Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày - Chương 02

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Đánh dấu

Hôn lễ thế kỷ
Nửa tháng sau…
Toàn bộ người trong giới chính trị và các thương nhân ở Đài Loan đều tập trung về khách sạn Winton, cùng nhau chứng kiến một hôn lễ chấn động cả thế giới, sức ảnh hưởng không hề thua kém với hôn lễ thế kỷ của hoàng gia.
Chú rể chính là Nam Cung Nghiêu, người làm mây làm gió trong giới tài chính, tuy chỉ mới ba mươi hai tuổi nhưng anh đã nắm giữ số tài sản bằng một nửa Đài Loan cộng lại. Cô dâu Uất Noãn Tâm là con gái thứ của thị trưởng Đài Bắc Uất Kiến Hùng. Nghe nói cô từ rất nhỏ đã được đưa ra nước ngoài du học, do đó nhiều năm nay người ngoài chỉ biết đến một vị thiên kim thị trưởng duy nhất là Uất Linh Lung.
Bên ngoài tràn lan rất nhiều tin đồn về vấn đề Uất Noãn Tâm rốt cuộc có phải là con gái riêng hay không. Suy cho cùng các tin đồn xung quanh những vụ bê bối trong chính trị so với những vụ scandal trong giới nghệ sĩ càng bí hiểm và xôn xao, hơn nữa đó còn là những điều cấm kỵ, cho nên có rất nhiều người muốn biết. Thân phận của Uất Noãn Tâm nếu bị những đối thủ chính trị khác tìm ra, sẽ khiến cho chiếc ghế thị trưởng của Uất Kiến Hùng lung lay, mất đi lòng tin của nhân dân. Cho nên cuộc hôn nhân này, không cần hỏi cũng biết làm một cơn mưa kịp thời ập xuống, đủ để bịch miệng một số người trong một thời gian dài.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Rốt cuộc không biết vì lý do gì có thể khiến một người có thân phận như Nam Cung Khiêu từ bỏ cô thiên kim Uất Linh Lung để lấy cô con gái riêng này? Ngày thứ hai sau khi diễn ra hôn lễ, các phương tiên truyền thông ở Đài Loan đã đứa tin về bài đính chính của Uất Kiến Hùng, ông nói rằng những tin tức liên quan đến việc Uất Noãn Tâm là con riêng là do những đối thủ chính trị có ý định xấu tung ra nhằm hủy hoại danh tiếng của ông, Uất Noãn Tâm cùng Uất Lung Linh thực sự là chị em ruột.
Ngay lúc này, cô dâu Uất Noãn Tâm đang đứng ở sảnh tiếp khách , nở một nụ cười duyên dáng và tiếp nhận những lời chúc phúc và quá mừng của khách mời. Buổi hôn lễ này khách mời hầu như là những nhân vật có mặt mũi ở Đài Loan, từ tám giờ sáng cho đến gần trưa, khách mời bước vào không ngừng. Chân của cô đứng đến nỗi sắp mất cảm giác, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ, nhưng khách mời vẫn cứ liên tục đi vào.
“Chúc mừng nhé! Chúc cô dâu chú rễ trăm năm hạnh phúc…”
“Xin cám ơn!”
“Tân hôn hạnh phúc! Vĩnh kết đồng tâm!”
“Xin cám ơn! Mời vào trong ngồi ạ!”
Dáng người cồng kềnh, một người phụ nữ trung niên trang điểm như một quý phụ vừa bước vào hội trường, đã cất lời khen ngợi Uất Noãn Tâm: “Ây! Đây chính là cô tiểu thư thứ hai đi du học mười năm của Uất gia sao! Cô quả thật rất xinh đẹp nha! Nhìn làn da này, còn cả vóc dáng nữa, còn đẹp hơn cả Uất Linh Lung…” Cười một cách cường điệu, liếc xéo Lâm Khiết Hồng đang miễn cưỡng nở nụ cười: “Không biết có phải là do ở nước ngoài lâu năm hay không, mà nhìn không giống chị Hồng chút nào! Nếu không nói ra nhìn cũng không biết là mẹ con nha…”
Từ góc độ của Uất Noãn Tâm, có thể nhìn thấy rõ khóe mắt của Lâm Khiết Hồng đang co giật, nhưng trên mặt của bà ta vẫn nở một nụ cười rất lịch sự: “Làm gì có đứa con nào không giống cha mẹ của mình chứ, Noãn Tâm nhà chúng tôi xinh đẹp như vậy, đó chính là phúc phần của tôi! Ha ha ha… Noãn Tâm à, mẹ nhìn thấy con hạnh phúc như vậy, mẹ thực sự rất vui!”
(Các bạn đang đọc truyện tại: tuthienbao.com
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
Bà dùng ánh mắt trìu mến nhìn mình, cứ như mẹ con ruột vậy, làm cho Uất Noãn Tâm nhớ lại tất cả những việc đã xảy ra tuần trước, về những lời nguyền rủa và đe dọa của mẹ kế sẽ tìm người lái xe đụng chết của mình.


Thực ra, quan hệ giữa cô và bà rất đơn giản. Chẳng qua chỉ là quan hệ giữa cô với chồng của bà, vừa hay cũng chính là cha ruột của cô – Một nhà lãnh đạo trong giới chính trị Uất thị trưởng. Bởi vì lý do đó, một người chỉ dựa vào học bổng để đi học đại học như cô, mới có thể đóng kịch, hóa thân thành cô dâu trong buổi hôn lễ thế kỷ này.
Trong con mắt của người ngoài nhìn vào, tất cả như một giấc mộng đẹp, tựa như thế giới cổ tích. Người đứng đầu giới tài chính và thiên kim ngài thị trưởng, một cặp trời sinh hoàn mỹ biết bao.
Nhưng chỉ có bản thân cô hiểu rõ nhất, giấc mộng tuyệt vời này giống như bong bóng, một lúc nào đó sẽ vỡ nát.
Cũng có thể là vào tối nay!
Nếu như, anh ấy không cách nào chấp nhận được vợ của mình không còn trong sạch……
Nam Cung Nghiêu đứng cách đó mười mấy met, từ đằng xa nhìn người vợ mới cưới của mình.
Người thiếu nữ mười tám tuổi này, quả nhiên là một món hời đáng kinh ngạc. Khí chất được gọi là ‘kinh ngạc’ trên người cô ấy, không phải là một sự hấp dẫn quyến rủ hào nhoáng, mà một sự trong sáng tinh tế như giống như một đóa sen sống trong bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Dù có hòa lẫn trong đám đông, cũng có thể khiến cho bạn bị thu hút bởi khí chất đặc biệt toát ra từ cô ấy.
Bộ áo cưới trên người cô do nhà thiết kế nổi tiếng người Italia đã mất một tuần lễ thiết kế theo dáng dấp của cô. Chiếc khăn von màu trắng rủ xuống làn da mềm mại của cô, dưới làn tóc đen bóng, hòa cùng nụ cười nhẹ nhàng tựa như làn gió thổi nhẹ, tao nhã, tự nhiên. Cổ áo ở phía trước được thiết kết thành hình chữ V, làm lộ ra đường rãnh sâu và có chút tương phản với nét mặt ngây thơ của cô, sức hấp dẫn lớn nhất của cô, đó là sự thuần khiết, đa cảm lại không che lấp được sự quyến rũ nữ tính trong cô.
Anh dám khẳng định rằng, ngay lúc này tất cả đàn ông ở đây không ai không mơ tưởng đến cô, hy vọng người có thể mây mưa với cô đêm nay là chính mình.
Anh thừa nhận, cô dâu của anh quả sự là một báu vật hiếm thấy, so với lần đầu tiên anh nhìn thấy cô càng tuyệt vời hơn. Tuy nhiên với anh mà nói, cũng chỉ có thể dừng ở mức độ thưởng thức mà thôi. Một bình hoa đẹp, anh đã nhìn thấy quá nhiều. Anh chọn cô, chẳng qua chỉ vì cô có giá trị lợi dụng. Người thực sự có thể đi vào trong trái tim anh, chỉ có duy nhất một người con gái, người anh yêu một lòng một dạ.
“Sự lựa chọn của cậu là đúng đó!” Bên cạnh bỗng nhảy ra một anh chàng phù rể đẹp trai Hướng Lăng Phong, còn nháy mắt với anh: “So với cô ấy, Uất Linh Lung quả thật quá tầm thường rồi!”
“Cậu cho rằng, mình vì vấn đề đó mới lấy cô ấy sao?” Nam Cung Nghiêu nhếch miệng cười, ánh mặt có vẻ trống rỗng, lại chứ đựng nhiều ẩn ý sâu xa.
“Tất nhiên là không rồi! Mình chẳng qua chỉ nói lên cách nhìn nhận tổng quan về một con người thôi mà!” Hướng Lăng Phong nhún vai một cái. Cái tên thối tha này, quả nhiên chẳng có óc hài hước gì hết. Do nhiều năm quen biết cậu ta, nên anh hiểu rất rõ tính tình của tên này. Nếu không, với cái tính xấu của tên Nam Cung Nghiêu này, anh đã sớm từ bỏ cái ghế giám đốc mà chạy sang nơi khác rồi.
“Theo như cách mình hiểu thì, cậu đang có hứng thú đối với vợ mình?”
“Thì ra không phải chỉ có phụ nữ mới nhạy cảm, đàn ông cũng vậy!” Hướng Lăng Phong chế giễu anh. “Cậu yên tâm đi, người thực sự khiến cho mình cảm thấy hứng thú hiện tại còn chưa xuất hiện đâu! Nếu như mình đã yêu cô ấy, mình quyết không buông tay. Ngay cả khi cậu là tình địch của mình, mình cũng không nhân nhượng!” Giọng điệu tuy có vẻ như đang nói đùa, nhưng không hề thiếu đi sự nghiêm túc.
“Mình không ngờ cậu lại có thể nói ra những lời như vậy!” Nam Cung Nghiêu liếc một cái, cũng không muốn để ý đến anh.
“Cậu, cái tên thối tha này, chuyên gia bóp méo ý nghĩa lời nói của mình!” Hướng Lăng Phong cười cười rồi đấm cho anh một đấm, cùng lúc nhìn xung quanh : “Thiếu Khiêm không đến dự sao?”
Câu hỏi của Hướng Lăng Phong đã làm cho khóe mắt của Nam Cung Nghiêu dấy lên một sự nặng nề.
“Em ấy vẫn như vậy à?”
“……Ừ!” Nghĩ đến gương mặt trắng bệch đó, trong lòng Nam Cung Nghiêu xót xa. Anh cầm ly rượu ngửa mặt lên uống một ngụm, cổ họng có chút nóng rát. Nhắm mắt lại, hình ảnh vụ tai nạn giao thông đó vẫn hiện rõ trong trí óc anh, làm cho anh cảm thấy kinh hoàng.

“Có cần mời một người y tá cho em ấy không?”
“Không cần thiết!” Nam Cung Nghiêu giận dữ: “Cái lũ ngu đần kia, chỉ mang lại phiền phức cho em ấy!”
“Đừng nghĩ nữa, Trương tổng cùng Lâm tổng đã đến rồi kìa, mình qua bên đó chào hỏi trước đây!”
……
Uất Noãn Tâm ngầm quan sát đánh giá chồng mình.
Anh, hẳn là mơ ước của mọi cô gái!
Ngay cả khi đứng cách nhau xa như vậy, cô vẫn bị ánh hào quang tỏa ra từ người anh làm sợ hãi. Nó dường như đã có từ lúc anh vừa được sinh ra, làm cho người khác không cách nào phản kháng và né tránh, chỉ có thể không ngừng chìm sâu trong sự quyến rũ của anh.
Cho đến bây giờ cô vẫn không dám tin, trước nay cô chỉ có thể nhìn thấy anh trên TV và các tập chí tài chính, cứ ngỡ rằng mình chẳng bao giờ phù hợp với người đàn ông này, vậy mà có một ngày người đàn này lại thực sự trở thành chồng của cô. Cô vốn không yêu anh, chỉ kính sợ trước năng lực của anh, sự khác biệt giữa cô và anh quá lớn làm cho cô cảm thấy sợ hãi. Cuộc hôn nhân của bọn họ, sẽ có hạnh phúc sao?
“Em gái, chị vẫn chưa kính em một ly nha!” Người vừa mở lời chính là người chị gái trên danh nghĩa của Uất Noãn Tâm, Uất Linh Lung. Cũng chính là người đẹp mà biết bao chàng trai nhung nhớ đến, luôn toát ra một loại khí chất quyến rũ và phóng túng. Hai gò má của cô ta đỏ ửng lên, rõ ràng đã uống rất nhiều, hai con mắt đỏ au nhìn trừng trừng vào Uất Noãn Tâm, giống như muốn đâm cô trăm ngàn nhát dao vậy.
“Linh Lung……” Lâm Khiết Hồng sợ cô ta gây loạn, cố gắng ngăn cô ta lại, Uất Linh Lung đẩy tay bà ra, giữ chặt Uất Noãn Tâm, ở bên tai cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày bây giờ đắc ý lắm, phải không? Tao sẽ nguyền rủa mày, không bao giờ có được hạnh phúc! Người đàn bà cướp ba cùng chồng của người khác, mày sẽ không có được kết cục tốt đẹp đâu, tao sẽ đợi…… Cái danh Nam Cung phu nhân này, mày có thể giữ được bao lâu!”
Uất Noãn Tâm có cảm giác mình vừa bị xối một gáo nước lạnh, ớn lạnh từ đầu đến chân đều.
Người mà Nam Cung Nghiêu vốn phải lấy là Uất Linh Lung, trên thực tế theo một cách nói khác, quả thật cô là nguyên nhân làm thay đổi kết quả của việc này, nhưng đây không phải là ý muốn của cô. Cô không bao giờ dám hy vọng cuộc hôn nhân của bọn họ sẽ hạnh phúc, nhưng ngay trong hôn lễ của mình bị chính chị gái mình nguyền rủa như vậy, vẫn làm cho cô cảm thấy vô cùng khó chịu, cổ họng giống như bị nghẹn lại, muốn bỏ đi thật xa khỏi nơi này.
“Thật xin lỗi, có thể cho tôi mượn cô dâu của tôi được không?”
Giọng nói của Nam Cung Nghiêu đột nhiên vang lên ở phía sau.
Sắc mặt của Uất Linh Lung lập tức thay đổi, nở nụ cười tiếp đón: ” Tất nhiên là được, thân yêu……em, rể!” Cô không nói tiếng nói nào chỉ trừng mắt nhìn Uất Linh Lung, giọng nói của cô ta như được phát ra từ kẻ răng.
“Buổi lễ sắp bắt đầu rồi, đi thôi!”
“Ừ!” Uất Noãn Tâm điều chỉnh lại cảm xúc của mình, vừa bước được một bước, thì bị trật chân. Cũng may Nam Cung Nghiêu đỡ kịp, mới không bị ngã nhào xuống đất. “Thật xin lỗi, tôi…… tôi đứng quá lâu nên chân hơi tê……” Ngay khi Uất Noãn Tâm đang cố gắng để đứng lên, sợ Nam Cung Nghiêu nghĩ rằng cô quá ngu ngốc. Anh đột nhiên bế cô lên, ôm cả người cô vào trong vòm ngực rắn chắt của anh. Cô bị bất ngờ, tay chân cứ loạn choạng muốn đấy anh ra, anh lại càng ôm chặt hơn, đã vậy anh còn cúi đầu xuống nở một nụ cười với cô: ” Đừng động đậy……”
Chỉ ba chữ đơn giản, phát ra từ miệng của anh, như có mê lực, chạy thẳng một mạch vào trong lòng của Uất Noãn Tâm. Vì vậy cô để cho anh ôm lấy chính mình, dưới sự kinh ngạc và ánh mặt ngưỡng mộ của mọi người xung quanh từ từ đi lên lễ đài.
Hướng Lăng Phong lắc lắc ly rượu trong tay mình, xuyên qua rượu Champagne nhìn đôi vợ chồng trên lễ đài, tâm trạng có chút phức tạp. Nói chính xác thì, anh đang lo lắng thay cho Uất Noãn Tâm. Với Nam Cung Nghiêu mà nói, đây chẳng qua chỉ là một màn kịch. Một khi hạ màn, tất cả đều tan theo mây khói. Còn thứ cô mất đi, rất có thể là tình cảm chân thành của chính mình!



Thử đọc