Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Chương 27

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Đánh dấu

Tự tay bôi thuốc
Một mạch ôm Uất Noãn Tâm vào trong xe, Nam Cung Nghiêu đưa cho cô một hộp cứu thương. “Tự mình xử lý sạch sẽ!”
“Cám ơn!” Mặc dù thái độ có chút lạnh lùng, dù sao anh cũng đã giúp cô, Uất Noãn Tâm cũng cảm thấy hài lòng rồi. Cô trước giờ cũng không phải là người có lòng tham, đặc biệt đối với anh.
“Cứ đi như vậy có ổn không vậy? Tôi chẳng qua chỉ bị va đập tí xíu thôi, không có gì đáng lo….”
“Tôi chẳng qua chỉ mượn cớ để rời khỏi thôi, không phải giúp cô!”
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
“Ồ…” Uất Noãn Tâm mếu miệng. Cô biết mà, anh làm gì có lòng tốt đến vậy. Anh làm bất cứ chuyện gì, đều có mục đích cả. “Có gương không vậy?”
“Không có!”
“Như vậy…tôi không tìm được miệng vết thương!” Nếu không xử lý nhanh chóng, rất có thể để lại sẹo, cô không muốn để lại sẹo nơi đang chú ý đâu.
“Cô tự tìm cách đi!” Nam Cung Nghiêu không có nửa ý giúp đỡ cô, mở ipad lên, tiếp tục xem các dự án.
Uất Noãn Tâm chỉ còn cách dự vào cảm giác để tìm miệng vết thương, tự mình xử lý, không kiểm soát được lực, hơi mạnh tay một tí, đau đến mặt trắng bệch, đành phải hít một hơi. “Ui….đau…”
Ánh mắt liếc trộm Nam Cung Nghiêu, anh vẫn chăm chú làm việc. Trong lòng có chút khó chịu, nói gì cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, có cần thiết phải lạnh lùng đến thế không?
Trong lòng cô đột nhiên có chút trẻ con, anh càng không quan tâm, cô càng muốn gây sự chú ý.
“Ui…đau…đau lắm đó…” Cô có chút phóng đại gào to lên, nhưng cũng không làm cho Nam Cung Nghiêu có chút phản ứng nào. Cuối cùng chỉ đành tự mình cầu xin anh giúp. “Anh có thể giúp tôi rửa vết thương được không?” Hai đôi mắt sáng, đáng thương nhìn anh.
Nam Cung Nghiêu không nhịn được nữa nhìn cô một cái, hàm ý nói là, chuyện nhỏ xíu như vậy cũng làm phiền đến tôi sao?
Uất Noãn Tâm vẫn tiếp tục bày ra bộ dạng đáng thương, cô không tin tên này vẫn tiếp tục duy trì dáng vẻ lạnh lùng.


Hai người giằng co một lúc, Nam Cung Nghiêu cảm thấy thật phiền phức, muốn nhanh chóng giải quyết cô, cầm bông gòn với vẻ mặt không vui, ngón tay chỉ. “Ngồi yên!”
Uất Noãn Tâm ngoan ngoãn ngồi yên, giống như một con chó nhỏ nở nụ cười vui vẻ.
Tẩm một ít rượu thuốc vào bông gòn, Nam Cung Nghiêu không chút bình tĩnh bôi lên chổ đang chảy máu ở miệng vết thương. Có thể nhìn ra anh rất ít khi chăm sóc người khác, động tác có chút vụng về.
Không thể nhìn ra một người đầy mưu mô, tràn đầy tự tin vậy mà động tác lại không được tự nhiên. Trong lòng Uất Noãn Tâm cười tầm. Cố ý muốn chọc anh, kéo dài giọng thét lên. “A…ui…rất đau…nhẹ một tí….”
Lông mày của Nam Cung Nghiêu nhíu chặt lại. “Câm miệng!” Anh làm sao không nghe ra được người phụ nữ này đang giả vờ, cố ý muốn chơi anh sao? Gan cô lớn thật! Đang lẽ anh phải để cô tự xử lấy.
Uất Noãn Tâm nổi lên ý đùa giỡn, mếu miệng làm ra vẻ đáng thương. “Thực sự rất đau đó….đau…”
“Vậy cô tự mình làm đi!” Nam Cung Nghiêu cũng không nhẹ nhàng thương hoa tiếc ngọc, trực tiếp lấy miếng bông gòn quăng trở về. Uất Noãn Tâm vội kéo anh lại. “Được rồi…được rồi… tôi nhịn không được mới gào lên! Thật đấy!” Uất Noãn Tâm giơ tay lên thề.
Lúc này Nam Cung Nghiêu mới chịu tiếp tục giúp cô bôi thuốc.
Đèn neon xuyên qua kính xe, chiếu vào mặt anh, tạo thành một hình bóng rất đẹp lúc ẩn lúc hiện, làm hiện ra ngũ quan vốn có của anh theo góc nhìn ba chiều. Mỗi góc độ, điều giống như được điêu khắc ra vậy.
Nhìn anh ở cự ly gần, Uất Noãn Tâm mới phát hiện lông mi của anh rất dài, giống như một cây quạt phây phẩy vậy. Nếu không phải anh có thói quen xấu hay xụ mặt, thì với đôi mắt này, nhất định sẽ rất dịu dàng. Giống như mặt biển tĩnh lặng vậy, trong xanh, sâu thẩm, khiến người khác mê đắm.
Tim đột nhiên đập loạn lên, cổ họng khô khốc, đồng thời nóng lên. Uất Noãn Tâm căng thẳng nắm lấy váy mình, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Hô hấp, cũng trở nên dồn dập.
Tại sao, lại có loại cảm giác này chứ?
Tim giống như không còn là của mình vậy.
Xe có chút lắc lư, mái tóc của Uất Noãn Tâm có chút nghịch ngợm bay nhảy, bất thình lình ma sát vào má của Nam Cung Nghiêu, có chút ngứa. Anh phất tóc của cô ra, ánh mắt rất tự nhiên dừng lại trên mặt cô.
Hai má cô đỏ lên, có chút căng thẳng không dám nhìn anh. Bởi vì hô hấp dồn dập, hai đôi má trắng hồng nở ra. Bộ ngực hoàn mỹ ở dưới cánh tay anh phập phồng nhẹ nhàng, là một loại cám dỗ chết người.
Khi cô đưa tay vén tóc ra phía sau tai, lộ ra một khuôn mặt đẹp tuyệt. Hô hấp của anh ngừng một lúc, khuôn mặt hồng hào, giống như thiếu nữ vừa bước từ trong tranh ra vậy, dừng lại ở trong đầu của anh. Giống như một loại độc dược, ma túy đầu độc tâm trí anh.
Cô đang cố ý dụ dỗ anh sao?
Tiểu yêu tình này!
Rõ ràng biết cô đang giả vờ bày ra bộ dạng ngây thơ, nhưng anh vẫn bị dáng vẻ thẹn thùng của cô hấp dẫn.
Không khống chế được mà hướng đến cánh môi hồng nhỏ nhắn của cô.

Suýt nữa hôn nhau

Uất Noãn Tâm mở to hai mắt, giống như con nai nhỏ ngơ ngác nhìn khuôn mặt đẹp đến mức khiến người khác căm phẫn từ từ tiến gần đến mình.
Anh, anh muốn làm gì chứ? Hôn cô sao?
Cô phải làm gì bây giờ? Đánh cho anh một đấm? Hay là…nhẫn nhịn chịu đựng? Mặc anh ức hiếp sao?
Cô làm sao có thể để cho đại ma vương ăn sạch đậu hủ, chiếm hết tiện nghi chứ?
Nhưng mà…nhịp tim đập rất nhanh nha, tứ chi đều cứng đờ, một chút sức lực cũng không có….điều đáng sợ hơn là, hình như bên trong còn có chút…mong đợi.
Không khí thật loãng, như sắp bị nghẹt thở vậy…
Mắt nhìn bốn phía khi cánh môi sắp sửa sáp đến, thì xe đột nhiên dao động mạnh một chút, Nam Cung Nghiêu mất thăng bằng, ngã nhào về phía Uất Noãn Tâm. Giống như ma chú đột ngột được giải trừ, rất nhanh liền tỉnh táo trở lại, bất thình lình ý thức được bản thân vừa mới làm gì. Anh cư vậy…kích động có ý nghĩ muốn hôn người phụ nữ này sao? Anh điên rồi sao?
Anh bởi vì ý nghĩ đó trong đầu mà trở nên tức giận, ánh mắt mê ly thoáng chốc tỉnh táo trở lại, khuôn mặt lại trở về dáng vẻ lạnh băng. Không nói lời nào trở về chổ ngồi, đem bông gòn trả lại Uất Noãn Tâm. “Tự mình xử lý!”
“Ồ…được…” Uất Noãn Tâm nặng nề hít mấy hơi, lúc nãy hình như cô xém chút nữa nghẹt thở rồi…. bị trúng tà rồi sao? Làm sao để mặc anh cứ vậy xâm chiếm chứ? Cũng may không xảy ra chuyện gì!
Nhưng trong lòng lại cảm thấy có gì đó là lạ, một thứ cảm giác mất mát gây khó chịu.
Hai người im lặng một hồi lâu, bầu không khí trong xe lúc này mới trở lại bình thường, cảm giác nóng bỏng trên khuôn mặt cô bây giờ mới dịu bớt. Nhỏ giọng cất tiếng nói: “Chuyện ở nhà vệ sinh, cám ơn anh đã giúp tôi…”
“Tôi chẳng qua chỉ cảm thấy chướng mắt, đừng nghĩ quá nhiều!”
“Ồ….” Cô biết mà, cho dù ngày tận thế, anh cũng không bao giờ quan tâm đến cô. Nghĩ ngợi một hồi, cô do dự hỏi: “Ngoại trừ Thiếu Khiêm ra, trên thế giới này còn người nào anh quan tâm đến không?
Trước mắt của Nam Cung Nghiêu hiện ra một nụ cười với lúm đồng tiền đẹp như hoa, ánh mắt chợt có chút ấm áp, dường như đang mỉm cười, nói ra một chữ. “Có!”
“Nhưng mà, cô không cần biết người đó là ai!”
“Ò…” Anh làm sao biết được cô sẽ hỏi chứ?
Bản thân Uất Noãn Tâm cũng không hiểu tại sao lại muốn biết đáp án.
Chỉ là lúc nhìn thấy anh nói ra, tim cô giống như có một cây kim đâm nhẹ vào, không tả được cảm giác đó là gì, có chút chua xót, có chút buồn bã.
Nhưng, thật vô lý mà…



Thử đọc