Hôn Ước Tuổi 16 - Chương 29

Tác giả: Ravi

GIÔNG ĐẾN THẬT RỒI
" Hôm nay không say không về " - Karl nâng lon bia lên đưa vào không trung
" Chúc mừng cho tình bạn của chúng ta " - Ngọc Ngân cũng cười rồi đưa lon bia lên chạm vào lon bia của Minh Thiên
" Cạn " - Vũ Phong đưa lon bia lên rồi nhún vai nghiêng đầu cười, cậu đưa lon bia lên miệng uống một hơi
" Lần này mày về lại thấy mày khác hơn 1 năm trước nữa. Riết rồi chẳng nhận ra mày nữa Kay à " - Minh Thiên chậc lưỡi
" Tao vẫn là Kay của chúng mày thôi " - Vũ Phong cười rồi vỗ vỗ vai hai người
" Cuộc đời này đúng là không đoán biết trước được điều gì, hôm nay vui thì cứ vui thôi, biết đâu được ngày mai đã có chuyện xảy đến, đúng không? Uống đi " - Ngọc Ngân cầm lon bia khua tay loạn xạ trước mặt
" Ax Xì, con này. Mới có hai lon đã nói linh tinh rồi. " - Minh Thiên nhíu mày lấy lon bia từ tay Ngọc Ngân xuống rồi lấy ly khác đổ nước ngọt vào cho cô
" Có luôn à? " - Vũ Phong bật cười nhìn một thùng nước ngọt được Minh Thiên lấy ra từ dưới gầm giường
" Hôm nay nhậu nước ngọt thôi, bia tao chỉ mua nhiêu đó thôi à " - Minh Thiên cười trừ chỉ trên bàn 6 lon bia



" Vậy mà hô hào ghê lắm " - Ngọc Ngân lườm Minh Thiên rồi lắc lắc đầu cho tỉnh táo - " Bây giờ đã lớn hết rồi, chỉ còn một năm nữa chúng ta phải đi du học để gánh vác công ty cho gia đình rồi, nghĩ tới là phát ngán. Tại sao không thể được như xưa hoài luôn nhỉ? Lúc chúng ta mới chỉ là những cậu nhóc 4,5 tuổi. Lúc đó vô ưu, vô lo. Thật thoải mái "
Vũ Phong chống khủy tay lên bàn, hai tay vân vê miếng giấy vo tròn lại, Minh Thiên chúi người về sau tựa vào thành ghế, tay lắc nhẹ ly nước, không gian bỗng chìm trong sự im lặng. Giàu có thì đã sao? Không có ước mơ, không có sự lựa chọn, không có sự tự do? Là như vậy. Đến cả tình yêu cũng có thể là hôn nhân sắp đặt vậy kiếm tiền để làm gì nếu không có những thứ cơ bản đó?
" Còn một năm nữa, sống hết mình thôi " - Minh Thiên cong môi vẽ ra một nụ cười nhẹ
" Cúp học, bỏ tiết, đánh nhau, bày trò chọc phá thầy cô? Đại loại là vậy " - Vũ Phong nghiêng đầu cười rồi đưa lon bia cụng nhẹ vào ly nước Minh Thiên đang cầm
" Ha ha. Khi trở về nhất định phải làm được " - Ngọc Ngân cười lớn nhìn hai đứa bạn thân. Bao nhiêu năm bọn họ đều là học sinh giỏi, đều là ban cán sự lớp nên rất nghiêm chỉnh. Cả ba nhìn nhau cười rồi bắt đầu tám hết tất thảy mọi chuyện trên trời dưới đất. Cứ vui vẻ bên nhau mặc cho thời gian cứ trôi qua.
Quay trở lại với Khánh Anh. Bây giờ đã 3 giờ sáng, hắn trở về phòng 206 nhưng đã đóng cửa mất rồi, rút trong túi ra chiếc điện thoại, hắn bấm vào số Candy rồi gọi, nhưng không ai nghe máy, hắn quay lại nhìn vào phía cửa phòng 206 nghĩ ngợi một lúc thì tiếng nói phát ra phía sau đã kéo hắn quay lại:
" Mày đứng đó làm gì? " - Bảo Nam mở rộng cửa phòng 207 ra rồi đứng tựa vào tường mệt mỏi vì còn men rượu trong người nhìn Khánh Anh
Khánh Anh đưa đôi mắt hờ hững nhìn Bảo Nam rồi nhìn xuống điện thoại lướt xem gì đó, nói:
" An Vy mất tích rồi, có thể Candy cũng đã ra ngoài tìm cậu ta rồi "
Chất giọng đều đều trầm ổn thường ngày của Khánh Anh vang lên từng chữ rõ ràng. Bảo Nam ngẩng đầu nhìn Khánh Anh như không tin vào tai mình. Cậu loạng choạng đi tới giữ lấy vai Khánh Anh hỏi dồn dập:
" Cái gì? Sao lại mất tích? Mà trời tối thế này, lại còn đang mưa, ra ngoài bây giờ không phải là nguy hiểm lắm sao? Sao mày không ngăn Candy lại? "
Khánh Anh nhìn thẳng vào mắt Bảo Nam như xoáy vào tim cậu:
" Với bản tính của Candy, nếu An Vy mất tích mà nó vẫn ngồi đó thì mới nên lo lắng. Nhưng ngược lại, mày cũng chuẩn bị mất nó đi là vừa "
Bảo Nam buông người Khánh Anh ra ngồi xuống tựa vào một góc tường, nghe được tin từ Khánh Anh giống như tiếng sét thức tỉnh cậu ra khỏi cơn say. Những hành động cậu làm, những lời cậu nói, tất cả đã tái hiện lại. Bây giờ cậu mới nhớ lại tất cả những việc mình làm lúc say. Đó không phải là những lời cậu muốn nói. Không phải như vậy!? Nhưng như vậy thì sao? Nếu cậu không tàn nhẫn như vậy thì Candy cũng đã có người khác. Cậu ôm lấy đầu đau khổ. Rồi sực nhớ ra điều gì,cậu ngẩng cao đầu lên, cậu vịn vào tường đứng dậy:
" Tao phải đi tìm nó, phải đi tìm nó "


Rồi cậu loạng choạng bước đi, cậu dùng hết sức bình sinh cố đi thật nhanh. Khánh Anh lắc đầu thở dài rồi cũng đi theo cậu. Cả hai cứ đi như thế tìm kiếm Candy trong trời mưa tối tăm.------------- 6:15 AM tại nhà hàng khách sạn --------------
" Chào buổi sáng " - Ngọc Ngân cười tươi đi tới ngồi vào bàn Minh Thiên, Vũ Phong và Dĩ Mai
Minh Thiên đang cúi đầu bấm điện thoại nghe giọng Ngọc Ngân liền ngước đầu nhìn:
" Không ngủ thêm chút đi "
" Không khí trong lành như vậy, tao không muốn bỏ phí " - Ngọc Ngân cười rồi nhìn ra bên ngoài - " Trời tạnh mưa rồi "
" Sau cơn mưa sẽ là bão tố đấy " - Vũ Phong mắt vẫn nhìn chằm chằm điện thoại, lên tiếng trêu Ngọc Ngân
" Nói xong cái sóng thần ập đến chắc vui " - Minh Thiên bật cười hùa vào
" Vớ vẩn, hai người làm mất hứng quá " - Ngọc Ngân nâng ly cafe ☕ phục vụ vừa mang tới đưa lên miệng nhâm nhi. Đúng lúc đó thì Khánh Anh đỡ Bảo Nam đi vào.
" Giông đến thật rồi " - Minh Thiên nhìn khuôn mặt tái nhợt của Bảo Nam rồi lẩm bẩm. Xong liền chạy đến giúp Khánh Anh đỡ cậu ngồi xuống ghế
" Hai đứa làm sao thế? " - Ngọc Ngân buông li cafe xuống lo lắng hết nhìn Khánh Anh lại nhìn Bảo Nam
Cả hai im lặng không nói gì, cứ ngồi nhìn vào một khoảng không không xác định lại càng làm mọi người tò mò hơn
" Có chuyện gì nói đi chứ, ơ hai thằng này " - Minh Thiên đứng sau lưng vỗ vỗ vào vai Khánh Anh và Bảo Nam rồi cúi đầu xuống nhìn mặt hai người hỏi
" Ơ Candy " - Minh Thiên vừa dứt lời thì Ngọc Ngân thốt lên rồi chạy đến đỡ lấy Thái Điệp khi cô đang thất thểu đi vào. Gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi
Bảo Nam nghe vậy liền bật dậy đi đến trước mặt Thái Điệp, nhìn cô tiều tụy đi nhiều. Chỉ mấy ngày thôi, cậu không nhìn kĩ cô như vậy. Cậu xót xa nhìn cô rồi quát:
" Mày không sao chứ? Sao lại một mình đi tìm Rain như vậy, có biết nguy hiểm lắm không? "
" Tìm...tìm Rain? " - Ngọc Ngân lắp bắp hỏi lại, đúng rồi, hơn một ngày rồi không thấy Rain. Cứ nghĩ Rain vẫn luôn ở trong phòng với Candy sao giờ Candy lại đứng ở đây còn Rain thì sao?
Vũ Phong đứng dậy rồi lấy máy gọi liên tục vào số Rain. Chết tiệt. Tại sao cậu chỉ mới có suy nghĩ sẽ rời xa Rain thì cô ấy lại gặp nguy hiểm? Đáng lẽ tối qua cậu nên lên phòng tìm cô ấy, đáng lẽ cậu không nên tránh mặt cô ấy. Vũ Phong tắt máy rồi chạy đi.
" Anh Kay, anh Kay " - Dĩ Mai đẩy ghế đứng dậy gọi theo nhưng không có tác dụng gì. Cô cứ nhìn theo bóng dáng Vũ Phong đang chạy đi mà lòng đầy oán hận.
" Tìm cô ta sao? Không dễ vậy đâu " - Dĩ Mai lẩm bẩm rồi cũng quay lưng đi ra khỏi nhà hàng
Thái Điệp vẫn đứng đó, ánh mắt vô hồn nhìn xuống sàn nhà. Bảo Nam cầm lấy cánh tay cô lay nhẹ


" Mày có nghe tao nói gì không? Candy "
Thái Điệp không nói gì, cũng không nhìn cậu lấy một lần, hất bàn tay cậu ra rồi quay sang nhìn Ngọc Ngân với ánh mắt vô hồn đó, cô gỡ tay Ngọc Ngân ra rồi thất thểu đi về phòng. Bảo Nam tính đuổi theo thì bị Khánh Anh giữ lại, lắc đầu nhìn cậu ý bảo để Candy được yên tĩnh. Khánh Anh nhìn sang Minh Thiên:
" Chăm sóc chị ấy giúp em "
Nhận được cái gật đầu của Minh Thiên, Khánh Anh đỡ Bảo Nam về phòng. Ngọc Ngân vẫn bất động như thế, trong đầu cô bây giờ là câu nói của ông nội mình năm xưa: " Camella mất tích rồi ". Mất tích rồi... Đã mất tích rồi, cũng nơi này, cũng thời điểm này, Ngọc Ngân nhắm mắt bịt tai lại như không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì nữa. Nước mắt cô đã lăn dài. Minh Thiên đứng nhìn cô rồi bước tới ôm cô vào lòng vỗ về. Đưa bàn tay lên vuốt nhẹ mái tóc cô, để cho cô tựa vào vai mình mà khóc.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc