Khanh Vốn Giai Nhân - Chương 18

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Đánh dấu

Mộ Dung Nham mỉm cười, trong lòng dĩ nhiên đã có đáp án. Hơn nữa đáp án này quả thật là khiến cho hắn sung sướng vô cùng, vì thế giọng nói của hắn càng thêm ôn hòa: "Được, vậy chúng ta đổi sang cái khác có thể nói có được không?"
"...Được!"
"Ngươi biết sinh thần* của chính mình hay không?"
(* - ngày sinh.)
"Biết!" Lần này tiểu thiếu nữ hoan hô một tiếng, rồi thẳng thắn dứt khoát nói ra.
"Tốt lắm" Mộ Dung Nham hòa ái khen ngợi, hai tay ở sau lưng nhanh chóng bấm bấm, tính toán không lộ ra chút sở hở nào, ngay sau đó, nụ cười của hắn càng thêm ấm áp.
Đỡ Kỷ Tiểu Ly xuống dưới xong, chỉ có trong khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy, nhưng nàng đã thật sự ngừng khóc, lau nước mắt, quay lại vái hắn vài cái, "Cảm ơn ngươi đã che giấu giúp ta!"
"Hai ma ma kia, là do ngươi làm bị thương mà thành ra như vậy à?" Mộ Dung Nham cười hỏi.
"Không phải!" Kỷ Tiểu Ly ủy khuất nói: "Là do các nàng muốn ném bảo bối của ta đi lung tung, một viên bị rơi rồi nổ vào người các nàng..."
Mộ Dung Nham mỉm cười: "Đừng lo lắng, bây giờ các nàng cũng không rảnh để quan tâm tới ngươi đâu, ngươi cứ yên tâm mà trở về đi."



Nàng gật đầu, đi ra ngoài hai bước lại chạy về, xòe ra một một thứ gì đó trông giống như đá cuội màu vàng nhạt, vô cùng cẩn thận đặt vào tay Mộ Dung Nham, "Đây là bảo bối mà ta đã luyện rất lâu mới được, tặng cho ngươi một cái! Nếu như ngươi gặp phải nguy hiểm, cứ lấy cái này ném vào người xấu! \'Oành\' một tiếng là nổ tung rồi! Nhưng mà, chắc chắn là sẽ không nổ chết người đâu, ngươi cứ yên tâm!"
"Như vậy sao..." Mộ Dung Nham nâng bảo bối nổ không chết người này lên, cố gắng lắm mới nén được cười, nghiêm túc gật gật đầu với nàng, "Thật sự đa tạ ngươi."
"Đừng khách khí!"
Tiểu cô nương luyện thạch dũng cảm đã chạy xa, trong gió vẫn còn thoang thoảng hương thơm của hoa sơn chi. Trước mắt Mộ Dung Nham hiện ra con đường hai bên nở đầy hoa sơn chi.
Đi đến cuối con đường, là có thể nhìn thấy nam nhân như trích tiên vô hỉ vô bi kia.
Nghĩ đến khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo không chút biểu tình như khối băng đó, mà hắn không thể kìm nén được nở nụ cười trầm thấp: "Trần Ngộ Bạch... Không phải là ta không báo thù, mà là chưa tới thời điểm a!"
***
Ở Tây viện của Kỷ phủ, suốt cả một ngày Diễm Dương công chúa khóc lóc nức nở không thôi, một giọt nước cũng chưa uống. Chờ đến khi buổi tối Kỷ Tây và Kỷ Bắc từ quân doanh gấp gáp trở về, thì bà đã suy yếu đến mức hai mắt cũng không có khí lực để mở ra, thật lâu sau mới nhận ra hai người bọn họ.
"Nhi tử..." Bà lôi kéo tay hai nhi tử, lại nhớ tới đại nhi tử của mình cũng có dáng điệu nụ cười và giọng nói giống với hai nhi tử trước mắt, nhất thời bà lại cảm thấy thương tâm muốn chết, hai hàng nước mắt chảy dọc theo gương mặt tái nhợt diễm lệ, thê lương bi ai đến mức khiến người khác không đành lòng nhìn thẳng.
"Ta muốn con của ta..." Bà lớn tiếng khóc lên, nhưng ngay sau đó lại hôn mê bất tỉnh. Kỷ Tây tay mắt lanh lẹ ôm lấy nương hắn, đám ma ma và nô bộc nhất thời hỗn loạn, kẻ mớm nước cho bà, kẻ lại đút cho bà miếng nhân sâm.
"Tiểu Tứ! Lại đây!" Kỷ Bắc thấy chính mình không xen vào được, thừa dịp loạn kéo Kỷ Nam ra gian ngoài của đình viện, "Đại ca thật sự... Cuối cùng thì họ đã nói như thế nào?"
Kỷ Nam kéo hắn tới chỗ cách xa cửa sổ một chút, rồi mới ấp úng nói: "Nghe nói người Tây Lý phái binh đi tập kích ban đêm, thiêu đốt không ít lương thảo của chúng ta. Đại ca giận dữ, lập tức dẫn quân ra khỏi doanh trại truy kích... Sau đó cũng không thấy tin tức nữa. Trong quân đã phái đi vài đội ngũ để tìm huynh ấy, nhưng mà không những không tìm được huynh ấy, mà nhiều binh lính như vậy cũng không có một ai trở về."
Kỷ Bắc cũng giống y như nàng khi lần đầu tiên nghe được tin tức, sắc mặt lập tức trắng xanh.
"Ta muốn đi tìm huynh ấy!" Hắn nghiêm mặt, hung tợn thấp giọng thề.
"Kỷ Bắc, mấy ngày trước đây, khi \'đệ\' ở trong cung đã nghe được tin tức: Hoàng thượng có ý muốn phái thêm một đại quân tới Tây Lý để viện trợ." Kỷ Nam trầm giọng nói, nàng đã suy nghĩ chuyện này suốt cả một buổi chiều, "Hiện giờ Kỷ Đông không rõ tung tích, \'đệ\' nghĩ có lẽ chuyện này sẽ nhanh chóng tiến hành thôi."
loading...

"Ta sẽ đi xin chỉ thị!" Hai mắt Kỷ Bắc lập tức phát sáng, "Ta muốn đi tìm đại ca! Nhất định ta sẽ đưa được hắn trở về!"
"Không, chuyện này không đơn giản như vậy."
"Là sao?" Kỷ Bắc nghi ngờ hỏi.
"Chủ soái ở tiền tuyến Tây Lý là Đại tướng quân Ngô Kiền, trong quân báo gần đây nhất mà hắn gửi, đã vạch tội đại ca, nói Kỷ Đông từ khi xuất chinh, thường xuyên hành sự mà không thương lượng với hắn. Thân là phó soái, nhưng lại tự chủ trương, nhiều lần làm trái quân lệnh, cuối cùng đã gây nên hậu quả xấu."
"Đại ca tuyệt đối không phải loại người như vậy!" Kỷ Bắc nhảy dựng lên, thất thanh phản bác, căm hận đến mức dung nhan cũng trở nên vặn vẹo, "Ngô Kiền ỷ vào việc có chỗ dựa là cha nuôi hắn, ™d∞đ∞l™q∞đ™ nên lúc nào cũng coi quân đội Kỷ gia của chúng ta là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, chắc chắn lúc này hắn đã nhân cơ hội để trả thù, nói xấu đại ca!"
"Cho nên \'đệ\' tính toán, sáng sớm ngày mai sẽ tiến cung diện kiến Hoàng thượng. Kỷ Bắc, ba người chúng ta cùng nhau đi, cho dù không mang binh đi theo cũng được, nhất định phải có một người tìm được đại ca!" Kỷ Nam nhỏ giọng nói, "Lát nữa huynh vào trong, bí mật nói với Kỷ Tây. Việc này ngàn vạn lần đừng để cho cha mẹ và Nhị Nương nghe được!"
"Ừ!" Kỷ Bắc gật đầu thật mạnh, đang muốn xoay người rời đi, lại bỗng nhiên cảm thấy có chỗ kỳ quái: "Tiểu Tứ, làm sao mà \'đệ\' biết trong quân báo của Ngô Kiền viết như vậy?"
Kỷ Nam bị hắn hỏi bất ngờ như vậy, nhất thời sửng sốt, ấp úng một lúc lâu, mới nhanh trí thúc giục nói: "...Huynh mau vào trong đi thôi! Hình như Nhị nương tỉnh rồi đó."
Quả nhiên Kỷ Bắc không hỏi nhiều nữa, bước vài bước vọt vào trong.
Kỷ Nam thở dài một hơi nhẹ nhõm, rồi không khỏi nắm thật chặt bức thư giấu trong ống tay áo.
Chuyện Ngô Kiền vạch tội Kỷ Đông trong quân báo, chính là viết trong bức thư mà buổi chiều Mộ Dung Nham phái tâm phúc bí mật đưa tới cho nàng.
Trong thư, ý của hắn là, chỉ sợ vây cánh của Ngô Kiền trong triều sẽ mượn chuyện này mà nhằm vào quân đội Kỷ gia và Kỷ phủ, mong nàng đề phòng nhiều hơn. Hắn cũng khuyên nàng nên cân nhắc tình thế, đừng nên xin ý chỉ đi Tây Lý, mà nên ở lại Thượng Kinh sẽ tốt hơn.
Kỷ gia đời đời thế thế toàn tâm toàn ý thủ hộ Đại Dạ, vậy mà lại bị người ta gièm pha như vậy. Trong đêm cuối mùa thu rét buốt, d∞đ∞l∞q∞đ Kỷ Nam ngẩng đầu ngắm nhìn ánh trăng lạnh lẽo thê lương nơi cuối chân trời mà thở dài, chuyện trong triều đình, quả thực là nàng không hiểu một chút gì hết.
***
Trong khi Kỷ Nam ngắm trăng thở dài, thì Mộ Dung Nham cũng đang đứng bên cửa sổ của trúc lâu, khoanh tay thưởng thức ánh trăng ở phía xa xa kia.
"Đêm khuya, sương xuống nhiều, Điện hạ hãy chú ý đến thân thể của mình." Diêu Viễn bưng một tách trà nóng, nhẹ nhàng nói sau lưng hắn.
"Trận chiến với Tây Lý lần này, sẽ rất khó khăn." Mộ Dung Nham cẩn thận phân tích những chòm sao phức tạp trên bầu trời, rồi thở dài: "Quả thực là hung hiểm vô cùng!"
Diêu Viễn đang cúi đầu dùng trà, nghe vậy đặt tách trà xuống, nở nụ cười, "Điện hạ, quân Tây Lý càng hung ác nham hiểm, thì lại càng có thể hạn chế được sự tiêu hao của lương thảo và binh lực của Đại Dạ, việc này hẳn là vô cùng có lợi với Điện hạ." Nụ cười của ông tương đối có thâm ý, "Đây là chuyện tốt mà, không biết Điện hạ đang lo lắng cái gì vậy?"
"Cháu đang suy nghĩ, Ngô Kiền kia là người của Đoan Mật Thái hậu, hiện giờ hắn đang có ý đối phó với Kỷ gia, liệu có phải là Đoan Mật Thái hậu đã có điều hoài nghi với cháu và Kỷ Nam hay không?" Mộ Dung Nham khẽ nhíu mày, nói.
"Điện hạ quá lo lắng rồi, " Diêu Viễn cúi đầu thổi ly trà, "Hành động lần này của Đoan Mật Thái hậu có lẽ chỉ là muốn lật đổ Kỷ gia, do đó mới xúc tiến để Đại hoàng tử đem quân đi Tây Lý."


"Không, " Mộ Dung Nham lắc đầu, lạnh lùng khinh thường cười, "Từ khi Cố Minh Châu mất tích, Đại ca đã không khác gì phế nhân rồi, Đoan Mật Thái hậu so với ai cũng đều hiểu rõ chuyện này hơn."
"Sao Điện hạ có thể dùng tâm tư của bản thân để suy đoán tâm tư của Thái hậu nương nương được chứ?" Diêu Viễn không đồng ý, cười nói: "Tộc nhân Thiên Mật cuồng nhiệt thành tính, vì vậy tuyệt đối không thể nhận định theo lẽ thường được. Đại hoàng tử là hi vọng duy nhất của Đoan Mật Thái hậu, nếu như không tới cuối cùng, thì bà sẽ không thể nào buông tha cho hắn."
"Đều là những kẻ điên." Mộ Dung Nham vỗ về cánh tay trái vẫn chưa hoàn toàn hồi phục của mình, chán ghét thấp giọng khinh thường nói.
"Cho nên thần nghĩ rằng, Điện hạ cần phải thúc đẩy Kỷ tiểu tướng quân dẫn binh đi, mà không nên để cho Đại Hoàng tử có cơ hội để lợi dụng."
"Trong lòng cháu đã có dự tính." Mộ Dung Nham nhàn nhạt nói, giọng điệu tuy rằng chắc chắn, nhưng trong ánh mắt kia vẫn lóe lên một tia do dự.
"Thật sự là cháu có biện pháp có thể khiến cho nàng lãnh binh đi Tây Lý." Sau một lúc lâu, hắn xoay người lại nói, giống như là đã hạ quyết tâm, "Cháu phải... để cho nàng đi thôi.”



loading...

Thử đọc