Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Chương 37

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Đánh dấu

Rất đau rất đau
Đêm…nổi gió lớn, sấm chớp vang rầm, mưa to tầm tã. Những cái cây trên con đường thông với biệt thự ở đỉnh núi, bị gió thổi nghiêng vẹo tã tơi, vang lên tiếng “hua la la”.
Cửa sổ bị gió thổi mở tung ra, “cạch cạch cạch”, quấy rầy Nam Cung Nghiêu đang chăm chú vào công việc. Anh đứng dậy đóng cửa, nhìn những xáo động của núi rừng trong màn đêm ở bên ngoài cửa sổ, không khỏi nhíu mày lại. Giờ này rồi, vẫn chưa có động tĩnh của người phụ nữ kia!
Hà quản gia gõ cửa, mang coffee vào, định ra ngoài. Anh gọi bà lại: “Cô ta về nhà chưa?”
Hà quản gia sững một hồi, mới có phản ứng lại người trong miệng anh nói là ai, lắc đầu. “Phu nhân vẫn chưa trở về! Có cần phái người đi tìm cô ấy không?”
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
“Không cần đâu! Bà ra ngoài đi!” Nam Cung Nghiêu lãnh đạm nói. Mặc dù trong lòng có chút lo lắng, nhưng anh cực lực phủ nhận điểm này. Là cô tự mình ban đêm chạy loạn ra ngoài, cho dù xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cũng do cô tự làm tự chịu.
Có lẽ, trong lúc anh lo lắng cho cô, cô đang cùng người tình ở trong bệnh viện anh anh em em liếc mắt đưa tình.
Những hình ảnh đó xẹt qua trước mắt anh, anh không khỏi siết chặt tay lại, nổi cả gân xanh.
“Là!” Hà quản gia mở cửa ra, ngoài cửa có một bóng người rất ấn tượng. Cả người ướt như con chuột lột, đầu tóc rối tung, che khuất phân nửa khuôn mặt, sống động như một con quỷ nữ. Bà bị dọa đến lạnh người, một lúc sau mới nhận ra người đó là ai. “Thiếu, thiếu phu nhân?”
Nam Cung Nghiêu lập tức quay người, cũng nhìn thấy dáng người giống quỷ cùng sắc mặt trắng bệch của Uất Noãn Tâm. Cô căm hận nhìn mình, tay run rẩy nắm chặt lại, nước mưa men theo ngón tay trắng bệch của cô chảy xuống.
Anh ý thức được điều gì đó.
Hà quản gia lo lắng khuyên nhủ: “Cô nên đi tắm trước đi, kẻo bị cảm đó!”
Uất Noãn Tâm đẩy bà ra, đi vào phòng.
“Thiếu phu nhân….”
“Bà ra ngoài trước đi!”Giọng nói của Uất Noãn Tâm ảm đạm khàn khàn, giống như từ bên dưới địa ngục phát ra vậy.
“Nhưng mà….” Hà quản gia do dự nhìn Nam Cung Nghiêu, thấy anh gật đầu, lúc này mới đi ra ngoài.


“Nửa đêm diễn vỡ tiết phụ, thật thú vị.” Nam Cung Nghiêu mỉa mai nói một câu, quay trở về ngồi phía sau bàn làm việc, tiếp tục vùi đầu vào chỉnh sửa tài liệu, bình tĩnh đến đòi mạng.
“Tại sao chứ?” Cả người Uất Noãn Tâm lạnh lẽo, cho dù có lạnh, cũng không bằng sự lạnh lẽo của trái tim. Cô trước giờ chưa hận bất kỳ người nào, nhưng bây giờ, cô thực sự hận đến mức muốn kéo anh xuống địa ngục.
“Cái gì mà tại sao?” Anh tùy tiện nói một câu cho có lệ.
“Tại sao phải gạt tôi chứ? Tại sao lợi dụng tôi hả?” Uất Noãn Tâm thét lên như phát điên, âm thanh sắc bén như có thể làm vỡ cả thủy tinh, lòng đau như cắt. “Tất cả đều do anh làm….là anh vu oan cho Ngũ Liên, là anh đổ tội ngoại tình cho chúng tôi, là anh là anh….”
“Anh ta nói, em liền tin sao? Không cảm thấy quá ngu ngốc sao?”
“Việc đã đến nước này, anh còn muốn gạt tôi!”Uất Noãn Tâm vô cùng chán nản, cô hận, cô tức giận, nhưng nhiều nhất là tim vô cùng đau đớn. “Hôm đó anh và Ngũ Liên đã nói gì với nhau, tôi đều nghe hết rồi….”
Tay của Nam Cung Nghiêu cứng lại, ánh mắt xẹt qua tia không vui.
Quay lén! Cậu ta cũng không từ thủ đoạn quá đê tiện này sao?
Thực ra anh cũng biết Ngũ Liên sẽ sử dụng chiêu này, nên cũng không bận tâm phòng bị. Thậm chí có thể nói, là anh biết rõ cậu ta sẽ làm trò này, vẫn lờ cho qua, để điều này tổn thương Uất Noãn Tâm. Bây giờ, mục đích đã đạt được, nhưng anh lại không cảm thấy vui vẻ như mình nghĩ.
“Trong mắt của anh, tôi không bằng một phần trăm ‘khai thác mỏ Lôi Đình” sao? Tôi chỉ là một con cờ?”
“Đã biết vậy, còn cần phải hỏi sao!” Giọng điệu của Nam Cung Nghiêu có bao nhiêu lạnh lùng thì có bấy nhiêu lạnh lẽo, như người không có tim. “Từ trước đền giờ tôi chưa bao giờ cho em cái ảo tưởng làm Nam Cung phu nhân, chúng ta từ lúc bắt đầu, đã có quan hệ lợi dụng lẫn nhau rồi. Về điểm này, em hiểu rất rõ!”
“Lợi dụng lẫn nha….ha….” Uất Noãn Tâm cười lạnh lùi về sau vài bước. “Đúng vậy! Là tôi quá ngu ngốc! Cứ ngỡ mấy ngày qua anh đối tốt với tôi, xuất phát từ trong lòng, thậm chí còn cho rằng chúng ta không còn giống lúc trước. Từ đầu đến giờ, chẳng qua chỉ là một âm mưu!”
Trong cái âm mưu này, anh hành động rất kỹ càng, thành thạo gọn gàng, để cô nắm rõ trong lòng bàn tay mình. Cô lại cứ ngu ngốc, biết rõ hố lửa mà vẫn chui đầu vào, mang ra tấm lòng của mình. Toàn tâm toàn ý, không màn đều gì thích anh. Thậm chí ngu ngốc nghĩ, có một ngày anh sẽ yêu cô…..cô, nhưng mọi chuyện từ đầu đến cuối đều chứng minh cô chẳng qua chỉ là kẻ ngu đần không hiểu đầu đuôi cui nheo gì cả!
Tất cả đều do cô tự làm tự chịu, cô đáng bị vậy!
“Đó là cách nghĩ của em! Tôi phải làm việc, em về phòng đi!” Thái độ của Nam Cung Nghiêu lãnh đạm và chán ghét, cứ như nếu nói nhiều hơn với cô một câu, là chuyện rất đau khổ! Nhưng anh biết rõ, bản thân đang chạy trốn, chạy trốn chỉ trích của cô, hơn thế nữa là chạy trốn vẻ mặt đau khổ của cô.
Anh cho rằng anh đã tu luyện đến bước tàn nhẫn nhất, cho dù cô có chết trước mặt anh, lông mi của anh cũng không nhíu lại một chút nào. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ rơi nước mắt của cô, nghe thấy sự chỉ trích của cô, anh không có cách nào chịu được, cảm thấy bản thân tội ác tày trời!
Lúc này Uất Noãn Tâm hoàn toàn mất hết hy vọng, xem xong đoạn phim, cô nên chấp nhận sự thật, còn tìm anh để làm gì chứ? Cô không đủ đáng thương, bị anh ta lợi dụng còn chưa đủ sao? Anh một đá, đá cô văng ra, cô còn không biết xấu hổ chạy đến dưới chân anh tự chuốc nhục nhã sao?”
“Từ nay về sau, chúng ta không có bất kỳ quan hệ gì….tôi không muốn nhìn thấy anh!”
Cứ để một dao kết thúc tất cả đi! Cô quá đau khổ, một giây cũng không chịu đựng được nữa!
“Đứng lại!”

“……………”
“Nếu như em dám bước ra khỏi phòng này, sự nghiệp chính trị của ba em sẽ chấm dứt!” Nam Cung Nghiêu không biết bản thân vì cái gì phải uy hiếp cô như vậy, nhưng vào một giây cô muốn bước ra khỏi phòng. Tự nhiên anh cảm thấy kích động, giống như cô cứ như vậy biến mất khỏi cuộc sống của anh, đây là điều anh không thể chấp nhận được!
“Giao dịch giữa hai người, đối với tôi không có một chút quan hệ nào!” Lạnh nhạt bỏ lại câu đó, Uất Noãn Tâm đẩy cửa đi ra. Vì người cha này, cô đã hy sinh quá nhiều rồi, cô không muốn tiếp tục trở thành tế phẩm của bọn họ!
“Uất Noãn Tâm…..” Nam Cung Nghiêu đứng dậy gào lên, vẫn không thể ngăn cản cô rời khỏi. Lửa giận cháy phừng phực trong mắt, anh đẩy tất cả tài liệu ở trên bàn, tức giận đá chân vào bàn làm việc.
Hà quản gia vẫn đứng ở cửa, không khuyên được Uất Noãn Tâm, vội vàng chạy vào. “Đại thiếu gia, có cần đuổi theo thiếu phu nhân không?”
“Cô ta muốn đi thì để cô ta đi, đi càng xa càng tốt!”Nam Cung Nghiêu tức giận rít lên.
Cứ như vậy mà muốn phân chia rõ quan hệ với anh sao?
Cô cho rằng bản thân có cái tư cách đó sao?

Sự thương xót của anh

Uất Noãn Tâm chân trần một mạch chạy xuống núi, nước mắt trong cơn điên cuồng của mưa gió bão bùng, không thể nhìn phân biệt đó là nước mắt hay nước mưa. Cô không biết bản thân muốn đi đâu, có thể đi đâu, chỉ một mạch cắm đầu chạy về trước, muốn thoát khỏi cơn ác mộng này thật xa.
Khi mưa gió bão bùng qua đi, tất cả có thể trở lại bình thường sao? Cô tình nguyện bản thân không biết được sự thật, sẽ không đau khổ như vậy.
Những cái cây trong cơn bão điên cuồng lắc qua lắc lại, một tia sét chớp trên bầu trời, đánh thẳng xuống một cái cây, chẻ đôi làm cái cây ngã xuống, đổ về phía Uất Noãn Tâm, nhưng cô vốn không thèm để ý đến. Mắt nhìn thấy nó đổ xuống thân mình, đột nhiên có người từ phía sau ôm lấy cô kéo ra, liên tục lăn vài vòng trên mặt đất, mới may mắn thoát nạn.
Cứ vậy ôm cô bảo vệ trong lòng mình, bản thân bị không ít ma sát trên mặt đường. Khi dừng lăn lại, giây đầu tiên Ngũ Liên vẫn nghĩ đến cô, vội vàng hỏi: “Em không sao chứ?”
“Buông tôi ra……..buông tôi ra………..”Uất Noãn Tâm gào khóc đánh vào lồng ngực của anh. “Để cho tôi chết đi!”
“Đừng có khùng! Thôi ngay!” Ngũ Liên dùng một tay ngăn cản cú đánh của cô, một tay đỡ cô đứng dậy, Uất Noãn Tâm vẫn liều mạng giãy dụa lại. “Đừng lo cho tôi, buông ra…..”
“Tại sao anh ấy phải đối xử tôi như vậy? Tại sao?”
“Anh ta không đáng để em như vậy! Em đừng có ngu ngốc như vậy được không?” Ngũ Liên cũng tức giận, hung hăn lau khuôn mặt dính nước mưa, lộp bộp lộp bộp, bắn vào mặt anh đến nổi không thể mở mắt ra. Nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm Uất Noãn Tâm, sợ cô bất thình lình nghĩ không thông, xảy ra chuyện ngoài ý muồn.
“Đúng….tôi ngu…tôi ngu mới tin anh ta….anh cũng có chổ nào tốt chứ? Anh cũng gạt tôi!”Uất Noãn Tâm điên cuồng làm loạn . “Anh đến chế nhạo tôi phải không? Xem tôi có bao nhiêu thê thảm? Vẫn chưa vừa lòng sao?”
“Em điên rồi….”
“Nếu như anh cảm thấy vẫn chưa đủ, lúc nãy nên để tôi chết….chết còn tốt hơn sống, không cần chịu đựng những lừa dối và đau khổ như thế này! Cầm thú…..các người đều là cầm thú….cầm thú……”
“Bốp….”
Vung tay lên tát một cái tát vào mặt của Uất Noãn Tâm, một dòng máu tươi từa khóe miệng chạy xuống, cô dừng gào thét điên cuồng, ánh mắt chết lặng đau đớn.
“Em tỉnh lại đi! Vì một người đàn ông biến mình thành bộ dạng giống quỷ, có đáng không!” Ngũ Liên tức không cãi lại được, đồng thời cũng rất đau lòng vì cô. Bởi vì phát hiện cô động lòng với Nam Cung Nghiêu, anh mới phơi bày sự thật. Nhưng tình cảm của cô đối với anh ta, còn sâu hơn những gì anh tưởng tượng. Cô đã rơi xuống quá sâu rồi, nếu không lúc này lòng sẽ không đau đớn như vậy.
Anh giữ vấy bả vai của cô. “Nhìn anh đi! Nhìn anh!”
“Đau khổ của em, chỉ càng khiến cho anh ta đắc ý, bản thân càng thê thảm. Em phải tỉnh táo đứng dậy, phải sống tốt hơn trước, đây mới là sự phản kích mạnh mẽ nhất đối với anh ta!”
“Nhưng tôi rất khó chịu….tim rất đau….tôi cũng không biết tại sao lại trở nên như vậy…..”Uất Noãn Tâm nức nở nói. “Tôi biết, anh ấy vẫn nhất mực lợi dụng tôi, nhưng tôi vẫn thích anh ấy, là tôi tự làm tự chịu….”
“Đừng nghĩ nữa, theo anh về nhà!” Ngũ Liên ôm cô dậy, cơ thể gầy yếu của cô ở trong lòng anh run rẩy, giống như một con vật nhỏ bị thương, đau đớn trong lòng cô, khiến anh thương xót. Nếu như người cô yêu là anh, anh nhất định không để cô chịu tổn thương này.
Cẩn thận để cô ngồi vào ghế phụ, giống như đối với một thứ trân quý. Anh ngồi vào phía bên kia xe, lấy khăn giấy lau mặt cho cô, cất tiếng an ủi. “Không có chuyện gì rồi….không sao hết….đừng nghĩ nữa….” Cởi áo vest ra bao chặt người cô, hôn nhẹ lên trán cô. “Ngoan ngoãn ngủ một giấc, chúng ta về nhà!”
Uất Noãn Tâm sức cùng lực kiệt nhắm hai đôi mắt lại.
…………………
Từ sau khi Uất Noãn Tâm xông ra khỏi phòng, Nam Cung Nghiêu vẫn đứng ở cửa sổ, vỏn vẹn đứng ba tiếng đồng hồ, không ngừng hút thuốc. Trong gạt tàn chứa đầy tàn thuốc.
Hà quản gia thỉnh thoảng đẩy cửa vào xem, thấy Nam Cung Nghiêu buồn lòng, cũng không dám nói cái gì. Đại thiếu gia bắt đầu quan tâm thiếu phu nhân rồi sao? Nhưng tại sao còn làm tổn thương cô ấy?
“Đại thiếu gia, chú Trương đã ra ngoài tìm, không nhìn thấy thiếu phu nhân!”
“Ai cho phép các người tự tiện vậy hả!” Nam Cung Nghiêu lãnh đạm hỏi. Bởi vì tìm không được cô, càng thêm khó chịu.
“Thực xin lỗi, đại thiếu gia! Nhưng tôi biết, cậu cũng rất lo lắng cho thiếu phu nhân! Một khi đã vậy, tại sao không ra ngoài tìm cô ấy trở về chứ? Tổn thương cô ấy, cậu vui lắm sao?”
“Hà quản gia, bà là người làm lâu năm, tôi tôn trọng bà, nhưng không có nghĩa bà có thể vượt quá bổn phận của mình.”
“Vâng! Vậy tôi quấy rầy cậu rồi!” Hà quản gia thầm than một tiếng, ra ngoài đóng cửa lại.
Nam Cung Nghiêu nhìn bầu trời như bị xé rách, trong lòng càng ngày càng lo lắng nhiều hơn.
Mưa lớn như vậy, cô sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
…………………
Chiếc xe ôtô tiến vào, dừng ở trước cửa biệt thự. Ngũ Liên cởi dây an toàn, tính gọi Uất Noãn Tâm, quay đầu lại nhìn thấy Uất Noãn Tâm đã ngủ say, kuôn mặt nhỏ nhắn ẩn hiện dưới làn tóc, trắng như tờ giấy, nhìn rất đáng thương. Thực không hiểu nổi, ngay cả động vật máu lạnh như anh cũng không đành lòng, Nam Cung Nghiêu làm sao lại có thể nhẫn tâm tổn thương cô chứ?
Xem xong đoạn phim, anh cho rằng cô sẽ khóc thét lên, ngược lại cô không nói lời nào rồi đi ra ngoài, càng khiến anh lo lắng. Cho nên, anh theo đuổi cô về nhà. Nhìn thấy cô bước vào biệt thự, vẫn không yên tâm, đổ xe ở bên đường đợi, kết quả đợi không được bao lâu đã nhìn thấy cô khóc nức nở chạy ra.
Nếu như lúc nãy anh không kịp thời đẩy cô ra, rất có thể cô đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi.
Cái đồ ngốc này, vì một người đàn ông ngay cả mạng sống cũng không cần, khiến người khác vừa đau lòng vừa thương xót.
Anh định vén những sợi tóc vương vãi trên mặt cô, lại phát hiện cô đang sốt, trán nóng như muốn thiêu cháy, vội vàng ôm cô ra khỏi xe.
“Thiếu gia, cậu trở về rồi!” Quản gia vội vàng lấy dù, che chắn cho hai người đi vào biệt thự.
Ngũ Liên ôm lấy Uất Noãn Tâm, vội vàng xông vào phòng. “Gọi bác sĩ!”
“Vâng!” Quản gia mỉm cười. Đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy thiếu gia căng thẳng vì một người phụ nữ, xem ra đã động lòng rồi, Ngũ gia rất nhanh sẽ có thêm một cậu chủ nhỏ rồi. Một tin tức lớn như vậy, ông phải mau mau báo cho lão gia biết.
……………….
Bởi vì mưa quá to, đường núi bị chặn lại, bác sĩ không có cách nào đến nhanh. Ngũ Liên đành phải nghe theo lời dạy của quan gia, dùng khăn lạnh đắp lên trán của cô, nhưng nhiệt độ cơ thể cô quá cao, cả người nóng khủng khiếp, đôi nôi nóng đến khô khốc, cứ thì thào: “thật khó chịu, thật khó chịu….”
“Đừng sợ, rất nhanh sẽ không còn khó chịu nữa….nhanh thôi mà….ngoan….”

Anh cái đồ tình thú
Chú thích: Tình thú có thể hiểu là có cảm xúc giống như một mãnh thú, có chút quái lạ so với người khác.
_________________________
Nhìn thấy cả người Uất Noãn Tâm nóng hổi, bởi vì khó chịu nên không ngừng rên rỉ, lòng Ngũ Liên như bị một con dao cứa vào. “Đem thêm mấy cái chăn đến đây đi!”
“Vâng, thiếu gia!”
“Rất khó chịu….rất lạnh….rất nóng….lạnh….” Hơi thở của Uất Noãn Tâm nóng bỏng, cơ thể lúc thì lạnh lúc lại nóng, chịu dày vò bởi hai luồng nóng lạnh bên trong.
Ngũ Liên cởi áo khoát ra lên giường, kéo cả người cô vào trong lòng mình, chà sát cánh tay của cô từ trên xuống dưới. “Không lạnh nữa, có anh ở đây, không lạnh nữa đây….ngoan một chút….” Anh hôn nhẹ lên trán cô, như đang đối xử với một đứa trẻ.
Quản gia ôm mấy cái chăn chạy vào, nhìn thấy Ngũ Liên ôm chặt Uất Noãn Tâm, vội vàng khuyên ngăn. “Thiếu gia, như vậy không được, cậu cũng sẽ bị cảm đó! Cậu mau buông vị tiểu thư này ra…..”
“Có cái gì không được chứ, đừng cằn nhằn nữa, mau mang chăn đắp lên đi!”
“Nhưng mà….”
“Mau lên!”
Nhìn thấy anh quả quyết, quản gia không dám tiếp tục khuyên ngăn, đắp từng tấm chăn một lên, ép đến người khác gần như thở không nổi, vậy mà Uất Noãn Tâm vẫn cứ than lạnh, giống như chìm trong băng tuyết của trời đất, run rẩy khắp người.
“Ở đây không cần ông đâu, ông ra ngoài gọi điện thoại, tiếp tục liên hệ với bác sĩ đi!”
Quản gia ra ngoài khóa cửa lại, Ngũ Liêm càng ôm Uất Noãn Tâm chặt hơn, hai người dán vào nhau rất thân mật, kín khôn có một khe hở. Nhưng cô vẫn lạnh đến mức chui rút vào trong lòng anh, anh bất đắc dĩ nói: “Bây giờ biết bị bệnh khó chịu rồi phải không? Lúc nãy còn kiêu ngạo, anh còn tưởng em là sắt thép đó!”
“Lạnh….ôm tôi….ôm tôi….”
“Không phải đang ôm em sao? Vật nhỏ, anh thực sự rất muốn đem em nhập vào người đó!” Ngũ Liên nói không thương tiếc. Lúc trước anh từng nghe qua một câu, nói rằng yêu một ai đó đến giây phút cuối cùng, thực sự không biết nên đưa cho nhau cái gì, chỉ muốn đem đối phương dung nạp vào cơ thể mình. Anh nghĩ rằng điều này quá ghê tởm, khinh miệt. Nhưng ở giây phút này, anh lại có khát vọng này.
Mặc dù anh đối với Uất Noãn Tâm không coi là yêu, nhưng thực sự rất thương xót. Nhìn thấy cô khó chịu vì bệnh, thậm chí anh hy vọng chính mình có thể thay cô chịu đựng tất cả.
Anh không biết bản thân nhập phải cái quỷ gì, một chút lý trí cũng không có.
Không lẽ cô chính là khắc tinh trong truyền thuyết nói đến sao? Ngày trước anh bội bạc phụ nữ nhiều như vậy, bây giờ phái cô đến tính sổ với anh sao?
Muốn phái cũng nên phái người xinh đẹp một chút, thông minh một tí chứ, thua trong tay kẻ ngu ngốc nhất thế giới này, mặt mũi của Ngũ thiếu anh biết để ở đâu.
Cơ thể của Uất Noãn Tâm không vì thế mà ấm lên được, Ngũ Liên đơn giản cởi sạch hết, sau đó cởi áo ngoài của cô, chỉ để lại nội y trên người, dính sát nhau không có cái gì ngăn cách, da thịt dính vào da thịt, có thể cảm nhận được dòng máu của nhau.
Anh thừa nhận bản thân đối với cơ thể mềm mại này tràn đầy khát vọng, song hiện tại một ý nghĩ xấu trong đầu cũng không có, chỉ muốn làm cho cô ấm lên.
Uất Noãn Tâm cảm nhận được nhiệt độ của anh, từ từ ôm chặt anh, giống như một con bạch tuộc tám tua, siết chặt đến mức anh không thở được.
Tuy nhiên Ngũ Liên vẫn không kéo tay của cô ra, cứ mặc cô dán chặt vào người mình như vậy. Rút một cánh tay ra, lau mồ hôi giúp cô. Không biết trôi qua bao lâu, anh cũng mệt mỏi, nặng nề chìm vào giấc ngủ.
…………….
Trải qua một đêm dày vò, buổi sáng bình minh của ngày hôm sau, Uất Noãn Tâm tỉnh dậy. Đầu rất nặng, rất đau, cứ như vừa đánh một trận chiến vậy, cả người vô cùng ê ẩm. Cô mở mí nặng ngàn cân, chuyển động hai con ngươi. Đây là đâu? Mặc dù rất xa hoa, nhưng không phải phòng của cô.
Tại sao thắt lưng của cô lại nặng như vậy?
Cô kéo một lúc mới phát hiện trên eo có một cánh tay lớn, quay đầu nhìn, thấy Ngũ Liên đang ngủ bên cạnh cô.
Bọn họ tại sao lại ngủ cùng với nhau?
Cô nơm nớp lo sợ sờ soạn trong chăn, trên người anh….trần trụi….bên dưới….cũng không mặc quần lót!
Còn cô….trên người chỉ còn lại một bộ nội y!
Ngay lập tức máu từ trong người xông thẳng lên não, đầu không đau nữa, bởi vì đã bị dọa đến sợ hãi. Hai mắt của Uất Noãn Tâm mở to, không lẽ đêm qua bọn họ….xảy ra chuyện gì sao?
Ngũ Liên bị cảm giác ngưa ngứa trên người làm cho thức tỉnh, mở một con mắt, lẩm bẩm. “Em tỉnh rồi….”
Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng thét chói tai muốn thủng màng nhĩ. “A….cầm thú!”
Tiếp theo đó bị ăn một bạt tai trên mặt. Lực rất mạnh, suýt chút nữa đẩy cả người anh xuống giường, một lát sau anh mới phản ứng lại, tức giận. “Chết tiệt! Em phát điên gì vậy!”
“Anh là đồ cầm thú, lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn! Đê tiện vô lại!” Uất Noãn Tâm vừa mắng vừa dùng tay chân đánh đấm loạn xạ. “Cút ra….”
“Chết tiệt! Dừng lại! Dừng lại! Em điên rồi sao?” Ngũ Liên khó khăn mới từ trong những nấm đấm tới tấp như mưa rơi giữ chặt hay tay của cô lại, ép cô xuống dười. “Anh bảo em dừng lại, có nghe không!”
“Đồ khốn, buông tôi ra!”
“Em cái người đàn bà điên này, anh khốn khiếp như vậy đó!”
“Anh….anh…..” Mặt của Uất Noãn Tâm đỏ lên, ghét bỏ nên không nói tiếp.
Nhìn dáng vẻ của cô, Ngũ Liên đã đoán ra được chút ít, cực kỳ im lặng. “Hẳn em sẽ không cho rằng, tối hôm qua anh làm gì với em chứ? Bổn thiếu đói khát đến vậy sao?”
“Chẳng lẽ không phải vậy sao?” Anh không đói khát, đàn ông trên cả thế giới này đều là hòa thượng, nhân loại không còn cách nào sinh sản duy trì nòi giống rồi!
“Đúng cái đầu em! Em muốn anh cũng không muốn đâu! Tối hôm qua không biết ai sốt đến ba mươi chín độ, lạnh đến run lập cập, anh miễn cưỡng ôm lấy em, còn đánh anh, đồ không có lương tâm!”
Hả…..là vậy sao? Mơ màng nhớ hình như có chuyện như vậy.
Nhưng mà……
“Tôi bệnh phải nên gọi bác sĩ chứ, như vậy không phải chiếm tiện nghi là gì?”
“Mưa to gió lớn, em muốn bác sĩ lên núi mới chịu!”
“……….”
Nhìn thấy cô như vậy, không có ý định xin lỗi rồi, Ngũ Liên cũng không tính toán. Mặc dù, đây đã là lần thứ hai cô đẩy tay anh ra. Dự theo tính cách của anh, sẽ có án mạng từ sớm rồi!
Cái mạng nhỏ này, giữ lại đã, sau này sẽ tính sổ với cô.
Anh sờ trán cô. “Bớt sốt rồi!” Lúc này mới yên tâm, buông tay cô ra xuống giường, dày vò cả một đêm, anh mệt đến xương cốt rã rời.
Uất Noãn Tâm cảm thấy mình hơi sai, nhưng không có thói quen chịu thua thiệt ở trước mặt anh, vẫn bày ra bộ mặt thối đó. “Quần áo của tôi đâu?”
“Vứt rồi!” Ngũ Liên trả lời một cách rõ ráng dứt khoát, xốc chăn lên xuống giường.
Như một bức tượng điên khắc ở Hy Lạp không che chắn gì bại lộ trong không khí, tắm rửa dưới ánh mặt trời, hào quang kiêu ngạo, không ngừng tỏa sáng, đường cong cơ bắp trẻ trung mạnh mẽ, tràn đầy sức sống.

Nhưng đối tượng ‘thưởng thức’ là Uất Noãn Tâm, ngược lại biến thành…



Thử đọc