảm thán, chắc là chị lại xem mái tóc này như báu vật mà nuôi dài, mới không làm hư nó như cô.
Diệp Dĩ Mạt chỉ thản nhiên cười cười, giọng điệu hãnh diện, nhìn mái tóc của mình trong gương, trả lời: “Chị không thích uốn với nhuộm, như thế này cũng không sao.”



“Được rồi, chị có một mái tóc dài đen mượt óng ả, chắc chắn có thể đi làm người mẫu chụp ảnh quảng cáo dầu gội đầu được đấy.” Tiếu Hàm ngưỡng mô nhìn mái tóc đen nhánh của Diệp Dĩ Mạt.
“Đi thôi, đi mua quần áo đi.” Diệp Dĩ Mạt cười nói. Ba người phụ nữ trong một vở diễn, đối với một người thì không có ý kiến, một người thì thấy đi dạo phố là lãng phí đời người phụ nữ, còn lại thì thấy đi dạo phố chính là một cuộc chiến đấu lâu dài.
Tốc độ nhanh tuyệt đối.
Thành quả chiến đấu hăng hái suốt một buổi chiều, là trên tay đầy ắp túi lớn túi nhỏ khác nhau. Tuy rằng đối với đi dạo phố hai người cũng không quá thích, nhưng mà điều này cũng không thể làm mờ nhạt đi sự yêu thích của phụ nữ đối với những bộ quần áo xinh đẹp xuất phát từ đáy lòng, cái gì gọi là tốc độ? Cái gì gọi là năng suất? Nhìn hai người là biết ngay.
Nhìn túi lớn túi nhỏ quần áo trong tay lẫn nhau, Diệp Dĩ Mạt và Tiếu Hàm đều nhìn nhau cười.
Mỏi chân quá. Tiếu Hàm lê nhẹ bước chân: “Chị, em đi về trước đây. Tuần sau gặp nhé.” Tiếu Hàm đưa tay gọi taxi, đứng nhìn Diệp Dĩ Mạt nói.
Lần sau, sẽ không đi giày cao gót dạo phố nữa, cái mạng già của cô chịu không nổi. Xinh đẹp thì xinh đẹp thật, nhưng thật sự rất mệt.
“Đi đi, chị cũng phải về lập tức.” Diệp Dĩ Mạt gật gật đầu cười, không phải không muốn vẫy tay, thực sự là không thừa cái tay nào để thực hiện động tác này được.
Thằng nhóc thối tha Lý Thụy kia đã nói đợi nó tí nữa sẽ đến đón cô, cô vẫn nên chờ nó thì hơn. Thằng nhóc này, có bằng lái xe liền lái xe đi khắp nơi, không được dạy dỗ tử tế.
Thứ Bảy, là hôn lễ của Lý Tĩnh, Tiếu Hàm và Diệp Dĩ Mạt cùng nhau tham dự.
Nhìn vẻ mặt xinh đẹp, hạnh phúc của cô dâu, đều là gái ế hai người bỗng dưng có chút xúc động, năm tháng đúng là không tha cho người ta.
Tiếu Hàm đếm trên đầu ngón tay, nhìn chú rể và cô dâu, ánh mắt có chút buồn bã: “Chị, em cũng muốn được gả cho một người tốt!”
Diệp Dĩ Mạt càng thêm ai oán đẩy nhẹ cô một cái.
Tiếu Hàm ngượng ngùng thu hồi ánh mắt. Đúng vậy, cô còn nhỏ hơn Diệp Dĩ Mạt ba tuổi, thế này, áp lực của cô cũng sẽ ít hơn nhiều.
“Chị, chị xem cô giáo Lý gần ba mươi tuổi đã cưới chồng rồi, chị tính khi nào thì lập gia đình đây?” Tiếu Hàm bưng ly rượu, nháy mắt hỏi. Cô có chút tò mò, bên người chị cũng có không ít người theo đuổi, nhưng mà dường như không có ai vừa mắt cô ấy cả, bây gờ đã là hai mươi tám tuổi rồi, chị ấy vẫn một thân một mình.

Diệp Dĩ Mạt có chút bất đắc dĩ nhìn lên trần nhà, đồng nghiệp bên cạnh mình, bạn bè một đám người chưa lập gia đình thì cũng đã có đối tượng, cả ngày ba với dì cứ lải nhải bên tai, cô thật sự có chút không chịu đựng nổi.
“Nếu có thích hợp, thì bây giờ đi chứng minh cũng không thể biết được.” Diệp Dĩ Mạt bĩu môi nói, đối với cô tình yêu vốn không phải là thứ cần thiết, tương trợ trong lúc hoạn nạn, tôn trọng nhau như khách với cô cũng chỉ là oanh oanh liệt liệt, quấn quýt si mê đau thương mới có lực hấp dẫn hơn.
Tiếu Hàm nhún nhún vai, ai nói không đúng đâu, các cô cũng không phải là cô gái trẻ tuổi nữa, các cô đã giác ngộ ra từ lâu, có thể tìm được điều kiện thích hợp, tính cách hợp nhau, cũng không dễ dàng gì.
“Đi thôi, đi mời cô giáo Lý một ly rượu.” Diệp Dĩ Mạt bưng ly rượu lên, thân hình hơi lảo đảo một chút, nhìn Tiếu Hàm cười cười.
Tiếu Hàm nghĩ lại khoảng thời gian lúc ở đại học trước kia vừa là thầy vừa là bạn, mời rượu đương nhiên không thể thiếu.
“A, các cô gái xinh đẹp của tôi, thế nhưng vẫn nhớ đến chúc mừng cô giáo nha.” Lý Tĩnh nhìn thấy học trò tâm đắc kiêm bạn tốt của mình, tất nhiên nhịn không được trêu chọc vài câu.
Diệp Dĩ Mạt và Tiếu Hàm cũng không để ý, cười nói chúc mừng, “Hôm nay là ngày vui của cô giáo Lý, chúng tôi đương nhiên muốn đến xem náo nhiệt chứ, cũng phải hưởng một chút không khí vui vẻ, nhanh một chút đem mình gả đi chứ, đúng rồi, chồng của cô giáo, ly rượu này, không thể không uống nha ~~” Diệp Dĩ Mạt cười có chút gian xảo, Tiếu Hàm đứng bên cạnh đùa bỡn, nhìn Lý Tĩnh nhịn không được mắt trợn trắng, hai người này, thành một đôi vẫn còn có thể làm loạn như thế, năm đó Hội Sinh viên bởi vì có hai người này, một đợt đạt đến đỉnh cao nhất.
Chú rể Chu Hạo vừa đi kính một vòng rượu về, hiện tại trên mặt còn rất đỏ, lại chỉ uống rượu không, đoán chừng có thể trực tiếp đuổi về động phòng được rồi, nhưng hai cô gái xinh đẹp ngay cả chồng của cô giáo cũng gọi rồi, nếu không uống thì có chút không phải phép.
Chu Hạo đang cố gắng vào trong, sau khi nhận lấy ly rượu trong tay Diệp Dĩ Mạt, không do dự chút nào buồn bực uống vào.
Lý Tĩnh đứng nhìn một bên cười không ngừng. Chú rể Chu Hạo có rất ít bạn bè, lại xuất thân từ trong quân đội, tửu lượng là tốt nhất so với những người ở đây, một ly rượu trắng như vậy, đối với anh mà nói chỉ là chút lòng thành thôi. Nhìn vẻ mặt mất hứng của Diệp Dĩ Mạt và Tiếu Hàm, Lý Tĩnh cười dương dương đắc ý.
Tiếu Hàm và Diệp Dĩ Mạt liếc mắt nhìn nhau, thật sự không quen nhìn khuôn mặt tươi cười kia của Lỹ Tĩnh, hai người cười gian một tiếng, bưng chén đi về phía cô.....
“Chị, em thấy trong đám người bên kia có mấy người nhìn cũng không tệ, chị có muốn thử một chút không?” Tiếu Hàm nhẹ giọng nói thầm với Diệp Dĩ Mạt, vài người ở đây, cô căn bản đặc biệt chỉ người vừa uống rượu kia, phong độ mạnh mẽ, khuôn mặt đẹp trai, dáng người cao to, cùng chị mình nhìn thế nào cũng thấy xứng đôi.
Diệp Dĩ Mạt đối với lời nói không trúng chủ đề của đứa em này rất có chất miễn dịch, cũng không thèm liếc nhìn cô một cái, chỉ chú tâm đối phó với đống đồ ăn trước mặt. Nhất định phải ăn lấy lại vốn, tiền mừng thế nhưng mất gần nửa tháng lương của cô rồi.
“Lo mà ăn phần của em đi, đàn ông làm sao cám dỗ bằng các món ngon này được.” Diệp Dĩ Mạt gắp một cái đùi gà nhét vào miệng Tiếu Hàm, hung hăng trừng mắt liếc nhìn cô một cái, ý tứ rất rõ ràng, ăn nhiều, ít nói.
Tiếu Hàm ngượng ngùng cười cười, được rồi, cô lại hay lo chuyện bao đồng, tâm tư của chị, cô làm sao mà đoán được cơ chứ, haiz. Vẫn nên lo chuyện của mình cái đã, ngày hôm qua ba có gọi điện đến, nói ông đã nhờ anh Triển Nguyên tìm cho cô một vài người thích hợp rất được, kêu cô đi xem mắt thử.
Tiếu Hàm chỉ có thể cười khổ, cô thật không biết đã nói cái gì được đâu, thế mà ba đã vội vàng như vậy rồi, nói thế giống như cô thật sự không gả đi được ấy. Hơn nữa, nhờ người giới thiệu cũng không thể nhờ anh Triển Nguyên được, hiện tại, khiến cho cô mỗi lần chào hỏi anh Triển Nguyên như nào đây? Mất hết mặt mũi rồi. Không tính chuyện trước kia đái dầm, lần này anh Triển Nguyên lại có trong tay loại sự tình như thế, trời đất ơi!



Thử đọc