Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Chương 20

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Đánh dấu

Sự dịu dàng của anh
Uất Noãn Tâm đang cùng Nam Cung Thiếu Khiêm thảo luận xem có cần lấy cờ tướng ra chơi không, thì đằng sau đột nhiên vang lên một âm thanh phá vỡ bầu không khí. Thậm chí âm thanh đó Uất Noãn Tâm vừa nghe xong, đã cảm thấy rất chán ghét.
“Tâm tình hôm nay tốt vậy sao?”
“Anh hai! Anh trở về rồi!” Nam Cung Thiếu Khiêm tất nhiên không biết ý nghĩ của Uất Noãn Tâm, trên mặt nở nụ cười tiếp đón.
Trong lòng Uất Noãn Tâm gào to không hay rồi, muốn chạy trốn ngay lập tức, nhưng hình như không còn kịp nữa rồi! Mặc dù đã đoán trước được sẽ có ngày hôm nay, nhưng khi thật sự xảy đến, trong lòng vẫn không khỏi lo lắng, không biết Nam Cung Nghiêu sẽ lại trừng phạt cô như thế nào đây!
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Nam Cung Nghiêu vẫn cứ làm lơ cô, đi đến trước mặt Nam Cung Thiếu Khiêm. Cuối xuống thân thể cao quý cường tráng trò chuyện vài câu. Ánh mắt quét qua đôi chân gầy gò, chợt trong ánh mắt xẹt qua một tia đau đớn, lại nghĩ đến cái cảnh ghê sợ đã xảy ra. Giống như đang trốn tránh, mang chăn đắp trở lại chân em mình.
“Anh hai, anh đừng có trách mắng tiểu Noãn được không? Cô ấy không có lười biếng, là em muốn cô ấy mỗi ngày ở bên cạnh em!”
Mỗi ngày? Tại sao Hà quản gia lại không nhắc một chữ nào với anh về chuyện này chứ?
Nhưng Nam Cung Nghiêu vẫn không biểu hiện bất kỳ thái độ không vui nào ra ngoài, gật đầu. ” Bên kia vườn hoa có trồng rất nhiều hoa uất kim hương em thích đó, có muốn qua bên kia xem không?”
“Ưm! Tiểu Noãn, cô cùng đi được không?”
“Chuyện này…tôi đột nhiên nhớ đến còn chuyện vẫn chưa làm xong…”
“Đi thôi!” Nam Cung Nghiêu liếc cô một cái, ánh mắt rõ ràng đang ám chỉ, nếu dám từ chối, cô chết chắc. Cô tất nhiên không có cái gan đó, chỉ đành đi theo hai người họ, nhưng vẫn duy trì một khoảng cách nhất định.
Nhìn thấy sự chăm sóc của Nam Cung Nghiêu với Nam Cung Thiếu Khiêm ở đằng xa, Uất Noãn Tâm như nhìn thấy một con người khác. Thì ra… anh vẫn có một mặt dịu dàng khác, thì ra… khi anh cười lại đẹp như vậy. Giống như núi băng tan chảy, vô cùng sáng chói. Khuôn mặt vốn đã quyến rũ rồi, giờ lại bớt đi chút lạnh lùng vô tình, thêm một chút ấm áp, ngay cả Uất Noãn Tâm còn kiềm không được mà chìm trong mê đắm.
Không biết tại sao nhịp tim lại nhanh, hai bên má bắt đầu nóng lên.
Mãi đến khi anh quay đầu lại, lạnh lùng cùng chán ghét liếc nhìn cô một cái. Phép thuật trong chớp mắt biến mất, anh lại trở về là một Nam Cung Nghiêu lạnh lùng. Cô như từ trong mộng tỉnh lại, sự dịu dàng của anh, chỉ dành cho người anh quan tâm mà thôi. Còn cô thì, mãi mãi chỉ nhận được sự nhạo báng, tuyệt tình, tàn nhẫn của anh


Tránh xa cậu ấy ra
Uất Noãn Tâm đứng tại chổ hơn nửa tiếng, cảm thấy bản thân thật dư thừa, nên một mình trở về phòng. Chưa đến nửa tiếng, có người gõ cửa. Tiếng gõ trầm thấp, bình tĩnh, mỗi một tiếng như đang gõ lên trái tim của cô, cảm thấy thật áp lực. Chậm chạp nhích người dậy mở cửa, nhìn thấy sắc mặt của Nam Cung Nghiêu đen thui, trên trán nổi đầy gân xanh, liền nhanh chóng giải thích.
Nhưng vừa định mở miệnh, cổ liền bị anh bóp chặt, cả người bị áp vào tưởng. Mỗi ngón tay to của anh đặt ở trên cổ cô, xương ngón tay nghe tiếng “rắc rắc”. “Cô rốt cuộc muốn làm cái gì hả?”
“…….” Uất Noãn Tâm bị bóp chặt đến nổi thở không ra hơi, làm sao nói được dù là nửa chữ. “Khụ…khụ….”
Ngón tay của Nam Cung Nghiêu đã giảm bớt lực, nhưng vẫn không buông cô ra. “Nói! Tiếp cận Thiếu Khiêm, có mục đích gì hả?”
“Tôi, tôi không phải cố ý mà…” Cô có thể nhìn ra được anh rất quan tâm Nam Cung Thiếu Khiêm, nếu thật sự không khống chế được rất có khả năng bóp chết cô.
“Không lẽ Hà quản gia không nói cho cô biết, không được đi trêu chọc cậu ấy sao?”
“Có… tôi, tôi chỉ là uống quá say, vào nhầm phòng của anh ấy…”
“Vào nhầm sao?” Nam Cung Nghiêu tất nhiên không tin, nở một nụ cười lạnh lùng. “Uất Noãn Tâm, cô chỉ có thể mượn được một cái cớ dở hơi như vậy thôi sao?”
“Thật đó! Tôi thề! Khi biết được thân phận của anh ấy, tôi đã muốn đi, nhưng anh ấy cứ một mực kêu tôi ở bên cạnh anh ấy! Tôi không nhẫn tâm, đành phải đồng ý!”
“Cô đang thương hại cậu ấy sao? Cô có cái tự cách đó sao? Tôi biết rõ cô hận tôi, chỉ muốn lợi dụng cậu ấy để trả thù tôi! Nhưng tôi cảnh cáo cô, trêu chọc cậu ấy, chỉ khiến cô càng thê thảm hơn mà thôi!”
“Tôi không có!” Anh làm sao có thể nghĩ cô ác độc như vậy chứ. “Tôi đơn giản chỉ là muốn anh ấy tốt thôi…”
“Sau đó thì sao? Đợi cậu ấy sau khi đã hoàn toàn tin tưởng cô, liền bỏ rơi cậu ấy, đưa cậu ấy vào đường cùng sao? Cô cho rằng, tôi sẽ cho cô cái cơ hội đó sao?” Ánh mắt của anh tựa như núi băng ngàn năm không tan chảy, những ngón tay không hề nể tình, Uất Noãn Tâm chỉ có thể ở trong lòng bàn tay anh mà run rẩy, dùng ánh mắt cầu xin anh buông tay.
“Cô nghe rõ cho tôi, tránh xa Thiếu Khiêm một chút. Nếu cậu ấy xảy ra bất cứ chuyện gì, tôi sẽ cho cả nhà cô chôn cùng!”
Anh nhanh chóng rời khỏi, hít thở giống như vừa mới trải qua một cơn ác mộng u ám, dằn vặt Uất Noãn Tâm. Cô cảm thấy rất uất ức, cô thật sự chỉ muốn giúp đỡ người khác. Nhưng ở trong mắt của anh, lại trở thành một kẻ có tâm địa độc ác.
Có phải cô làm bất cứ chuyện gì, đều là sai sao?
Nam Cung Nghiêu trở về phòng mình, cơn tức giận vẫn còn chưa tan hết, dùng một đấm hung hăn đấm mạnh vào tường! Đáng chết! Là anh sơ suất, là anh đã xem thường Uất Noãn Tâm, cứ vậy để cho cô có cơ hội tiếp cận Thiếu Khiêm. Muốn chăm sóc cậu ấy,chỉ đơn giản đối với cậu ấy tốt sao? Cô xem anh là đứa nhóc ba tuổi dễ lừa gạt sao?
Cũng không xem lại xem cô họ gì, cả gia đình chẳng ai tốt cả!
Từng có kẻ đã lừa gạt anh, tổn thương Thiếu Khiêm sâu sắc. Cùng một việc, anh tuyệt đối sẽ không để nó xảy ra lần thứ hai!
Cảm xúc không ổn định
Một chiếc xe xa hoa đang trên đường đi đến sân bay, Hướng Vi nghiêm túc báo cáo những nội dung quan trọng trong buổi họp cho Nam Cung Nghiêu. Những ngón tay kéo qua kéo lại rất nhanh trên màn hình cảm ứng, hình ảnh quét nhanh qua, nhưng lại được anh ghi nhớ rất nhanh vào trong đầu. Từ nhỏ anh đã có trí nhớ rất tốt, bất cứ vật gì chỉ cần nhìn qua một lần, thì không qua giờ có thể quên được.

“Đánh bại năm công ty khác, nắm bắt thời cơ trước mắt thì tỷ lệ thành công là 70%. Anh đích thân đi, nhất định không có vấn đề gì.” Hướng Vi vô cùng tin tưởng. Làm cấp dưới của Nam Cung Nghiêu mấy năm nay, tập đoàn đã không ngừng nuốt trọn rất nhiều công ty nhỏ, từ từ trở thành tập đoàn tài chính lớn nhất Đài Loan. Bất cứ chuyện gì hễ anh muốn làm, thì nhất định sẽ thành công.
“Một khi cùng công ty Vân Đạt hợp tác, sẽ đem tập đoàn mở rộng ra trên bản đồ của Đông Nam Á.”
“Ưm!” Sự chú ý của Nam Cung Nghiêu dừng lại ở trên tập tài liệu. Điện thoại đổ chuông, anh quét mắt qua, là số điện thoại nhà. “Là tôi!”
Ở đầu bên kia điện thoại có tiếng người phụ nữ nói chuyện gì đó rất vội vàng, sắc mặt Nam Cung Nghiêm biến đổi, nhanh chóng cúp điện thoại. “Dừng xe!”
“Hướng Vi, em đại diện tôi sang đó đám phán!”
“Nhưng việc này liên quan đến bước phát triển tiếp theo của công ty, anh tự mình tham gia thì càng nắm chắc phần thắng trong tay hơn!” Những lời Hướng Vi nói là thật. Nhưng cô điều cô không dám nói ra đó là, cô vẫn mong mỏi cùng anh đi công. Cô biết anh đã có vợ rồi, đi câu dẫn người đàn ông của người khác cô tuyệt đối không làm. Cô chỉ muốn ở bên chăm sắc anh, cho dù chỉ quay quanh công việc.
“Tôi tin tưởng em!” Nam Cung Nghiêu vỗ nhẹ bả vai cô, rồi xuống xe.
“Tổng, tổng tài…” Hướng Vi không gọi anh lại được, luyến tiếc nhín bóng dáng anh ngồi vào chiếc xe khác.
Anh làm bất cứ việc gì cũng công tư rõ ràng, tuyệt đối sẽ không vì việc riêng làm ảnh hưởng công việc, huống hồ đây lại là một đề án hợp tác quan trọng.
Xảy ra chuyện gì, khiến anh ấy để tâm đến vậy chứ?
Không lẽ là…Uất Noãn Tâm sao?
……………..
Nam Cung Nghiêu phóng một lèo như gió trở về nhà. “Thiếu Khiêm đâu?”
“Nhị thiếu gia đang ở trong phòng, cách vài phút lại hỏi thiếu phu nhân đâu rồi, nói là muốn nhìn thấy cô ấy!” Sắc mặt của Hà quản gia rất nghiêm trọng. “Tôi lo nếu cứ tiếp tục như vậy, tâm tình của nhị thiếu gia sẽ lại mất kiểm soát.”
“Gọi bác sĩ Lâm đến đây!”
“Vâng…đại thiếu gia…” Hà quản gia do dự nói với anh: “Những ngày có thiếu phu nhân ở bên, tâm tình của nhị thiếu gia rất ổn định, tôi đã rất lâu rồi không nhìn thấy ngài ấy nở nụ cười… hay là có thể….”
“Đủ rồi!” Nam Cung Nghiêu cắt đứt lời bà. “Cùng một sai lầm, tôi không thể để nó xảy ra lần thứ hai!
Vừa bước vào phòng của Nam Cung Thiếu Khiêm, Nam Cung Nghiêu phát hiện đâu đâu cũng đều là . Mười mấy bức tranh, vài tượng thạch cao, tất cả đều là cô ấy. Không phải dịu dàng thì là cười khẽ, cùng với dáng vẻ mưu mô thâm hiểm trong mắt anh hoàn toàn khác nhau. Người đàn bà này, quả nhiên giả vờ rất giỏi, dùng ánh mắt thanh thuần ngây thơ làm cho Thiêm Khiêm mê mẫn đến xoay vòng vòng.
“Anh, anh trở về rồi!”
“Ừ!” Nam Cung Nghiêu nở nụ cười bước lên phía trước, Nam Cung Thiếu Khiêm đang vẽ sơn dầu, nhân vật chính quả nhiên lại là Uất Noãn Tâm. Anh cảm thấy vô cùng chướng mắt, cầm lấy bút vẽ của cậu ấy. “Nghĩ ngơi một lát rồi hãy vẽ tiếp!”
“Anh hai, em muốn nhìn thấy tiểu Noãn!” Nam Cung Thiếu Khiêm nhìn anh một cách mong đợi, ánh mắt mang theo sự cầu xin.
“Cô ấy về nhà rồi…”
“Vẫn chưa! Cô ấy vẫn còn trong cái nhà này, em biết mà! Có phải anh không cho phép cô ấy đến gặp em, phải không? Ngày thứ hai sau khi anh nhìn thấy hai tụi em ở chung với nhau, thì đã không gặp được cô ấy nữa, Hà quản gia cũng không chịu cho cô ấy qua đây!” Nam Cung Thiếu Khiêm càng nói càng gấp, cảm xúc bắt đầu có chút kích động, nắm chặt lấy bàn tay của Nam Cung Nghiêu.
“Anh hai, em biết anh đang lo lắng chuyện gì! Nhưng em đảm bảo, tiểu Noãn tuyệt đối sẽ không giống loại đàn bà kia! Anh cho cô ấy đến gặp em đi, có được không? Em rất nhớ cô ấy… rất muốn rất muốn nhìn thấy cô ấy….”
“Buổi trưa muốn ăn cái gì nè? Anh hai tự mình xuống bếp nấu cho em ăn!”
“Em không muốn ăn gì hết, em chỉ muốn nhìn thấy cô ấy!”
“Hồi còn nhỏ, em thích nhất là ăn món sườn kho cay, anh vẫn còn nhớ cách làm, chỉ là có chút không quen tay…”
“Anh hai!” Nam Cung Thiếu Khiêm gào lên đẩy tay anh ra. “Em nói rồi cái gì em cũng không muốn, em chỉ cần tiểu Noãn!”
Nam Cung Nghiêu hít một hơi, cuối người xuống nhìn thẳng cậu ấy, nghiêm túc nói: “Cô ấy không nghĩ đơn giản giống như em đâu, để cô ấy ở bên cạnh, chỉ có thể tổn thương em thôi!”
“Có phải anh sợ em làm tổn thương cô ấy đúng không?” Nam Cung Thiếu Khiêm cười lạnh. “Em biết rõ bản thân có bệnh, khi phát tát giống như một thằng điên. Nhưng bây giờ em đã tốt lên rất nhiều, em cũng có thể khống chế chính mình rồi! Nếu như anh thật sự quan tâm em, thì để cho em gặp cô ấy đi!”
“Thiếu Khiêm…”
“Em không muốn nghe gì hết! Em muốn gặp cô ấy! Em muốn gặp cô ấy!” Nam Cung Thiếu Khiêm như bị trúng lời nguyền, trong miệng không người lẩm bẩm câu đó, không quan tâm chạy ra bên ngoài.
“Thiếu Khiêm! Em bình tĩnh đi!” Nam Cung Nghiêu muốn ngăn cậu ấy lại, nhưng kích động khiến cho cậu ấy càng điên loạn phản kháng. Xe lăn bấp bênh, ngã xuống đất, nhưng anh vẫn cứ liền mạng đi ra bên ngoài, gào lên. “Tiểu Noãn…tiểu Noãn…em ở đâu vậy…anh muốn gặp em…
“Tiểu Noãn…em ở đâu…ra đây đi…anh muốn gặp em…anh hai…buông em ra…em muốn đi tìm tiểu Noãn…buông ra…tiểu Noãn…cầu xin em xuất hiện đi…” Tiếng gào thét thê lương làm chấn động cả biễt thự, cũng làm kinh động đến Uất Noãn Tâm.
Cô không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, giống như con kiến bò trên chảo nóng, gấp đến xoay vòng vòng. Nhiều lần muốn xông ra ngoài, nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của Nam Cung Nghiêu, không thể không lùi bước. Cô sợ bản thân xuất hiện sẽ khiến cho Nam Cung Thiếu Khiêm mất khống chế.
“Tiểu Noãn…tiểu Noãn…”
Tiếng kêu ngày càng thê lương, giống như có hàng vạn cây kim đâm vào trong tim của chính mình. Cô che lổ tai mình lại, cật lực lắc đầu, không nghe nữa, không nghe nữa… nếu không cô sẽ phát điên mất!
……………….
“Thiếu Khiêm, em bình tĩnh lại đi!” Nam Cung Nghiêu tốn rất nhiều sức lực mới có thể mang Nam Cung Thiếu Khiêm về giường, nhưng cảm xúc của cậu ấy dường như không khống chế được, sắc mặt hung tợn, hai con mắt đầy tia máu, nhìn giống như một con ác quỷ đang gào thét, cứ một lát lại khốn khổ cầu xin anh buông cậu ấy ra.
Bởi vì kịch liệt bản kháng nên sức lực toàn thân mạnh đến dọa người, nhưng anh lại không thể làm tổn thương cậu ấy, rất khó khống chế.
“Đại thiếu gia!” Hà quản gia nhanh chóng đưa bác sĩ Lâm đến, ông nhìn thấy tình hình trước mắt của Nam Cung Thiếu Khiêm, vội vàng hỏi: “Thiếu gia, có cần phải tiêm thuốc an thần cho cậu ấy không?”
Nam Cung Nghiêu do dự một hội, nhìn thấy cậu ấy đã mất đi khống chế, đành phải gật đầu. Hà quản gian cùng người làm ở bên cạnh đè Nam Cung Thiếu Khiêm xuống. Bác sĩ Lâm cho cậu ấy một mũi thuốc an thần, Nam Cung Nghiêu quay mặt sang chổ khác, không nhẫn tâm chứng kiến cảnh đó.
“Buông tôi ra…buông tôi ra…tôi không muốn tiêm…anh hai…anh hai cứu em với…” Nam Cung Thiếu Khiêm gào thét khàn cả giọng, cả người đầy mồ hôi. Qua một hồi, thuốc có tác dụng, mới từ từ yên tĩnh lại, chìm vào giấc ngủ.
Mọi người nhẹ nhàng thở một hơi.
Ngược lại tâm tình của Nam Cung Nghiêu càng trầm trọng thêm.
“Đại thiếu gia…”
“Các người xuống dưới trước đi! Tôi sẽ chăm sóc em ấy!”
“…………..Vâng!”
Nam Cung Nghiêu đến phòng tắm lấy một chiếc khăn lông, lau mặt cho Nam Cung Thiếu Khiêm. Trên khuôn mặt nổi những đường gân màu xanh, nước mắt và mồ hôi hòa chung là một, làm cho lòng anh vô cùng đau, tự trách mình giống như một con ác quỷ.
Nếu không phải vì anh, em ấy sẽ không biến thành bộ dạng giống như vậy. Anh đã hứa với ba mẹ, cho dù phải mất cái mạng này, cũng sẽ chăm sóc cho em trai thật tốt. Em ấy đáng lẽ phải giống như một thiên sức vô tư không lo nghĩ gì, chứ không phải giống bây giờ biến thành…
Trong mắt anh có vài giọt nước mắt, anh hít sâu một hơi, run rẩy mang nước mắt đè nén xuống. Anh chính là trụ cột tinh thần cho em ấy dự vào, tuyệt đối không thể đầu hàng trước được!”
Uất Noãn Tâm! Cô ta là kẻ đầu xỏ cho tất cả mọi chuyện của ngày hôm nay. Cô có chết một trăm ngàn lần cũng không đủ để đền hết tội! Nhưng tôi sẽ không để cho cô chết một cách dễ dàng, cô vẫn còn giá trị để lợi dụng. Món nợ này, sau này tôi sẽ tính cả vốn lẫn lãi với cô

Trả giá
Vừa nhìn thấy bóng dáng của Nam Cung Nghiêu ở cửa, Uất Noãn Tâm vội vàng chạy đến . “Thiếu Khiêm, Thiếu Khiêm, anh ấy như thế nào rồi?”
Anh nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ tựa như mảng băng. “Cô không phải đã nghe hết rồi sao? Còn giả bộ quan tâm làm gì?”
“Cảm xúc của anh ấy hình như không khống chế được, bây giờ sao rồi?”
“Lợi dụng cậu ấy để giày vò tôi, đây không phải là mục đích chính của cô sao? Chúc mừng cô, ước nguyện của cô đã thành rồi!” Cô quả nhiên là một người phụ nữ độc ác nhất thế giới này, dám lợi dụng người anh quan tâm nhất để đối phó anh. Nhưng cô không nghĩ đến, anh càng quan tâm Thiếu Khiêm, thì kết cục của việc trêu chọc cậu ấy, càng thê thảm hơn.
“Tôi không phải như những gì anh nghĩ…cho dù anh muốn sỉ nhục tôi, cũng nên nói cho tôi biết tình hình của anh ấy chứ!”
“Cậu ấy vẫn một mực muốn gặp cô, vừa mới tiêm thuốc an thần!” Nam Cung Nghiêu đẩy cô ra, nhanh đi đến quầy bar đổ một ly rượu, một hơi uống hết sạch. Ngay giờ phút này tâm tình của anh khó chịu đến mức muốn giết người, nếu không mượn rượu đển hạ bớt cơn tức giận đến phát điên lên ở trong lòng, thì cô bây giờ chỉ còn là một cái thi thể.
“Tiêm thuốc an thần…” Uất Noãn Tâm rùng mình một cái. Nghiêm trọng đến vậy sao? “Tiêm cái đó đối với sức khỏe anh ấy rất có hại…”
“Cô nghĩ tôi muốn sao? Là ai hại cậu ấy thành bộ dạng như vậy chứ!” Nam Cung Ngiêu tức giận gào lên.
“Thật xin lỗi…tôi…tôi sau này sẽ không gặp anh ấy nữa!” Cô chẳng qua chỉ muốn quan tâm anh ấy, nhưng mà nếu chuyện này lại khiến cho anh chịu tổn thương, thì cô tình nguyện rời xa anh.
“Cô tất nhiên sẽ không gặp cậu ấy nữa…bởi vì mục đích của cô đã đạt được rồi…” Hai con mắt của Nam Cung Nghiêu tựa như hai ngọn lửa rực cháy, giọng nói lạnh lùng châm chọc. “Có phải không nghĩ đến cậu ấy nhanh như vậy đã để ý đến cô không? Tìm kiếm cô một cách điên loạn? Trong lòng cô đắc ý lắm phải không?”
“….” Uất Noãn Tâm nghẹn họng nhìn anh. Nhưng điều anh vừa nghĩ là sao chứ? Rõ ràng chính anh cảnh cáo cô phải tránh xa Nam Cung Thiếu Khiêm mà!”
Trong mắt của anh, bản thân làm bất cứ chuyện gì cũng điều là sai hết! Lựa chọn như thế nào cũng điều đáng chết!
“Bây giờ đã đạt được mục đích, thì lập tức muốn một bước đá cậu ấy đi phải không?” Hai mắt Nam Cung Nghiêu liếc ngang: “Có thể sao?”
“Là chính cô làm cho cậu ấy thành bộ dạng như vậy, tôi muốn cô phải trả giá đắc cho chuyện này! Bắt đầu từ ngày mai, cô một bước cũng không được rời cậu ấy. Bệnh của cậu ấy một ngày còn chưa hết, thì cô không được rời khỏi cậu ấy nửa bước. Nếu như cậu ấy cả đời không hết, thì tôi sẽ lấy cả đời của cô ở bên chăm sóc cậu ấy!”



Thử đọc