Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Chương 39

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Đánh dấu

Sắp chết rồi
“Xin lỗi sao? Cô nghĩ nói câu xin lỗi thì có tác dụng sao?” Tổn thương người mà anh quan tâm nhất, cô chết một ngàn lần một vạn lần cũng không đủ. Nam Cung Nghiêu nở nụ cười u ám, lộ ra những chiếc răng đều tắp và lạnh lẽo. “Uất Noãn Tâm, tôi quá xem thường cô rồi! Tôi lợi dụng cô, cô lại dùng cách này để báo thù tôi! Cô rất lợi hại! Lúc cô giày vò Thiếu Khiêm, có nghĩ đến em ấy vô cùng tin tưởng cô, đối với cô rất tốt sao? Tim cô bị chó ăn rồi sao?”
Uất Noãn Tâm vốn đã rất đau khổ, còn bị anh chỉ trích như vậy, gần như sụp đổ. Là cô có lỗi với Thiếu Khiêm, nhưng anh thì có chổ nào tốt chứ. Trong chuyện này, không đến lượt anh chỉ trích đâu.
“Tôi lúc trước cũng rất tin tưởng anh, không phải anh cũng lợi dụng tôi đó sao?” Cô cười lạnh lùng nhìn thẳng anh, ánh mắt như mũi nhọn. “Tim của anh, cũng bị chó ăn rồi? À…….tôi suýt chút nữa đã quên, anh không hề có tim!”
“Cô…..” Nam Cung Nghiêu bóp chặt cổ của cô, những ngón tay bám trên cổ họng, dùng sức, xương ngón tay phát ra tiếng ‘răng rắc’. “Đừng tưởng tôi không dám giết cô!”
“Tôi đâu có nói anh không dám! Thiếu Khiêm vì biết quan hệ của chúng ta nên mới phát bệnh, anh cũng có phần hại anh ấy đó!”
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Sắc mặt của Nam Cung Nghiêu càng khó coi. “Cô dám nói cho em ấy biết! Cô chán sống rồi phải không?”
“Tôi không nói cho anh ấy biết, là tự anh ấy nhìn thấy! Nếu không anh cho rằng có thể giấu anh ấy được bao lâu? Một đời sao? Tình yêu thương của anh đối với em trai, thật khiến người khác cảm động nha!”


ThichTruyen.VN - Website đọc truyện online
Lời nói của cô trực tiếp nhắm trúng tim đen của anh, anh không cách nào cãi lại. Dẫn đến tình huống hôm hay, thực ra anh cũng có phần trách nhiệm. Nhưng không có nghĩa cô có thể lấy điều này ra châm chọc mỉa mai anh. Trên cái thế giới này, Thiếu Khiêm đối với anh mà nói là rất quan trọng, bất luận anh làm chuyện gì, cũng vì muốn bảo vệ cho em ấy.
Còn cô, lòng đầy mưu mẹo, tàn nhẫn lợi dụng Thiếu Khiêm để báo thù anh, dựa vào cái gì có quyền ưỡng ngực kiêu ngạo chỉ trích anh chứ!
“Nếu như Thiếu Khiêm có chuyện gì, tôi sẽ làm cho cô chết rất khó coi!” Nam Cung Nghiêu đẩy cô ra xa, nếu không anh không dám đảm bảo cô có chết trong tay mình hay không. Bây giờ anh ngay cả nhìn cô thêm một chút cũng cảm thấy ghê tởm, nếu không phải Thiếu Khiêm còn để ý đến cô, anh đã quăng cô ra ngoài từ sớm rồi.
Cổ họng giống như bị lửa thiêu đốt vậy, Uất Noãn Tâm khó chịu đến mức ho khan. “Khụ khụ…..” Cuồng bạo lực, cô nghi ngờ bản thân sớm muộn gì cũng chết trong tay anh.
Nam Cung Nghiêu quay đầu lại không thèm nhìn cô, ngồi bên cạnh Nam Cung Thiếu Khiêm, chăm sóc cậu ấy.
Uất Noãn Tâm thở gấp một trận, không còn cảm thấy khó chịu, cũng ngồi xuống bên kia giường. Ánh mắt của hai người ngẫu nhiên giao lại với nhau, đều tràn đầy mùi thuốc súng. Nhưng điều quan trọng nhất bây giờ không phải hai người oán giận lẫn nhau, mà là đồng thời quan tâm đến một người.
Chăm sóc từ chiều cho đến tận tối, trong lúc đó Hà quản gia có mang cơm lên vài lần, nhưng hai người đều không động. Hơn mười một giờ tối, Nam Cung Nghiêu ra ngoài nhận điện thoại, lúc trở lại, Uất Noãn Tâm đã gục đầu ở bên giường.
Sắc mặt của cô rất tiều tụy, đôi môi cũng trắng bệch, không có chút huyết sắc, giống như một đóa hoa mới nở bất thình lình trở nên khô héo. Không bao giờ có thể trở lại đoạn thời gian kia, vẻ mặt lúc cô không biết anh đang lợi dụng cô.
Từ sau sự việc kia, hai người một câu cũng không nói với nhau. Thái độ của cô đối với anh, cực kỳ lạnh lùng. Có lúc khiến cho anh vô cùng khó chịu, mấy lần muốn bắt lấy nỗi buồn của cô. Nhưng như vậy, sẽ không một chút nghi ngờ nào lộ rõ sự quan tâm của anh đến cô, điều này tuyệt đối không thể.
Nếu như không xảy ra chuyện hôm nay, anh sẽ suy nghĩ cho cô sống vài ngày tốt đẹp. Bây giờ, không có cửa đâu! Cô cho rằng, cô giả vờ chăm sóc Thiếu Khiêm, có thể chứng minh cô vô tội, khiến anh tin tưởng cô sao?
Nằm mơ!
Đợi Thiếu Khiêm tỉnh lại, sẽ tìm cô tính sổ sau.
Mặc dù anh oán giận nghĩ vậy, Nam Cung Nghiêu vẫn cầm lấy một tấm chăn, đắp lên người cô, sau đó mới rời khỏi phòng.
Trong lúc mơ màng, Uất Noãn Tâm cảm thấy trên mặt lành lạnh, cũng hơi đau. Khó khăn mở mắt ra, mặt của Nam Cung Thiếu Khiêm phóng đại ở trước mắt cô, chỉ là, không giống như lúc trước, có vẻ lạnh lùng đáng sợ.
“Anh tỉnh rồi….” Cô muốn dụi mắt, mới phát hiện tay bị dây thừng trói lại. Nhìn lại, thấy trong tay Nam Cung Thiếu Khiêm đang cầm một con dao găm, ngay lập tức dọa cô sợ đến dựng cả tóc gáy. “Thiếu Khiêm, anh muốn làm gì?”
“Em đã gạt tôi, tôi muốn trừng phạt em….” Giọng điệu của Nam Cung Thiếu Khiêm giống một đứa trẻ nhưng ánh mắt rất đáng sợ. Bất thình lình anh đè mạnh Uất Noãn Tâm lên bàn, bản thân bật ra giường, va chạm đó, không khí trong lồng ngực của Uất Noãn Tâm gần như trào hết ra ngoài.
Trước mắt cô mờ đi, ngay sau đó hô hấp cũng dừng, cả người rất đau, xương sườn bị anh đè gãy.
“Tôi đối với tốt như vậy, tại sao lại gạt tôi chứ?”
Mũi dao băng qua khuôn mặt của cô, Uất Noãn Tâm lo lắng sợ hãi. “Thiếu Khiêm, đừng quậy nữa………..mau…………..mau để dao xuống…………nguy hiểm!”
Nhưng Nam Cung Thiếu Khiêm đã đánh mất lý trí, làm sao có thể nghe cô nói. Cô càng sợ hãi, càng kích động dục vọng trả thù mạnh mẽ của anh. “Em giống như những người đàn bà đó, đều tàn nhẫn ghét bỏ tôi…………..muốn rời khỏi tôi………đúng không?”
“Em không có!”
“Em gạt người!” Nam Cung Thiếu Khiêm gào thét. “Đã từng có một người con gái nói không ghét bỏ tôi, sẽ cả đời chăm sóc tôi, nhưng cuối cùng cô ấy cũng rời bỏ tôi. Tôi ở dưới chân cô ấy như một con chó vẩy đuôi, cầu xin cô ấy đừng rời khỏi, nhưng cô ấy vẫn rời bỏ tôi!” Khóe mắt của anh bị nước mắt làm cho đỏ ửng lên.
Không lẽ Nam Cung Nghiêu vì chuyện này mới không cho phép cô đến gần anh, cho nên anh đã nói, cùng một việc, không cho phép xảy ra hai lần sao?
Uất Noãn Tâm vô cùng kinh sợ, cổ tay liều mạng giãy dụa, nhưng anh buột rất chặt, một chút cũng không thể giãy ra.
“Thiếu Khiêm, anh hãy tin em, em sẽ không vứt bỏ anh………….chúng ta là bạn bè tốt mà………..không phải sao?”
“Bạn bè tốt?” Nam Cung Thiếu Khiêjm cười to. “Em rõ ràng biết tôi thích em! Nhưng em lại gạt tôi, cùng với anh hai hùa nhau gạt tôi! Đều là lỗi của em!”
Lý trí của anh hoàn toàn bị sự lừa gạt làm cho tức giận nuốt chửng, kéo tóc của Uất Noãn Tâm, một hồi lại một hồi, hung hăn đập trán của cô vào tường, đập đến đầu choáng mắt hoa. Cô dùng hết sức lực vốn có của mình, đá bật chiếc xe lăn, một tiếng nổ ‘bùm….’ vang lên.
Cách đó vài phòng, Nam Cung Nghiêu cũng nghe được tiếng động đó.

Mới đột nhiên nhớ ra tối hôm qua tinh thần của Nam Cung Thiếu Khiêm không ổn định, điều này cực kỳ nguy hiểm đến người khác!
Đáng chết! Anh làm sao có thể quên, để một mình Uuất Noãn Tâm ở lại đó chứ!
“Dù sao tôi cũng không muốn sống nữa, không bằng, em đi cùng tôi thấy sao? Hử? Chúng ta chết cùng nhau, chết rồi, chúng ta mãi mãi ở cùng nhau, có được không?”
Anh đã cứu cô

Trong cơn điên cuồng Nam Cung Thiếu Khiêm cố chấp khẳng định, chỉ có chết, Uất Noãn Tâm mới có thể ở cùng với anh. Con dao găm theo má của cô chạy dọc xuống, một đường đi đến cổ cô. Cổ của cô trắng như vậy, tinh tế như vậy, chỉ cần anh nhẹ nhàng rạch một đường, sẽ tắt thở ngay.
Giết cô xong, anh tự sát, sẽ không ai có thể chia rẽ bọn họ rồi.
Anh giữ đầu cô lại, lãnh đạm cùng dịu dàng dụ dỗ, nói: “Đừng sợ….đừng sợ…..anh sẽ rất nhẹ nhàng…….chỉ đau một tí thôi, chúng ta rất nhanh sẽ được ở cùng nhau……”
“Đừng mà……..xin anh……….đừng mà…………” Uất Noãn Tâm nhắm chặt mắt lại, không dám thở mạnh, chỉ có thể nhỏ giọng nức nở. “Thiếu Khiêm, anh bình tĩnh đi…..”
“Xuỵt! Đừng lộn xộn, anh sẽ dịu dàng mà!”
Nam Cung Thiếu Khiêm dùng một tay bịt miệng Uất Noãn Tâm, tay còn lại giữ chặt con dao găm, rạch ngang qua cổ cô, lập tức có một dòng máu chảy ra. Cô cho rằng bản thân chắc chắn sẽ chết, thì ngay lúc đó, cửa bị mở tung ra, Nam Cung Nghiêu xông vào. “Thiếu Khiêm, dừng tay!”
Cô không còn biết gì, gào khóc cầu cứu anh. “Cứu tôi…..”
“Im miệng! Đừng lộn xộn!” Bởi vì Nam Cung Nghiêu đột ngột bước vào, Nam Cung Thiếu Khiêm chịu kích thích cực lớn, kích động đem Uất NoãnTâm che chắn ở phía trước bản thân, lưỡi dao đặt ngay cổ cô, thét lớn về phía Nam Cung Nghiêu. “Đừng qua đây!”
“Được, anh không qua đó!” Nam Cung Nghiêu vươn tay ra. “Thiếu Khiêm, em bình tĩnh đi, không phải em nghe lời anh hai nhất sao? Đừng tổn thương cô ấy, từ từ bỏ dao xuống…..”
“Anh hai, hừ, tại sao ngay cả anh cũng gạt em chứ?” Nam Cung Thiếu Khiêm kích động lên án. “Tại sao lại đối với em như vậy chứ?”
“Là anh hai không đúng, anh hai xin lỗi em. Nhưng cô ấy vô tội, buông cô ấy ra, được không?”
“Không! Cô ta mới không vô tội đó!
Là cô ta gạt em, cô ta đáng chết!” Nam Cung Thiếu Khiêm sống chết giữ chặt phía sau đầu của Uất Noãn Tâm, da đầu của cô sắp bị anh kéo xuống rồi, chỉ có thể ngưỡng cổ ra, xung quanh chỉ còn lại những giọt nước mắt.
“Dù sao em cũng không muốn sống rồi, để cô ta chôn cùng em đi!” Nam Cung Thiếu Khiêm giữ chặt con dao găm, đưa thẳng về phía bụng của Uất Noãn Tâm.
“Đừng mà…..” Nam Cung Nghiêu xông qua đó, trong lúc lưỡi dao sắp sửa đâm vào bụng Uất Noãn Tâm, dùng tay không chụp lấy. Lưỡi dao cứa thật sâu vào bàn tay anh. Anh đau đến mặt mày trắng bệch, thét lớn một tiếng. Máu chảy đỏ con dao, điên cuồng nhỏ xuống đất.
Uất Noãn Tâm kinh ngạc.
Anh cứ vậy…..dùng tay đỡ giúp cô một dao.
Dòng mắt đỏ trước mắt làm cho Nam Cung Thiếu Khiêm đau đớn, cũng làm thức tỉnh lý trí của anh, anh sợ hãi buông con dao găm ra, đồng thời cũng buông Uất Noãn Tâm, như bất thình lình từ trong ác mộng tỉnh lại, ngạc nhiên nhìn tất cả. “Xảy, xảy ra chuyện gì vậy? Em đã làm gì sao?”
Nam Cung Nghiêu ném con dao ra thật xa, đau đớn mức gân xanh trên trán đều nổi đầy, chịu đựng đau đớn, tháo dây thừng giúp Uất Noãn Tâm.
“Anh hai, anh tại sao bị thương vậy? Là em làm phải không?
Là em sao?”
Nam Cung Nghiêu lắc đầu. “Không liên quan đến em!” Miễn cưỡng nở ra một nụ cười nhàn nhạt. “Em rất ngoan, cái gì cũng không làm!” Đau khổ nhìn mắt Uất Noãn Tâm, cô mở to hai con mắt, vẫn còn chìm trong sự việc lúc nãy chưa phản ứng lại, khóe mắt còn chảy xuống một giọt nước mắt.
………….
Một tiếng sau!
Bác sĩ và Hà quản gia cùng đưa Nam Cung Thiếu Khiêm về phòng, xác định cảm xúc của anh ổn định, Uất Noãn Tâm mới yêu tâm. Trải qua chuyện đáng sợ vầy, chân cô bây giờ vẫn còn run rẩy, trong đầu vốn không còn cách nào nghĩ đến những chuyện khác.
Không hay biết đi đến trước cửa phòng của Nam Cung Nghiêu, người làm nữ đang giúp anh băng bó. Anh cắn chặt răng lại, nhưng từ ánh mắt có thể nhìn ra rất đau, bông gòn trên đất toàn là máu, giống như tất cả máu ở trên người đều chảy ra hết.
Anh vì cứu cô mới bị thương, không cần biết vì lý do gì, cô cũng phải qua đây thăm hỏi một chút.
Cô do dự bước vào. “Thiếu Khiêm đã ngủ rồi!”
Nam Cung Nghiêu chỉ “ừm” một tiếng, bướng bỉnh quay đầu đi, không muốn cho cô thấy bộ dạng lúng túng của bản thân.
“Lúc nãy….cảm ơn anh…..”
“Tôi chỉ không muốn Thiếu Khiêm trở thành sát thủ giết người!”
“Không cần biết như thế nào, anh cũng đã cứu tôi!”
“Đổi lại là là người khác, tôi cũng sẽ làm như vậy!”
“………….” Anh chán ghét đến vậy sao? Ngay cả câu cảm ơn của cô cũng chối bỏ sao? Uất Noãn Tâm không muốn cùng anh ở chung một gian phòng, nhưng cuối cùng cũng không rời khỏi. Bất cứ chuyện gì, cô đều phân biệt rõ ràng, không phải là một người phụ nữ vong ân phụ nghĩa.
Người làm dường như từ trước đến giờ chưa bao giờ nhìn thấy nhiều máu đến vậy, cả người đền run lập cập, không cách nào quấn chặt băng gạt. Càng căng thẳng càng sợ hại, càng không làm được.
“Cô xuống dưới trước đi, để tôi!”
“Vâng, thiếu phu nhân!” Người làm cảm kích nở nụ cười, như trút được gánh nặng.
Uất Noãn Tâm ngồi xổm xuống, tỉ mỉ giúp Nam Cung Nghiêu quấn băng gạt.
“Cô không cần giả mèo khóc chuột, ở đây không cần cô!”
“Anh cứ coi như tôi giả mèo khóc chuột đi! Tôi chỉ vì muốn trong lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút thôi.”
Nam Cung Nghiêu cứng họng, cô sợ vết thương trên tay anh không đủ nặng sao, muốn anh tức chết hả?
“Tôi thừa nhận, tôi rất hận anh, cũng rất ghét anh, nhưng không thể phủ nhận anh đã cứu tôi! Những chuyện đã qua kết cục đã định rồi, truy cứu thêm có còn có ý nghĩa gì đâu. Chúng ta còn phải buộc chung với nhau rất lâu, giày vò lẫn nhau quá đau khổ. Tôi đã không còn cái gì để cho anh lợi dụng đâu, hy vọng anh có thể chung sống hòa bình, nếu không mọi người chẳng ai vui vẻ!”
“Cô nói chung sống hòa bình, là lợi dụng Thiếu Khiêm trả thù tôi sao?”
“Tôi đã nói, để anh ấy biết quan hệ của chúng ta không phải ý của tôi. Lúc nãy tôi còn cho rằng bản thân sắp chết rồi, coi như chịu trừng phạt!”
“Cô đang đàm phán ngang hàng với tôi sao?”
“Không có! Coi như tôi cầu xin anh buông tha cho tôi đi!” Uất Noãn Tâm đánh một cái kết, đứng dậy. “Nghĩ ngơi cho tốt vào!”
“Đứng lại!”
Uất Noãn Tâm hơi khựng lại, cho rằng anh lại mỉa mai chính mình, nhưng phía sau phát ra giọng nói không tự nhiên của anh. “Cổ của cô cũng bị thương, gọi Hà quản gia giúp cô băng lại đi…..”
Hơi lo sợ cô hiểu lầm, lại thêm một câu vào. “Tôi không muốn cô chết trong cái nhà này!”
Uất Noãn Tâm cười nhạt, cô suýt nữa đã hiểu lầm, cho rằng anh quan tâm cô, cô vẫn không tiếp thu được bài học kinh nghiệm!
Nam Cung Nghiêu mệt mỏi vỗ trán. Không biết tại sao, mỗi lần nhìn thất vẻ mặt lạnh lùng kia của cô, anh lại không nhịn được nổi lửa. Lời nói ra, nếu không châm chọc mỉa mai, thì cũng tràn đầy mùi thuốc súng, thực ra đây cũng không phải điều anh muốn. Không có ai thích tức giận, thích ầm ỹ, đặc biệt là anh, nhưng cô trời sinh đã có bản năng khơi dậy tức giận trong con người anh……

Bằng không tôi theo đuổi em?
Qua hai ngày, Uất Noãn Tâm đi thăm Lương Cảnh Đường, sức khỏe của anh đã không có gì đáng ngại, đi ra một đoạn đường ngắn của một con hẻm nhỏ, một chiếc xe thể thao màu bạc đang nghêu ngao chạy trên đường, ngang tàng đậu ngay trước mặt của Uất Noãn Tâm, bên trong thò ra một cánh tay, mở cửa xe, lộ ra bộ mặt yêu nghiệt đang cười của Ngũ Liên. “Người đẹp, lên xe!”
Uất Noãn Tâm nhịn không được bật cười, cũng không hỏi nhiều, liền lên xe anh, để mặc anh chạy ra ngoại ô, đến một không gian độc lập với thế giới bên ngoài, phong cảnh tuyệt đẹp của quán coffee hướng ra biển. Bên ngoài cửa sổ là bầu màu xanh thẩm vô tận của biển, mùi gió biển thơm ngát, bên trong quán lặp đi lặp lại những bản ballad nhẹ nhàng, không thể tả được sự thoải mái này.
Người tiền, quả nhiên biết hưởng thụ.
Uất Noãn Tâm mở miệng trêu chọc trước. “Hôm nay sao lại trùng hợp vậy? Không phải anh theo dõi tôi chứ?”
“Bổn thiếu là loại người đó sao? Đi thăm Lương Cảnh Đường, vừa hay gặp được em.
“Anh không giống người có lòng tốt như vậy!”
“Vậy tôi giống cái gì?”
“Con chồn!”
Đây là lần đầu tiên anh nghe người khác hình dung bản thân, Ngũ Liên cười “He he”. “Ở trong mắt em tôi vô cùng giống sao? Này cô gái! Dẫu sao tôi cũng là một thiếu gia con nhà giàu có, đàn bà con gái mê mẫn tôi có thể sắp hàng dài từ Đài Loan đến đại lục đó.”
“Tôi biết rõ! Dựa vào khuôn mặt nghênh ngang gạt người này, thực sự đã gạt không ít con gái nha!”
“Tại sao lại biến thành nghênh ngang gạt người rồi? Trong miệng của em không được một chữ tốt hay sao?” Người phụ nữ dám chế giễu như vậy, không hề cho anh chút mặt mũi nào, chỉ có cô là người đầu tiên. Điều kỳ lạ là, khi anh nghe vào lại không thấy chói tai, ngược lại có chút thưởng thức, thích cùng cô đấu võ mồm.
“Được được được! Vẻ đẹp của anh so với Phan An, còn đẹp hơn nhiều có được chưa? (Phan An còn có tên là Phan Nhạc là một nhà văn học của Trung Quốc thời Tây Tấn, được mệnh danh là người đàn ông đẹp của thời cổ đại.)” Uất Noãn Tâm tức cười. Thực ra mắt cô đâu có mù, biết rằng diện mạo của người đàn ông trước mặt vô cùng nổi bật, tỉ mỹ quan sát ngũ quan, so với Nam Cung Nghiêu còn đẹp hơn. Lúc mỉm cười, đặc biệt đẹp, ngay cả khóe mắt cũng nhếch lên theo, cực kỳ tỏa sáng.
“Tôi vẫn thích nghe anh nói móc tôi hơn!”
“Thật khó lấy lòng!”
Hai người tôi một câu anh một câu, lấy bản thân và đối phương mang ra trêu chọc, nhìn nhau cười đùa, không khí hài hòa.
“Nói thật nha, anh làm sao có thể xuất hiện khéo đến vậy chứ?”
“Tôi có linh cảm, hôm qua em đến thăm bệnh, cho nên tôi vẫn một mực ở trước cửa đợi em! Mắt em cứ nhìn về phía trước rồi đi qua, tôi vẫn còn chút đau lòng đó nha!”
“Linh vậy sao? Không đi mua vé số thật quá uổng phí nha!”
“Số tiền trúng vé số nhỏ bé vậy, đáng để Bổn thiếu tốn sức nghĩ đến sao?”
“Cứ cho là anh nói thật đi, anh tìm tôi để làm gì?”
“Tìm em cũng phải có lý do sao? Muốn thấy em không cho sao? Bằng không em cho tôi một cơ hội đi, để tôi theo đuổi em!”
“Tôi tự nhận mình không có sức hấp dẫn đó!”
“Làm sao không chứ? Nếu không phải….” Ngũ Liên không tiếp tục nói. “Tôi có thể sẽ lấy em!”
“Làm gì có ‘nếu như không’ nhiều vậy, Ngũ gia tuyệt đối không chấp nhận một người phụ nữ đã từng kết hôn, gây tổn hại danh dự.”
“Trận thiêu đó đã thiêu em trở nên thông minh rồi đó, lúc trước đầu óc thật ngu ngốc!” Ngũ Liên không muốn cô nghĩ nhiều, chuyển sang đề tài khác. “Hai ngày này sao rồi? Ý tôi là…..em và Nam Cung Nghêu đó.”
“Còn như thế nào chứ? Xem như người xa lạ thôi.” Uất Noãn Tâm cười khổ.
“Mỗi ngày sáng chiều đều đụng mặt nhau, là một chuyện không hề dễ dàng! Em thực sự vẫn chịu đựng được.”
“Không chịu đựng được thì làm sao chứ? Trong cuộc giao dịch này, tôi vĩnh viễn ở trong trạng thái bị động, anh ta không ép buộc tôi đã may rồi! Không nói những chuyện này nữa, hai ngày này lại nhìn thấy tin tức của anh và người mẫu quốc tế hẹn hò trên TV, không ít diễm phúc nha!”
“Là diễm phúc của cô ta không ít đó chứ!Chỉ cần hầu hạ hai đêm, hưởng được mười triệu, cộng thêm hợp đồng ba năm quảng cáo sản phẩm của thương hiệu cao cấp, coi như cô đã cũng đã nhận được!”
“Hai người chia tay rồi sao?”
“Không quen nhau thì lấy đâu chia tay hử? Phải hiểu là ‘thuận theo nhu cầu’, ‘đến trong vui vẻ đi trong hòa bình’ có lẽ thích hợp hơn. Thời buổi này, làm gì còn tình yêu chân thật! Đều là gạt con nít thôi! Đàn bà thích tiền của tôi, tôi cần thân thể của họ, giao dịch công bằng, đôi bên đều có lợi, không tốt sao? Nói chuyện yêu đương mệt chết người!”
“Anh hiện tại còn nhàn nhã, đợi khi anh gặp được khắc tinh, sẽ thê thảm cho coi.”
“Nói đến khắc tinh, tôi cảm thấy em chính là khắc tinh của tôi! Sao nào? Có muốn vì những người đàn bà bị tôi ức hiếp qua đòi lại công đạo cho bọn họ, khắc tôi không?”
“Tôi làm gì có khả năng đó chứ? Anh không khắc tôi thì đã không tồi rồi!”
“Ai khắc ai vẫn còn rất khó nói.” Ngũ Liên nhấp môi một ngụm coffee, ánh mắt nhìn về phía biển xa xăm. Một lúc sau, quay đầu lại, hiếm khi nghiêm túc nói. “Em cũng được coi là người bạn giới nữ đầu tiên của tôi. Ở cùng với em rất thoải mái, muốn nói gì thì nói.”
“Điều này là do anh đối với tôi không có bất kỳ ý nghĩ nào khác. Tôi tỏ vẻ lấy làm vinh hạnh!”
“Đồ ngốc….” Ngũ Liên vươn tay ra, yêu thương xoa đầu của cô, có lúc rất muốn ôm cô, yêu thương cô. Nhưng anh biết rõ, hai người họ là không thể. Vì không muốn tổn thương cô, giữ ở khoảng cách bạn bè là tốt nhất rồi. Có lẽ có một ngày, anh có được cô, sẽ phát hiện cô và những người đàn bà khác đều như nhau, không còn trở nên đặc biệt, anh không hy vọng mất đi người bạn nữ giới duy nhất này.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đánh vỡ bầu không khí thoải mái, trên màn hình tên của Nam Cung Nghiêu đang nhấp nháy, nụ cười của Uất Noãn Tâm trong chốc lát đông cứng lại.
Thấy cô nửa ngày trời không nhúc nhích, Ngũ Liên chủ động giật lấy. “Không cần nhận điện thoại đâu!”
“Đừng mà!” Uất Noãn Tâm giật lại điện thoại. Tính tình của Nam Cung Nghiêu không tốt, cô không muốn chọc giận anh. Hít một hơi thật sâu, nhận điện thoại. “Alo!”
“Ở đâu!” Giọng nói của anh bá đạo lạnh băng, cứ như cô là nô lệ của anh.
“Bên ngoài!” Uất Noãn Tâm làm động tác im lặng với Ngũ Liên.
“Chổ nào?”
“Tôi không biết ở đây là đâu, có chuyện gì sao?”
“Cô ở cùng với ai?”
Hô hấp của cô hơi ngừng lại, nén tránh câu trả lời. “Bạn bè.”
“Bạn bè nào?”
“Anh không quen biết!” Cô nhìn thấy Ngũ Liên có hơi khinh miệt cô, có chút xấu hổ. Nhưng trước mắt, cô không muốn làm bất kỳ chuyện gì châm ngòi phát nổ quả bom Nam Cung Nghiêu này.
“Buổi tối có một buổi tiệc, tôi đến đón cô?”
“Không cần! Tôi tự mình về!”
“Cô chắc chắn!” Giọng nói của anh có một tia phập phồng, Uất Noãn Tâm ngửi thấy được hơi thở của nguy hiểm, nhưng vẫn cứng đầu nói ‘ưm’. Tiếp theo đó, điện thoại bị ngắt máy, cô không khỏi có chút kỳ quái.
Thứ nhất Nam Cung Nghiêu rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho cô, thứ hai anh nhiều lần hỏi tình hình cụ thể, thứ ba chủ động đề nghị đến đón cô, lại càng không bình thường rồi.
Không lẽ, anh ở gần đây sao?



Thử đọc