Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu - Chương 23

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Ba ngày, ba ngày nay, Tiểu Viên ngã ngồi trên mặt đất, suy nghĩ miên man, thời gian trôi qua cùng nàng không quan hệ, trong đầu lướt qua vô số ý niệm, chẳng lẽ cứ như vậy kết thúc một đời, chẳng lẽ cứ sống ở Kim gia làm một tiện nhân? Không, cho dù có gian khó đến đâu, cũng muốn bỏ chạy, dù liều mạng, cũng phải đi gặp thập tứ ca ca, không, không thể kêu thập tứ ca ca, là đương kim bệ hạ, nhớ rõ huynh ấy tâm tính nhân hậu, khoan hồng độ lượng, cho dù không thể khôi phục thân phận, cũng muốn đem những nhục mà mà người khác đặt ở người nàng trả trở về.
Mãi cho đến khi cửa sài phòng bị mở, ánh mặt trời chiếu vào. Vương mụ mụ thanh âm tựa sét đánh ở bên tai nàng vang lên: “Tiểu tiện nhân, mạng ngươi lớn, còn không mau chút theo ta đi tạ ơn lão gia.”
Tiểu Viên động cũng chưa động, cũng không giương mắt nhìn mụ, đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, Vương mụ mụ thấy thân mình nàng hoảng cũng không hoảng một chút, thân mình nàng rất mảnh mai, bị bỏ đói đến chết, trong lòng nói thầm, đã chết chính là chuyện tốt,chỉ là cô gia cùng lắm sẽ lải nhải một chút. Lại đợi một hồi, thấy nàng vẫn là bất động, Vương mụ mụ tiến lên mấy bước, đẩy đẩy nàng, thân mình Tiểu Viên lung lay đôi chút, vẫn là không đứng lên.
Thời điểm Vương mụ mụ đụng vào Tiểu Viên, thân mình nàng mặc dì lạnh lẽo, làm da vẫn là có thể cảm nhận được nhịp đập, biết nàng không chết, Vương mụ mụ vô vỗ tay, lớn tiếng kêu đứng lên: “Ngươi còn không mau chút đứng lên, lão gia còn đang chờ ngươi đâu.”
Thấy Tiểu Viên vẫn là không có phản ứng, Vương mụ mụ cơn tức không khỏi dâng lên, mụ cũng không phải là người có tính tình tốt gì, thuận tay cầm cây củi lên, hướng trên người Tiểu Viên đánh, miệng còn mắng: “Tiểu tiện nhân, cho người mặt mũi ngươi còn không biết xấu hổ, đừng có mà để lão nương động thủ.”
Chẳng qua là đánh một chút, Tiểu Viên liền ngẩng đầu lên, Vương mụ mụ thấy ánh mắt nàng không như mọi khi, làm người sợ hãi, ngẫu nhiên chút sợ hãi trong ánh mắt đã muốn biến mất không thấy, chỉ là gắt gao nhìn Vương mụ mụ, cũng không nói chuyện.
Vương mụ mù bị nàng nhìn đến có cút sợ hãi, loại ánh mắt sắc bén này, Vương mụ mụ lớn như vậy cho tới giờ còn chưa thấy qua, có chút bất khả xâm phạm, Vương mụ mụ không khỏi cảnh giác, từng bước lui về phía sau, nhất thời lại nghĩ tới, sợ nàng làm gì, không phải mình chỉ là một cái nha hoàn thôi sao, mặc dù đã ngừng đánh, vẫn là nói: “Tiểu Viên, Còn không mau chút theo ta đi gặp lão gia.”
Tiểu Viên chậm rãi đứng dậy, vẫn là chưa nói lời nào, đi ra ngoài, Vương mụ mụ vội vàng đuổi kịp, trong lòng nói thầm, Tiểu Viên này trúng tà gì, như thế nào cảm giác cùng ba ngày trước không giống nhau, ba ngày trước vẫn là mặc cho đánh chửi, ba ngày sau như thế nào liền biến thành như vậy ?
Tiểu Viên vẫn là không cảm giác, bước ra khỏi sài phòng, Tiểu Viên suy nghĩ cảm thận rất nhiều, mẫu hậu mình đã như thế, nhưng nói như thế nào, trong người đều chảy huyết mạch hoàng tộc Phùng thị, nhìn về phương Bắc, Tiểu Viên thần sắc biến ảo, mẫu hậu, ngày đó người đã quên nói, không chỉ phải sống, còn phải sống tốt, mà không giống hiện tại, Tiểu Viên ánh mặt có chút rùng mình, chịu nhục mà sống.
Không biết là do gió lạnh thổi, hay là Vương mụ mụ mặc thiếu áo, Vương mụ mụ rụt rụt cổ, hét lên thúc giục: “Nhìn cái gì, còn không mau chút đi đi, chẳng lẽ còn bắt lão gia phải chờ ngươi?”



Tiểu Viên quay đầu lại liếc mụ một cái, một ngày kia, một ngày kia nhưng không phải hiện tại, Tiểu Viên ánh mắt ảm đạm xuống, cúi đầu nói: “Vâng, nô tỳ đi ngay.”
Vương mụ mụ nghe thấy Tiểu Viên trả lời, cùng mọi khi không có gì khác nhau, thở phào một tiếng, vừa rồi nhất định là mình cảm giác sai lầm, Tiểu Viên chỉ là một cái nha hoàn, như thế nào có thể làm cho mình cảm thấy áp bách chứ? Gật đầu, nâng cằm lên, Vương mụ mụ ở phía trước dẫn đường, không chút phát hiện ánh mắt Tiểu Viên ở bên kia có chút biến hóa.
Một đường đi đến đại sảnh, Kim lão gia đã chờ sắn ở nơi đó, không cần đám người phân phó, Tiểu Viên chạy tới trước mặt Kim lão gia quỳ xuống nói: “Nô tỳ qua được đại họa này, nô tỳ đến đây thỉnh tội.” Nói xong hai câu này, Tiểu Viên cảm thấy cổ họng căng cứng, vẫn là không dám ngẩng đầu, sợ phẫn nộ trong mắt bị người khác thấy.
Kim lão gia thấy Tiểu Viên thập phần kính cẩn nghe theo, gật gật đầu, nói hai câu, bất quá chính là muốn Tiểu Viên hảo hảo an phận, Tiểu Viên nghe xong, lại dập đầu đi xuống, Kim lão gia phất tay ý bào nàng rời đi.
Tiểu Viên vừa mới đứng lên, Kim đại gia liền từ bến ngoài tiến vào, thấy Tiểu Viên liền oa oa khóc một tiếng: “Tiểu Viên ngươi không chết a? Tiểu Viên bon họ không cho t gặp ngươi, nói ngươi là Tang Môn tinh.” Thấy Kim đại gia, tâm lạnh như bang của Tiểu Viên như có dòng nước ấm chảy qua, trừ bỏ Tiểu Lan, Kin đại gia chính là người đối với nàng tốt nhất, tuy rằng nói hắn rấ tốt, cũng thường cấp cho nàng đau khổ, tỷ như ba ngày giam cầm vừa mới chấm dứt, này có lẽ là như mẫu hậu nói, trong họa có phúc đi?
Chính là, liếc nhìn sắc mặt Kim lão gia đang ngồi ở trên có chút biến, Tiểu Viên cái gì cũng không dám nói,lui ra phía sau nửa bước, cúi đầu đối Kim đại gia nói: “Đại gia, nam nhữ có khoảng cách, mong đại gia tự trọng.”
Kim đại gia thấy Tiểu Viên không để ý đến mình, khóc lên, lại lấy tay kéo nàng: “Tiểu Viên, ngươi như thế nào không để ý tới ta? Chẳng lẽ ngươi trách ta?” Kim lão gia còn chờ Tiểu Viên với Kim đại gia nói chuyện, sẽ phân phó gã sai vặt đi lên, đem Tiểu Viên tha xuống, nha hoàn như vậy thản nhiên cẫu dẫn đàn ông, nên tươi sống đánh chết mới tốt.
Ai ngờ Tiểu Viên tuân thủ lễ nghĩa, ngươc lại Kim lão gia lại khó nói được cái gì, xem ra nhìn lại, hắn là không dùng được đứa con suốt ngày quấn quýt lấy nha hoàn này, ho khan một tiếng: “Tiểu Viên, ngươi còn không mau chút đi xuống?” Tiểu Viên lại thi lễ, không để ý tới Kim đại gia, rồi đi thẳng, sau lưng truyền đến tiếng khóc của Kim đại gia cùng tiếng mắng của lão gia.
Tiểu Viên khi nghe được tiếng khóc, đã nghĩ ngay đầu lại an ủi, nhưng là không thể, vô luận như thế nào, cùng Kim đại gia lui tới, đã làm mình lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, buồn cười chính mình trước kia thế nhưng lại không ý thức được, còn muốn qua hắn lằm cho cảnh ngộ của mình khá hơn, hiện tại đã nghĩ thông suốt, tự nhiên là cách hắn càng xa càng tốt.
Tiêu Viên bước chân thực nặng, mỗi bước đều gng dẫm nát lòng mình, cứ vậy mà từng bước một rời đại sảnh, rời tiểu viện, rời đi người đàn ông duy nhất đã cho mình ấm áp, mặc dù hắn thực sự ngu dại như vậy, lại đối với mình rất tối, như vậy là đủ, ngày sau chính mình sẽ hội báo đáp hắn, nhưng mà không phải hiện tại hiện tại mình chỉ có thể cách hắn càng xa càng tốt, như vậy là tốt nhất.
“Tiểu Viên, thật tốt quá ngươi không có việc gì.” Một thanh âm dường như quan tâm vang lên, Tiểu Viên ngẩng đầu, đứng trước mặt quả nhiên là Vương Thắng An, ở trong kia ba ngày, Tiểu Viên đã hiểu rõ Kim tiểu thư các nàng, như vậy khi đối diện nan tử này, Tiểu Viên đã nghĩ thực rõ ràng, thế gia nam tử, đối cha hoàn phần lớn chỉ là đùa bỡn, chuyện như vậy, Tiểu Viên nghe thấy cũng không thiếu, nam tử trước mắt này cũng không phải ngoại lệ.
Nghĩ vậy, Tiểu Viên ánh mắt hơi mị mị lên, động tác như vậy, ở trong mắt Vương Thắng An thực cũng càng thêm mê người, tuy rằng bị nhốt ba ngày, Tiểu Viên tóc có chút rối loạn, quần áo có chút nhăn, nhưng mĩ mạo cũng tuyệt không bị tổn hại gì.
Vương Thắng An theo bản năng kéo tay Tiểu Viên: “Tiểu Viên, ta.” Tiểu Viên lui ra phía sau từng bước, cúi đầu: “Cô gia, nô tỳ là hạ nhân dơ bẩn.” Hành động này, còn cự tuyệt hắn nghênh đón nàng, Vương Thắng An tiến lên từng bước, Tiểu Viên lại lui ra sau từng bước, một người tiến, một người lùi, sau lưng Tiểu Viên đã là tường bao, không có chỗ để thối lui.
Tay Vương Thắng An chống lên tường, nhìn Tiểu Viên, nhất quán ẩn ẩn đưa tình, ôn nhu chân thành: “Tiểu Viên, ngươi như thế nào là người dơ bẩn hạ tiện, xuất thân Dương thị, thân thế như vậy có mấy người đâu ?” Tiểu Viên trong tâm cười lạnh, nói dễ nghe như vậy, thế nào khi thấy mình bị oan, thời điểm đó, hắn có nói vài câu đâu?
Tiểu Viên cúi đầu, động tác này xem ra thực thẹn thùng, tay Vương Thắng An đi xuống một chút, cách bà vai Tiểu Viên một khoảng, Tiểu Viên nhìn chằm chằm nói nhỏ: “Cô gia nâng đỡ, đó là nô tỳ nên phải chịu, chỉ là cô gia đối nô tỳ như vậy, nô tỳ chỉ sợ sẽ hiểu lầm tình cảm của người.”

Nói xong Tiểu Viên ngẩng đầu nhìn Vương Thắng An, trong mắt có điểm nước: “Cô gia chắc ngài cũng biết.” Vương Thắng An sao lại không biết trong phòng Kim tiểu thư mấy nha hoàn kia cùng Vương mụ mụ đối xử với Tiểu Viên như thế nào đâu? Chính là trong ý tứ của Vương Thắng An, cũng muốn Tiểu Viên nếm chút khổ sở, sau đó để nàng tự đến cho chính mình ôm ấp, bây giờ nghe thấy những lời này của Tiểu Viên, còn tưởng rằng kế sách của mình thực hiệu quả, thu hồi cánh tay, giận dữ nói: “Tiểu Viên, ta cũng biết ngươi bị chút ủy khuất, chỉ là với tiểu thư nhà ngươi cùng bà vú, ta thực không thể lắm miệng.”
Tiểu Viên tâm lý âm thầm thở dài, vẫn là cúi đầu nói, Vương Thắng An thấy bộ dạng thẹn thùng này của nàng, thanh âm càng ôn nhu: “Tiểu Viên đừng sợ, đợi đến lúc thích hợp, ta sẽ thu ngươi, đến lúc đó sẽ không ai dám khi dễ ngươi nữa.” Tiểu Viên tựa như không nghe thấy, vẫn là cúi đầu không nói lời nào.
Vương Thắng An bị bộ dáng này của nàng làm cho có chút ngứa ngáy, tựa như có mấy tiểu oa nhi lấy tay gãi ở ngục mình, còn định ôn tồn nói thêm vài câu, bỗng truyền đến thanh âm của Lục Khởi: “Tiểu Viên, tiểu thư sai ta đi gọi ngươi, như thế nào còn đứng bất động.”
Tiểu Viên vội cất lời đáp ứng, vội vàng thi lễ với Vương Thắng An, bước đi, Vương Thắng An thấy nàng chạy đi, âm thầm mắng Lục Khởi, lần nào đến cũng phá hư đại sự của mình, bộ dáng kia, thoa nửa cân phấn so ra cũng không bằng một ngón tay của Tiểu Viên, chẳng có điểm gì tốt.
Lại thấy Lục Khởi đến chỗ Tiểu Viên đang ở bên người mình, lấy tay nắm lỗ tai Tiểu Viên kéo ra ngoài, Tiểu Viên bị nàng kéo trên mặt lộ vẻ thống khổ, Vương Thắng An thấy, càng thêm chán ghét, nữ tử ngoan độc như vậy, nên bị mắng, như thế nào có thể giữ bên người để cho nàng hầu hạ?
Vẫy vẫy tay áo, Vương Thắng An quyết định đem Lục Khởi đuổi đi, ít đi một người khi dễ Tiểu Viên. Lục Khởi vừa ra khỏi của chỉ thấy Tiểu Viên đứng nơi đó do dự cùng Vương Thắng An, lửa trong lòng bốc lên không biết biến thành cái bộ dạng gì, đợi cho Tiểu Viên đi tới đây, liền một lần nữa nắm lỗ tai Tiểu Viên hỏi: “Ngươi là đã chết vẫn không chừa sao? Từ đại sảnh về, như thế nào không vào phòng tiểu thư, lại tại nơi này thông đồng cùng cô gia càn cái gì?”
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Tiểu Viên nhà ta thay đổi suy nghĩ, từ chối Kim đại gia, kỳ thật hắn thực đáng yêu a, đáng tiếc a đáng tiếc



Thử đọc