Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu - Chương 24

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Tiểu Viên tùy ý để nàng mắng, Tiểu Viên lúc này sẽ không bao giờ ... giống ban đầu nữa, nghe nhục mạ, còn có thể khổ sở, còn có thể nghĩ chính mình đến tột cùng đã làm gì sai? Sống ở Kim gia, đã cho Tiểu Viên hiểu được rất nhiều, cũng không phải mình làm sai, mà là các nàng xem không được mình so với các nầng xuất sắc hơn.
Nếu, Tiểu Viên đầu nhẹ nhàng điểm vài cái, chính mình không đi Trần gia, không thấy được Trần gia đối với mình như thế nào, Tiểu Viên thực sẽ cho rằng, chính mình là trời sinh người hạ tiện.
Tiểu Viên nhẹ nhàng nâng đầu, nhìn Lục Khởi trước mặt, Lục Khởi mắng vài tiếng, trong lòng thoái mái rất nhiều, ai ngờ Tiểu Viên lại ngẩng đầu nhìn mình, quang mang trong mắt cùng loại sợ hãi ban đầu không giống nhau, không khỏi nhíu lông mày, đang định mở miệng mắng tiếp, Tiểu Viên đã cúi đầu, nhẹ giọng mở miệng: “Tỷ tỷ, không phải nói tiểu thư tìm ta sao?”
Này, Lục Khởi không nghĩ tới Tiểu Viên vẫn nhớ rõ chuyện này, ngẩng đầu, cằm nhếch lên, cố gắng học cách diễn xuất của Kim tiểu thư đi về phía trước, ý bảo Tiểu Viên đi theo mình.
Tiểu Viên cúi đầu, nhìn thấy Lục Khởi đi ở trước mặt kiêu ngạo thực giống con khổng tước, tâm lý có chút cười nhạo, như thế nòa lại bắt chước, giả chính là giả, Kim tiểu thư hiện tại càng ngày càng thích cách ăn mặc trong cung, chính là phong thái của Tam tỷ, loại cao quý bẩm sinh này, nàng như thế nào có thể bắt chước được.
Lục Khởi đi một đường thẳng tới trước cửa phòng Kim tiểu thư, mới cúi đầu đến: “Tiểu thư, Tiểu Viên đến rồi.” Đợi một hồi, thanh âm Kim Tiểu thư vẫn là không truyền đến, Lục Khởi trừng Tiểu Viên, Tiểu Viên bước lên phía trước vén rèm.
Kim tiểu thư cầm trong tay quyển sách, ngồi trên ghế nhỏ dưới cửa sổ, trừ bỏ ở bàn ngoài có trái cây cùng nước chè xanh, một cái lư hương nho nhỏ, đang tỏa mùi thơm ngát. Kim tiểu thư thực hợp với một thân trang phục mộc mạc, thực giống cái bộ dáng của danh môn thục nữ, chính là sách kia, rất lâu cũng chưa bay qua một tờ.
Kim tiểu thư thấy các nàng tiến vào, cũng không buông cuốn sách, Lục Khởi đợi một chút, tiến lên cười nói: “Tiểu thư, Tiểu Viên đến rồi.” Kim tiểu thư lúc này mới ừ một tiếng, đối Lục Khởi nói: “Sách Trung quả nhiên có chân ý.” Lục Khởi nở nụ cười: “Học vấn của tiểu thư, chính là càng ngày càng tăng.” Kim tiểu thư lúc này mới bông sách, nhìn thấy Tiểu Viên, ánh mắt phức tạp, Tiểu Viên vẫn như trước cúi đầu, không nói một lời.
Lục Khởi hừ một tiếng, từ khi Tiểu Viên từ Trần gia trở về, nàng đối Tiểu Viên chỉ có cái mũi có thể nói, không phải không có ác ý mở miệng: “Tiểu Viên, tiểu thư nàng ấy thay ngươi cầu tình, chẳng lẽ ngươi ngay cả tạ ơn cũng không tạ ơn nàng một tiếng?” Tiểu Viên hít sâu một hơi, quỳ xuống: “Nô tỳ tạ ơn tiểu thư.”
Kim tiểu thư sắc mặt thay đổi một chút, lập tức khôi phục bình thường, điều chỉnh tư thế ngồi: “Tiểu Viên, ngươi là nha hoàn của ta, ta thay ngươi nói vài câu cũng là chuyện thường, có cái gì cảm tạ với không cảm tạ đâu.” Tiểu Viên nghe thấy Kim tiểu thư lời nói hòa nhã khác với ngày thường, trong lòng kì quái, như thế nào vài ngày không gặp, Kim tiểu thư liền hòa nhã không giống với mọi khi, vẫn là cung kính đáp: “Tiểu thư đối với nô tỳ thực ân đức, nô tỳ ghi nhớ trong lòng.”Kim tiểu thư thấy Tiểu Viên hôm nay thập phần kính cẩn nghe theo, trong lòng không khỏi có chút đắc ý, quả nhiên là trừng phạt ngàng một chút, nàng mới có thể nghe lời, bằng không nàng mới từ Trần gia trở vè xong, cái loại bộ dáng này, chính là khinh thường nhà mình không phải sao?



Thuận tay chỉnh chỉnh trâm cài: “Tiểu Viên, ngươi cũng là hiểu được, thời thế hiện nay, nếu ngươi không ở nhà của ta, sớm muộn gì cũng sẽ đói chết, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta tuyệt sẽ không bạc đãi ngươi.”
Tiểu Viên tâm lý càng thêm kỳ quái, như thế nào trong lời nói Kim tiểu thư hôm nay, tất cả đều không giống với chính cô ta, vẫn là cung kính quỳ trên mặt đất, chờ nàng nói tiếp. Kim tiểu thư quả nhiên thực chậm rãi nói: “Cô gia nhìn trúng ngươi, nghĩ muốn thu ngươi, mang đi nhâm thượng, đến lúc đó chúng ta liền thành người một nhà, chính là ngươi ngày thường tính tình có chút không tốt.”
Lời này chưa nói xong, Kim tiểu thư nhìn chằm chằm Tiểu Viên, chờ Tiểu Viên tạ ơn nàng. Tiểu Viên lúc này mới hiểu được, khó trách Kim tiểu thư hôm nay nói chuyện như vậy, nguyên lai là do Vương Thắng An, chính là Kim tiểu thư ngày thường sẽ rất ghen tỵ, như thế nào lúc này lại chủ động nói như vậy ? Tiểu Viên trộm nhìn mặt Lục Khởi, thấy Lục Khởi sắc mặt đã muốn bắt đầu biến cùng tên của nàng thực không sai biệt lắm.
“Ai nha nương tử, ngươi quả nhiên là người hiền đức.” Thanh âm Vương Thắng An từ bên ngoài truyền đến, tiếp theo Vương Thắng An sải chân tiến vào, Tiểu Viên lúc này thấy Vương Thắng An, từng đối hắn cảm tình tốt bây giờ tan thành mây khói, nghĩ đến nhưng lời Kim tiểu thư nói, đó, kia, Tiểu Viên có chút nhớ nhung, chẳng lẽ chính mình vì có thể chạy đi, sẽ chịu đựng được này đó sao? Chính là không như vậy, biện pháp khác tựa như cũng không thành.
Kim tiểu thư đỡ tay Lục Khởi giúp nàng đứng lên, trên mặt tựa như trong lòng cũng cười thực thích, có chút hờn dỗi nói: “Làm một người vợ, vốn nên qan tâm việc này, nói thế nào đi nữa, chúng ta đã thành thân được nửa năm, còn không có gì, vì con nối dòng, tự nhiên cũng mốn chuẩn bị kế hoạch tốt.
Lời này nói ra làm Vương Thắng An thập phần thoải mái, hắn đi tới đặt tay lên vai Kim tiểu thư: “Ngươi với ta vợ chồng một lòng, như vậy mới tốt.” Kim tiểu thư trên mặt tươi cười càng thêm thẹn thùng, Vương Thắng An liếc mắt thấy Tiểu Viên còn đang quỳ trên mặt đất: “Nương tử, đây là.” Kim tiểu thư đã sớm tiến lên đem Tiểu Viên đứng dậy, quay đầu đối Vương Thắng An nói: “Phu quân, tiểu cô sẽ thành hôn, Tiểu Viên nha đầu kia thêu rất tinh, để cấp nàng cho tiểu cô được không?”
Vương Thắng An lúc này đối với Kim tiểu thư lòng tràn đầy cảm kích, liên tục gật đầu nói: “Nương tử nói rất đúng, theo ý ngươi.” Kim tiểu thư cười meo meo: “Tiểu Viên, ngươi trước hết đi xuống đi, ngươi mới ra, thân mình chỉ sợ rất yếu.” Nói xong quay ra Lục Khởi: “Lục Khởi, đi phòng bếp cấp Tiểu Viên chút nước canh, hảo hảo điều trị một chút.”
Lục Khởi đáp ứng, chỉ là luôn mặt kia, như thế nào đều có cảm giác vô hạn oán độc, Vương Thắng An tâm lý càng thêm cao hứng, cùng Kim tiểu thư hai người đối diện, thấy thế nào đều là một đôi vợ chồng ân ái.
Tiểu Viên ra phòng, đi vài bước vẫn còn có thể nghe được hai vợ chồng bọn họ nói chuyện cười, Tiểu Viên tâm lý lúc này mới thở phào một hơi, đầu một trận choáng váng, nước mắt cảm giác muốn trượt xuống dưới, chẳng lẽ trước đó, chỉ có thể dối trá mà ở lại cái hậu viện này cùng các nàng sao? Tuy rằng ba ngày kia, Tiểu Viên đã quyết định, chính là thật sự phải làm như vậy sao?
Tiểu Viên đi vào phòng mình, ngồi trên giường, hai tay ôm đầu gối, đầu đặt trên đầu gối, cau mày, đau khổ suy tư mà đứng lên.
Nếu mẫu hậu , bà vú biết chuyện này, có thể hay không vì mình mà khóc, còn có Tam tỷ, nếu Tam tỷ còn sống, thà làm ngọc vỡ chứ nàng nhất định mắng mình không có liêm sỉ, chính là mình nên làm thế nào? Tiểu Viên cảm thấy không thể hô hấp, cổ họng từng đợt khô khốc, mẫu hậu, người dạy nữ nhi phải sống, nhưng là người không có dạy nứ nhi phải làm như thế nào để sống sót, nữ nhi muốn hảo hảo sống sót, nhưng là nữ nhi không biết thế nào mới có thể hảo hảo sống sót?
Mẫu hậu, đến tột cùng nên làm như thế nào? Nếu thật sự làm như vậy, đến lúc đó nhìn thấy thập tứ ca ca, ủy thân làm thiếp, đây là thực sỉ nhục hoàng gia a, đến lúc đó cho dù là thập tứ ca ca nhận ra mình, làm thế nào có thể chấp nhận? Huống chi Vương Thắng An nói như thế nào cũng là người nhà của Lang Gia vương gia, xem ra, chính mình nghĩ hẳn là quá đơn giản rồi.
Lúc này cửa phong thật cẩn thận bị kéo ra, Cúc nhi ngó đầu vào, Tiểu Viên vội đem nước mắt nuốt trở về, xoay người xem nàng, trên mặt tưới cười: “Cúc nhi, có chuyện gì?” Cúc nhi trong tay bưng cái chén nhỏ: “Tiểu Viên tỷ tỷ, đây là Lục Khởi tỷ tỷ làm bảo ta đưa tới, nói là cho ngươi bồi bổ thân thể.”
Tiểu Viên liếc mắt một cái, nguyen lai là bát canh ngân nhĩ, Tiểu Viên tiếp nhận, đảo vài cái, chính là cảm thấy thực không muốn nuốt, tuy rằng ba ngày đều không ăn, nhưng là canh như vậy, mang theo mục đích như thế, Tiểu Viên chắc là ăn không vào đi.
Nhìn thấy Cúc nhi ở bên cạnh nuốt nuốt nước miếng, Tiểu Viên đơn giản cầm chén đưa cho nàng: “Ngươi ăn đi.” Cúc nhi mắt nhìn canh ngân nhĩ, trong mắt khát vọng thực là che không được, nhưng là Cúc nhi vẫn lắc đầu: “Lục Khởi tỷ tỷ nói, đây là tiểu thư cố công căn dặn, người khác không thể ăn.”

Tiểu Viên thở dài, Cúc nhi thấy nàng không nói lời nào, thực tò mò hỏi: “Tỷ tỷ không vui sao? Chính là nghe Lục Khởi tỷ tỷ nói, Tỷ lý đi làm thiếp của cô gia, về sau sẽ không là nha hoàn, vỳ sao tỷ tỷ lại mất hứng?”
Tiểu Viên nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của nàng, sờ sờ đầu nàng: “Ngươi không hiểu?” Cúc nhi lắc đầu: “Tỷ tỷ, lời này không đúng, trước khi ta đến Kim gia, ccha nương ta nói, muốn ta hảo hảo làm việc, chờ đến khi ai đó coi trọng, làm bà cô, còn có ăn thực ngon, mặc thực đẹp, không cần làm nha hoàn, chính là tỷ tỷ vì cái gì nghe thấy nói làm bà cô, sẽ không cao hứng đâu?”
Tiểu Viên ngẩn ra, sao Cúc nhi lại nói điều này, nàng tuổi còn nhỏ, kiến thức cũng ít, đừng nói nàng, ngay cả phụ mẫu nàng, chỉ sợ hiểu biết cũng không vượt quá nông thôn được mười dặm, như thế nào có thể hiểu được trên đời này, trừ bỏ làm bà cô, trừ bỏ được ăn no được mặc đẹp, còn có rất nhiều việc, tỷ như tôn nghiêm, tỷ như lễ nghi.
Thấy Cúc nhi vẫn là vẻ mặt mờ mịt, Tiểu Viên cười cười, chuyển đề tài: “Cúc nhi, ta dạy ngươi châm tuyến đi, mấy ngày trước không phải là ngươi đi theo học đi.” Cúc nhi nghe xong lời này, ánh mắt đều sáng lên, mới vừa đứng dậy muốn đi lấy châm tuyến, ánh mắt lại ảm đạm xuống: “Nhưng là ta không có vải tốt cùng tuyến a.”
Tiểu Viên vỗ đầu nàng: “Không quan hệ, chố ta ở cũng có vải thêu.” Cúc nhi gật đầu, nhảy dựng chạy ra ngoài, Tiểu Viên nhìn bóng dáng của nàng, thật sự vẫn là tiểu hài tử, nghe được có thể học gì đó, hưng phấn không thôi, nhìn thấy bát canh ngân nhĩ bên kia, Tiểu Viên bưng lên, không cần thìa, đổ vào miệng của mình, cái vị gì cũng không biết, có thể đối thân thể tốt một chút là được rồi, chính mình muốn sống từ nơi này đi ra ngoài, chỉ óc thể còn sống mà đi ra, mới có thể báo thù.
Chờ Cúc nhi tới, Tiểu Viên đã giống như bình thường, ngồi ở bên giường để ý sợ tơ. Cúc nhi chậm rãi tiến lên phía trước, thấy Tiểu Viên, khuôn mặt mang thần sắc chờ mong, Tiểu Viên kêu nàng ngồi cạnh mình, dạy nàng một chút.
“Yêu, còn chưa có lên làm bà cô đâu, lúc này lại sai sử nha hoàn, thực đã lên làm bà cô, thực tạo phí phái?” Theo thanh âm nói chuyện, Lục Khởi ôm một ít đồ vật này nọ xuất hiện ở cửa, trên mặt vẻ độc đoán, làm cho Cúc nhi nhìn, không khỏi rụt người hướng Tiểu Viên bên cạnh một chút.
Tác giả nói ra suy nghĩ của minh: chương này ta viết thực rối rắm, cảm thấy rằng ta đối Tiểu Viên rất xấu (đổ mồ hôi), nàng là cô gái mười sáu tuổi đáng thương a, xem như ta viết Tiểu Viên không ở trong sự chăm sóc của gia đình, một trong những kinh nghiệm sống khốn khổ nhất.
Bất quá Tiểu Viên ngươi an tâm đi, ta sẽ không đưa ngươi vào miệng sói (nắm tay).



Thử đọc