Khi ta lướt qua nhau - Chương 17

Tác giả: Dạ Dao

Đó là giọt lệ đọng trên khóe mắt sao?
Diệp Tri Ngã bước đi thật nhanh trong tâm trạng tức giận vô cùng không cần biết đó cóphải là trò chơi hay không, chỉ biết rằng cách làm của Kiều Thận Ngôn rõ ràng là quá đáng không thể chịu đựng nổi! Cô có thể chấp nhận sự áp đặt và gia trưởng của anh,thế nhưng không thể chấp nhận được sự thiếu tôn trọng của anh đối với cô như thế. Đây được coi là cái gì vậy? Có phải vì anh ta đang thiếu một cô người yêu để bù lắp chỗ trống nên đã coi cô như thứ trò chơi muốn làm gì thì làm chăng?
Hải Thành là một thành phố nhỏ, con đường không trải rộng như trong thành phố Nam Kinh, hai hàng cây ngân hạnh trải dài tít tắp hai bên đường giờ đã chuyển sang màu vàng kim, những chiếc lá bay lất phất bị gió thổi đung đưa trong không trung bao la, từng chiếc từng chiếc từ trên cây bay nhẹ nhàng rợp đầy xuống lòng giẫm lên trên. Tay của Diệp Tri Ngã bị nắm chặt trong lòng bàn tay của Kiều Thận Ngôn, cơ thể cô cũng bị kéo ngược lại về phía anh. Giữa con đườngnày, giữa thanh thiên bạch nhật chốn công cộng này, Diệp Tri Ngã không muốn làm ầm ĩ lên một cách khó xử, mặt cô dài ra nghiến haihàm răng lại và nói: “Đủ rồi đấy Kiều tiên sinh ạ, việc gì cũng đừng nên làm quá đáng lên như thế chứ!”
Bộ dạng Kiều Thận Ngôn tỏ ra vô cùng bình thản và vui vẻ: “Anh quá đáng sao? Khi nào vậy nhỉ!”
Diệp Tri Ngã nhắm nghiền mắt lại thở một hơi thật dài: “Kiều tiên sinh, tôi không chửi người khác không có nghĩa là tôi không biết chửi đâu đấy, anh bỏ ngay tay ra, đừng có mà éptôi văng ra lời chửi tục ngay giữa đường như vậy”.
“Em cứ văng ra đi, anh đang nghe em mà”.
“Kiều Thận Ngôn!”. Diệp Tri Ngã từ bé đến giờ, hơn hai mươi mấy năm liền thì đây mới là lần đầu tiên cô gặp phải tình huống trớ trêu như thế này. Cô cau mày nhăn trán, rụt mạnh tay ra khỏi tay anh nhưng không thành công, “Kiều Thận Ngôn, anh rốt cuộc là muốn như thế nào đây hả?”
Kiều Thận Ngôn hơi nhăn mày lên, mỉm cười một cách đầy ẩn ý: “Có lẽ em vẫn chưa hiểu rõ con người của anh lắm, việc anh muốn làmchính là việc anh đang làm đây, em có tìm cách quanh co, lẩn trốn hay còn có cách nào đi chăng nữa cũng không qua nổi mắt anh được đâu”.
Diệp Tri Ngã tức giận đến đỉnh điểm: “Bỏ tôi ra ngay lập tức!”
Kiều Thận Ngôn phá lên cười giòn giã: “Em tức giận thật rồi đấy hả?”
Diệp Tri Ngã giận dữ cười lạnh: “Anh mà không bỏ tay ra thì tôi sẽ gào to gọi người bây giờ đấy”.
Kiều Thận Ngôn mỉm cười lắc lắc đầu: “Đỗ Vân Vi là dì họ của anh, cũng là người yêu bây giờ của ba anh, sợi dây chuyền đó là của cô ấy, em đừng có mà hiểu lầm”.
“Tôi mà có ý hiểu lầm thì tôi là con ngố con điên, tôi không quan tâm đến dì họ dì bảy dì tám của anh làm cái quái gì, anh bỏ tay ra ngay!”
“Anh nghĩ rằng nên giải thích căn nguyên cho rõ ràng đầy đủ với em, anh không muốn chúng ta mới bắt đầu mà đã có hiểu lầm để gây ra đáng tiếc làm gì, cũng không hy vọng cho đến lúc này đây em vẫn ngộ nhận rằng anh đang mang em ra làm trò chơi”. Kiều Thận Ngôn không còn mỉm cười với cô như lúc nãy nữa, anh bỗng nhiên nhăn trán nói, “Diệp Tri Ngã, anh thích em lắm”.
“Anh thích thì anh về tự chui vào phòng anh mà thích đi, tôi không thích anh, tôi ghétanh!”
Kiều Thận Ngôn không hề tức giận vì lời nói của cô vừa thốt ra, mà chỉ mỉm cười nói: “Xem ra không khuất phục được không đànhlòng cam chịu đây, từ trước tới nay câu nói này đều là do anh nói với người khác, bây giờ thì lại đến lượt anh bị người khác đối xử y như vậy”.
Diệp Tri Ngã giơ tay lên đấm vào *** của anh, nhưng hai tay của cô lại bị nắm chặt lấy.Cô giương to đôi mắt lên giận dỗi nhìn vào anh, một người đàn ông đẹp trai như thế nàymà lại có thể giở trò lưu manh ngay giữa đường phố như vậy được sao. Thế giới đúng là đã thay đổi mất rồi! “Người họ Kiều kia, tôi gào gọi người lên thật đấy! Anh không muốn vào đồn cảnh sát thì bỏ ngay tay tôi ra!”
Kiều Thận Ngôn nhún nhún hai vai: “Chỉ cầm nhẹ vào tay thì làm sao phải vào đồn cảnh sát cơ chứ, mà nếu em thật sự muốn anh đi vào trong đó, thì chắc anh vẫn phải tiếp tụccố gắng thêm nữa thôi”.
Anh nói xong mỉm cười thật tươi và áp mặt xuống đầu Diệp Tri Ngã, hơi thở của người đàn ông áp sát vào khuôn mặt của cô, khiến cho cô cảm thấy sợ hãi, sắc mặt trở nên trắngbệch và tái nhợt. Thế nhưng mọi sự chống cựcủa cô đều bị hai cánh tay của Kiều Thận Ngôn khống chế cho vô hiệu. Cô bị ép chặt cơ thể vào trong lòng anh, chỉ còn đầu đang lắc lư chống cự lại, sự trốn tránh thân mật âu yếm như thật như giả đối với mình.
Kiều Thận Ngôn chỉ có ý dọa và đùa giỡn với Diệp Tri Ngã mà thôi, cho nên cô càng chống cự đòi thoát ra ngoài thì anh lại càngcảm thấy hứng thú buồn cười, anh lấy sức kéo đầu cô xuống thấp hơn, áp vào lòng của anh, đôi môi của anh càng gần vầng trán của cô hơn, vầng trán trên khuôn mặt trắng bệch chỉ còn duy nhất làn môi là đỏ hồng mà thôi.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cơn gió lạnh đầu đông kéo về khiến cho người ta buốt tái, sự lạnh lẽo xuyên qua *** và ngấm vào trong xương cốt cơ thể. Toàn thân Diệp Tri Ngã đều nằm gọn trong vòng tay ôm chặtcủa Kiều Thận Ngôn, đầu cô cũng không cònlắc lư động đậy thêm được nữa rồi. Anh thật sự không phải là muốn hôn cô nhưng môi anhlại đặt nhầm xuống bờ môi đang lạnh lẽo run lên vì gió, sát gần với đôi mắt đen láy đang nhìn ngước lên của cô, hai hàng mi dài không ngừng chớp chớp. Lúc nãy Diệp Tri Ngã còn chống cự lại mạnh mẽ như thế cơ mà, chỉ trong giây lát đã mềm yếu khẽ khàng,e ấp giống như đứa trẻ vừa làm sai vậy, bị bao bọc bởi hơi thở của anh, vòng tay ôm chặt của anh, bị nụ hôn này trừng phạt theo.
Kiều Thận Ngôn không thể nhớ chính xác được là anh đã từng hôn bao nhiêu người con gái rồi, có những nụ hôn là tình cảm thật sự không thể kiềm chế được, nhưng cũng cónhững nụ hôn chỉ là thoáng qua đùa giỡn giống như tham gia một trò chơi mà thôi, và có những nụ hôn như lời chúc phúc không liên quan gì đến tình yêu cả. Thế nhưng nụ hôn bất ngờ xảy ra ngay tại lúc này khiến cho anh có môt thứ cảm giác vô cùng lạ lẫm, vô cùng khác lạ, nụ hôn nằm ngoài dự đoán, phải nói dường như là vui mừng kinh ngạc thì đúng hơn, giống như ngày sinh nhật ấy tưởng rằng tất cả mọi người đã quên bẵng đi rồi, mở cửa bước vào gian phòng tối om như mực, ánh đèn điện đột nhiên chiếu sáng rực rỡ, một phòng đầy người đứng dậy vanglên những lời chúc tụng mừng sinh nhật vui vẻ, những sợi tơ hồng lấp lánh rơi đầy xuống như mưa, một hộp bánh ga tô sinh nhật được bưng lên, khắp miệng khắp tâm hồn đều ngập tràn vị ngọt ngào êm ái.
Anh bần thần đứng sững người ra, ngoài sự tiếp xúc nhẹ nhàng âu yếm này ra, anh khôngbiết tiếp theo sau đó nên làm như thế nào nữa, phải hôn như thế nào cho đúng cách, cho đúng kỹ thuật, cho đủ để hấp dẫn được đối phương, lúc này đây anh dường như đã quên hết sạch, chỉ biết cúi đầu xuống nhìn thật lâu vào mắt cô, rồi lo lắng hoang tưởng nghĩ rằng nếu như anh còn tiếp tục như thế nữa thì sẽ có thể tận hưởngđược hương vị ngọt ngào nào nữa đây.
Những chiếc lá ngân hạnh màu vàng kim xoáy tròn giữa không trung và rơi xuống lòngđường mỗi lúc một nhiều hơn, người đàn ôngcao to vạm vỡ đang ôm ghì người con gái anh yêu vào trong lòng, từng tia nắng chiếu rọi qua cố gắng tìm kẽ hở để len lỏi vào giữakhoảng cách của hai người đang ôm sát lấy nhau. Kiều Thận Ngôn hôn cô thắm thiết, hôn rất lâu. Nụ cười hạnh phúc đọng trong mắt anh như muốn rơi bật ra ngoài, cánh tay anhôm eo cô kéo vào lòng mình chặt hơn, gần sát hơn, hóa ra tay của Kiều Thận Ngôn. Cô không muốn lộ ra thần sắc khác thường nào trước mắt Phí Văn Kiệt và Kiều Mẫn Hàng cả, bên cạnh cô, cánh tay thừa lại duy nhất là của Kiều Thận Ngôn, cánh tay ấm áp chắc nịch.
Kiều Thận Ngôn không che giấu sự không hàilòng của mình đối với cô em gái: “Lẩm bẩm cái gì nữa hả, không chịu ngoan ngoãn ngồitrong nhà mà chạy loăng quăng đến nơi này làm gì, em đã quên hết lời dặn dò của bác sỹrồi sao?”
Kiều Mẫn Hàng tỏ dáng vẻ cau có xấu xí nhưma chê quỷ hờn trả lời anh: “Anh Phí Văn Kiệt đã hỏi qua bác sỹ rồi mới đưa em đến nơi này chứ bộ! Xem anh nói giống như anh đang trách em đã chặn ngang công việc tốtlành của anh rồi thì phải, được rồi, được rồi, được rồi chúng em không làm phiền anh nữalà được chứ gì. Anh muốn tiếp tục như thế nào nữa thì cứ thản nhiên tiếp tục đi nhé, emđi tìm ba đây, xì!”
Cô nói xong liền quay người đi, dắt tay Phí Văn Kiệt bước đến khách sạn cách đó chỉ vài bước chân. Kiều Thận Ngôn đã kịp phản ứng luôn, buông bàn tay Diệp Tri Ngã ra, chạy tới nắm vai cô em gái bé nhỏ và nói: “Nói với cô hai câu mà cô đã bắt đầu giận dỗi rồi hả cô tiểu thư kia. Ba đang bận giải quyết việc trong tập đoàn, em đừng có đến làm phiền ba lúc này nữa. Đi nào, anh còn chưa đi ăn sáng, tìm nơi nào đó cùng ăn sáng nhé?”
Kiều Mẫn Hàng ương bướng không thèm nghe theo anh: “Không thèm đi ăn với hai người, em đã ăn xong rồi. Em không đến làm phiền ba nữa, thế thì em đến khách sạn đặt một phòng không được hay sao chứ? Em sẽ ở lại đây chơi hai ngày với anh Phí Văn Kiệt”.
Kiều Thận Ngôn nén chặt sự tức giận vào trong lòng, cười một cách gượng gạo và nói:“Phòng thì nhiều vô kể, em vội vàng làm gì. Em ở đây đợi anh một chút, anh đi lấy xe cái đã”.
Kiều Mẫn Hàng vẫn không ngừng thốt lên những tiếng giận dỗi nũng nịu làm khó anh. Kiều Thận Ngôn đã nắm lấy tay Diệp Tri Ngã và kéo cô bước nhanh đến phía sân của khách sạn. Mở cánh cửa xe và ngồi vào bên trong, anh thở một hơi thật dài thật mạnh, giọng nói cứng rắn và thẳng thừng với cô: “Chuyện của dì họ anh ở Hải Thành này, đừng nói cho Tiểu Mẫn biết đấy”.
Diệp Tri Ngã nhìn chằm chằm vào anh, gật đầu đồng ý. Anh khởi động cho xe chạy đi, rồi giống như cần giải thích như cần giải thích thêm điều gì đó, anh nói tiếp với cô: “Mẹ anh đã ra đi từ rất sớm, một mình dì luôn luôn quan tâm chăm sóc cho ba và bọn anh, chỉ có điều là… Chỉ có điều là Tiểu Mẫn không đồng ý chuyện của ba và dì ấy. Anh sợ Tiểu Mẫn mà biết thì bệnh tim của em ấy lạitái phát thì sẽ nguy hiểm vô cùng”.
Diệp Tri Ngã nuốt nước bọt vào trong họng, nhẹ nhàng thốt lên tiếng vâng trả lời anh.
Kiều Thận Ngôn còn gọi điện cho ông Kiều Giám An đang ở trong khách sạn, sau đó mới lái xe ra khỏi đây, đi đón cô em gái và Phí Vănkiệt đang đứng đợi ven đường, rồi chầm chậm lượn vài vòng trên đường phố, tìm một nhà hàng trông có vẻ không đến nỗi nào lắm dừng lại ăn sáng. Anh gọi cả một bàn tràn ngập thức ăn với nhưng màu sắc hương vị đầy đủ cả, thế nhưng không một ai trong họ có cảm hứng ăn ngon lành. Diệp Tri Ngã lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế của mình, tay cầm một chiếc bánh bao nhân đậu đỏ, nhân đậu vừa mềm vừa có vị rất thơm ngon, thế nhưng khi vào trong miệng của cô thì sao lại trở nên đắng ngắt như vậy cơ chứ.
Hai người đàn ông dần dần lấy lại được bìnhtĩnh. Mỗi người một câu thảo luận về vấn đềthu hồi đất đai của tập đoàn gia công vật liệu tại Hải Thành này, trong ngôn ngữ và khẩu khí của hai người không hề lộ ra một chút gì gọi là bất mãn về nhau hay thái độ khó chịu cả, cả hai đều tỏ ra nhã nhặn ôn hòa đến giả tạo.
Kiều Mẫn Hàng tự nhiên chỉ còn biết cách lôiDiệp Tri Ngã tham gia vào cuộc nói chuyện của mình, rằng Hải Thành có những nơi gì hay ho để vui chơi? Có những món đặc sản gì? Rằng chị dâu vì sao lại đột nhiên từ chứcbỏ thành phố Nam Kinh để quay về Hải Thành làm gì? Đã sống ở đâu rồi? Đã tìm được công việc mới nào chưa? Một loạt câuhỏi Kiều Mẫn Hàng tỏ ý quan tâm lo lắng choDiệp Tri Ngã. Cô nhẹ nhàng trả lời từng câu hỏi của Kiều Mẫn Hàng, nhưng đến khi Kiều Mẫn Hàng hỏi cô hiện đang sống ở đâu rồi, bàn tay Phí Văn Kiệt đang chăm chú nói chuyện với Kiều Thận Ngôn bỗng nhiên run lên bần bật, khiến cho ly nước trà đang cầm trong tay anh bị lắc lư chòng chành rơi một ít xuống nền nhà.
“Thế thì chúng em đến nhà chị chơi chị nhé, em thích nhất là được đến nhà người khác chơi chị ạ!”, Kiều Mẫn Hàng vừa nói vừa tủm tỉm cười. Diệp Tri Ngã cười: “Chị vừa mới chuyển đến thôi, nhà bây giờ vẫn còn bề bộn lắm, đang dọn dẹp sửa sang lại. Đợi khi nào chị dọn dẹp xong xuôi rồi nhất định sẽ mời em đến nhà chị chơi một hôm nhé”.
Kiều Mẫn Hàng nhăn trán cau mày: “Nhưng mà bây giờ chị về Hải Thành sống rồi, chị và anh trai em, hai người định tính như thế nào vậy? Không thể cứ cách xa nhau ở hai nơi như thế này mãi được”.
Kiều Thận Ngôn mặt dài ra nói với cô: “Việc này cần đến em phải lo lắng cho anh hay sao? Em tự lo cho bản thân làm sao được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho khỏe mạnh thôi là đủ lắm rồi”.
Kiều Mẫn Hàng nghiến hai hàm răng lại và nói: “Anh nói cứ như chỉ muốn chờ chực để đấm vào tai người khác thì đúng hơn?”
Phí Văn Kiệt mỉm cười giúp Kiều Mẫn Hàng lấy một bát cháo trắng ra: “Lúc nãy chẳng phải em nói là khát nước hay sao, thế thì mauuống bát cháo này vào đi”.
Khóa xe ô tô lại, Phí Văn Kiệt và Kiều Mẫn Hàng bước về phía khách sạn, bước nhanh và đều không dừng lại một chút nào cả, và cũng không hề quay đầu lại nhìn thêm một lần nào nữa. Diệp Tri Ngã thở ra một hơi dài, đưa mắt nhìn khung cảnh bên ngoài ô cửa xe: “Ăn sáng thì cũng đã ăn xong rồi, em phảivề nhà thôi, cảm ơn”.
Kiều Thận Ngôn ngồi trong ghế lái xe, động tác vô cùng chậm chạp cho khởi động xe.
Diệp Tri Ngã lại ngồi yên lặng như thế một lúc nữa, rồi đưa tay đóng cánh cửa kính ngay bên cạnh cô xuống.
Tiếng cánh cửa xe đột nhiên đứng sững lại, chìa khóa cửa xe cũng khóa lại ngay lập tức. Cô quay đầu lại than thở với Kiều Thận Ngôn: “Anh lại còn muốn làm gì nữa đây Kiều Thận Ngôn, anh vẫn còn cảm thấy chưa đủ hay sao?”
Lòng bàn tay của cánh tay trái bị nắm chặt lại, đồng thời cơ thể của cô cũng bị kéo sát vào cơ thể của anh. Lần ôm này không nhẹ nhàng bồi hồi do dự nữa, mà chính xác phải gọi là một cái ôm dũng mãnh cái ôm muốn khuất phục. Không gian trong xe chật hẹp. Cô bị anh ôm trong tư thế hoàn toàn không thoải mái một chút nào cả, cả eo cả chân đều bị ép lại khiến cô có cảm giác hơi đau, cả khuôn mặt của cô bị ép sát dính chặt vàokhuôn mặt của anh, và anh dành cho cô một nụ hôn thật nồng nàn, thật sự thắm thiết, thậtsự lâu dài.
Diệp Tri Ngã có muốn hét lên hay gào lên cũng đều bị làn môi của anh khống chế lại. Một người đàn ông mạnh mẽ thì tất cả mọi bộ phận trên cơ thể anh cũng đều rất mạnh mẽ, ngay đến làn môi mềm mại nhất tưởng như vô hại nhất nhưng Diệp Tri Ngã cũng đành bất lực không thể nào giãy thoát ra được. Mắt cô như hoa hết lên, mái tóc cũng bị tay anh nắm lấy nhói đau, lúc đầu là bị đànáp khống chế nhưng sau đó là cảm giác được cho, được cảm nhận, được thưởng thức. Hai cơ thể của hai con người hòa quyện ôm ấp và quấn chặt vào nhau. Và cũng không biết từ lúc nào và làm thế nào, cô đã ngồi trên đù* của anh, một cánh tay chắc khỏe ghì sát vào đằng sau đầu cô, để ôm hôn cô càng mãnh liệt hơn.
Cả một quá trình ấy Kiều Thận Ngôn đều mở to đôi mắt lên ngước nhìn cô, lạnh lẽo nhìn cô, chỉ cho đến khi đầu lưỡi cảm nhận được nước mắt cay đắng lăn dài xuống, anh mới chịu buông đôi môi của cô ra. Diệp Tri Ngã không thể bỏ cánh tay của anh ra được, đôimắt trân trối, hơi thở gấp gáp đầy vẻ giận dữnhìn anh: “Kiều Thận Ngôn, anh là đồ khốn!”
*** của Kiều Thận Ngôn cũng đập lên rộn ràng. Diệp Tri Ngã không thoát ra nổi khỏi người anh, chỉ biết thốt ra những lời chửi thề cho hả giận: “Anh là đồ điên! Anh là đồ nham hiểm! Anh mau đi ૮ɦếƭ luôn đi!”
Kiều Thận Ngôn hơi cau mày lên một chút, làmbộ như không nghe thấy những lời cô vừa trù dập anh: “Là vì anh ta có phải không? Emđang lừa dối anh hay là đang lợi dụng chính anh vậy… Tại sao khi anh ta đến thì em không còn trốn tránh đi nữa, em coi anh là thứ gì cơ chứ? Em coi anh là công cụ để Khêu g** hấp dẫn lòng đố kỵ của đàn ông hay sao?”
“Anh là đồ thần kinh, đồ thần kinh! Anh dựa vào cái gì để đối xử với tôi như vậy chứ…”
Đôi môi hét to gào to bị bàn tay anh che kín lại.
Kiều Thận Ngôn cau mày nhăn trán, cặp mắt hơi khép hờ lại nhìn vào mắt Diệp Tri Ngã, môi anh mím lại một hồi rất lâu, giọng trầm tư thốt lên với cô: “Nói sự thực, nếu không thì hãy ngậm mồm vào đi!”
Diệp Tri Ngã thở hồng hộc vào lòng bàn tay anh đang chặn đứng miệng mình lại. Kiều Thận Ngôn tức giận nghiến răng nghiến lợi vào, buông tay ra để cô trở lại vị trí trên ghế ngồi như lúc nãy, còn anh tự tay mở cánh cửa xe ra rồi bước xuống, đi những bước thật nhanh thật dài khuất xa tầm nhìn cho phép của cô.
Hơn một tháng đã trôi qua, mãi cho đến khi năm mới giao thừa chuẩn bị đến rồi, trước mắt Diệp Tri Ngã không còn xuất hiện bóng dáng mà cô không muốn nhìn muốn gặp ấy nữa. Giữa thời gian đó cô có quay trở về thành phố Nam Kinh một lần, để giải quyết cho gọn gàng dứt điểm vấn đề xin từ chức của cô tại đó. Ngôi nhà cô ở đây cũng là giao tất cho chủ nhân mới rồi. Trong cái đêm trước khi cô trở về Hải Thành, Đỗ Quân có mời cô ăn cùng với anh một bữa cơm. Cả buổi tối hôm ấy hai người đã nói chuyện rất lâu, Diệp Tri Ngã bày tỏ lòng cảm ơn chân thành và có cảm giác vô cùng ngại ngùng trước sự giúp đỡ tận tình của Đỗ Quân, sự nhiệt tình mà cô không có cách nào và không thể nào đón nhận được.
Thế giới bao la rộng lớn vô ngần này bỗng nhiên im phăng phắc, một sự im lặng đến ghê người. Cô cả ngày ngoài ăn uống thì lại lăn ra ngủ, rảnh rỗi đến mức không nghĩ ra đượcnên làm gì cả, và khi cô cảm thấy rảnh rỗi nhất thì cũng đúng là lúc mùa đông tuyết rơi.Trận tuyết rơi đầu tiên của mùa đông năm nay, tuy vậy tuyết rơi không hề nhỏ chút nàocả. Diệp Tri Ngã đứng ngoài ban công nhìn ra khung cảnh phía xa xăm kia một hồi lâu, rất lâu. Cô mặc chiếc áo lông, quàng khăn ấmvà đội cả mũ dày lên đầu, trông bộ dạng nhưđã được trang bị VK đầy đủ ấm áp, dạo bước thảnh thơi rãnh rỗi không một chút lo âu phiền muộn trên con đường tuyết rơi dày dặc, tuyết tích tụ thành từng mảng từng đống ngổn ngang.
Liệu có bao nhiêu người cũng đang dạo bước trên đường trong thời tiết lạnh lẽo nhưthế này được nữa? Diệp Tri Ngã vừa chầm chậm bước vừa ngó nghiêng tứ phía quan sát dò tìm, dường như ngoại trừ cô ra thì không hề còn ai nữa. Mỗi người đều trong bộ dạng quần áo dày cộm chống chọi lại với cái rét như cắt da cắt thịt và bận rộn tới tấp để được mau mau chóng chóng trở về nhà, chỉ có một mình lặng lẽ thảnh thơi vừa bướcđi vừa đùa nghịch với tuyết. Nhìn thấy đống tuyết nào nhấp nhô trên mặt đất là chạy đến giẫm thật mạnh cho in dấu chân lên trên đó mới chịu thôi. Mặc dù là rất lạnh nhưng lại vô cùng thú vị và hấp dẫn, cô vừa vui đùa vừa cười khanh khách bước về phía trước, bước chân đi trong vô định không có chủ đích, đi đến đâu thì đến vậy thôi
Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen.Vn, chuyên mục truyện dài kì
Con đường cô đi qua nằm gần một công xưởng trong thành phố, trên bức tường vôi sát cạnh ven đường đó có dán một bảng quảng cáo rất lớn rất bắt mắt khiến ai đi quacũng không thể không ngoái nhìn, Diệp Tri Ngã đứng trên con đường ngập tràn những tuyết là tuyết và nhìn vào đó một hồi rất lâu, rồi cô rẽ vào văn phòng nhà đất của một lối đi khác hướng vào trong công xưởng này, mở cánh cửa bị chắn đầy tuyết bước vào bên trong.
Nơi này bán khu nhà ngoài mặt đường mới vừa được xây dựng xong dùng để phục vụ mục đích như làm cửa hàng hay kinh doanh. Vì tuyết rơi dày đặc phủ kín khắp thành phố nên cô là vị khách đầu tiên bước vào đây ngày hôm nay của văn phòng nhà đất đó. Hai nhân viên thuyết minh đi theo cô và giảng giải rất cụ thể kỹ lưỡng về các vấn đềliên quan tại đây, sau đó còn dẫn cô tận mắt đi xem công xưởng đang thi công xây dựng. Thế nhưng giá cả mà Diệp Tri Ngã có thể chấp nhận được không cao, hơn nữa hiện tại lúc này cô còn đang sống trong tình cảnhthất nghiệp, vay ngân hàng cũng chẳng thế được. Trong những biện pháp mà cô có thể chọn lựa được, cô quyết định lấy một căn hộ nhỏ trông cũng không đến nỗi nào có vị trí thuộc tầng một nằm phía đầu thành phố, diện tích hơn hai mươi mét vuông một chút, vừa đúng khu vực ngã ba, hai hướng nhà đều nằm sát đường lớn, nhìn tổng quát còn có vẻ rộng hơn hẳn những ngôi nhà diện tích lớn hơn hẳn ba bốn mươi mét vuông, nên sau này có tính toán đến việc kinh doanh buôn bán gì đó cũng rất thuận lợi.
Diệp Tri Ngã cũng thuộc tuýp khách hàng nhìn thấy đồ ưng ý là liền tay mua luôn. Cô mở ví tiền lấy thẻ tín dụng ra và đặt cọc tiềnmua nhà. Khi đi về trên tay xách một đống giấy tờ thủ tục về hợp đồng mua nhà, bản đồ căn nhà, quảng cáo tuyên truyền, rồi lại một mình bước đi trong trời tuyết lạnh lẽo bao la. Nếu trả tất cả bằng tiền mặt thì có thể giảm giá còn chín mươi bảy phần trăm, thế nên khi về đến phòng là cô ngay lập tứctìm tất cả thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm ngânhàng ra kiểm tra. Cô đã chạy khắp vài ngân hàng, gộp tiền thành một gói tập trung, chỉ cần đợi đến kỳ trả tiền lần thứ hai theo quy định trong nội dung hợp đồng mua nhà là cóthể nhẹ nhàng đưa cho văn phòng nhà đất là xong xuôi tất cả.
Khi mọi người bắt đầu quan tâm đến thị trường bất động sản cũng đồng nghĩa với việc cùng một vị trí cùng một diện tích căn hộ giống nhau nhưng thời gian khác nhau và vì thế giá cả các cửa hàng này đều rất cao. Diệp Tri Ngã càng quan tâm tính toán càng cảm thấy thích thú, mừng thầm mình đã quyết định rất đúng đắn và quả quyết. Thế nhưng tất cả số tiền cô dành dụm được đềuđầu tư vào việc mua căn hộ này rồi, nếu cô còn tiếp tục ăn không ngồi rồi nữa thì chẳngkhác nào cô nằm nhà chờ con đường ૮ɦếƭ. Và cô nghĩ chẳng bằng thử xem xét suy ngẫm xem thế nào, vấn đề đi tìm việc làm không thể nào tiếp tục kéo dài mãi mãi được nữa rồi.
Diệp Tri Ngã cho gửi đi vài bộ hồ sơ xin việc, rồi lại lên mạng đăng ký kỳ thi do hai đơn vị tổ chức tuyển dụng viên chức. Cô đi tìm muamột bộ sách chuyên dùng để ôn thi và cắm cúi chăm chỉ miệt mài học bài. Vài ngày sau đó, cô nhận được cú điện thoại của Đỗ Quân gọi đến, thông báo cho cô mang sơ yếu lý lịch và tất cả các giấy tờ hồ sơ có liên quan, cũng như bao gồm các bằng khen giải thưởng đến một bệnh viện cao cấp loại hai của Hải Thành. Một tuần sau phía bên bệnh viện đó liền gọi điện thông báo cho côsau tết là có thể bắt đầu đi làm được rồi. Thờigian thử việc dành cho cô là sáu tháng, tiền lương thì không thể so sánh được so với khi cô còn làm ở thành phố Nam Kinh, thế nhưng một thành phố nhỏ kiểu như Hải Thành như thế này đối với cô cũng mãn nguyện lắm rồi.
Diệp Tri Ngã thật sự không biết nên bày tỏ niềm cảm kích và lòng biết ơn Đỗ Quân như nào cho đúng. Ngày thứ hai sau khi nhận được thông báo gọi đến của bệnh viện, cô liền gọi điện nhờ u Dương Dương mua giúp cô một chiếc dao cạo râu dành tặng cho anh. u Dương Dương hồi âm lại rằng Đỗ Quân sau khi nhận được món quà cô tặng đã biểu lộ tâm trạng vô cùng xúc động khiến cho cô không thốt ra được lời nào, cười lại càng không thể, cảm giác ân huệ xen lẫn vàonhau.
Công tác nghiệp vụ đã không còn làm trong vài tháng liền, Diệp Tri Ngã tận dụng mọi thời gian còn lại để ôn luyện các tài liệu sách vở cô đem về nơi ở mới này. Thời gian mới vào làm tại một đơn vị mới là vô cùng quan trọng, cô tự nhủ nhất định phải làm việc với trạng thái tốt nhất và biểu hiện năng lực xuất sắc nhất trong khả năng có thể mới được.
Thời gian trôi qua nhanh như chớp, tết năm mới thế là lại chuẩn bị đến nữa rồi.
Năm mới là ngày tết mà người Trung Quốc coi trọng nhất trong tất cả các ngày lễ tết, nhưng đối với Diệp Tri Ngã mà nói thì nó cũngchỉ bình thường, nếu không nói là vô vị và không chút hứng thú gì cả. Ngày tết hay ngày thường chẳng khác nhau là bao đối với cô, ngày thường như thế và có tết đến đi chăng nữa thì cũng vẫn chỉ là vậy, vẫn một mình lẻ loi, vẫn gói mì ăn liền là bữa ăn chủ đạo, không thì lấy bánh mì là đồ ăn thay thế thứ hai đứng sau mì ăn liền, thỉnh thoảng lắm mới mua đồ ngon lành xuống bếpga bật nóng để nấu ăn. Hoặc nhiều nhất thì cũng chỉ là xào xào rang rang vài ba món ăn đi kèm một chai R*ợ*u vang trong ngày tếtđể cô có thể an ủi cho chính mình.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc