Khanh Vốn Giai Nhân - Chương 29

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Đánh dấu

Mộ Dung Nham nở nụ cười, nụ cười kia bởi vì được gương mặt trắng bệch và ánh mắt sáng rực của hắn làm tôn lên, nên có vẻ đặc biệt động lòng người.
"Là ta, " Hắn nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn miếng ngọc bội kia cũng vô cùng nhu hòa, "Mộ Dung Nham, tự Trường Khanh."
_______________
Mộ Dung Nham vừa mơ một giấc mơ thật dài, hắn mơ thấy Diêu cung hoa đào bất tận, nở rộ khắp đất trời, vô cùng rực rỡ. Hắn đứng dưới tàng cây, đã là diện mạo khi trưởng thành, nhưng trong tâm lại vui vẻ trong sáng giống như ngày xưa, mẫu phi vẫn dịu dàng như trong ký ức, bà mỉm cười nâng mặt hắn lên, ôn nhu gọi tên tự của hắn.
"Mẫu phi!" Hắn ngắm nhìn bốn phía, mừng rỡ không thôi, hỏi: "Năm nay sao hoa đào lại nở đẹp như vậy?"
"Bởi vì con trở lại nha."
Nhưng mà con vẫn luôn ở nơi này mà. Mộ Dung Nham cảm thấy nghi hoặc, mỗi một năm khi hoa đào nở, cho dù hắn có ở xa đến đâu cũng đều chạy về Diêu cung.
"Nham nhi, những cây hoa đào này, vẫn luôn sinh trưởng trong lòng con, nhưng đã mười năm rồi chưa từng nở hoa, " Mẫu phi nói với hắn, "Bây giờ con rốt cuộc cũng đã trở lại rồi, con xem, chúng lại nở rất nhiều hoa rồi."
Sinh trưởng trong lòng hắn sao... Mộ Dung Nham cái hiểu cái không, nhưng mẫu phi đã dẫn hắn vào sâu trong rừng đào, dọc đường hoa đào rụng lả tả. Những cánh hoa rơi xuống mái tóc dài đen tuyền của mẫu phi, hắn đưa tay lấy xuống, mẫu phi quay đầu cười, lại bỗng nhiên biến thành Kỷ Nam.
"Tiểu Tứ?" Kỷ Nam ôm nàng vào lòng, trong lòng vui mừng vô hạn.



Cho dù giấc mộng này vô cùng kỳ lạ, không sao giải thích nổi, nhưng hắn vẫn nhớ rõ ràng câu nói "Độc nhất vô nhị" mà nàng đã từng nói với hắn kia.
"Nhị ca, hoa đào này nở thật đẹp." Nàng ở trong lòng hắn ngửa mặt lên, nở nụ cười ngây thơ, nhẹ nhàng nói. Hắn không nhịn được cúi đầu xuống, khẽ chạm môi vào mi mắt nàng.
Hai người đứng một tàng cây rất cao, hoa nở cũng rất đẹp, toàn bộ thế gian chỉ còn hai người bọn họ cùng cánh rừng hoa đào bất tận, giống như khi ở trong thạch động trên vách núi Tinh Nhai, Mộ Dung Nham cảm thấy vui mừng sung sướng như được lên tiên.
Hắn từ từ tỉnh lại từ trong niềm vui sướng, vốn dĩ đang nằm nghiêng, nên khi vừa mở mắt ra, đã thấy được gương mặt của người vừa gặp trong mộng.
Hắn cười càng tươi hơn, mở miệng muốn gọi nàng, lại phát hiện cổ họng mình như bị đốt cháy, đau đớn không thể phát ra tiếng.
Kỷ Nam đã thay đổi thành thường phục, nhìn mỏng manh yếu ớt vô cùng. Có lẽ là vừa mới tắm rửa xong, nên tóc nàng vẫn còn ướt, cả người toàn là mùi thuốc, cứ như vậy mà ghé vào gối hắn ngủ. Trong lúc ngủ mơ, vẻ mặt vẫn ngưng trọng, hai hàng lông mày anh khí hơi hơi nhíu lại.
Thủy Khấu Khấu nhẹ nhàng bước tới muốn khoác thêm áo cho nàng, lại mừng rỡ phát hiện ra Mộ Dung Nham đã tỉnh lại.
"Điện hạ tỉnh rồi!" Nàng vui vẻ kêu lên, làm kinh động đến Kỷ Nam khiến nàng bật dậy. Thủy Khấu Khấu vội vàng khoác áo lên vai nàng, sau đó nhanh chóng chạy đi tìm Diêu Viễn.
Kỷ Nam vội vàng vươn tay sờ thử trán hắn, hắn lại túm chặt lấy tay nàng, giọng nói có chút lộn xộn rời rạc: "... Ta vừa mơ thấy nàng... Tiểu Tứ, những đóa hoa đào này, là vì nàng mà nở rộ..."
"Ưm..." Bên chân Mộ Dung Nham bỗng nhiên truyền đến một âm thanh vô nghĩa ngắt lời hắn.
Là Mộ Dung Tống, hắn đang cuộn mình nằm dưới chân Nhị ca hắn, lúc này giống như mới tỉnh, vẫn còn hơi buồn ngủ ngồi dậy, dụi mắt thấy rõ hai người trước mắt, hắn lập tức vừa mừng vừa sợ bò tới: "Nhị ca, rốt cuộc huynh cũng tỉnh rồi!"
Kỷ Nam đã sớm rút tay về, Mộ Dung Nham nắm chặt tay thành quyền, tiếc nuối thu vào trong chăn uể oải mệt mỏi "Ừ" một tiếng, rồi hỏi hắn: "Sao đệ lại ngủ ở đây?"
"Đệ muốn trông coi huynh mà!" A Tống đúng lý hợp tình nói, lại chỉ chỉ Kỷ Nam, "Lão hổ đáng ghét này cũng ở lại trông coi huynh."
Trong lòng Mộ Dung Nham cảm thấy mềm mại, giờ phút này hắn thật muốn quay đầu lại nhìn nàng, nhưng lại lo lắng nàng bị đỏ mặt trước A Tống, đành phải cố gắng kiềm chế. May mà A Tống đã lâu không gặp hắn, nên vô cùng nhớ nhung, hết hỏi cái này lại hỏi cái kia, hoàn toàn không rảnh để ý tới trên mặt Kỷ Nam đang tràn đầy vẻ nhu tình.
Diêu Viễn vốn đang ở quân y giảng giải những vấn đề khó xử lý xung quanh các chứng bệnh, thì bất chợt nhìn thấy Thủy Khấu Khấu kích động lao vào trong lều. Khi thấy Mộ Dung Nham đã tỉnh lại, ông không nói thêm gì nữa, động thủ cởi y phục của hắn.
loading...

Thủy Khấu Khấu và Kỷ Nam vội vàng tránh mặt, A Tống còn muốn lưu lại, nhưng hai người kia sợ hắn làm ảnh hưởng đến Diêu Viễn, nên một trái một phải kéo hắn ra ngoài.
Diêu Viễn đứng bên cạnh lắc đầu cười. Mộ Dung Nham rốt cuộc cũng thu hồi ánh mắt đang đuổi theo bóng dáng Kỷ Nam lại, nhỏ giọng gọi ông: "Cậu?"
"Người đã hôn mê ba ngày hai đêm , vết thương quả thực không nhẹ." Diêu Viễn đổi thuốc cho hắn, lại xem xét thì phát hiện vết thương đã lên da non, về cơ bản đã khép miệng.
Trước khi đi, người nọ còn cố ý cho người mang thư tới, dặn ông phải đem theo thuốc trị thương tốt nhất, quả nhiên lại bị người nọ đoán trúng rồi.
"Tiểu tướng quân không chịu rời đi chút nào, cả người nàng bị thương nhưng lại chậm chạp không chịu băng bó, đêm qua miệng vết thương bị nhiễm trùng, ta phải nói dối rằng như vậy sẽ lây bệnh cho người, nàng mới chịu đi bôi thuốc. Nhưng sau khi tắm rửa thay quần áo xong, lại lập tức chạy tới đây trông chừng người." Diêu Viễn bắt mạch cho hắn, nhỏ giọng nói với hắn tình hình trong ba ngày nay, "Lục điện hạ cũng như vậy, một tấc cũng không chịu rời canh giữ ở chỗ này, gấp gáp đến mức không biết phải làm thế nào cho phải. Trong quân ngoại trừ ta, tất cả quân y đều bị hắn xử phạt, thiếu chút nữa là chém vài cái đầu rồi."
Mộ Dung Nham hoàn toàn có thể tưởng tượng ra bộ dáng của hai người kia. Một người im lặng không nói, cắn răng chịu đựng, một người lại đi trút giận sang người khác, nhảy nhót lung tung.
"May mà có khâm sai đại nhân ở đây, kiên nhẫn xử lý mọi việc, nếu không chỉ có một mình ta thì không biết nên đối phó thế nào." Diêu Viễn quấn vết thương lại cho hắn, rồi đi tới chỗ bồn rửa tay trên bàn, quay đầu cười nói: "Nữ tử Đại Dạ các người, thật đúng là không giống người thường."
Mộ Dung Nham nghe ông nói "Đại Dạ các người" rõ ràng, nhưng cũng không phản bác, chỉ ảm đạm cười, hỏi: "Tại sao phụ hoàng lại lệnh cho nàng làm khâm sai?"
"Thủy Thừa tướng chủ trương, thế là Hoàng thượng liền chuẩn tấu. Nhưng chỉ áp giải lương thảo mà thôi, huống hồ trên đường lại có Lục hoàng tử Điện hạ hộ tống."
"Thủy Thừa tướng... nhìn trúng A Tống rồi sao?" Mộ Dung Nham hơi sững lại, ánh mắt nhất thời trở nên khó lường.
Diêu Viễn rửa sạch tay rồi chậm rãi lau khô, ngồi xuống bên giường hắn, "Ông ta vẫn vừa ý người hơn, nếu không thì vì sao xa xôi ngàn dặm như vậy mà con phái cháu gái tới đây gặp người chứ?"
"Vẫn còn cân nhắc giữa cháu và Tiểu Lục sao?" Mộ Dung Nham cười nhạt, tiếp tục nói, "Lão ta tuyển chọn cháu rể, so với hoàng gia tuyển chọn phi tần còn kỹ lưỡng hơn."
Coi Hoàng tử Đại Dạ bọn họ là củ cải rau xanh, mặc cho lão ta chọn lựa hay sao?
Diêu Viễn nhìn hắn tức giận trầm mặt xuống, trong nháy mắt lại trở về Nhị hoàng tử Điện hạ ở Thượng Kinh, mà cảm thấy buồn cười không thôi.
"Muốn trốn tránh chuyện này sao? Hay là, kỳ thật Điện hạ cũng có ý với Khấu Khấu cô nương?" Diêu Viễn trầm ngâm, "Nhưng mà cả hai người này, có lẽ đều không nguyện ý làm thiếp đâu..."
"Ai có ý với nàng chứ!" Mộ Dung Nham quả nhiên nhíu mày lại, nhanh chóng lên tiếng phản bác. Dừng lại một chút, hắn chợt nghĩ tới một người khác, cất giọng dịu dàng nói tiếp: "Cháu cũng tuyệt đối không để cho nàng phải làm thiếp."
Không cần hỏi cũng biết, "Nàng" ở câu nói sau, nhất định không phải là Thủy đại mỹ nhân.
Diêu Viễn bất động thanh sắc trêu ghẹo đứa cháu trai của mình, trong lòng lại vui vẻ đến rối tinh rối mù.
Tiền tuyến này đối với người khác là chiến hỏa địa ngục, nhưng đối với Nham nhi mà nói, ngược lại là nơi thanh tịnh. Hắn đã phải chịu áp lực rất nhiều năm, ở Thượng Kinh không thể phát tiết được, mà ở nơi này lại không có nhiều người và sự tình phức tạp cần hắn tính kế, chỉ có sự bình dị cùng nhiệt huyết, thế sự lại trắng đen rõ ràng, tựa như quay về ngày hắn còn thơ bé sống trong Diêu cung.
Xa cách mười năm, rốt cuộc Mộ Dung Nham cũng đã tìm lại được chính mình.


Vậy nên mới có trận chiến thành công tạo nên truyền kỳ ở Hành Châu thành này, nếu không, với một Nhị hoàng tử Điện hạ luôn ôn hòa thâm trầm, thì bất luận thế nào hắn cũng sẽ không điên cuồng đến mức ấy.
"Trong lòng người biết là tốt rồi." Diêu Viễn đứng lên đi ra ngoài, khi đưa lưng về phía hắn, ông hơi nở nụ cười: "Cho dù là mẫu phi của người hay là ta cũng đều chỉ hi vọng người được bình an như ý."
Mộ Dung Nham hôn mê suốt hai ngày ba đêm nên không biết, trên dưới toàn quân thậm chí là người dân ở mãi Thượng Kinh đều bàn tán xôn xao rằng hắn dũng mãnh phi thường như thế nào, cùng Kỷ Nam song kiếm hợp bích, đồng tâm hợp lực ra sao, sự kiện đoạt lại Hành Châu thành đã trở thành câu chuyện huyền thoại.
Kỷ Nam thì được hình dung như một thanh kiếm bạc sắc bén, đi đến đâu càn quét đến đó, khiến giặc Tây Lý trời sinh tính tình hung ác tàn bạo chỉ vừa mới nghe thấy đã sợ mất mật. Về sau, khi mọi người nhắc tới nàng, rất ít khi dùng những tên gọi như "Đích tử của Trấn Nam vương" hoặc là "Nhi tử của Kỷ đại tướng quân", nàng bây giờ là Kỷ Nam - tướng quân của Đại Dạ.
Mà hắn, Nhị hoàng tử điềm đạm tôn quý của Đại Dạ, bị tán dương thành một vị anh hùng hữu dũng hữu mưu như hổ, chỉ dẫn dắt có năm ngàn binh sĩ Đại Dạ đã kháng trụ được chín vạn viện binh Tây Lý, vì thắng lợi cuối cùng của Hành Châu thành mà tranh thủ từng giờ từng khắc quý giá. Đây chính là lần đầu tiên Nhị hoàng tử Điện hạ xuất chinh đó nha!
Nhưng đáng tiếc, bởi vì nhiều năm sau đã xảy ra một vài biến cố, cho nên khi sử sách ghi lại trận chiến Hành Châu thành, đều xóa đi bóng dáng của Mộ Dung Nham, toàn bộ công lao đã được chuyển dời sang cho Kỷ Nam, để nàng được đời sau ca tụng là Tướng quân vương.
Đời sau, mọi người đều cảm thấy hứng thú với đoạn lịch sử này, nhưng mà trong "Đại Dạ dật sự" lại chỉ viết không rõ ràng như sau: Khi đó, Tướng quân vương bộc lộ tài năng anh dũng vô song, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Nhưng trong trận chiến Hành Châu, Tướng quân vương công kích đã lâu mà không thành công, về sau may mắn được Diêu cung công tử đi theo tương trợ, cùng nhau đánh bại hai mươi vạn quân Tây Lý, nên đã được ghi tạc vào sử sách.
***
Người mà sau này được "Ghi tạc vào sử sách" kia, kỳ thật lúc này cũng không được ổn cho lắm.
Chẳng hề có được sự hăng hái dũng mãnh mà người đời sau tôn thờ. Vết thương trên lưng Kỷ Nam bởi vì vừa rồi hoạt động mạnh nên đã vỡ tung ra. Nội thương cũng bởi vì nhiều ngày bị ngừng thuốc nên đã tái phát. Nàng bám lấy cửa lều, ho khan không ngừng, cuối cùng trong cổ họng bỗng nhiên cảm thấy có vị ngòn ngọt, hóa ra nàng bị thổ huyết.
Kỷ Nam nhíu mày lấy ống tay áo định lau đi, bỗng nhiên trước mặt có một chiếc khăn lụa sạch sẽ trắng phau duỗi tới, nàng ngẩng đầu nhìn, là Lý Hà Việt.
Mới mấy ngày không gặp, mà hắn đã gầy sụp đi rất nhiều, vốn dĩ là một thanh niên hoạt bát tráng kiện, hiện giờ trên trán lại có thêm vẻ ưu sầu.
Thấy Kỷ Nam không nhận lấy, ánh mắt hắn trở nên buồn bã, yên lặng thu tay, xiết chặt lấy tấm khăn kia trong lòng bàn tay.
"Dung Nham... Nhị hoàng tử Điện Hạ... tình trạng vết thương đã khá hơn chút nào chưa?" Hắn nhìn chằm chằm vào vạt áo của Kỷ Nam, thấp giọng hỏi.
Kỷ Nam kể lại chuyện Mộ Dung Nham đã tỉnh lại cho hắn, rồi thân thiết hỏi: "Hà Việt, có phải huynh bị thương hay không? Sao sắc mặt lại xấu thế kia?"
Lý Hà Việt lắc đầu cười khổ, nói: "So với Điện hạ, thương tổn của ta thật sự chưa là gì."
"Cái này đâu có giống..." Mặc dù Kỷ Nam vô cùng mệt mỏi, nhưng chỉ cần nghĩ tới người kia, vẫn không nhịn được cúi đầu cong cong khóe môi.
Lý Hà Việt thu lại toàn bộ biểu cảm nho nhỏ kia của nàng vào trong đáy mắt, sắc mặt nhất thời càng thêm tiều tụy khó coi. Hắn cười một cách cứng ngắc, ảm đạm nói: "Ta quả thực thua kém hắn."
Hắn nói xong lại dặn dò nàng dưỡng thương cẩn thận, rồi mới xoay người rời đi. Lúc này, Kỷ Nam đã rơi vào tình trạng kiệt sức, cũng không để tâm tới vẻ mặt và giọng nói có phần mất mát của hắn.
***
Đêm hôm đó, bởi vì rốt cuộc Mộ Dung Nham cũng đã bình an tỉnh lại, cho nên Ngô Kiền cao hứng làm một bữa tiệc ăn mừng ngay trong doanh trại, rồi mời hơn mười vị tướng lãnh đã lập công lớn lần này tới dự.
Ngoài ra, hắn ta còn lần đầu tiên sảng khoái lấy heo, trâu, dê vốn dĩ vẫn giữ lại làm thức ăn cho quân đội của hắn ta, thưởng cho toàn bộ các tướng sĩ trong quân.
Tiệc ăn mừng được bố trí ngay giữa doanh trại, chủ soái chủ trì , Ngô Kiền tự mình xắn tay áo ra trận, vui tươi hớn hở chẳng khác nào một đầu bếp, hào hứng múa cây chổi quét, quét đều tất cả các loại hương liệu nổi danh nhất Hạ Thành lên mình con dê rồi nướng khiến hương thơm tỏa ra bốn phía.
Thủy Khấu Khấu vốn dĩ rất hứng thú với việc này, cho nên lúc này đây, nàng đã không để ý tới mấy hôm trước vẫn còn vì Mộ Dung Nham và Kỷ Nam mà mắng Ngô Kiền té tát, d11∞end4∞4nl3∞3qu∞u1d0∞0n, cứ vây quanh hắn ta học hỏi kinh nghiệm, liên tục gọi "Ngô tướng quân" vô cùng thân thiết.
Những cuộc vui như thế này đương nhiên là không thể thiếu được Mộ Dung Tống, hắn xé một cái đùi dê còn chưa chín hẳn, rồi lại bị nóng đến mức cứ ném qua hết tay trái lại sang tay phải, nhưng vẫn tranh thủ thỉnh thoảng cắn được một miếng.
Trong miệng bị miếng thịt dê nóng kia làm bỏng, hắn lệ nóng doanh tròng kêu to: "Ăn ngon! Ăn ngon thật! Ăn ngon muốn chết!"
Kỷ Nam cũng đang ở đây. Buổi chiều nàng uống thuốc xong rồi đi nằm một lát, nên đã khôi phục rất nhiều, lúc này nàng đang ngồi ở vị trí chủ tướng, cùng mọi người nâng cốc nói lời chúc mừng.
Trong quân đều là những hán tử thô kệch, uống rượu cũng không dùng chén mà dùng hẳn vò, ngay cả Thủy Khấu Khấu cũng như vậy. Kỷ Nam vốn dĩ có tửu lượng kém, huống chi nàng lại đang có thương tích nên không thể uống thả cửa được. Thấy mọi người dần dần đều đã ngà ngà say, nàng lặng lẽ thối lui ra ngoài.
Nàng đang định đi lên đỉnh núi Tinh Nhai, nhưng vừa mới ra khỏi doanh trại đã lập tức dừng lại, nghiêng đầu nói hờ hững: "Diêu thái y đồng ý cho huynh xuống giường rồi sao?"
Phía sau quân trướng vang lên một tiếng cười khẽ, bóng dáng màu xanh nhạt kia lại một lần nữa đạp lên ánh trăng bước tới.
Bởi vì đang bị thương nên bước đi của hắn có vẻ chậm chạp hơn so với bình thường, nhưng nhu tình trong mắt kia lại tràn đầy.
"Không cho, " Mộ Dung Nham thấp giọng cười cười, "Nhưng sao có thể không đến được chứ?"
Hắn đến gần, Kỷ Nam giả bộ không để ý tới, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng giống như những thiếu nữ thùy mị khác. Hắn cười, vươn tay ôm hai má nàng, "Tiểu Tứ của chúng ta, qua hôm nay đã trở thành đại cô nương rồi!"
Phong tục của người dân Đại Dạ khá cởi mở, những thiếu nữ bình thường đều được nuôi dưỡng giống như những nam tử. Nhưng đến khi đến mười sáu tuổi trưởng thành, thì phải thu liễm lại để chờ gả. Cho nên vào ngày này, những gia đình bình thường đều tặng cho các cô nương một thứ đồ trang sức, với hàm ý rằng từ nay về sau nàng ấy đã trở thành một đại cô nương rồi.
Hôm nay là ngày mười lăm tháng Chạp, vào ngày này của mười sáu năm trước, Kỷ Nam cất tiếng khóc chào đời, rồi được phó thác cho thân phận "Đích tử" của Trấn Nam vương, bắt đầu một cuộc sống vô cùng gian khổ.
Từ trước tới nay, nàng chưa từng nghĩ rằng, mình cũng sẽ có một ngày được đón tuổi mười sáu.
"Cái này cho nàng, hãy nhận lấy đi." Trên ngón tay thon dài của Mộ Dung Nham có treo một miếng ngọc bội, bên dưới là những sợi tơ hồng được buộc thành tua rua, Kỷ Nam chưa từng được nhìn thấy chất ngọc nào sáng bóng ôn hòa như vậy. Bên lưng có hỏa quang, nàng lại nhìn mặt trên của ngọc có khắc hai chữ "Trường Khanh", đây chính là thể chữ cổ uốn lượn tung bay mà người Nam quốc hay dùng.
"Trường, Khanh." Nàng đọc từng chữ một, rồi hỏi: "Ai là Trường Khanh?"
Mộ Dung Nham nở nụ cười, nụ cười kia bởi vì được gương mặt trắng bệch và ánh mắt sáng rực của hắn làm tôn lên, nên có vẻ đặc biệt động lòng người.
"Là ta, " Hắn nhẹ giọng nói, ánh mắt nhìn miếng ngọc bội kia cũng vô cùng nhu hòa, "Mộ Dung Nham, tự Trường Khanh."
Người Dạ quốc không có tên tự hay tên hiệu, những thứ tình trường triền miên như vậy, chỉ có ngời Nam quốc mới ưa thích. Cho nên hắn rất ít khi nhắc tới với người ngoài.
"Nhà mẹ đẻ Mẫu phi ta sở hữu gần như toàn bộ mỏ quặng ngọc. Đây là khối ngọc trăm năm khó gặp, được nhiều thế hệ của Diêu gia truyền lại, cũng là của hồi môn duy nhất của Mẫu phi ta. Lúc ta sinh ra, Mẫu phi đã lặng lẽ đặt tên tự cho ta, sau đó phụ hoàng lại tự tay khắc lên miếng ngọc, ý muốn bảo hộ cho ta được một đời bình an như ý." Mộ Dung Nham kéo tay nàng, trao cho nàng miếng ngọc, rồi khép lại, tay hắn bao trọn bên ngoài tay nàng, "Bây giờ ta tặng nó cho nàng, chỉ mong Tiểu Tứ nàng về sau được bình an, như ý."
Lòng bàn tay của Kỷ Nam bỗng nhiên nóng lên, khối ngọc kia giống như một đốm lửa, đang len lỏi vào huyết mạch của nàng. Nàng cúi đầu nhìn ngón tay trắng nõn như ngọc của hắn, không nói nên lời.
"Cất kỹ." Hắn thu tay, xoa xoa đầu nàng, ôn nhu nói.



loading...

Thử đọc