Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Chương 11

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Đánh dấu

Chỉ có nghĩa vụ
“Cô biết người đó là ai sao?” Nam Cung Nghiêu trầm trọng chất vấn, giọng điệu khiến người khác đầy cảm giác ngột ngạt.
Uất Noãn Tâm vội vàng lắc đầu: “Tôi không biết! Chỉ nghe các cô ấy đề cập đến…nhị thiếu giá…” Rõ ràng trong cái nhà này có che giấu bí mật đây mà, cô không ngốc đến nổi tiếp tục truy hỏi, liền đánh trống lảng: “À…tiệc rượu…có đi nữa không?”
Nam Cung Nghiêu không trả lời, liền đi thẳng đến phía sau quầy rượu rót một ly rượu, ngữa cổ lên uống cạn.
Uất Noãn Tâm nhận thấy được chuyện lúc nãy đã làm cho anh vô cùng mệt mỏi, cô cũng không hỏi tiếp nữa, nhẹ nhàng cầm lấy lễ phục để trở lại tủ quần áo. Vặn vẹo những ngón tay một hồi lâu mới rụt rè giải thích: “Tối qua…”
“Cô đã làm những việc gì, không cần phải báo cáo với tôi!”
Một câu nói cực kỳ lạnh lùng, làm cho toàn bộ những câu nói mà Uất Noãn Tâm đã chuẩn bị từ lâu đều nghẹn lại trong cổ họng, một hồi lâu sau cô mới nói tiếp : “Tôi còn có một chuyện muốn cùng anh thương lượng!”
“Bang…”ly rượu cao chân bị đập xuống quầy rượu, xém tí nữa là bể vụn ra hết. Nam Cung Nghiêu quay đầu lại liếc nhìn cô: “Uất Noãn Tâm, cô đã đủ chưa?”
Một nửa bên má của anh chìm vào trong ánh sáng của ánh đèn, mọi đường nét đều hiện lên rõ ràng, đồng thời càng hiện rõ hơn sự lạnh lùng, làm cho Uất Noãn Tâm rùng cả mình, lúc đó những lời khích lệ trong lòng cô cũng hoàn toàn mất hết. Nhưng nghĩ đến đây có thể là cơ hội duy nhất có thể cùng anh nói chuyện một cách đàng hoàn, cho nên không thể không lấy hết mười ngàn phần can đảm.
“Đi học là quyền lợi của tôi, xin anh đừng nên…”
“Quyền lợi ?” Nam Cung Nghiêu thốt lên một cách nhạo báng, cố ý kéo dài âm cuối: “Cô chỉ có nghĩa vụ, không hề có quyền lợi!”



“Những gì cần làm tôi đã làm hết rồi!”
“Vậy sao? Tôi tại sao lại không biết cô làm rất tốt vậy nhỉ?” môi Nam Cung Nghiêu hơi nhếch lên, cười lạnh: “Cô cho rằng, cô đã thành công lấy được lòng tôi sao?”
“Tôi…”
“Đến đây!”
“Đến đây!” Giọng nói tựa như sấm chớp, như muốn chia năm sẻ bảy, chấn động trời đất ở thế giới bên ngoài cửa sổ. Uất Noãn Tâm cả người ớn lạnh, dợn sống lựng như có gai đâm vào vậy. Do dự vài phút sau đó mới bước đến chổ anh. Vừa đi đến gần nửa mét, liền bị anh ôm vào trong lòng, tấm lưng bị ấn xuống nền đá cẩm thạch của quầy rượu, đau vô cùng!”
Mặt của Nam Cung Nghiêu từ từ cuối thấp xuống, gần như cọ sát vào cổ của cô, hơi thở mạnh mẽ hòa lẫn với mùi rượu phả vào bên tai cô, như có ngọn lửa đang thiêu đốt, làm cho cô rung cầm cập.
“Cô sợ tôi sao?” Anh thấp giọng nói, quyến rũ, nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm.
“…” Uất Noãn Tâm nuốt nước bọt, cổ họng giống như bị bóp vậy, phát không ra tiếng.
Bởi vì không biết anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì, trong lòng cô liền dấy lên sự sợ hãi tựa như sóng biển đang ập đến, cả người run rẩy vì sợ.
Nam Cung Nghiêu nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt cô, như đang thưởng thức một món đồ sứ vậy, ngà ngà say nở nụ cười. Uất Noãn Tâm chưa bao giờ nhìn thấy anh nở nụ cười như vậy, cười một cách mê hoặc và lạ lùng, nhưng nụ cười không hiện lên trong đáy mắt, so với bộ mặt lạnh lùng vô tình càng làm cho cô khiếp sợ. Cô chỉ có thể co người lại không ngừng lùi về phía sau.
Nhưng anh rất nhanh đã phát hiện ra ý định của cô, liền ôm lấy eo của cô chặt hơn. Cơ thể của hai người dính chặt vào nhau, không có một khoảng cách. Nhiệt độ cơ thể nóng lên như muốn bỏng người cô mùi rượu phả vào tựa như muốn làm cho cô say. Cô cố chống đỡ lồng ngực của anh, nổ lực làm mọi hành động để phản kháng: ” Anh, anh đừng như vậy…”\\\\\\"
“Cô không phải muốn lấy lòng tôi sao? Tôi cho cô cơ hội, lại còn giả bộ thục nữ thanh cao gì nữa hả? Môi của anh gần như chạm vào môi cô, nóng bỏng. “Muốn chơi trò mèo vờn chuột với tôi, cô còn quá non kém…” Giọng điệu quyến rũ khiến cho những lời nói tàn nhẫn của anh tựa như những lời nói yêu mềm mại giữa hai người thân mật vậy.
Uất Noãn Tâm chỉ có thể bất lực ở trong lòng của anh mà run rẩy, cô căm ghét sự yếu đuối của bản thân, chỉ có thể trở thành món đồ chơi mặc cho anh chơi đùa.
Anh đẩy cằm của cô lên, mang theo những vết chai sạn ở bàn tay mà vuốt ve khuôn mặt của cô. Uất Noãn Tâm ngạc nhiên, một người cao quý như vậy, các ngón tay tại sao lại thô ráp đến vậy. Đột nhiên cô ý thức được, bản thân một chút cũng không hiểu gì về anh cả. Cũng có thể anh vốn không thản nhiên, chói lóa giống như những gì cô đã nghĩ…
Dưới hàm đột nhiên truyền đến một cơn đau.
“Chồng cô đứng ở trước mặt cô, mà cô dám thản nhiên nghĩ đến người đàn ông khác sao?” Nam Cung Nghiêu lộ ra ánh mắt tựa như sói: “Uất Noãn Tâm, cô như vậy không cảm thấy nhục nhã sao?”

Muốn điên cuồng hôn cô
“Tôi không có!” Anh làm sao có thể cho cô lời buộc tội nghiêm trọng như vậy chứ! Nhưng khi đối mặt với một người đàn ông không thể nói lý như anh,cô có nói gì cũng bằng thừa. Cho nên, lựa chọn của Uất Noãn Tâm là im lặng.
“Em dám khiêu khích tôi, thì cũng phải chịu sự trừng phạt thích ứng…” Những ngón tay của Nam Cung Nghiêu uốn lượn như rắn, rời khỏi đôi môi của cô. Đôi mắt lạnh lùng kỳ lạ, tùy tiện thưởng thức sự lúng túng của cô. Cho dù cô có cố gắng che giấu, anh vẫn có thể nhìn thấu được sự sợ hãi lúc này của cô.
Và cô càng cố gắng chịu đựng, anh càng muốn bức cô, muốn khiến cô hoảng sợ mà cầu xin sự thương xót của anh.
Trong đầu hiện lên một cách duy nhất đó chính là điên cuồng hôn cô.
Nam Cung Nghiêu bị chính ý nghĩ của mình làm giật mình!
Trong ba mươi hai năm qua, trừ cô ấy, anh chưa từng hôn qua bất kỳ người nào. Thậm chí phụ nữ của anh nhiều như cá bơi qua sông, cũng chỉ là món đồ chơi phát tiết trên giường. Làm sao có thể đối với cô…
Uất Noãn Tâm hoảng sợ nhìn người đàn ông ở trước mặt, chỉ cảm giác một giây sau anh có thể làm ra những chuyện vô cùng đáng sợ, tựa như một con gấu thèm khát máu vậy, đem cô xé xác thành từng mảnh. Tim, muốn nhảy ra khỏi cổ họng, hô hấp như nghẹn lại, máu huyết chảy ngược.
“Thiếu gia, bác sĩ Lâm muốn gặp ngài!”
Trong bầu không khí sắp đông cứng, lại truyền đến giọng của Hà quản gia.
Nam Cung Nghiêu không có một chút do dự nào đẩy Uất Noãn Tâm ra, chỉnh lại quần áo, bước nhanh ra ngoài. Đến gần cửa, hơi dừng bước: “Hậu quả của việc chọc giận tôi, em gánh chịu không nổi đâu!”
Việc anh rời khỏi, mang đi sự lạnh lẽo trong không khí, nhưng không làm cho Uất Noãn Tâm nhẹ nhõm mà càng làm cho cô nghẹt thở. Cả người mềm nhũng ngã xuống thảm. Trong giây phút đó chỉ còn lại một đôi mắt sáng chìm trong màn đêm vô tận.
…………………………….
Buổi tối khi điện thoại đổ chuông, Uất Noãn Tâm còn đang ngơ ngác ôm lấy hai chân ngồi nhìn ra cửa sổ.
“Ngủ rồi sao?”
“…Anh là?” Bởi vì cô không quen nhiều bạn là nam, cho nên cô nhất thời không nhận ra giọng của đối phương.
Anh ở bên kia cười nhẹ: “Lương Cảnh Đường.”
“Giáo sư, chào thầy!”
“Tôi làm phiền đến thời gian nghỉ ngơi của em sao?”
“Không có ạ! Thầy làm sao biết được số điện thoại của em?”
“Trong văn phòng của trường có hồ sơ của em! Hy vọng em không cảm thấy tôi quá đường đột.”


“Không có không có đâu ạ!” Uất Noãn Tâm lắc đầu thật mạnh. “Thầy…có việc gì sao?” Giọng nói ấm áp của thầy như có thể làm tan chảy cả ánh trăng, tựa như một chiếc lông vũ, từ từ rót vào trong tim. Cái cảm giác này, rất tinh tế, không thể nói bằng lời. Cảm giác dù chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của thầy, liền cảm thấy yên tâm.
“Viện trưởng nhờ tôi đề cử tên của một số người để làm trợ lý, sáng ngày mai có buổi phỏng vấn, em có thể đến được không?”
“Ngày mai sao?” Vừa nghĩ đến lời cảnh cáo của Nam Cung Nghiêu, Uất Noãn Tâm có chút dao động. Nếu như lại khiêu khích anh, anh…
“Thật xin lỗi! Vốn dĩ đã hẹn với em rồi , nhưng tình hình thực tế thì…”
“Buổi sáng mấy giờ vậy thầy?”
“Mười giờ, tại phòng tổng hợp A006!”
“Được rồi! Em nhất định sẽ đến đúng giờ!” Uất Noãn Tâm hạ quyết tâm. Việc liên quan đến ước mơ của mình, cô tuyệt đối không chùng bước!”
“Vậy tôi đợi em!” Giọng nói của anh có chút nhẹ nhõm, nghe hơi buồn cười.

“…Vâng!” Uất Noãn Tâm tự nhiên đỏ cả mặt. Kỳ lạ, tim đậm có chút…loạn nhịp.

Là do ánh sáng của trăng lờ mờ quá đẹp sao?
Đồng ý cùng dùng bữa
Ngày thứ hai bước ra cửa cũng không đề cập chuyện đi học, Hà quản gia cũng không hỏi. Uất Noãn Tâm bình tĩnh bước ra khỏi cửa nhà, nhanh chóng đi đến trường học. Tham gia cuộc cạnh tranh còn có ba học sinh khác cũng là sinh viên của học viện pháp luật, nhưng cô đối với trình độ chuyên môn của bản thân mình rất tự tin, không hèn nhát khi đứng trước mọi người, trả lời rất trôi chảy. Qua ba vòng thi, sau khi kết quả được công bố, cô có thể thuận lợi trở thành trợ lý của giáo sư.
Vừa ký kết xong hợp đồng, Uất Noãn Tâm liền vội vàng về nhà, nhưng Lương Cảnh Đường đã đuổi kịp cô, mời cô ở lại cùng dùng bữa.
Bởi vì tối hôm qua tim đột ngột nhảy loạn nhịp, cho nên Uất Noãn Tâm không dám nhìn thằng mặt anh. Nhưng hai người gặp tiếp xúc với nhau, một chút căng thẳng cũng đều không có. Trong lòng thầm nghĩ tối hôm qua chỉ là ánh sáng ban đêm quá đẹp, thêm vào đó trong lòng có uất ức, cho nên mới có chuyện nhịp tim đập loạn xọa, nhưng cũng làm cho người cô nhẹ nhõm rất nhiều.
Mặc dù Lương Cảnh Đường còn trẻ, nhưng đã là một luật sư có tiếng trong ngành. Từ trên người của anh có thể học được rất nhiều kinh nghiệm, Uất Noãn Tâm tự nhiên muốn tiếp xúc với anh nhiều hơn. Chỉ là không thể không nghĩ đến Nam Cung Nghiêu cho nên đã đưa ra lời từ chối: “Trong nhà còn có việc…”
“Đành lần sau vậy! Có thời gian tôi sẽ gọi điện thoại cho em!” Lương Cảnh Đường mỉm cười, không hề cho cô một chút áp lực nào. “Quan hệ giữa giáo sư và trợ lý, không khác gì là giữa hai đối tác với nhau, cần phải hiểu nhau hơn, thấu hiểu nhiều hơn. Hy vọng sau này có thể làm việc với nhau một cách hòa hợp!”
“Thầy đợi một chút…” Anh đi được vài bước, Uất Noãn Tâm do dự gọi anh lại, quyết định trong vòng một giây, nụ cười rực rỡ cũng hiện lên trên mặt. “Buổi trưa ăn gì vậy thầy?”
…………………………
Tại nhà hàng Pháp.
Phong cảnh trang nhã, các nhạc công trình diễn những bản nhạc nhẹ, trong không khí lan tỏa ra hương thơm của hoa bách hợp.
Uất Noãn Tâm vừa thưởng thức thức ăn, vừa cùng Lương Cảnh Đường thảo luận những vấn đề trong công việc. Anh nhẫn nại giải đáp những thắc mắc của cô, trên miệng trước sau đều nở nụ cười, lịch sự và tinh tế. Loại khí chất tao nhã này, đã làm nổi bật thêm con người tuyệt vời của anh. Loại khí chất cao quý chỉ có ở tầng lớp quý tộc này, làm cho người khác như bị say vào trong mê hoặc.
“Em không cần phải căng thẳng như vậy, công việc cứ từ từ làm quen là được. Chỉ cần có lòng, thì sẽ làm tốt thôi. Những chuyện liên quan đến công việc không nên bàn luận ở đây, chúng ta nói sang chuyện khác đi!” Lương Cảnh Đường nhâm nhi một ngụm cà phê, vô cùng thích thú quan sát cô. “Hôm nay cách em cải trang nhìn rất đặc biệt.”
“Hả? À…” Uất Noãn Tâm lúc này mới nhớ ra là bản thân có cải trang để che đập, không thể không bật cười: “Việc này…Thân phận của em có chút đặc biệt…” Cô vô cùng mong muốn có một cuộc sống bình thường, không muốn bất cứ người nào nhận ra cô là “thiên kim của ngài thị trưởng”, cho nên bình thường khi ra ngoài hoặc đi học đều đeo một cặp mắt kính, cố ý làm cho bản thân mình xấu xí.
“Ưm…Trông rất xấu phải không? Làm cho thầy không thấy thoải mái sao?”
“Nhìn quen rồi, cũng rất thuận mắt, rất đáng yêu!”
“….”Đáng yêu sao? Cô không thể không nói cách thưởng thức của thầy hơi bị đặc biệt sao?
Vẻ ngoài nhìn có vẻ chững chạc, nhưng Lương Cảnh Đường cũng là một người đàn ông vô cùng hài hước. Uất Noãn Tâm dần dần cũng không còn bởi vì thân phận giáo sư của anh mà cảm thấy xa lạ, vui vẻ trò chuyện với nhau, cho đến khi một ánh mắt liếc qua, làm cho sống lưng của cô lập tức cảm thấy lạnh lẽo.
Cảm thấy bất an cô quay đầu lại, Nam Cung Nghiêu đã ngồi cách cô năm met, khóe môi anh lạnh lùng mím lại.



Thử đọc