Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Chương 25

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Đánh dấu

Kinh Cung Chi Điểu
Chú thích: Kinh Cung Chi Điểu (ý chỉ một chú chim một khi đã bị cung tên làm cho sợ hãi thì rất khó ổn định trở lại. Đây là một phép ẩn dụ chỉ một người đã bị hoảng hốt thì chỉ cần gặp phải một tiếng động nhỏ cũng làm cho người đó cảm thấy vô cùng sợ hãi)
Uất Noãn Tâm biết Nam Cung Thiếu Khiêm rất lo lắng cho cô, nhưng không muốn làm cô cảm thấy áp lực, hết sức kiềm nén cảm xúc của chính mình lại.
Một người đàn ông thật chu đáo mà! Nếu như tất cả đàn ông đều giống như anh thì quá tốt rồi!
“Thật xin lỗi, tối hôm nay em không thể về nhà được, anh đi nghỉ sớm đi!”
“Ò….” Anh che giấu sự mất mát trong lòng mình. “Có thể cho anh biết nguyên nhân không?”
“Bạn của em uống say rồi, em phải chăm sóc người ấy!”
“Là….đàn ông sao?”
Uất Noãn Tâm không ngờ anh sẽ hỏi mình câu này, sững người một lúc, thành thật trả lời. “Ưm! Hai chúng em chỉ là bạn bè thôi!”
“Em giải thích, là đang quan tâm đến anh sao?”



“…..” Đây là câu hỏi gì vậy trời? Cô chỉ thuận tiện nói một câu thôi mà, tại sao lại cảm thấy anh rất để ý tâm nhỉ? Nhưng cô lại không thể trả lời với anh là không phải sao?
Uất Noãn Tâm gật đầu.
“Ưm! Em quan tâm anh!”
“Vậy ngày mai em có thể về nhà sớm chút được không?”
“Được! Ngủ ngon!” Uất Noãn Tâm cúp điện thoại. Cảm giác có chút là kỳ lạ. Thiếu Khiêm không phải đang ỷ lại vào cô sao? Giống như một đứa trả không cảm thấy an toàn ỷ lại vào mẹ mình vậy. Nếu vậy cô chăm sóc cho nam hay nữ, có gì khác nhau chứ?
Có lẽ anh chỉ thuận miệng hỏi thôi, cũng giống như cô rất thản nhiên giải thích quan hệ giữa cô và Lương Cảnh Đường chỉ là bạn bè bình thường vậy!
Có thể cô nghĩ quá nhiều rồi, Thiếu Khiêm đối với cô, tuyệt đối không phải là loại tình cảm kia!
………………….
Biệt thự Nam Cung.
Bên trong phòng không bật đèn, không sao không trăng. Một người đàn ông ngồi bên quầy bar, dưới ánh sáng mặt trăng, chỉ nhìn thấy được một nửa bóng dáng. Vẻ mặt tôn quý, kiên nghị, giống như một bức điêu khắc của một bậc thành nổi tiếng tạc thành vậy.
“Chuyện của ngày mai, đã sắp xếp ổn thỏa chưa?” Giọng nói của anh rất trầm thấp, âm cuối run run, từ tính.
“Vâng! Chúng tôi trong ba ngày này đã thu mua hết mấy công ty truyền thông lớn nhất trong nước rồi!”
“Rất tốt! Tất cả cứ dựa theo kế hoạch mà làm việc!” Anh cúp điện thoại, ánh mắt sâu thâm nheo lại, càng nhìn càng làm cho người khác khiếp sợ!

Sự kiện bùng nổi
Buổi tối đến phòng thăm Lương Cảnh Đường vài lần, nhìn thấy anh ngủ rất say, Uất Noãn Tâm cũng cảm thấy yên tâm, ngã lưng trên sofa ngủ một giấc. Ngày hôm sau thức dậy rất sớm, chuẩn bị buổi sáng.
“Morning!” Một giọng nói ấm áp từ đằng sau truyền đến.

“Anh thức dậy rồi à!” Uất Noãn Tâm quay đầu lại, Lương Cảnh Đường đã tắm rửa sạch sẽ. Đầu tóc được gội sạch sẽ, ướt sũng rủ xuống trán. Cả người mặc một bộ quần áo ở nhà, màu xám trắng nhẹ nhàng, chất liệu cotton, đem đến cho người khác cảm giác yên lòng.
Anh luôn gọn gàng sạch sẽ, cách xử sự nhẹ nhàng, cùng với khuôn mặt tuấn tú, làn da trắng, gần như là một người hoàn hảo.
“Ưm! Xin lỗi! Hôm qua…Anh quá lỗ mãng rồi!” Anh mặc dù đã say, nhưng có thể biết được xảy ra chuyện gì. Không ngờ cô lại chăm sóc anh cả đêm, đây có thể hiểu là, cô đang quan tâm anh sao?
Lương Cảnh Đường bất giác đỏ mặt, cũng may lúc đó Uất Noãn Tâm đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng, nên không phát hiện.
“Mau đến ăn sáng đi! Ăn no mới có sức để làm việc!”
“Được!” Lương Cảnh Đường ăn được một chút, cảm thấy mùi vị rất ngon. “Tay nghề của em rất tuyệt nha!”
Uất Noãn Tâm nhe răng cười. “Về điểm này em không khiêm tốn rồi! Dù gì mẹ em cũng là một đầu bếp nổi tiếng về món tây, em được truyền thụ bài bản đó!”
“Ưm! Anh có thói quen vừa ăn sáng vừa xem tin tức, em không ngại chứ?”
“Tất nhiên là không rồi!
Em mở TV giúp anh!”
Hai người vừa ăn sáng vừa tin tức. Một đám phóng viên vây quanh ở trên đường của biệt thự, nhìn thấy một chiếc Lamborghini màu trắng liền bu quanh đến kín mít, vô số microphone chèn ép tranh dành để ở phía trước.
Uất Noãn Tâm cảm thấy chiếc xe này nhìn hơi quen.
“Ngũ thiếu, nghe nói ngài tuần trước đã cường bạo một thiếu nữ chưa vị thành niên đúng không?”
“Ngũ thiếu, xin ngài ra ngoài, chứng thật chuyện này được không?”
“Ngũ thiếu….” Các ký giả vô cùng kích động, giống như ruồi nhặng ngửi thấy một miếng thịt béo bỡ vậy.
Nửa cái trứng gà vẫn còn nghẹn lại trong họng của Uất Noãn Tâm.
Chuyện này ếm nhẹ được vài ngày, không có một phương tiện truyền thông nào dám đưa tin, tại sao lại đột phanh phui ra chứ?
Bảo vệ của khu biệt thự chạy ra, kéo đám ký giả ra sau, mở đường cho xe chạy. Nhưng chiếc đó lại không chạy đi, người trong xe ngược lại mở cửa, bước ra, đi về phía đám ký giả.
Trên màn hình, Ngũ Liên y phục chỉnh tề, thái độ nhẹ nhàng, mang một cặp kính râm lớn, rất thản nhiên với đám phóng viên điên cuồng, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười xấu xa. “Một đám chó săn cùng một ông chủ, giở ra bộ dạng tranh giành để làm gì?”
Cầm một cái microphone, nhìn vào máy quay nói: “Nếu như ngươi cho rằng làm như vậy có thể lật đổ được Ngũ Liên này, không phải quá xem thường tôi rồi sao! Ai thắng ai thua, chờ xem…”
Anh ta mang microphone trả lại cho phóng viên, lái chiếc xe thể thao, ngạo mạn tăng tốc chạy thằng một mạch.


“Đáng ghét! Rõ ràng là bản thân làm, lại còn bày ra bộ dàng bị người khác đổ oan!”
Việc này, chưa chắc là cậu ấy làm.” Lương Cảnh Đường uống sữa, nhẹ nhàng nói một câu.
“Theo ý anh thì…anh ta bị người khác hãm hại sao?”
“Ngũ Liên là kẻ tàn độc, ngây thù rất nhiều, có người muốn hại cậu ta, cũng không có gì lấy làm lạ!”
Uất Noãn Tâm do dự nói: “Vậy tại sao anh lại tiếp nhận vụ án này chứ?”
“Anh là luật sư, có vụ án, anh điều tiếp nhận! Huống chi theo những bằng chứng trước mắt đều chứng minh Ngũ Liên có liên quan đến, anh muốn tra rõ vụ này!”
“Vốn không cần thiết điều tra, nhất định là do anh ta làm!”
“Em rất ghét cậu ấy sao?”
“……………” Uất Noãn Tâm không phủ nhận, biểu hiện đã nói lên tất cả.
“Bản thân là luật sư, điều cấm kỵ nhất đó là mang tình cảm đặt vào trong vụ án, rất dễ dàng dẫn đến những phán đoán sai lầm.”
“Em biết rồi! Em sẽ khống chế tình cảm của chính mình!” Uất Noãn Tâm im lặng một hồi, không nhịn được hỏi: “Anh và Ngũ Liên…có quan hệ gì?”
“Nếu như anh không trả lời, có phải quá thất lễ rồi không?”
“Không không không!” Uất Noãn Tâm vội vàng xua tay. “Là em không lễ phép, không nên tìm hiểu chuyện riêng tư của anh! Em sẽ không hỏi nữa!”
“Cám ơn em đã hiểu!” Lương Cảnh Đường không nói gì nữa. Thật ra, những chuyện đã qua vốn không phải là bí mật gì hết, anh tin cô sẽ thay chính mình giữ kín bí mật. Chỉ là, anh không muốn cô vì gia đình của anh chán ghét anh.



Thử đọc