Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Chương 30

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Đánh dấu

Cầu xin anh
Trong lòng Ngũ Liên thầm mắng mấy câu, giật cả mình, làm cái quỷ gì vậy, hù dọa ai chứ! Nhìn kỹ lại, mới phát hiện bóng dáng người con gái đang lén lút chính là Uất Noãn Tâm.
Thái độ lạnh lùng, nở nụ cười nhạt. “Nam Cung phu nhân đại giá quang lâm, có chuyện gì sao?”
“Có một chuyện tôi muốn hỏi anh, vào đêm xảy ra vụ án, anh đang ở đâu?” Uất Noãn Tâm vừa hỏi vừa nhìn xung quanh. Bên ngoài tập đoàn Ngũ thị đều bị phóng viên vây kín, cô không dễ dàng gì mới vào được đây, không thể bị phát hiện.
“Cô không phải luật sư của tôi, tôi không cần phải trả lời câu hỏi của cô!” Ngũ liên vươn tay mở cửa xe, nhưng bị cô ngăn lại. “Anh phải trả lời tôi, mới được đi!”
Đổi lại bình thường, anh rất có tâm tình đùa giỡn cô một phen, nhưng hiện tại đầu anh rất đau, một giây cũng không muốn dây dưa với cô. “Không có kẻ nào dám ra lệnh cho tôi, tránh ra!” Anh đẩy cô ra, Uất Noãn Tâm vẫn cố chấp giữ lấy cửa xe không buông. “Anh trả lời tôi trước…”
“Người phụ nữ này thật phiền phức mà, tránh ra mau…”
“Tôi không tránh…trả lời tôi đi….”
Ngũ Liên không ngại phiền phức, trong lúc xô đẩy, vô ý dùng lực mạnh một chút, một phát đẩy Uất Noãn Tâm đi thật xa. Mắt kính của cô bị bay ra ngoài, mông đặt ở dưới đất, đau đến nghiến răng trợn mắt. “Anh là một kẻ khốn nạn, ngay cả phụ nữ cũng đánh!”
Ngũ Liên có chút không đành lòng, nhưng vẫn cứng miệng, nhíu mày. “Ai bảo cô phiền phức làm gì! Mau tránh ra, nếu không tôi trực tiếp đè người cô xuống bây giờ!”
“Không cho đi, khốn khiếp….” Sự bướng bỉnh của Uất Noãn Tâm đã làm cho cô đứng dậy được, cố gắng chịu đau, chạy về phía trước kéo anh lại.



Ngũ Liên bị con bạch tuột tám tua dây dưa cảm thấy thật phiền phức. “Này….cô buông tay mau….” Người phụ nữ này chán sống rồi mà, đổi lại người khác, thì đã bị anh cho một cái tát cút ra chổ khác rồi, làm gì còn mạng ầm ĩ ở đây.
Hai người đang dây dưa kịch liệt, thì đột nhiên có một đám ký giả chạy đến.
“Ngũ thiếu, xin anh hãy nói một chút về vụ án….”, “Cô ấy là ai? Có liên quan đến vụ án sao?”, “Ngũ thiếu….”
Uất Noãn Tâm bị dọa đến hốt hoảng, vừa nãy còn sống chết không cho anh vào xe, nhưng bây giờ lại liều mạng kéo anh vào xe, bản thân ngồi vào ghế phụ. Hôm nay cô không cải trang, hiện tại mắt kính cũng bị bay mất. Một khi bị phóng viên nhận ta, tuyệt đối sẽ chuốc lấy rắc rối lớn, cô không thể để cho bọn họ nhìn thấy.
Cô cong người đem mặt úp vào ghế xa, tay thì đánh loạn xạ lên người Ngũ Liên. “Lái xe mau! Lái xe nhanh lên!”
Ngũ Liên buồn cười liếc nhìn cô, không để ý đám phóng viên phiền phức ở phía trước, khởi động xe, đám phóng viên cuống quýt như lũ chim bị săn. Xe chạy một đường thẳng tạo thành một đường sáng, chạy nhanh như bay, mấp mô. Uất Noãn Tâm sắp ngất rồi. Một hồi lâu mới hỏi: “Bọn họ đuổi theo sao?”
Ngũ Liên nhún vai: “Bọn họ vốn không đuổi theo!”
“Sao anh không nói sớm!” Hại cô bị đập đầu lâu như vậy, cánh tay bị tê đến tái xanh. Tên đàn ông khôn khiếp, rõ ràng cố ý mà!
Vẻ mặt tức giận của Uất Noãn Tâm khiến Ngũ Liên cười ha hả, vẻ mặt vô tội. “Cô không hỏi tôi chứ bộ!”
“Anh….”
“Ở phía trước thả cô xuống sao?”
“Trước khi anh chưa trả lời câu hỏi của tôi, tôi không xuống xe!”
“Tôi cho cô hai sự lựa chọn, một, ngoan ngoãn xuống xe, hai, tôi đá cô xuống xe!” Dám nói không với tôi sao? Thật kiêu ngạo mà!
Uất Noãn Tâm không nói lời nào, sống chết bám lấy cửa xe, anh không trả lời, cô sẽ không chịu trận xuống xe.
“Nếu như tôi nói chuyện này có người cố ý hại tôi, cô sẽ tin sao?” Ngũ Liên đột nhiên nghiêm túc hỏi, trên mặt không có chút gì đùa giỡn, vẻ mặt đứng đắn, nhìn vào rất nam tính.

“Tôi không tin tưởng anh, tôi chỉ tin vào chứng cứ!”
“Xem ra cô vẫn chưa hiểu rõ con người tôi, tôi thừa nhận tôi rất cặn bã, nhưng tôi cũng có quy tắc của mình, có một số việc…tôi tuyệt đối không làm!” Anh quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt sáng như đuốc. “Cho dù cô tin hay không tin, cô là người phụ nữ đầu tiên tôi cường bạo!”
Trong lòng của Uất Noãn Tâm run lên một hồi.
Trong ấn tượng của cô, Ngũ Liên là một kẻ kiêu ngạo đầy báo đạo, dùng vũ lực chiếm đoạt, không nói đạo lý. Thái độ nghiêm túc đến vậy, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một bộ mặt khác của anh.
Khi anh nghiêm túc, thì cô bắt đầu hoài nghi những phán đoán của mình.
Nhưng cô không rãnh nghĩ nhiều như vậy, bởi vì ký giả đã điên cuồng đuổi đến rồi…
Chẳng lẽ một kiếp này khó thoát đến vậy sao?
“Bọn họ đuổi đến rồi, làm sao đây? Làm sao đây hả?”
“Gấp cái gì, ngồi yên đi!” Anh chỉ bân quơ nhìn thoáng qua, một chút gấp gáp cũng không có.
“Ưm?” Uất Noãn Tâm vẫn không có phản ứng gì, cả xe đột nhiên xoay nhanh đầu lại, chạy vào một con đường nhỏ, xém tí nữa cô bị lọt ra ngoài. “Này….anh….”
“Đừng nháo!” Ngũ Liên tập trung hết sức vào lái xe, linh hoạt chạy qua những con đường tắt nhỏ hẹp. Với kỹ thuật lái xe của anh, muốn qua mặt phóng viên là một chuyện rất dễ dàng, nhưng có vài chiếc xe vẫn cứ sống chết bám theo cho bằng được, không thể cắt đuôi được!
Chứng tỏ, người lái xe không phải là một phóng viên bình thường, mà là một tay đua chuyên nghiệp!
Anh không nghĩ trình độ của kẻ kia lại bỉ ổi đến như vậy, thật là trơ trẽn mà!
Xe chạy đã chạy ra đường cao tốc, nhưng không thể cắt đuôi bọn ký giả, trong lòng Uất Noãn Tâm gấp như con kiến nằm trên chảo nóng. “Anh, thế lực của anh không phải rất lớn sao? Tìm người giúp đi chứ!”
“Di động để ở công ty rồi!”
“Tôi có…” Uất Noãn Tâm vội vàng tìm, nhưng lại chán nản khi phát hiện…
“Hết pin rồi!”
“Chết tiệt!” Ngũ Liên đấm một đấm lên vôlăng xe. “Lão tử đây không có tâm tình để đùa giỡn với các người!”
Nhìn thấy anh dừng xe, Uất Noãn Tâm càng hoảng hơn. “Đừng mà…nếu như bị bọn họ chụp được, nhất định sẽ viết bậy cho xem, tôi chết chắc đó!”
“Cô chết kệ cô, không liên quan gì đến tôi!”
“Anh…coi như tôi cầu xin anh!” Tình huống cấp bách, Uất Noãn Tâm không biết phải làm gì, mặc dù phải cầu xin người mình chán ghét nhất giúp đỡ, nhưng trong lòng cô có vạn cái không bằng lòng làm vậy!


Ngũ Liên mỉm cười, vẫn còn có hứng trêu chọc. “Cầu xin? Tôi không nghe lầm chứ? Cô cũng biết nói ra hai chữ này sao?”
“…Tôi là vợ của Nam Cung Nghiêu, nếu như chúng ta bị bêu xấu mặt, nhất định sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tập đoàn Ngũ thị.”
“Cứ cho là cô nói đúng đi! Bản thiếu gia cũng không đồng ý vì cô mà chuốc lấy phiền phức!” Ngũ Liên hai mắt nhắm lại, tăng hết tốc độ. Xe chạy vào trong một cánh rừng, phóng viên vẫn tiếp tục đuổi theo.
Xe đột nhiên xốc nảy mạnh một hồi, Ngũ Liên thắng gấp lại, xém chút nữa đụng vào cây.
Uất Noãn Tâm kinh hoàng vẫn chưa bình tĩnh lại được, hỏi: “Làm sao vậy?”
“Xe bị xì lốp rồi!”
“Không phải chứ?” Trong giờ khắc mấu chốt như vậy, ông trời cố tình trêu đùa bọn họ sao? “Vậy phải làm sao đây?”
“Xuống xe!”
Uất Noãn Tâm vội vàng tháo dây an toàn, chạy theo Ngũ Liên. Bọn phóng viên cũng xuống xe đuổi theo.
“Bên kia có bụi cỏ, trốn trong đó tí đi!” Ngũ Liên kéo tay của Uất Noãn Tâm chạy như điên, đầu ong ong lên, vô cùng đau nhức, giống như bị bùa chú trói buộc vậy. Anh thề, đợi sau khi anh thoát ra khỏi rừng, nhất định sẽ giết chết bọn ruồi bọ này…
Để tôi ôm cô
Hai người trốn trong bụi cỏ, Uất Noãn Tâm đầy tay của Ngũ Liên ra, lo lắng nhìn qua khẽ hở xem tình hình bên ngoài…Anh đột nhiên ôm lấy vai cô, cô chán ghét trừng mắt nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Anh muốn làm gì?”
Ngũ Liên làm động tác im lặng.
Uất Noãn Tâm không dám không dám đẩy mạnh bàn tay đang để ở trên vai của anh, đành phải chịu đựng. Giống như có một con sâu bò lên người vậy, cả người không thoải mái. Vào lúc này, anh vẫn còn tâm tình ăn đậu hủ sao, không phải chứ?
“Phía bên anh có không?”
“Không có! Lại bị mất dấu rồi!”
Đám ký giả bất đắc dĩ nhìn nhau. “Không chụp được cái gì hết, về báo cáo như thế nào với công ty đây?”
“Trời sắp tối rồi, về nhà thôi!
Ngày mai tiếp tục vậy.”
“Ưm! Đành phải như vậy thôi!”
Đợi bọn họ đi hết, Uất Noãn Tâm mới chạy ra khỏi bụi cỏ, một cước đá vào bắp chân của Ngũ Liên. Ngũ Liên theo bản năng che bắp chân lại, la thét lên. “Khốn khiếp! Cô phát bệnh gì hả!”
“Ai kêu anh vừa nảy ăn đậu hủ của tôi làm chi!” Cô vỗ vai, muốn đem tất cả hơi thở của anh đuổi hết đi.
“Ai ăn đậu hủ của cô! Lúc nãy vai của cô lộ ra bên ngoài đó!”
“….” Uất Noãn Tâm cứng họng, nhưng vẫn không chịu nhận sai với anh, cứng miệng như con vịt chết: “Dù sao anh chính là người như thế….”
“Cô có tin là tôi sẽ cưỡng hiếp cô bây giờ không hả!” Anh làm bộ nhảy phốc lên, dọa đến Uất Noãn Tâm hoảng hốt mà chạy. “Anh đừng đến đây! Tôi kêu cứu đó!”
“Nếu như cô muốn kéo một đám ruồi bọ quay trở lại đây, vậy thì cô hãy kêu lớn giọng một chút!” Ngũ Liên đi khập khiễng, lửa giận cũng nổi lên. Người phụ nữ này trời sinh là khắc tinh của anh sao, cứ đụng trúng là gặp xui xẻo!
Uất Noãn Tâm đuổi theo anh, có chút hối lỗi.
“Anh, chân anh không sao chứ?”
“Cô thử xem?”
“Này! Anh là đàn ông, không cần nhỏ mỏn đến mức đó đâu! Chỉ đá một đá thôi sao, ai kêu anh….”
Ngũ Liên không thèm để ý đến cô: “Muốn trước khi trời tối ra khỏi chổ này, thì im miệng cho tôi!”
Hai người đi vòng quanh trên núi nửa ngày, nhưng vẫn không tìm được đường ra, cứ vòng vòng một chổ. Nhìn thấy trời sắp tối, Uất Noãn Tâm gấp đến nỗi đầu đổ đầy mồ hôi. “Hình như chúng ta bị lạc đường rồi!”
“Tôi biết!” Ngũ Liên rất bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng có chút sốt ruột. Nguyên nhân chính là do đầu quá đau, cảm thấy bất cứ lúc nào cũng có thể ngất xỉu, rất khó trụ thêm được nữa. Nhưng bên cạnh vẫn còn một người con gái, anh là đàn ông, nhất định phải cho cô cảm giác an toàn, làm thế nào cũng phải cố gắng trụ vững.
Đầu đau làm cho anh không cách nào chống đỡ được, dựa vào một cái cây nghỉ một lúc. “Nghỉ một chút đi.”
Uất Noãn Tâm cũng mệt lã người, gật đầu, tìm một tản đá tựa đầu vào. Nhìn thấy sắc mặt của anh rất khó coi, cô không khỏi áy náy. “Thật xin lỗi…nếu không phải tôi cứ quấn lấy anh, thì bây giờ sẽ không….”
Cô biết rõ tính tình của anh không tốt, nói chuyện với cô rất phớt lờ. Nhưng xảy ra chuyện như vậy, một câu trách mắng anh cũng không nói. Vài lần cô suýt ngã, cũng đều là anh đỡ cô, bị cô đẩy ra, cũng không để bụng. Nhìn vào những điểm đó, anh cũng không xấu xa đến vậy!”
Rốt cuộc anh là loại người như thế nào?
Ngũ Liên chỉ thở, không nói chuyện. Cả người giống như bị lửa đốt vậy, hơi thở nóng hổi, đầu đau như búa bổ.
“Hôm nay chúng ta không thể đi tiếp rồi, tìm một cái hang nào đó ngủ lại một đêm đi.”
“Ngủ, ngủ?” Uất Noãn Tâm theo bản năng nắm chặt lấy cổ áo. Cô nam quả nữ, ở một nơi hoang vu hẻo lánh. Đối phương lại là một đại sắc lang, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì chứ?
Nếu bây giờ còn sức lực, Ngũ Liên nhất định không khách sáo mà thét gào lên. Trong mắt của cô, bản thân dâm đãng đến mức đó sao? Nếu như không bị bệnh, có lẽ anh sẽ có ý nghĩ đó, nhưng bây giờ anh muốn bước thêm một bước cũng cảm thấy mệt nhoài, làm gì còn sức nghĩ đến chuyện đó!
“Đi thôi!”
“Nhưng, nhưng mà….”
Ngũ Liên liếc nhìn cô một cái, nhưng đột nhiên phát hiện trên đỉnh đầu của nhánh cây có một con rắn. Tin chắc đó là

Ngủ cùng với nhau

“Giờ là lúc nào, anh còn nghĩ đến những chuyện đó!” Uất Noãn Tâm thực sự không biết nói gì nữa. Đây gọi là sau khi ăn no nê thì bắt đầu ham muốn sao?
”Tôi…tôi sốt rồi…rất lạnh…”
“Anh cho tôi là kẻ ngu ngốc hả! Tôi cảnh cáo anh, đừng làm loạn, nếu không tôi không khách sao đâu!” Uất Noãn Tâm mặc kệ anh, tiếp tục ngồi nghĩ lại đoạn đường đi. Một hồi thật lâu, không nghe thấy động tĩnh gì. Quay đầu lần nữa, sắc mặt của Ngũ Liên trắng bệch, dường như thực sự rất khó chịu, bộ dáng gần như sắp ngất.
“Anh…anh đừng giả bộ…tôi không tin đâu nha….”
Cả người Ngũ Liên run rẩy, cả môi cũng nhợt nhạt hơn.
“Anh làm sao vậy? Không phải bệnh thật chứ?” Uất Noãn Tâm nửa tin nửa nghi chạy qua đó, sờ trán của anh, nóng hổi! Ngón tay thì lạnh như băng. Lúc này cô mới biết sự việc thật nghiêm trọng, vội vàng cởi áo khoác ngoài đắp lên, ôm chặt lấy anh.
“Anh đỡ chút nào chưa?”
“Tôi rất khó chịu….đầu rất đau…rất lạnh…” Ngũ Liên nói chuyện cũng không rõ ràng, cả người gần như suy sụp, cứ nói câu rất lạnh.
Uất Noãn Tâm không còn cách nào, trong lòng đành phải kéo anh nằm dưới chân mình. “Như thế nào? Đỡ hơn chút nào chưa!” Cô rất khó chịu khi nhìn thấy người khác bị bệnh, cho dù đó là Ngũ Liên kẻ mà cô ghét nhất, nhưng một khi có bệnh vẫn làm cho lòng cô lo lắng.
“Anh cũng là, sức khỏe thật kém mà, chạy có vài bước đã phát sốt…bị bệnh rồi, tại sao không nói sớm…anh là một kẻ ngu ngốc mà!”
Đổi lại lúc trước, cô cứ càu nhàu sức khỏe anh kém, còn chữi anh ngu ngốc, Ngũ Liên đã gây chiến với cô từ sớm rồi. Nhưng có lẽ do bị bệnh cơ thể yếu ớt, giờ phút này nghe những lời này lại cảm thấy…ấm áp. Nghe thấy cô oán trách, dường như cũng không đến nỗi tệ.
“Kể một câu chuyện cười, để tôi vui vẻ…”
“….” Trán của Uất Noãn Tâm vẽ ba đường hắc tuyến. Đây là yêu cầu gì đây? Người bệnh cũng có hứng nói giỡn sao?
“Kể đi…tôi đang bị bệnh…” Giọng điệu của Ngũ Liên rất mềm yếu, có chút làm nũng, ánh mắt đẹp của anh nhìn Uất Noãn Tâm, cổ cô muốn rụt lại. Ca thán trong lòng người đàn ông này quả thật là yêu nghiệt mà! Bị bệnh còn đẹp đến vậy.
“Kể đi…”
“Được! Tôi kể!” Đàn ông làm nũng là một chuyện cực kỳ đáng sợ, Uất Noãn Tâm tự nhận mình không có khả năng phản kháng. Nghĩ một lúc. “Tôi kể cho anh nghe câu chuyện châm biếm sở trường nhất nha, buồn cười lắm đó!”
“Một con thỏ với một con rùa chạy rất nhanh rất nhanh chạy đua với nhau, con nào thắng?”
“Con thỏ!”
“Sai! Tôi đã nói rồi, là một con rùa chạy rất nhanh rất nhanh mà!”
“………..” Tại sao anh lại cảm thấy càng lạnh hơn nhỉ?
“Hỏi anh lần nữa, một con thỏ và một con rùa mang kính râm thi chạy, con nào thắng?”
“Con thỏ!”
“Sai! Con rùa mang kính râm về nhất, vẫn là con rùa chạy rất nhanh rất nhanh lúc nãy mà!”
Ngũ Liên bĩu môi, rất oán trách. “Không mắc cười!”
“Sao anh còn cười!”
“Tôi cảm thấy dáng vẻ của cô rất buồn cười! Giống như một đứa ngốc, thích diễn trò!”
“…………..”Đây gọi là giả giọng sánh vai hiểu không? Có biết biểu diễn không!
Cảm xúc của anh đột nhiên có chút trầm lại, thì thào ca thán. “Lúc còn nhỏ, mẹ tôi cũng kể chuyện cười cho tôi nghe, truyện cười của bà so với cô hay hơn rất nhiều!”
“Ngày mai về nhà, bảo mẹ anh kể anh nghe!”
“Mẹ tôi… đã chết từ rất lâu rồi….”
Lòng Uất Noãn Tâm có chút buồn. Thì ra, anh cũng giống cô vậy, đều là đứa con không có mẹ. Anh phóng túng như vậy, cũng bởi vì mất đi tình yêu thương của mẹ! Đột nhiên cô cũng có chút hiểu anh, còn có chút đau lòng.
Chỉ là, chuyện đau lòng, không nên sa vào nó quá sâu, nếu không càng khó bước ra.
Cô thụt cho anh một đấm, vui đùa cười to nói: “Đừng giả bộ đáng thương! Trái tim tôi sắt đá, chiêu này vô dụng đối với tôi!”
“Ai giả bộ đáng thương chứ!” Ngũ Liên xì mũi. Đầu nhìn về người phụ nữ bản thân lần đầu tiên thẳng thắn, cùng với khuôn mặt yếu ớt, đã không đồng tình thì thôi, còn nói anh giả bộ đáng thương? Cái thứ không tim không phổi!
“Bà ngoại nói, người thân khi mất đi, sẽ biến thành một vì sao ở trên trời, theo dõi những người mình yêu thương!” Cô chăm chú nhìn lên bầu trời, chỉ vào chổ đầy sao. “Có lẽ mẹ anh cũng đang ở đó, dõi theo anh!”
“Ngây thơ!” Ngũ Liên khinh bỉ, nhưng vẫn nhìn về phía nơi tay cô chỉ.
Không ai biết được, tuy rắng mỗi đêm anh đều chìm trong sắc dục, ngập trong men rượu, nhưng yêu thích nhất, đó là một mình ngắm sao ở trên núi. Nhưng không ngờ người con gái lần đầu tiên cùng anh ngắm sao lại là cô, đúng là vận mệnh trêu đùa con người mà.
“Lâm Khiết Hồng, không phải mẹ ruột của cô sao!”
“…………..” Uất Noãn Tâm không ngờ anh lại đột ngột hỏi như vậy, ngón tay cứng nhắc. “Tất nhiên phải, chỉ là tôi một mình tựa lập ở nước ngoài…”
“Cô không cần nói dối! Đây là thói quen che dấu của chính trị để tránh gièm pha, bổn thiếu đã sớm nhìn thấu rồi. Cô là con gái riêng của Uất Kiến Hùng!”
Uất Noãn Tâm tự chế nhạo mình không thể gạt được anh, lựa chọn im lặng.
“Thấy cô chăm sóc tôi như vậy, nhắc nhở cô một câu. Nam Cung Nghiêu là một con hồ ly khôn khéo, làm sao không nhìn ra được thân phận của cô chứ. Anh ta biết cô là con riêng, còn lấy cô, nhất định có mục đích. Cô tự mình cẩn thận đi, đến lúc đó bị ăn sạch sẽ đến xương cũng không còn.”
“Chuyện của tôi, không cần anh lo!”
“Tôi cũng chẳng thèm lo, tự cô suy nghĩ cẩn thận đi!”
Uất Noãn Tâm không lên tiếng. Nam Cung Nghiêu lấy cô vì mục đích khác, cô làm sao không biết được. Chỉ là hoàn cảnh trước mắt của cô đã đủ khó khăn rồi, thực sự không muốn nghĩ xem đằng sau còn có âm mưu gì nữa. Nói về mưu kế, cô mãi mãi cũng không phải đối thủ của anh. Đành ngồi chờ chết, yên lặng chờ xem.
Cơn bão cần đến, cuối cùng cũng sẽ đến, cô muốn phản kháng cũng không giúp được gì. Chi bằng cái gì cũng không nghĩ đến, bớt đi được chút phiền não.
Nghe thấy tiếng “hu la la” của gió thôi, Ngũ Liên nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ. Uất Noãn Tâm chăm sóc anh rất lâu, đến nữa đêm chịu không nổi nữa, mới từ từ đi vào giấc ngủ. Ngủ một giấc trời sáng, cho đến khi mặt trời lên gắt gao chiếu vào mắt, mới chịu mở cặp mắt kèm nhèm buồn ngủ ra.
Vừa mở mắt, thì đã nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai đang phóng to ở trước mặt.
Một cánh tay của Ngũ Liên đỡ lấy đầu, giống như thói quen lười nhác thông thường của các công tử, nghiêng nửa người nhìn cô chằm chằm, cánh môi xinh đẹp giương lên. “Chào buổi sáng!”
Uất Noãn Tâm vừa mới tỉnh dậy, có chút lơ đãng. Cô cứ lâng lâng nhìn người phía trước, đầu óc trống rỗng, chỉ cảm thấy khuôn mặt phía trước, rất hấp dẫn. dáng người tuyệt đẹp, làn da giống như một bình gốm sứ tinh tế. Vẻ hoài nghi kiêu ngạo trước cô, càng tăng thêm sự hấp dẫn.
Lông mi thật dài thật dài, ánh mặt trời có thể thông qua những khe trống chiếu vào, tạo thành những bóng dài. Đôi môi cũng rất tinh tế, mỏng manh, cánh môi trời sinh, bay giữa nhân gian càng lộ vẻ phong tình. Nhưng mà, nghe nói người môi mỏng thường rất bạc tình!
Tuy rằng đầu óc của Uất Noãn Tâm vẫn chưa hoạt động bình thường, nhưng khi có một gương mặt đẹp như vậy đến gần, khiến nhịp tim không khỏi đập nhanh.
Như trong truyền thuyết nói đến….mỹ nam ngủ say vậy….



Thử đọc