Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu - Chương 07

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Thấy hắn vội vã rời đi, Tiểu Lan hì hì một tiếng bật cười, đối với Tiểu Viên nói: "Đại gia mặc dù ngu dại, đối với ngươi cũng là một tấm chân tình, chỉ cần ngươi sinh con trai, tiểu thư dù gì cũng gả đi ra ngoài , ngày sau đương gia làm chủ, so hiện tại thì tốt hơn nhiều." Tiểu Viên nghe Tiểu Lan thao thao bất tuyệt, gả cho Kim đại gia tốt như thế nào, nhớ tới tình hình trong mộng, chẳng lẽ Phò mã của mình là Kim đại gia ngốc ngốc kia.
Không, hiện tại thì không phải là Phò mã rồi, ở trong mắt người khác, giờ mình gả cho Kim đại gia, coi như là trèo cao. Thanh âm châm chọc vang lên: "Chuyện này còn chưa có định đâu, Tiểu Lan, ngươi liền muốn thay lão gia làm chủ hay sao, cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem, nàng ta có bao nhiêu phúc khí?"
Nghe thanh âm chua chát, không phải Tiểu Ngọc thì cũng đoán không ra người thứ hai. Quả nhiên là nàng ta, ôm cánh tay dựa cửa, trên mặt thần sắc dĩ nhiên là không tốt , trong ánh mắt chứa vô hạn oán giận, hung hăng nhìn chằm chằm Tiểu Viên. Loại này ánh mắt, chỉ khi Tiểu Viên còn nhỏ, theo mẫu hậu đi thăm thẩm thẩm ngã bệnh, thiếp thất của cữu cữu ở một bên phục vụ thẩm thẩm, thỉnh thoảng thừa dịp thời điểm mọi người không để ý, nhìn thẩm thẩm chính là như vậy oán độc.
Chỉ là trong nháy mắt, cái ánh mắt oán độc đó chuyển sang ôn thuận, Tiểu Viên vốn tưởng rằng là mình nhìn lầm rồi, ai ngờ hôm nay lại gặp được loại ánh mắt này, không khỏi rùng mình một cái. Tiểu Lan gặp Tiểu Ngọc, dù sao cũng đã rạch đi cái vỏ bọc rồi, cũng không cố kỵ những thứ này, cười nói: "Ít ra người ta còn có cơ hội, còn hơn có kẻ cố ý lẳng lơ mà chẳng được gì." Tiểu Ngọc nghe Tiểu Lan cư nhiên lên tiếng châm chọc mình, hỏa khí lại nổi lên, không phải Tiểu Lan gây chuyện ầm ĩ, Tiểu Viên hiện thời đã trong bụng chó hoang rồi, làm sao còn an ổn nằm ở đây..
Môi nhếch lên, hừ nói: "Tiểu Lan, ngươi là nha đầu hầu hạ tiểu thư, không phải ở chỗ này phục vụ Tiểu Viên, còn không mau chút đi, tiểu thư kêu ngươi." Tiểu Lan nghe, đang chuẩn bị đi ra ngoài, thấy Tiểu Ngọc không đi, kỳ quái hỏi: "Tiểu thư kêu ta, thế nào ngươi lại không đi đây?" Tiểu Ngọc lấy tay quạt gió, cười lạnh nói: "Ta đây không phải tới nịnh bợ tân đại nãi nãi hay sao?"
*Đại nãi nãi: bà chủ. (ngoài ra còn có ý là bà cô, mợ chủ).
Vừa nói vừa đưa tay đẩy đẩy Tiểu Lan: "Còn không mau đi đi?" Tiểu Lan cau mày nghĩ , đợi lát nữa Kim đại gia sẽ tới, có hắn ở đây, Tiểu Ngọc cũng không dám làm gì Tiểu Viên, đối với Tiểu Viên nói: "Ta đi một chút sẽ quay lại." Lúc này mới đi ra ngoài.
Đợi khi Tiểu Lan vừa đi, Tiểu Ngọc thò đầu ra, nhìn chung quanh không có người nào , đóng cửa lại, đối với Tiểu Viên đang nhắm mắt nghỉ ngơi cười lạnh nói: "Đại Nãi Nãi, ta tới chăm sóc ngươi." Vừa nói vừa tóm lấy cái chăn trên giường, chùm kín người Tiểu Viên, còn dùng tay đè lại góc chăn, trong miệng nói: "Đắp kín chút, để tránh gió lùa vào."
Cái chăn vừa dày vừa nặng, Tiểu Ngọc dùng hơi sức lại lớn, Tiểu Viên bất chợt bị đắp kín, lỗ mũi không có khí đưa vào, đưa tay ra vén chăn, chẳng qua là chăn bị đè chặt, không vén được.
Tiểu Ngọc thấy nàng giãy giụa, trong lòng đắc ý, trong tay hơi sức càng lúc càng lớn, trong miệng còn nói: "Đại Nãi Nãi đừng động, ngươi là người tôn quý, cứ để ta phục vụ thôi." Tiểu Viên dần dần không có hơi sức, tiếng ho khan cũng không có. Cửa bị đụng mở, Kim đại gia mang một bọc thị đã cắt miếng đi vào, trong miệng còn nói: "Tiểu Viên, thịt cắt rồi, ngươi ăn đi."



Nhìn thấy việc Tiểu Ngọc đang làm, Tiểu Viên ở trên giường giãy giụa, Kim đại gia sững sờ hỏi: "Tiểu Ngọc, ngươi ở đây làm cái gì?" Tiểu Ngọc đang đắc ý, nghe cửa bị đụng mở, tâm đã luống cuống, lại nghe thấy Kim đại gia hỏi, nàng vốn không phải người quen làm những chuyện này. Vội hốt hoảng đứng dậy, câm lặng làm thinh nói: "Ta, ta giúp Tiểu Viên đắp chăn."
Kim đại gia nghe nàng nói vậy, tiến lên có chút trách cứ mà nói: "Tiểu Ngọc, chăn không phải đắp như vậy." Tiểu Ngọc vội đem chăn vén lên, Tiểu Viên được thoáng khí, hít hai cái, lại chợt ho khan. Kim đại gia vội muốn tiến lên, chỉ là trong tay mình đang cầm đồ ăn, không có tay để đấm lưng cho nàng, đối với Tiểu Ngọc nói: "Còn không đấm lưng cho Tiểu Viên?"
Tiểu Ngọc không ngờ mình bị Kim đại gia kêu đi đấm lưng cho Tiểu Viên, mặc dù không muốn, cũng tiến lên đỡ Tiểu Viên dậy, đập. Vừa mới đập mấy cái, nghe nặng một chút, Kim đại gia dậm chân nói: "Quá nặng." Tiểu Ngọc hận không thể tát Tiểu Viên một cái, chỉ vì Kim đại gia nàng mới làm cho xong, nghe Kim đại gia nói lời này, chỉ đành vỗ nhẹ một chút.
Kim đại gia thấy mặt Tiểu Viên tốt hơn, mới phân phó Tiểu Ngọc ngừng vỗ, rót nước tới đây cho Tiểu Viên ăn giò, Tiểu Ngọc bị Kim đại gia kêu đứng ra một bên, dù rất tức giận, nhưng đành phải đi ra.
Tiểu Viên ăn mấy miếng, trong lòng thư thái chút, cơ thể còn mệt mỏi, lại muốn ngủ, Kim đại gia thấy, đối với Tiểu Ngọc nói: "Tiểu Viên muốn ngủ, thì cho nàng ngủ, ngươi còn không mau chút đi ra ngoài?" Tiểu Ngọc tức giận ra ngoài, sao Kim đại gia lúc này một chút cũng không ngốc rồi, còn biết săn sóc dịu dàng như thế?
Chỉ đành dậm chân một cái, ra khỏi phòng. Kim đại gia đôi tay dựng má, nhìn chằm chằm Tiểu Viên ngủ, chẳng qua là không rời mắt, Tiểu Viên ngủ mà không ngủ, cảm giác trên mặt có ánh mắt nhìn chằm chằm, nhịn nửa ngày, mới mở mắt ra đối với Kim đại gia nói: "Đại gia, nô tỳ cần nghỉ ngơi rồi, ngươi trước đi chơi đi."
Kim đại gia chẳng qua là ha ha cười không ngừng, cũng không nhúc nhích, Tiểu Viên thấy hắn như vậy, lại nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ. Kim đại gia nhìn chằm chằm mặt Tiểu Viên, nhìn không biết thời gian bao lâu. Cho đến khi Tiểu Lan lặng lẽ đi vào, nhìn thấy Kim đại gia bày ra dáng vẻ say mê, cảm thấy buồn cười, bật cười.
Tiểu Lan tiến lên trước nhìn Tiểu Viên, thấy nàng hô hấp ổn định, sắc mặt cũng tốt lên rất nhiều, đưa tay ra sờ sờ trán nàng, không lạnh không nóng, lúc này mới yên lòng, đối với Kim đại gia cười nói: "Đại gia, ngươi trước trở về đi thôi, Tiểu Viên nơi này có ta rồi." Kim đại gia lúc này mới đứng dậy, chẳng qua là ngồi ở bên giường thời gian dài, hai chân đã tê rần, lập tức thiếu chút nữa ngã xuống.
Tiểu Lan thấy bộ dáng này của hắn, liền cười ra tiếng, Kim đại gia lại xem một chút Tiểu Viên, lúc này mới đi ra ngoài. Tiểu Lan cầm lấy may vá, ngồi ở đầu giường Tiểu Viên, vừa làm may vá, vừa ở bên chờ nàng tỉnh lại.
Tiểu Viên lông mi có chút rung rung, mở mắt, nhỏ giọng hỏi Tiểu Lan: "Hắn đi rồi?" Tiểu Lan ừ một tiếng, đưa tay đỡ nàng đứng lên: "Ngươi ngủ mấy ngày nay, hắn một ngày đều tới ba chuyến, lão gia cũng muốn cấm hắn, hắn mặc dù ngốc ngốc chút, nhưng đối với ngươi là thật tâm ."
Tiểu Viên giờ mới hiểu được, tại sao mình tỉnh lại không lâu, Kim đại gia đã tới, Tiểu Lan bưng chén nước cho nàng, thay nàng đắp kín mền. Tiểu Viên uống nước xong, nghĩ tới một chuyện, hỏi Tiểu Lan: "Mấy ngày nay ta không làm việc, tiểu thư không nói gì sao?"
Tiểu Lan hừ một tiếng: "Tiểu thư muốn giả bộ hiền huệ, dĩ nhiên là sẽ không tới hỏi, huống chi có lão gia lên tiếng, để cho ngươi ở chỗ này nghỉ ngơi, Vương mụ cũng tự nhiên sẽ không đến dài dòng, ngươi trước hảo nghỉ ngơi." Tiểu Viên biết nguyên do, nghe Tiểu Lan nói tiểu thư giả bộ hiền huệ, không nhịn được cười cười.
Tiểu Lan đợi nàng ngủ ngon rồi, mới nói: "Tiểu thư chẳng lẽ không đúng là giả bộ hiền huệ, chẳng qua là lấy lòng cô gia cùng Vương tiểu thư, chỉ sợ Vương gia hủy hôn." Tiểu Viên nghe nàng càu nhàu, trong lòng mơ hồ cảm thấy không đúng, Vương Thắng An xem ra, cũng không phải là người quân tử, chẳng qua là Kim tiểu thư như vậy, hai người cũng coi như hợp đôi. Mơ mơ màng màng nghĩ ngợi, Tiểu Viên ngủ thiếp đi.
Tiểu Viên dưỡng bệnh mấy ngày, Kim đại gia rời giường sẽ tới nhìn nàng, liền cơm cũng đưa vào trong phòng ăn. Kim lão gia mặc dù xót tiền xót của, Kim đại gia cả ngày vây quanh Tiểu Viên cũng tốt, tiết kiệm một người phải đi trông trừng hắn, nên cũng không quản. Kim lão gia không quản, Kim tiểu thư cũng tự nhiên không dám nói nhiều, chẳng qua là nghĩ Tiểu Viên ở nơi nào đó thư thư thái thái dưỡng bệnh, một mình tức giận mà thôi.
Khi tinh thần tốt lên, bệnh cũng dưỡng mau, mười ngày sau, Tiểu Viên đã phục hồi như cũ.

Sau khi rời giường, chuyện thứ nhất chính là đi dập đầu tạ ơn Kim lão gia, Kim lão gia ngồi ở ghế chủ đương gia, nhìn Tiểu Viên quy củ đối mình quỳ xuống dập đầu, vừa nói lời tạ ơn. Tay khoác lên bên ghế, lông mày vo thành một nắm, Tiểu Viên tướng mạo rất xinh đẹp, cử chỉ cũng đủ ưu nhã, nhưng là, nàng thế nào gầy như vậy, cái mông lại nhỏ như vậy, người như vậy làm sao sinh con cho Kim gia?
Kim đại gia mới bất kể những thứ này nhìn động tác của Tiểu Viên, chẳng qua là hì hì cười, cười xong lại hỏi Kim lão gia: "Cha, có phải hay không, Tiểu Viên chính là người của ta?" Cái này, Kim lão gia chần chờ quyết định, Kim đại gia đã chạy đến bên cạnh Tiểu Viên quỳ xuống, chuẩn bị dập đầu.(muanho: em nghi ngờ anh có ngốc thật không đó. Cưới vợ phải cứơi liền tay. Anh hành động nhanh như chớp ý. Kim đại gia: Chuyện. Tiểu Viên hảo như vậy. Không nhanh. Tên khác hớt mất thì sao. Ngu ngốc. Muanho: *lầm bầm* Anh mới ngu ngốc ý.)
Tiểu Viên nghe lời này, trong lòng không biết là tư vị gì, người ngốc ngốc này, chẳng lẽ số mạng mình cùng mẫu hậu một dạng sao? Nhưng là người mẫu hậu gả, thế nào cũng là hoàng đế a, mà người nam nhân này, tuy rằng hắn đối với mình rất tốt, nhưng hắn chỉ là con trai của một nhà giàu thôn quê.
Tiểu Viên vẫn còn đắm chìm trong buồn bã, một gã sai vặt từ bên ngoài chạy vào, thi lễ nói: "Lão gia, cô gia trở lại." Kim lão gia sờ sờ râu, đối với Kim đại gia nói: "Đứng lên đi, chuyện này là đại sự, không thể qua loa."
Kim đại gia vốn là lòng tràn đầy vui mừng muốn dập đầu, lại nghe thấy phụ thân nói như vậy, bĩu môi, lắc lắc thân thể không chịu. Kim Phúc thấy, tiến lên đỡ hắn dậy: "Đại gia, ngươi đừng tính tình trẻ con như vậy." Rồi cười ha ha, đối với Kim đại gia nói: "Ngươi mà không đứng lên, nha đầu này cũng không được đứng dậy đâu.”
Kim đại gia quay đầu nhìn lại, Tiểu Viên quy củ quỳ ở nơi đó, vội vàng đứng lên, đứng lên thời điểm còn một tay kéo Tiểu Viên dậy, trong miệng nói: "Mau dậy đi, không cần quỳ nữa." Kim lão gia thấy hành động này của Kim đại gia, chân mày nhíu lại, giống như đau răng ho khan một tiếng, cái gì cũng chưa nói.
Vương Thắng An từ bên ngoài đi vào, lần đi Kiến Khang này, mọi chuyện phi thường thuận lợi. Thúc thúc hiện tại đã đưa lễ thăm hỏi tới quan họ Tư Không, huống chi triều đình mới thành lập, cũng là thời điểm thiếu người, một cây bút không thể viết ra hai chữ Vương, tìm cái chức vị, là chuyện dễ dàng.
Chỉ là mình mới tiến vào con đường làm quan, chức quan nhỏ một chút, chỉ là chức quan Huyện lệnh bị để trống lâu ngày, còn phải đợi đến tháng ba sang năm, mình cũng đành phải đồng ý, sự tình đã xong xuôi , trong lòng hết sức vui mừng, một đường vào Kim gia.
Trên đường đi đột nhiên nhớ tới, nhạc phụ hắn, cũng không phải là danh môn đại tộc, cũng chỉ là nông hộ (hộ nông dân) ngoài thành Kiến Khang. Đến lúc đó thành thân, xã giao, sẽ trở thành chuyện cười của đám bạn đồng liêu.
Nghĩ tới đây, trong lòng dần dần có chút không vui, chỉ là lúc mình mới tới Giang Đông, không có tìm được nơi nương tựa, Kim lão gia đối với mình cũng coi như có ân, Kim tiểu thư nhìn dáng ngoài coi như xinh đẹp, cũng coi như là người hiền lương, theo muội muội mình nói, Kim tiểu thư những năm này, rất cố gắng học quy củ, làm nàng dâu Vương gia, miễn cưỡng cũng chấp nhận được.



Thử đọc