Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu - Chương 05

Tác giả: Nhiều Tác Giả

Đánh dấu

Tiểu Viên mặc cho nàng đánh chửi, không khóc không cầu xin, Tiểu Ngọc trên mặt đắc ý nhìn Vương mụ đang giáo huấn Tiểu Viên, ước gì Vương mụ đánh chết nàng ta đi, làm biến mất hận ý trong lòng mình. Tiểu Lan muốn tiến lên cầu xin, lại bị Tiểu Ngọc gắt gao lôi kéo, chỉ đành phải đứng ở nơi đó, nhìn nàng bị đánh.
Vương mụ đánh một hồi, tức giận trong lòng mới tiêu mất một chút, ngừng tay. Đối với Tiểu Viên nhổ ngụm nước miếng: "Phi, đừng giả bộ kiều tiểu thư ở trước mặt ta, còn không mau cút xuống đi làm việc?" Nói xong đá tay Tiểu Viên một cái, liền thuận thế đá một cước lên người Tiểu Viên đang ngã trên đất.
Tiểu Lan đã tránh ra khỏi Tiểu Ngọc, nhào tới trước người Tiểu Viên, luôn miệng hô lên, chỉ thấy Tiểu Viên hai mắt nhắm nghiền, môi không có chút máu, đôi tay nắm thành quyền, thế nào kêu cũng không để ý tới. Tiểu Lan không khỏi luống cuống, trong mắt dâng lên nước mắt, quay đầu lại đối với Vương mụ nói: "Mụ mụ, Tiểu Viên lại bất tỉnh, phải làm sao bây giờ?"
Vương mụ đánh xong, cảm giác mình cũng đánh mệt, đôi tay chống nạnh ở đó nghỉ ngơi, nghe Tiểu Lan sợ hãi kêu, trừng mắt nhìn nàng: "Sợ cái gì, một gáo nước nước lạnh dội xuống là tỉnh lại ngay." Tiểu Ngọc nghe, vội múc gáo nước tới đây, đổ ập xuống, hướng trên người Tiểu Viên dội, vốn tưởng rằng dội nước một cái, Tiểu Viên liền tỉnh lại. Không nghĩ tới Tiểu Viên chẳng qua là nhúc nhích một chút, vẫn như cũ lại nằm im.
Tiểu Ngọc bỏ lại gáo nước, chỉ vào Tiểu Viên, mặt hoảng sợ: "Mụ mụ, nàng,… nàng..." Nói liên tục mấy chữa nàng, Tiểu Ngọc cuối cùng nói rõ ràng : "Nàng sẽ không thật sự đã chết rồi chứ?" Vương mụ đang định nhìn kỹ một chút, truyền đến Lục Khởi thanh âm: "Chết thì chết đi, một nha đầu mà thôi, có cái gì ngạc nhiên, tìm mấy gã sai vặt đi vào, kéo nàng đi ra ngoài chôn, chớ kinh động đến đại sự của tiểu thư."
Vừa nói Lục Khởi vén rèm, đi vào phòng, Vương mụ gật đầu, phân phó Tiểu Ngọc đi kêu mấy gã sai vặt tới đem Tiểu Viên lôi đi, Tiểu Lan đưa tay thăm dò một chút hơi thở, Tiểu Viên dưới mũi còn có hơi hô hấp, vội gắt gao ôm lấy Tiểu Viên đối với Vương mụ nói: "Mụ mụ, nàng còn chưa có chết, mụ mụ mau tìm đại phu đến đây đi."
Vương mụ nhăn mày: "Bât quá cũng chỉ là tiện tì giá năm ngàn đồng, còn phải mời đại phu khám, ngươi nghĩ tiền của lão gia là nước trôi tới à, còn không mau chút tránh ra." Tiểu Lan khóc sướt mướt, vạn phần không muốn, nhìn Tiểu Viên, Tiểu Viên từ trước đến nay tới đây, mặc dù nàng hết sức che giấu, cũng tuân theo chặt chẽ quy củ người làm, nhưng làm thế nào cũng không lấn áp được từ trong xương lộ ra cao quý.
Ngay khi tiểu thư mới vừa cùng Vương gia công tử đính hôn, lão gia đã tìm người tới dạy tiểu thư các dạng quy củ, tiểu thư học các dạng quy củ còn thấy khó khăn, thấy Tiểu Viên một nha đầu, cử chỉ cư nhiên so với mình còn da dáng tiểu thư hơn, hỏa khí càng phát ra lớn, liền đem mọi bựa dọc trút hết lên người Tiểu Viên.
Chỉ là, sợ người ta nói mình không độ lượng, trên mặt thì không để ý tới Tiểu Viên, sau lưng phân phó bọn nha hoàn, chính là kiếm Tiểu Viên lỗi, đến khi Tiểu Viên dần dần lớn lên, dung mạo xuất sắc hơn nàng ta, trở thành một cái gai trong mắt tiểu thư, sớm nghĩ rút ra cho thống khoái, chẳng qua là ngại vì danh tiếng, nên chỉ dám âm thầm làm việc. Tiểu Lan nghĩ tới đây, càng cảm thấy Tiểu Viên đáng thương, lại thấy Vương mụ hung thần ác sát bộ dáng, mặc dù cố gắng nhịn tiếng khóc, nước mắt kia vẫn là không ngừng rơi xuống.
Tiểu Ngọc đã đi vào, sau lưng còn đi theo hai gã sai vặt, nghe Tiểu Lan khóc thương tâm, Tiểu Ngọc đã sớm không hoảng hốt miệng nhếch lên: "Tiểu Lan, ngươi khóc thương tâm như vậy làm cái gì, nếu không biết, người ta lại tưởng nàng là muội muội ngươi." Tiểu Lan làm như không có nghe thấy sự châm chọc của nàng ta, chỉ là nước mắt rơi xuống từng hàng.



Thấy nàng khóc thương tâm, lại ôm chặt lấy Tiểu Viên không thả, hai gã sai vặt sợ hãi rụt rè không dám tiến lên, Vương mụ trừng mắt: "Gọi các ngươi tới để làm cái gì? Còn không mau chút kéo nàng đi ra ngoài." Lúc nói chuyện, lấy tay kéo tóc Tiểu Lan rời khỏi Tiểu Viên, hai gã sai vặt đáp một tiếng, liền tiến lên chuẩn bị nâng nàng đi ra ngoài.
Tiểu Ngọc thấy Tiểu Viên bị mang ra ngoài, cuối cùng đem cái đinh trong mắt nhổ đi, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, Vương mụ cũng nghĩ như vậy. Lúc họ đang đắc ý, Kim đại gia cầm trong tay cái diều, ha ha cười đi vào: "Tiểu Viên, mau chút cùng ta đi chơi diều."
Tiểu Ngọc thấy trong lúc mấu chốt này, Kim đại gia lại tới, mặt liền biến sắc, thon thả ngăn lại, đã đến trước mặt Kim đại gia, cười nũng nịu nói: "Đại gia, Tiểu Viên nàng không có ở đây, ta đưa ngươi đi." Kim đại gia mới không để ý tới nàng, chẳng qua là giương cổ kêu: "Tiểu Viên, Tiểu Viên."
Tiểu Ngọc trên đầu mồ hôi chảy xuống, thấy hai gã sai vặt đã đem Tiểu Viên mang ra ngoài rồi, lại lần nữa cười, muốn cùng Kim đại gia nói chuyện. Bất thình lình Tiểu Lan đụng vào Kim đại gia nơi đó, lôi kéo Kim đại gia tay áo nói: "Đại gia, ngươi mau tìm người đi nhìn Tiểu Viên một chút, bọn họ đang muốn đem Tiểu Viên đi chôn rồi."
Kim đại gia nghe được Tiểu Viên hai chữ này, mắt lập tức sáng lên, kéo Tiểu Lan nói: "Tiểu Viên ở nơi nào, ngươi mau dẫn ta đi nhìn." Tiểu Ngọc vụng trộm dậm chân, ngăn Tiểu Lan kéo tay Kim đại gia, cười duyên nói: "Đại gia, nàng nói đùa thôi, mau chút ta và ngươi đi chơi diều thôi."
Tiểu Lan khó có được vị cứu tinh này, mặc dù cảm thấy nếu Tiểu Viên gả cho Kim đại gia ngốc ngốc này, cũng là thiệt thòi cho nàng, nhưng lúc này mạng người quan trọng hơn, đâu còn lo lắng gì nhiều, kéo Kim đại gia tay rồi cầu xin nói: "Đại gia, cầu xin ngươi tìm lão gia nói, trừ Tiểu Viên ai cũng không cần, mới có thể cứu Tiểu Viên mệnh."
Pằng một tiếng, trên mặt Tiểu Lan nhận một cái tát, là Vương mụ đánh, nàng một tay chống nạnh, chỉ vào Tiểu Lan mắng: "Ngươi còn dám xúi giục ư? Đại gia tìm người nào, là lão gia định, quan hệ gì tới nha đầu nhà ngươi." Kim đại gia là người ngu dại, nhưng cũng hiểu mấy phần, ở trong sân nhảy gọi: "Tiểu Viên, Tiểu Viên, các ngươi đem Tiểu Viên kéo đi đâu?"
Thanh âm một tiếng so một tiếng cao, còn không ngừng đi đến đạp những cửa phòng, thấy hắn đột nhiên nháo lên, Vương mụ không kịp giáo huấn Tiểu Lan, vội vàng tiến lên cản hắn. Kim tiểu thư cũng là khi Vương mụ vừa đi ra ngoài, sẽ ở đó mượn việc đọc sách, lỗ tai dựng lên nghe, đợi đến Tiểu Lan tiếng khóc vang lên, Lục Khởi đi ra ngoài nhìn, nói Tiểu Viên đã bị Vương mụ đánh chết. Kim tiểu thư trong lòng chính là thích ý, không cách nào giữ gìn phong thái , buông quyển sách, ngả người trên giường, chẳng qua là cười không ngừng.
Lục Khởi thấy tiểu thư thích ý, cũng tiến lên nói mấy điều thú vị, hai người đều rất đắc ý, ai ngờ Kim đại gia đột nhiên đến phá rối, Kim tiểu thư nghĩ tới bên ngoài có Vương mụ ở đây, cũng không làm phiền được mình, ở chỗ này cùng Lục Khởi thầm thì to nhỏ, trên giá y muốn thêu hoa gì, đợi đến khi thành thân, sẽ để cho Lục Khởi phục vụ Vương Thắng An đi.
Chờ Vương Thắng An làm quan, Kim gia cũng sẽ được hắn nâng đỡ, mình sanh hài tử, chính là hậu nhân Lang Gia Vương gia, lúc đó ai còn dám nói nàng là nữ nhân chua ngoa, ghê gớm. Đến khi Kim đại gia đột nhiên nháo lên, Kim tiểu thư lúc này mới đổi sắc mặt, nháy mắt ra hiệu khiến Lục Khởi ra ngoài hỗ trợ, mình nằm ở cửa sổ lắng nghe. Lục Khởi ra cửa, thấy Kim đại gia làm sân tán loạn, trên đất còn ném một cái diều lớn, Vương mụ cùng Tiểu Ngọc ở sau lưng đuổi theo, nhưng chưa kịp Kim đại gia, Tiểu Lan thì quỳ gối trong viện, chẳng qua là khóc không ngừng.
Ngoài sân hỗn loạn không chịu nổi, Lục Khởi liếc mắt nhìn Vương mụ đuổi theo thở hổn hển, trong lòng nói, xem nàng thường ngày uy phong, sao lúc này liền cả Kim đại gia cũng không quản được, tiến lên ngăn lại Kim đại gia, trên mặt lạnh lùng mà nói: "Đại gia, ngươi cũng nên biết đây là bên ngoài khuê phòng tiểu thư, các ngươi tuy là huynh muội, nhưng cũng không thể xông loạn, ngươi giờ có điểm gì là đại gia bộ dáng không?."
Kim đại gia tìm không được Tiểu Viên, lại nghe thấy Lục Khởi nói như vậy, đột nhiên đưa tay ra nắm cổ Lục Khởi: "Chính là các ngươi thường ngày khi dễ nàng, nên hiện giờ Tiểu Viên mới không có ở đây, ngươi trả Tiểu Viên cho ta." Lục Khởi không ngờ tới, cũng không có tránh né, chính mình bị siết cổ, Kim đại gia mặc dù ngu dại, nhưng hơi sức lại không nhỏ, Lục Khởi con ngươi trợn lên, chẳng qua là cứng cổ, trong cổ họng o o kêu cứu.
Vương mụ thấy vậy, vội vàng tiến lên gỡ tay Kim đại gia: "Đại gia, ngươi có lời gì hảo hảo nói, như vậy chẳng phải đem Lục Khởi bóp chết?"
Kim tiểu thư ở bên trong nghe, trốn tránh nữa sẽ không tốt, vội vén rèm lên ra ngoài, lúc này Lục Khởi vừa được buông ra, ho khan không ngừng, Tiểu Ngọc vội vàng tiến lên đấm lưng cho nàng, Kim tiểu thư nhìn tới, cổ trắng nhẫn nhụi của Lục Khởi đã bị Kim đại gia bóp đến tím bầm.
Kim tiểu thư không khỏi một hồi đau lòng, đối với Kim đại gia nói: "Ca ca, làm muội muội của ngươi, khó mà nói ngươi, ngươi đi tìm nha đầu kia, thế nào mà lại bóp cổ nha đầu thân cận của muội để hả giận gì chứ?" Kim đại gia cũng mệt mỏi, đặt mông ngồi xuống dưới đất, nhìn chằm chằm Kim tiểu thư, hồng hộc thở hổn hển, trong miệng chỉ nói là: "Ta muốn Tiểu Viên, ngươi đem Tiểu Viên giấu chỗ nào?"

Thấy vòng tới vòng lui, đều nói về Tiểu Viên, Kim tiểu thư hận đến nghiến chặt hàm răng, đang muốn nói chuyện, lão gia được quản gia nâng đỡ vội vã đi vào, thấy trong sân một mảnh hỗn độn, giẫm chân nói: "Ta đã tạo nghiệt gì, mà lại sinh ra cái người vô dụng như ngươi, ngươi làm ầm ĩ như vậy, chẳng lẽ ngươi muốn phá hôn sự của muội muội ngươi và Vương công tử sao?"
Người tới chính là Kim gia đương gia, Kim lão gia, Kim đại gia nếu là bình thường, bị Kim lão gia mắng như vậy, đã sớm ngoan ngoãn đi rồi, ai ngờ Kim đại gia hôm nay không như bình thường, chẳng qua là trừng mắt la ầm lên: "Muội muội hôm nay không đem Tiểu Viên giao ra đây, ta liền không đi."
Tiểu Viên, Kim lão gia cau mày nhìn về phía quản gia, quản gia gọi Kim Phúc, vội nói: "Lão gia, ngươi quên sao? Chính là ba năm trước đây, trước thôn lão Lục, người mua được một nha đầu, tốn năm ngàn đồng tiền, làm nha hoàn hầu hạ tiểu thư ." Kim lão gia sờ sờ râu, gật đầu nghĩ tới, đưa ra một đầu ngón tay đối với quản gia nói: "Ta nhớ được nha đầu này dáng dấp không tệ, cử chỉ cũng rất tao nhã, làm bạn tiểu thư vừa đúng, tại sao cái nghiệp chướng này lại đòi tới nha đầu đó?"
Quản gia cười làm lành nói: "Cái này tiểu nhân cũng không rõ lắm, còn phải hỏi đại gia." Kim lão gia lại gật đầu một cái, đối với Kim tiểu thư nói: "Nữ nhi, cái nha đầu kia, ngươi liền kêu ra ngoài cho ca ca ngươi, cũng không phải là đại sự gì, thế nào náo thành ra như vậy?" Việc này, Kim tiểu thư ngẩng đầu không dám nhìn Kim lão gia, còn đang suy nghĩ thời điểm, Tiểu Lan quỳ trên mặt đất đã xông lại : "Lão gia, Vương mụ vừa mới lệnh hai gã sai vặt kéo nàng đi ra ngoài chôn, ta sờ tới nàng còn có một chút hơi thở, cũng chưa chết."



Thử đọc