Khanh Vốn Giai Nhân - Chương 31

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Đánh dấu

Trên chiến trường ngoài Hành Châu thành đang diễn ra một cảnh tượng vô cùng quỷ dị: Hai bên mỗi mười vạn đại quân, nhưng lại không phát ra một tiếng động nào, giặc Tây Lý đang từng bước tới gần. Binh lính Dạ quốc đã lùi về đến cửa thành, trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ, hận không thể uống máu ăn thịt quân địch, nhưng lại ngại bộ ngân giáp treo trên cao kia, nên không ai dám lập tức nhào tới.
Ở phía sau cùng của đội ngũ có hai tên binh sĩ, gót chân vừa mới chạm vào cánh cửa thành bằng sắt lạnh lẽo thì ngay lập tức, cửa thành bị mở ra. Mộ con ngựa trắng đang lao nhanh tới, đảo mắt một cái đã đến trước mặt. Dọc đường đi, người nọ quất roi ngựa không ngừng, quân đội Dạ quốc trước mặt giống như cơn sóng thủy triều dạt sang hai bên, sau khi nàng đi qua lại nhanh chóng hợp lại.
Kỷ Nam vọt lên phía trước, trong cơn mưa tên chi chít bay tới, nàng ghìm cương ngựa lại. Ngân giáp của đại ca đang được treo trên cao, nàng bất giác nắm chặt bàn tay lại, con ngựa bị nàng dùng lực nên đứng thẳng lên, hí vang không ngừng. Tiếng hí này bỗng chốc trở thành âm thanh duy nhất trên chiến trường. Tất cả mọi người đều nghe theo tiếng hí của con ngựa kia mà nhìn về phía "thiếu niên" đang mặc ngân giáp.
Bộ ngân giáp mà Kỷ Nam mặc trên người giống hệt với bộ giáp mà giặc Tây Lý đang treo trên kia, mỗi vảy giáp nhìn như lộn xộn nhưng kỳ thực mỗi chiếc vảy đều do hai mảnh ghép lại, tạo nên một hình tam giác chắc chắn, vô số hình tam giác chắc chắn ghép lại chặt chẽ, khiến cho bộ khôi giáp đao thương bất nhập lại vô cùng gọn nhẹ.
Một tấm nhuyễn giáp bằng tơ vàng được may bên trong bộ giáp, bên phải vạt áo của nhuyễn giáp, có thêu một chữ "Kỷ" uốn lượn bằng tơ màu đen.
Bộ khôi giáp này, chỉ có môn phái "Nam Điệp" của Ám Dạ cốc mới có thể may được, mỗi một bộ cần thợ thủ công có ít nhất mười năm kinh nghiệm.
Dạ quốc có một nơi tên gọi là "Thánh Giáp đường", bên trong chứa hơn ba mươi bộ khôi giáp như thế, mỗi một bộ đại diện cho những chiến công hiển hách mà chủ nhân của nó đã lập nên khi còn sống, mà trong đó, có hơn một nửa số bộ khôi giáp thuộc về người họ Kỷ.
Cho nên, làm sao Kỷ Nam có thể cho phép bộ khôi giáp của Kỷ Đông bị đối xử như thế kia?!
"Lý Nha!" Nàng gần như thét lên: "Là nam nhân, thì bước ra cùng ta quyết đấu!"
Những lời này là do trước kia nàng học được từ Mộ Dung Nham, từng chữ từng chữ được nàng dùng hết sức gào lên, nên toàn bộ quân lính Tây Lý đều nghe thấy rõ ràng, nhao nhao bàn luận không ngừng.



Đệ nhất mãnh tướng Tây Lý, rốt cuộc cũng giục ngựa ra ngoài.
Tuổi của Lý Nha xấp xỉ Kỷ Đình, tóc tai râu ria xồm xoàm, nhìn xa như đầu một con sư tử hung dữ. Hắn ta mang diện mạo điển hình của người Tây Lý, mắt rậm mày to, sống mũi cao, ria mép rậm, vừa nhìn đã biết hắn ta là một võ tướng tính khí nóng nảy.
Kỷ Nam múa Phương Thiên kích trong tay, mũi kích chỉ vào Lý Nha, nàng không sợ hãi chút nào mà còn lạnh lùng nhìn hắn: "Nghe nói người Tây Lý các ngươi luôn tự xưng là hùng sư trên thảo nguyên, vậy mà lại đi làm chuyện đê tiện bỉ ổi này!"
Lý Nha cười ha ha, giọng nói sang sảng: "Sư tử ăn sống con mồi! Ăn như thế nào, ngươi quản được ta chắc!"
Quân lính Tây Lý bên dưới phụ họa tướng quân của bọn chúng, cười ầm lên.
Khóe mắt của Kỷ Nam như muốn nứt ra, nàng cố gắng nén xuống ngụm máu đang trào lên cổ họng, hét to một tiếng rồi vung Phương Thiên kích lên đánh về phía Lý Nha.
Võ công của Lý Nha cao hơn nàng rất nhiều, cho nên hắn ta không thèm để nàng vào mắt. Ai ngờ, chiêu nào của Kỷ Nam cũng đều là những chiêu liều chết, hoàn toàn không định cho chính mình đường lui. Trong lúc nhất thời, Lý Nha chỉ có thể cố gắng chống đỡ.
Hai quân bên dưới nhìn chủ soái của mình đang chiến đấu, bởi vì hai người thân thủ quá nhanh, nên hai bên đều không dám bắn tên. Mà lúc này, trên tường thành phía xa xa của Hành Châu thành, Mộ Dung Nham đang khoác một chiếc áo lông cáo thật dày, đứng trên vị trí cao nhất, vẻ mặt âm trầm nhìn một màn này. Mộ Dung Tống và Thủy Khấu Khấu một phải một trái kèm hắn, bị sát khí hung ác của hắn bức bách, hai người cảm thấy hít thở có phần khó khăn, nên đứng yên không nói lời nào.
***
Trên người Kỷ Nam có thương tích, nên nàng dần dần bị kiệt sức. Lý Nha nhận ra điểm này, đã nhanh chóng tránh thoát rồi giơ cao đại đao của mình lên.
Hắn ta cao hơn Kỷ Nam một nửa cái đầu, một đao này lấy khí thế như sét đánh bổ thẳng vào đỉnh đầu Kỷ Nam. Kỷ Nam giơ Phương Thiên kích lên đỡ lấy đại đao, thân mình chấn động uể oải, trong miệng lại thổ huyết không ngừng, mà vừa mới đảo mắt một cái, nhát đao thứ hai đã lại nặng nề giáng xuống.
Trái tim của mọi người như bị treo lên, trơ mắt nhìn thanh đao kia bổ về phía Kỷ Nam.
Trên tường thành, Mộ Dung Nham nắm tay đặt lên môi, ho khan liên tục. Sau khi buông tay ra, khóe miệng lưu lại một vết máu trông thật đáng sợ. Hắn cắn môi, cẩn thận lau đi.
Trên chiến trường, Kỷ Nam liều mạng đến mức tim phổi đau nhức như muốn vỡ ra, gắng sức gào lên một tiếng. Phương Thiên kích cắm mạnh vào dưới lòng đất, nàng dứt khoát hạ thấp người kề sát đất, một tay nắm Phương Thiên kích, lấy kích làm trung tâm, đi quanh nó một vòng tròn, rồi chuyển tới trước ngực Lý Nha.
Hai mắt Lý Nha lóe sáng, hắn ta chỉ cần dùng một đao là có thể chém tên tiểu tử mặt trắng này thành hai nửa, đến lúc đó máu đỏ mà óc người vàng vàng trắng trắng phun ra, hắn ta sẽ cảm thấy hưng phấn biết bao!

Đáng tiếc, đao của hắn ta còn chưa tới gần Kỷ Nam, Kỷ Nam đã không thấy tăm hơi. Một giây sau, nàng lại xuất hiện gần sát trước mặt hắn ta, chui vào giữa hai cánh tay đang cầm đao của hắn ta, dùng đầu húc mạnh vào cằm và hầu kết của hắn ta!
Lý Nha chinh chiến đã mấy chục năm, tham gia vô số trận chiến, chịu vô số thương tích, nhưng vẫn là lần đầu tiên bị tập kích bất ngờ và cổ quái như thế này.
Đúng lúc đó hắn đang há mồm hô to thì hàm dưới bị húc thật mạnh, răng nanh trên dưới suýt chút nữa đã cắn đứt đầu lưỡi, trong phút chốc máu tươi tuôn ra đầm đìa, dáng vẻ còn thê thảm hơn cả Kỷ Nam.
"#@&%$..." Lý Nha bị đau đến nỗi hai mắt trở nên mơ hồ, oa oa kêu rống như quỷ.
Người Tây Lý đều nghe không hiểu hắn ta đang kêu gào cái gì, nhưng trong lòng Kỷ Nam lại hiểu rõ - "Ngươi không sợ ta giết Kỷ Đông sao?"
Nàng liều mạng ngăn lại nhát đao đã có chút yếu thế kia, ép Lý Nha phải từng bước lui về phía sau. Nàng lại thừa cơ kề sát vào sống đao, nghiêng người nhảy ra ngoài.
"Sợ chết thì đã không mang họ Kỷ!"
Thiếu nữ nhỏ nhắn mặc bộ ngân giáp đã nhuốm máu, mượn lực Phương Thiên kích, cong người như vầng trăng bạc bay lên giữa không trung. Giọng nói của nàng trong trẻo, làm cho đám nam nhi Đại Dạ nghe xong trong lòng đều cảm thấy nóng lên. Ngay khi nàng đoạt lại được khôi giáp của Kỷ Đông, đại quân Đại Dạ đã đồng loạt xông lên, cùng nàng truy kích giặc Tây Lý.
Trên tường thành, Mộ Dung Nham nhẹ nhàng gạt tay Mộ Dung Tống ra, nóng lòng không kịp đợi, tựa như chim ưng bay từ trên xuống, lao tới đỡ lấy Kỷ Nam, người đang vác bộ ngân giáp kia.
Sau khi Kỷ Nam được đỡ lấy, nhìn hắn một cái, cảm thấy buông lỏng, sau đó phun ra một ngụm máu lớn rồi ngất đi.
***
Khi Kỷ Nam tỉnh lại, bên tai mơ hồ nghe thấy Diêu Viễn đang khuyên Mộ Dung Nham: "... Điện hạ, hãy đi nghỉ một lát đi... Thương thế của người cũng không nhẹ hơn nàng đâu."
"Lui ra." Mộ Dung Nham rất hiếm khi dùng khẩu khí lạnh như băng như vậy để ra lệnh.
Không biết Diêu Viễn còn nói thêm gì nữa, bởi vì thanh âm quá nhỏ nên Kỷ Nam không nghe được, chỉ nghe thấy Mộ Dung Nham cười lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Không, cháu phải ở lại đây, rồi tự mình ra trận, tự tay giết chết Lý Nha!"
Kỷ Nam nghe vậy lập tức tỉnh táo hoàn toàn, nhưng vẫn từ từ khép hai mắt lại, không nhúc nhích tập trung lắng nghe.
"Nếu như Lý Nha chết, vương tử sẽ chiếm thế thượng phong, nội chiến Tây Lý sẽ chấm dứt, trên dưới đồng lòng, sợ rằng tương lai sẽ khó đối phó. Trước mắt tình hình ở Thượng Kinh có chút phức tạp, Điện hạ không nên động thủ xử lý chuyện Tây Lý trước."
Một hồi yên tĩnh...
Rồi sau đó, Kỷ Nam nghe thấy rõ ràng, đó là giọng nói chậm rãi nhưng ngập tràn sát khí của Mộ Dung Nham vang lên bốn phía: "Cháu không quan tâm được nhiều chuyện như vậy. Trước mắt, kẻ nào làm nàng bị thương, cháu sẽ lấy mạng kẻ đó!"
Dường như Diêu Viễn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng lời vừa mới ra khỏi miệng đã lập tức dừng lại, sau đó, trên trán Kỷ Nam có một bàn tay ấm áp phủ lên, bên tai chỉ nghe thấy giọng nói dịu dàng ấm ấp của Mộ Dung Nham: "Tiểu Tứ?"
Kỷ Nam bất động, Mộ Dung Nham nhẹ nhàng thở ra. Ngay sau đó, Kỷ Nam làm bộ như từ từ tỉnh lại, mở mắt ra.


Mộ Dung Nham thấy nàng tỉnh, liền đưa tới một ánh mắt cho Diêu Viễn, Diêu Viễn hiểu ý, bèn ra ngoài bưng thuốc tới. Kỷ Nam vươn tay kéo ống tay áo của Mộ Dung Nham, hỏi: "Bên ngoài thế nào rồi?"
Mộ Dung Nham xoa nhẹ hai má nàng, "Nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt đi."
Kỷ Nam nhíu mày lắc đầu, "Bọn chúng có đưa tới tin tức mới nào không? Về đại ca của ta?"
Mộ Dung Nham cười an ủi nàng, "Nàng cứ dưỡng thương đi, mọi chuyện đã có ta."
"Không!" Kỷ Nam cự tuyệt thẳng thừng, "Bảo vệ Hành Châu thành và cứu Kỷ Đông, là một ván cờ khó khăn, nếu có người phải đối mặt với nó, thì người đó nên là ta."
Nàng dũng cảm thực khiến cho người ta cảm thấy tan nát cõi lòng.
Mộ Dung Nham im lặng rất lâu, mãi cho tới khi thuốc được bưng vào, hắn mới đón lấy, thổi nguội rồi đưa cho nàng, dịu dàng khuyên nhủ: "Uống thuốc đã rồi nói sau."
Kỷ Nam nhìn thấy người bưng thuốc vào, nghển cổ lên cười cười với hắn, “Hà Việt.”
Mấy ngày trước, tinh thần của Lý Hà Việt có chút sa sút nhưng hôm nay nhìn đã khá hơn rất nhiều, có vẻ như đã gần khôi phục được như xưa. Hắn gật đầu với Kỷ Nam, lại bưng thêm một bát thuốc nữa đưa cho Mộ Dung Nham, "Diêu thái y bảo ta mang vào cho ngươi."
Mộ Dung Nham cười cười nhận lấy nhưng không uống, chỉ cầm trong lòng bàn tay, mãi cho đến khi phía sau truyền đến tiếng ngã xuống giường của Kỷ Nam, hắn mới nâng tay đổ hết thuốc trong bát xuống đất rồi nhẹ nhàng đặt bát xuống, cười hỏi Lý Hà Việt: "Hà Việt cũng muốn thay Tiểu Tứ ra trận sao?"
Lý Hà Việt thấy hắn không uống bát thuốc đã bỏ thêm khạp thụy thảo dược kia, thì biết rằng hắn đã phát hiện ra, lại nghe thấy hắn hỏi như vậy, Lý Hà Việt cũng không phủ nhận, gật đầu nói: "Ngày hôm qua là khôi giáp, hôm nay có lẽ sẽ là chính Kỷ Đông bị đẩy lên trước trận chiến, cho nên ta không thể để cho Tiểu Tứ đi."
"Nếu để ngươi đi, còn không bằng để ta đi." Mộ Dung Nham buồn cười nói.
Lý Hà Việt cũng không giận, mà còn nở nụ cười, "Ngươi cũng không thể đi." Hắn cười thật vui vẻ, giống như trở về thời gian khi cùng học nghệ tại Ám Dạ cốc với Kỷ Nam, khi đó bọn họ là những thiếu niên vô lo vô ưu, luôn hăng hái và biết phấn đấu.
Khi đó là quãng thời gian tươi đẹp nhất của hắn, lúc ấy hắn còn chưa rõ tình cảm của mình dành cho Kỷ Nam, vẫn còn chưa xuất hiện một người không gì không làm được là Mộ Dung Nham. Cuộc đời của hắn dường như chỉ cần đoạt được một tấm lệnh bài môn chủ và sóng vai cùng Tiểu Tứ là đủ. Khi ấy, cuộc sống của hắn đơn giản đến mức Tiểu Tứ chỉ cần mỉm cười với hắn một cái thì hắn cũng cảm thấy vui vẻ suốt mấy ngày.
Trong khi Lý Hà Việt cao hứng tươi cười thì Mộ Dung Nham bất chợt cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Hắn nheo mắt, lạnh giọng hỏi: "Hoa cực lạc?"
Hoa cực lạc và khạp thụy thảo đều là những vị thuốc khiến người ta dễ ngủ say, khạp thụy thảo thì có mùi hương nhàn nhạt, chỉ cần uống vào sẽ thiếp đi. Nhưng hoa cực lạc lại không có mùi vị, nhưng sau khi nấu lên chỉ cần hít phải sẽ khiến người ta mê man, công dụng còn hiệu quả hơn khạp thụy thảo.
Lý Hà Việt biết Mộ Dung Nham là người cẩn thận tỉ mỉ và tinh thông các loại thảo dược, nên khi Lý Hà Việt bưng thuốc vào Mộ Dung Nham nhất định sẽ phát hiện ra điều bất thường, cho nên Lý Hà Việt đã cố ý bỏ thêm rất nhiều khạp thụy thảo trong bát thuốc của hắn, khiến hắn bị mắc mưu nên đã suy đoán rằng bát thuốc của Kỷ Nam cũng cho thêm khạp thụy thảo. Vì vậy, mặc kệ hắn uống hay không uống bát thuốc kia, thì trong lúc hắn thổi nguội thuốc cho Kỷ Nam, cũng đã bị trúng thuốc rồi.
"Hà Việt..." Mộ Dung Nham càng lúc càng cảm thấy choáng váng, không thể không gục xuống, trước mắt hắn bắt đầu trở nên mơ hồ, giọng nói không còn rõ ràng nữa: "... Nguy hiểm..."
Lý Hà Việt không nói gì, sau khi Mộ Dung Nham hôn mê, hắn mới ra ngoài chuyển Diêu Viễn cũng đã sớm bị đánh ngất vào bên trong, đặt cạnh Mộ Dung Nham.
Sau đó hắn cầm lấy bộ ngân giáp của Kỷ Đông mặc vào người, bộ khôi giáp này giống của Kỷ Nam ý như đúc. Hắn đội mũ sắt lên che đi phần lớn khuôn mặt, sau đó nắm lấy Phương Thiên kích, cứ như vậy mà lao ra ngoài.
Bên ngoài đã sớm có đệ tử của Bạch Hổ môn phái đang chờ, vừa thấy hắn đi ra đã đồng loạt xông tới, âm thầm kết thành vòng tròn vây hắn ở giữa, miệng hô "Kỷ tướng quân," rồi đi tới chiến trường.
***
Hôm nay, Lý Nha vẫn dẫn đầu, nhưng mà kỳ lạ là lại không như dự đoán của Lý Hà Việt rằng hắn ta sẽ đẩy Kỷ Đông ra để uy hiếp.
Hắn ta đang dùng đao bổ mấy binh lính Dạ quốc đang vây xung quanh, bỗng nhiên phía bên trước có một con ngựa màu trắng quen thuộc phi tới, chính là "Kỷ Nam" mặc một thân ngân giáp, quơ Phương Thiên kích xông tới.
Lý Nha đá văng binh lính bị hắn ta chém phun máu không ngừng ra, cười ha ha bước tới gần "Kỷ Nam".
Hai người đối đầu một chiêu lại một chiêu, đại đao chém vào Phương Thiên kích làm lửa tóe bốn phía, "Kỷ Nam" hôm nay dường như khỏe hơn hôm qua một chút, Lý Nha cảm thấy gan bàn tay của hắn ta có chút đau đớn, không khỏi cắn môi cười nói: "Nhi tử của Kỷ Đình quả là tài giỏi!"
"Kỷ Nam" hừ lạnh, xoay người xuống ngựa đơn đả độc đấu cùng hắn ta, Lý Nha "Ồ" một tiếng, bởi vì "Kỷ Nam" hôm nay cao lớn hơn không ít so với hôm qua.
Nhưng "Kỷ Nam" cũng không để cho hắn ta có thời gian rảnh mà suy nghĩ nhiều, liên tục tấn công bằng những đòn tàn nhẫn. Lý Nha trước chắn sau chém ra, "Kỷ Nam" quả nhiên đã kiệt sức giống như lần trước, dần dần lui về phía sau.
Đáng tiếc quân đội Đại Dạ của hôm nay lại không bằng ngày hôm qua, cứ chạy tán loạn khắp nơi. Khi không còn những người xung quanh che chắn, "Kỷ Nam" lập tức bị Lý Nha đuổi giết không tha.
Cách cửa thành Hành Châu không xa, bước chân của "Kỷ Nam" bỗng nhiên khựng lại, sau đó bị Lý Nha chém trúng lưng, "Kỷ Nam" phun ra một ngụm máu xa tới một trượng.
"Kỷ Nam" quỳ rạp xuống đất, phía sau Lý Nha cười điên cuồng, tiện tay chém giết mấy binh lính Dạ quốc đang cố gắng lao lên phía trước cứu "Kỷ Nam" rồi tới gần "Kỷ Nam"!
Nón sắt bị rơi xuống, "Kỷ Nam" quay đầu lại cười với Lý Nha. Lý Nha vừa nhìn thấy khuôn mặt kia không phải, lập tức cảnh giác, cũng không thèm quan tâm người này rốt cuộc là ai đã lập tức quay đầu bỏ chạy.
Khi hắn ta đuổi theo "Kỷ Nam" tới đây, không chú ý đường đi ra sao, lúc này đại quân Tây Lý chạy tới, mới giẫm được vài bước, dưới chân xuất hiện một cái hố. Hố này cũng không lớn, chỉ chừng nửa bàn chân, nhưng sau khi giẫm lên, lại thấy có một vật sáng bùng nổ. Mặc dù Lý Nha đã mau chóng tránh đi nhưng cẳng chân lại tê rần, ngay sau đó chân bị nổ đến nỗi huyết nhục mơ hồ.
Lý Nha nhịn đau giương mắt lên nhìn, lúc này mới phát hiện xung quanh có một toán binh sĩ mặc quân phục Đại Dạ, vẻ mặt ai ai cũng đều trầm tĩnh, khí độ bất phàm, vừa nhìn đã biết là những cao thủ võ lâm. Bọn họ nhìn như đang chiến đấu với quân Tây Lý, nhưng kỳ thật là dụ quân Tây Lý tới nơi đang bày trận lân thạch mà chỉ có bọn họ mới biết.
Đến lúc này, khi Lý Nha bị đưa vào bẫy, bọn họ mới buông tay chân ra giết địch. Nhất thời, xung quanh đều vang lên tiếng kêu thảm thiết của giặc Tây Lý và tiếng binh lính Tây Lý vô ý đạp trúng bẫy lân thạch, bị nổ tan tành thành những mảnh nhỏ.
Lý Nha giận dữ.
Hắn ta cắn răng lao tới Lý Hà Việt đang cải trang thành Kỷ Nam, nhưng lại vô ý giẫm lên hai cái bẫy lân thạch, trên đùi và hông bị thương đến mức máu tươi đầm đìa. Hắn ta thấy tình thế không ổn, quay đầu chạy. Lý Hà Việt thấy hắn ta định chạy trốn, phi thân lên, nhờ vào việc quen thuộc trận pháp, nên hắn nhanh chóng lao tới trước mặt Lý Nha, hợp lực tấn công cùng một vài đệ tử Ám Dạ cốc.
Lý Nha quả nhiên hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu đệ nhất mãnh tướng Tây Lý, đám đệ tử Ám Dạ cốc người trước ngã xuống người sau tiến lên mà không địch nổi hắn ta, liên tiếp bị thương. Toàn thân hắn ta là máu nhưng vẫn múa đại đao rất điêu luyện và dũng mãnh. Lý Hà Việt và mọi người hợp lực, dựa vào trận pháp, rốt cuộc đã đánh bay đại đao kia, nhưng hắn còn chưa kịp vui sướng thì Phương Thiên kích trong tay đã bị mạnh mẽ túm lấy không thể động đậy: Khuôn mặt hung hãn nhuốm đầy máu tươi của Lý Nha gần trong gang tấc, hắn nở một nụ cười hệt như ác quỷ khát máu.
Trong chớp mắt, trong lòng Lý Hà Việt hiện lên những hình ảnh của Tiểu Tứ từ nhỏ đến lớn đang nở nụ cười với hắn: từ lúc nàng còn ngây thơ hồn nhiên, vui vẻ vô lo vô nghĩ đến khi nàng trở thành một tướng quân anh khí bừng bừng phấn chấn, tràn đầy khí phách.
Vì Tiểu Tứ... Vì, Tiểu, Tứ!
Lý Hà Việt hét lớn một tiếng kinh hãi, trở tay cuốn chặt lấy Phương Thiên kích và cánh tay của Lý Nha, đồng thời hai chân của hắn như gọng kìm chế trụ chân của Lý Nha.
Lý Hà Việt dùng trán đụng mạnh vào Lý Nha, thừa dịp khoảnh khắc mành chỉ treo chuông, đã dồn toàn bộ công lực của bản thân gạt chân hắn ta, làm cả hai người cùng ngã ra đất.
Lý Nha giật mình trước ý đồ điên cuồng của hắn, muốn trốn thoát lại bị hắn cuốn lấy càng chặt hơn, hơn nữa lại còn lăn đi một vòng...
***
Những tiếng nổ mạnh liên tục vang vọng lên không trung.
Mộ Dung Tống và Thủy Khấu Khấu mới sáng sớm đã bị Lý Hà Việt phái người lừa gạt đi tới Hạ Thành, lúc này mới vội vội vàng vàng chạy về. Họ phát hiện ngoại trừ Ngô Kiền vẫn ngu ngơ trước sau như một, thì Mộ Dung Nham, Kỷ Nam, Diêu Viễn cùng toàn bộ các tướng lĩnh có liên quan của Kỷ gia quân nếu không phải bị hạ dược mê man, thì đều bị môn đồ Bạch Hổ môn phái khống chế. Lúc này, hai người bọn họ mới biết có chuyện không ổn, lại vội vàng chạy ra ngoài thành, đúng lúc trông thấy Lý Hà Việt và Lý Nha đang ngã vào giữa trận pháp lân thạch...
Mộ Dung Tống rống to một tiếng, còn Thủy Khấu Khấu từ trên ngựa phi thân tới. Hai người một trước một sau đuổi tới, lại chỉ kịp đoạt về một người mặc bộ ngân giáp nhưng thân thể đã không còn nguyên vẹn nữa.
Lý Hà Việt đã mất đi hai chân và cánh tay trái! Một thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng như vậy nhưng chỉ còn lại một nửa người. Thủy Khấu Khấu nhìn hắn, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Mộ Dung Tống ôm lấy hắn, điểm vài huyệt đạo giúp hắn cầm máu, nhưng trong lòng lại hiểu rõ đã không còn chút hi vọng nào nữa rồi!
"Đi..." Lý Hà Việt mở mắt ra, nói một cách rành mạch với Mộ Dung Tống: "Tiểu, Tứ!"
Mộ Dung Tống bi thương, ôm hắn chạy như bay trở về. Thủy Khấu Khấu nán lại đó, rút kiếm giết sạch những tên giặc Tây Lý chưa kịp chạy trốn, sau đó lại cùng những môn đồ Ám Dạ cốc đang cải trang thành binh lính Dạ quốc nhặt xác Lý Nha đã bị chia năm xẻ bảy lên, xâu vào lưỡi kiếm, rồi quay lại trong thành.



Thử đọc