Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu - Chương 50

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Hôn sự, Phùng Viện hơi nhíu mày, nàng vẫn cho rằng, việc này cho tới khi nàng chết sẽ biến mất cùng, sao giờ lại nhắc tới?
Phùng Viện im lặng không nói, Cừu phu nhân đã quen thấy nàng như vậy, sắc mặt Cừu phu nhân cũng không động: “Lần này chấm dứt Bắc Phạt, Tổ tướng quân có công lớn, đáng tiếc ống ấy đã không còn?” Nói xong câu này, Cừu phu nhân trầm mặc một lúc, mới nói tiếp: “Tổ tướng quân có một người cháu, từ trước tới nay đều đi theo ông trong quân, năm nay đã hai mươi ba tuổi, chưa có hôn ước, đó là ý tứ của bệ hạ.”
Phùng Viện nghe tới đó, có chút ngoài ý muốn, cháu của Tổ tướng quân, không phải người trong lòng của Chu tiểu thư sao? Chẳng lẽ bệ hạ lại muốn gả nàng cho hắn? Cừu phu nhân đang định nói tiếp, Phùng Viện đã mở miệng: “Phu nhân, cháu của Tổ tướng quân,có phải trong tên hắn có một chữ Hoa?”
Cừu phu nhân sửng sốt, sao Phùng Viện lại biết, lập tức cừơi nói: “Trong tên quả thật có một chữ Hoa, hay là từ lâu điện hạ đã có tâm với hắn, lúc này mới…?” Không đợi Cừu phu nhân nói xong, Phùng Viện đã vội vàng: “Phu nhân, bệ hạ và hoàng hậu luôn yêu thương quan tâm ta, lòng ta vẫn hiểu rõ, nhưng Tổ Hoa…, ta không lấy chồng.”
Cừu phu nhân nhìn khuôn mặt Phùng Viện luôn luôn ôn hòa, giờ vẻ mặt lại khẳng định, Cừu phu nhân ho khan một tiếng: “Điện hạ, người muốn từ chối, cũng cần có lý do, vì sao lại không lấy chồng, không lấy Tổ Hoa? “
Lý do, Phùng Viện có chút khó xử, Cừu phu nhân luôn luôn cực kỳ chú ý lễ nghi của nữ tử, nếu biết nàng từng ở Trần gia, nghe lén hai vị tiểu thư Trần Chu nói chuyện, nhất định sẽ răn dạy một chút.
Nhìn sắc mặt Phùng Viện biến hóa, Cừu phu nhân nở nụ cười: “Chắc là điện hạ sợ Tổ Hoa là quân nhân, có chút lỗ mãng, điện hạ yên tâm, hoàng hậu từng gặp Tổ Hoa, nói hắn ôn nhuận lễ nghĩa, không giống quân nhân lỗ mãng.” Phùng Viện còn đang cúi đầu suy nghĩ lý do, Cừu phu nhân đã muốn đứng dậy: “Điện hạ, nếu người không nói ra lý do gì, thần phải đi hầu hoàng hậu rồi.”
Nói xong, Cừu phu nhân chuẩn bị đi ra ngòai, Phùng Viện có chút nóng nảy, đứng dậy giữ chặt ống tay áo Cừu phu nhân: “Ai…, phu nhân…” Mắt Cừu phu nhân nhíu lại, bất mãn nhìn cái tay Phùng Viện đang giữ chặt ống tay áo của mình, Phùng Viện vội buông tay ra, cung kính nói với Cừu phu nhân: “Phu nhân chắc là đã nghe qua lúc ta sinh ra, những lời bình luận của mọi người ngày đó,cực phú quý chỗ hiện ti tiện cùng, thật dài thọ khi hiện chết non thân.” (ý là: người phú quý nhưng lại mang mệnh tiện, mệnh sống lâu nhưng lại bị chết trẻ.)
Cừu phu nhân khẽ gật đầu, nghe rồi thì sao chứ? Cũng không có quan hệ gì tới hôn sự hôm nay. Phùng Viện hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Phu nhân, câu đầu tiên đã ứng nghiệm, ta đã trải qua ba năm làm nô, vậy câu sau có thể thành sự thật, có thể chết sớm trước hai mươi tuổi , còn thỉnh phu nhân về chuyển lời với hoàng hậu, nếu muốn bàn chuyện hôn sự, hãy chờ ta qua hai mươi tuổi đi.”
Miệng Cừu phu nhân mở lớn, chuyện này bà biết, nhưng từ trước tới nay bà đều không tin, cũng chỉ là có người rèm pha, lúc này Phùng Viện lại sử dụng thành lý do thóai thác, làm cho Cừu phu nhân không thể phản bác, câu đầu là như thế, Hội Kê công chúa đã làm nôba năm, việc này tất cả mọi người đều biết.



Phùng Viện nói xong, nhìn sắc mặt Cừu phu nhân, lúc này thanh âm Tạ hoàng hậu vang lên, trong thanh âm có chứa ý óan trách: “Muội muội từ lâu đều không muốn hôn sự, chằng lẽ không biết nói cho người nhà là ta, không được giấu diếm sao?”
Thấy hoàng hậu tới, mọi người trong điện vội vàng hành lễ, Tạ hoàng hậu đi tới, ngồi xuống, gật đầu với Cừu phu nhân: “Phu nhân vất vả rồi, thỉnh phu nhân đi xuống, ta muốn nói với muội muội mấy câu.” Cừu phu nhân hành lễ cáo lui, các cung nữ trong điện cũng tự động lui ra, trong điện chỉ còn lại Tạ hoàng hậu và Phùng Viện.
Phùng Viện có chút bất an, tay chân không biết để đâu, những điều nàng giấu trong lòng đã nhiều năm, hôm nay nói ra,lại không rõ là cảm giác gì.
Tạ Hoàng hậu nhìn Phùng Viện, nhớ lại mười năm trước lúc mới gặp Phùng Viện, một cô bé nhỏ nhắn, rất thích cười, lúc ấy Dương hoàng hậu từng nói qua, nhìn khuôn mặt tươi cười của cô bé, trong lòng liền không có ưu sầu, lúc hồi cung, không biết là ở Kim gia chịu những tra tấn gì, vẫn có chút sợ hãi, cảm thấy Phùng Viện như chim sợ cành cong, thường thương nửa đêm giật mìh tỉnh giấc, lại không cho cung nữ hầu hạ bên người, cứ ngồi ở trong màn đến hơn nửa đêm.
Cho tới khi Lan Lăng công chúa hồi cung, tỷ muội ở chung hòa hợp, mới thấy cung nữ báo, dần dần Phùng Viện ngủ ban đêm được yên giấc, lúc này Tạ Hoàng hậu mới yên lòng, chính là vẻ mặt tươi cười của Phùng Viện, tuy rằng không thấy u sầu, lại thường cảm thấy nàng không được vui, đặc biệt là sau khi Lan Lăng công chúa xuất giá, lại như thế.
Tạ Hoàng hậu thấy tuổi nàng cũng nhiều rồi, tỷ muội đều đã xuất giá, chỉ còn nàng lẻ loi một mình, trong lòng đang cố gắng tìm một Phò mã thích hợp, đợi Tổ Hoa trở về, Tạ Hoàng hậu cùng Phùng Duệ đều cảm thấy Tổ Hoa là người thích hợp nhất, huống chi Tổ tướng quân có công lớn, Tổ thị có thể trở thành chủ (lấy công chúa coi như trở thành thân thích với hoàng gia đó), cũng là vinh quang lớn, lúc này mới lệnh Cừu phu nhân tiến vào.
Ai ngờ Cừu phu nhân đi thật lâu còn chưa quay trở lại, Tạ Hoàng hậu nghĩ là có chuyện, liền bãi giá (đi tới) điện Dao Quang, vừa mới tới cửa điện, chợt nghe Phùng Viện nói với Cừu phu nhân như vậy, Tạ Hoàng hậu cẩn thận ngẫm lại, ngày đó quả thật có người nói vậy, bất quá ai cũng cho đó là trò cười, ai ngờ lại trở thành khúc mắc thật lâu trong lòng Phùng Viện.
Tạ hoàng hậu biết nguyên do, không biết nói với Phùng Viện như thế nào, là nên oán trách, hay nên thương tiếc, mất đi cha mẹ, trở thành tiểu cô (em chồng) được ca ca và tẩu tẩu che chở, thật sự nhu thuận làm người ta phải đau lòng.
Phùng Viện lo lắng, thấy Tạ Hoàng hậu không nói, há miệng muốn nói, lại không biết nên nói như thế nào. Tạ hoàng hậu thở dài, lấy tay kéo Phùng Viện ngồi xuống: “Cho tới bây giờ, muội muội còn coi tẩu tẩu là người ngòai sao?” Lời này vừa ra khỏi miệng, còn có nước mắt hiện lên trong mắt Tạ Hoàng hậu .
Phùng Viện không đóan được, câu đầu tiên Tạ hoàng hậu nói lại là như vậy, nàng không ngồi xuống, mà là quỳ gối bên chân Tạ Hoàng hậu: “Hoàng hậu luôn quan tâm thần, máu chảy đầu rơi cũng không báo đáp được hết,…” Nói chưa dứt lời, Phùng Viện bị Tạ Hoàng hậu kéo tới bên người, trong giọng nói mang chút tức giận: “Hôm nay chỉ là muội muội và tẩu tẩu nói chuyện, những lời quy củ quân thần thu hồi hết cho ta.”
Nghe được giọng điệu của Tạ Hoàng hậu, Phùng Viện liền giật mình, ở trước mắt Phùng Viện, Tạ Hoàng hậu có bộ dáng của một tẩu tẩu hiền hòa, ngay cả trong giọng nói đều không nặng lời lấy một chút, hôm nay?
Tạ Hoàng hậu lại thấy Phùng Viện suy nghĩ cái gì, thở dài, nắm chặt lấy tay Phùng Viện: “Thập Lục muội muội, chẳng lẽ muội không thể giống với Thập Bát muội muội, đem ta giống như tỷ tỷ, trong lòng muốn nói gì thì nói sao? Giống như vừa rồi, muội nói với Cừu phu nhân như vậy, lời này trong lòng muội cất dấu bao nhiêu năm, muội hồi cung đã bao nhiêu lâu, thế nhưng muội lại chưa từng nói ra.”
Tạ Hoàng hậu giọng điệu ôn hòa nói, trong lời nói còn ẩn chứa một ít thất bại, Phùng Viện nhất thời không biết đối mặt thế nào,cho tới nay, Phùng Viện đều cảm thấy Tạ Hoàng hậu và Phùng Duệ rất tốt với nàng, là xuất phát từ việc làm cho mọi người thấy sao, ở hoàng gia, đôi khi huyết thống thực buồn cười, cha giết con, con giết cha, là chuyện bình thường trong lịch sử, nhiều hòang triều đã mất đi không phải sao?
Thân huynh muội (huynh muội ruột cùng cha mẹ sinh ra) còn như vậy, huống chi là cách một tầng huynh muội? (ý là không phải huynh muội cùng một cha mẹ sinh ra) Cho nên Phùng Viện đối với Tạ Hoàng hậu, cung kính có thừa, nhưng thân thiết không đủ, nói như vậy, có phải phán đóan ban đầu của Phùng Viện là sai lầm rồi?
Tạ Hoàng hậu đợi thật lâu không thấy Phùng Viện trả lời, liền nắm chặt tay nàng một chút: “Muội muội, nếu muội không muốn nói, tẩu cũng không muốn bức muội, chỉ là bình luận của mọi người ngày đó, cuối cùng đã bị phá bỏ.”

Phá bỏ? Phùng Viện nhíu mày, nàng không có sinh bệnh nặng, sao phá bỏ được? Tạ Hoàng hậu cười thực thỏai mái: “Ngày đó muội ở Kim gia, Kim thị mấy lần hại muội, chính là một lần lại một lần đều có người cứu, này không phải là chết non sao?”
Chuyện này, Phùng Viện lại không nghĩ tới, lông mi của nàng dần dần giãn ra, Tạ Hoàng hậu thấy nàng nở nụ cười, tươi cười trên mặt càng thêm tươi đẹp: “Thêm nữa, Lang Gia công chúa đã không còn nữa, hiện tại ở đây, là Hội Kê công chúa, không phải là đã phá giải lời bình luận kia rồi sao?”
Nghe được lời này của Tạ Hoàng hậu, Phùng Viện hít sâu một hơi, một tảng đá lớn chôn sâu ở trong lòng nàng, lúc này bị nhổ tận gốc, vì sao nàng lại khônng nghĩ tới? Nàng nhìn Tạ Hoàng hậu, mặt đỏ lên: “Tẩu tẩu, nếu tẩu không khuyên muội, muội…”
Nói xong Phùng Viện lại càng thẹn thùng, Tạ Hoàng hậu thuận thế ôm nàng vào trong lòng: “Muội muội, muội trải qua đại nạn,có chút tâm sự là không thể tránh khỏi, nhưng mà không nên chôn tất cả ở trong lòng.” Nói xong buông nàng ra, hung hăng búng tay một cái lên trán nàng: “Không nên ngay cả tẩu mà cũng không nói.”
Mặt Phùng Viện lại càng hồng thấu như ánh nắng chiều nơi chân trời, Tạ Hoàng hậu nhìn nàng như vậy, cười nói: “Nếu như vậy, để bệ hạ hạ chiếu ban hôn.” Phùng Viện vội vàng thốt ra: “Tẩu tẩu không thể.”
Giờ lại làm sao nữa? Tạ Hòang hậu nhìn Phùng Viện, Phùng Viện cắn cắn môi dưới: “Tổ Hoa công tử đã có người trong lòng, muội muội không thể đoạt đi.” Việc này, Tạ Hoàng hậu giật mình, nếu như không nhớ lầm, cái tên Tổ Hoa là lần đầu Phùng Viện được nghe thấy, sao Phùng Viện lại biết hắn có người trong lòng?
Phùng Viện đem hết những gì nàng nghe được ở Trần gia ngày ấy nói cho Tạ Hoàng hậu, nói xong, Phùng Viện thở dài nói: “Muội không biết Chu tiểu thư còn đợi Tổ công tử nữa không, chỉ là hắn đã có người trong lòng không phải là giả” Tạ Hoàng hậu mím chặt môi, nửa ngày mới giận dữ nói: “Thì ra là thế, cũng khó trách.”
Cảm giác sự tình không phải Phùng Viện muốn như vậy, Phùng Viện ngẩng đầu nhìn Tạ Hoàng hậu, Tạ Hoàng hậu xoa xoa cái trán: “Chu tiểu thư, sẽ được gả cho Tạ Thập Nhị lang, đã được định hôn sự thật lâu, chỉ là chưa có thành hôn thôi.”
Phùng Viện a một tiếng nho nhỏ, Tạ Hoàng hậu cười khổ: “Khó trách, khó trách Chu tiểu thư tìm mọi lý do kéo dài hôn sự, nguyên do là vậy.” Phùng Viện cũng im lặng, ngày đó ở sau bình phong, nữ tử có thần thái phấn chấn, lại trở thành một oán phụ trong nhà cao cửa rộng.



Thử đọc