Hôn Nhân Bí Mật Tình Yêu Thầm Kín - Chương 192

Tác giả: Thánh Yêu


Q.3 - CHƯƠNG 38: MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ QUAN TRỌNG
Hai người đang nói chuyện , Tưởng Linh Thục và Giản Thiên Thừa liền bước xuống . Vú nuôi cũng ẵm Nguyệt Nguyệt xuống lầu .
Chử Đồng buông tay ra . Tưởng Linh Thục liếc nhìn cô , tức giận mới vừa rồi cũng đã trôi qua . Bà nhận lấy Nguyệt Nguyệt từ trong lòng vú nuôi , vẻ mặt nghiêm trọng đi tới trước mặt hai vợ chồng , " vậy còn Giản Bảo Bảo , các con định làm như thế nào ? "
" hai đứa bé , con nuôi hết . " Giản Trì Hoài nói .
Tưởng Linh Thục ẵm bé con trong lòng , liếc nhìn , giọng nói cũng mang theo tiếc nuối , " tại sao lại bị đánh tráo chứ ? Trước kia mẹ còn bảo trông nó giống ......"
Giản Thiên Thừa ngồi trên ghế sa lon , " Nhà họ Phó cũng không phải loại bình thường . Nếu Phó Thời Thiêm thật sự muốn đòi con về , mình còn có thể không chịu trả sao ? "
" ban đầu anh ta nói đổi liền đổi , bây giờ nói trả thì phải trả , anh ta làm như nhà họ Giản chúng ta có thể dễ dàng ra ra vào vào như vậy chắc ? Anh ta cho là con gái của Giản Trì Hoài con muốn khi dễ là được như vậy sao ? "
Giản Thiên Thừa dựa vào lưng ghế sa lon , " có thể không trả lại đương nhiên là tốt nhất . Dù sao đứa cháu gái này theo chúng ta cũng có tình cảm . Ba cũng thích nó vô cùng . "
Tưởng Linh Thục ngồi xuống , đặt Nguyệt Nguyệt lên chân của mình . Thế nhưng đối với Nguyệt Nguyệt mà nói , bé coi như một người xa lạ . Bé giơ tay lê đẩy đẩy mặt Tưởng Linh Thục ra , bà lại càng dùng sức ôm chặt bé , " cục cưng ngoan , bà là bà nội nè , bà nội hôn nha . "
Nguyệt Nguyệt bĩu môi , bị dọa sợ đến mức khóc lớn ra tiếng .

Vú nuôi ở bên cạnh vội vàng bước tới , ẵm bé lên . Nghe xong những lời mới vừa rồi , bà cũng đã hiểu được đại khái .
Khuôn mặt Tưởng Linh Thục tràn đầy mất mát . Ánh mắt phức tạp của Giản Trì Hoài từ trên người con gái thu về , " con bé ngay cả con cũng không chịu thân thiết , đừng nói chi là mẹ . "
" ngay cả con cũng không được sao ? "
Giản Trì Hoài trầm giọng , " coi như có thể , cần phải có thời gian . "
" haizz , con xem , con bé cũng không chịu nhận mẹ , không giống như Giản Bảo Bảo . Mới vừa rồi khi mẹ tới , thấy mẹ muốn ẵm , con bé liền nhào thẳng vào trong lòng mẹ . "
Chân mày Giản Thiên Thừa không dấu vết nhíu lại , " được rồi , bớt tranh cãi một chút đi . "
Chóp mũi Tưởng Linh Thục ê ẩm . Dù sao cũng là cháu gái ruột của mình , tại sao lại không chịu nhận mình chứ ?
Nhà họ Phó .
Tống Duy bước lên lầu , đem mình khóa trái ở trong phòng , nằm trên giường xoay qua xoay lại vẫn ngủ không yên , trong đầu tất cả đều là hình ảnh của Giản Bảo Bảo , xua đi cũng không được . Mặc dù cô chưa từng chăm sóc con gái một ngày , nhưng máu mủ tình thâm , suy nghĩ biến thành đau đớn như cắt ruột cắt gan , hành hạ cô , giày vò đến mức không còn hình dạng .
Ngoài cửa , người giúp việc gõ một cái , " Tống tiểu thư , xuống ăn cơm tối đi . "


Cô cũng không hề đáp lại . Người giúp việc nhìn sang hai người đang canh trước cửa , " tại sao trong đó không có động tĩnh ? "
" có thể là ngủ . "
" lúc này mới mấy giờ ? " Người giúp việc dùng sức vỗ lên cánh cửa , " Tống tiểu thư , Tống tiểu thư ! "
Tống Duy nằm trên giường không nhúc nhích , đem chăn phủ lên quá đỉnh đầu . Người giúp việc xoay người đi xuống lầu .
Phó Thời Thiêm ngồi trước bàn ăn , cầm chén trong tay ăn cơm một mình . Mặc dù thức ăn trên bàn đều là dựa theo khẩu vị của anh mà làm , nhưng anh cũng không cảm thấy ngon lành gì . Người giúp việc bước nhanh đi tới bên cạnh anh , " Phó tiên sinh , Tống tiểu thư có thể nghĩ quẩn hay không ? "
Phó Thời Thiêm ngẩng đầu lên nhìn sang bà ta , " có ý gì ? "
" tôi đi lên phòng gọi cô ấy mà không có ai trả lời . "
" ngủ thiếp đi rồi chăng . "
" nhưng tôi gọi cả nửa ngày rồi , cô ấy không thể nào không nghe thấy . "
Phó Thời Thiêm trải qua một ngày hôm nay , tâm tình vốn đã không thoải mái , về đến nhà , ngay cả một bữa cơm cũng không thể ăn ngon miệng được . Trong lòng anh nhất thời tràn lên lửa giận , " vậy thì cứ để cho cô ta đi tìm chết đi ! "

Người giúp việc bị dọa sợ đến mức run lẩy bẩy , đứng ở bên cạnh không dám nói tiếp nữa .
Phó Thời Thiêm bỏ chén trong tay xuống , đẩy ghế ra bước nhanh về phía cầu thang . Người giúp việc vừa nhìn thấy tình huống này , phản ứng kịp thời xoay người lại , " Phó tiên sinh , tôi đi lấy chìa khóa dự phòng. "
Người đàn ông rảo bước đi tới lầu hai . Hai người đàn ông đứng ở cửa trông thấy anh , vô cùng cung kính lên tiếng , " Phó tiên sinh . "
Phó Thời Thiêm lạnh mặt , giơ tay lên dùng sức đập vào cánh cửa , " Tống Duy , mở cửa ra ! "
Tống Duy cảm thấy những người này thật là quá đáng . Cô ở đây , đừng nói là tự do , ngay cả quyền lợi cơ bản nhất là không muốn ăn cơm cũng không có . Phó Thời Thiêm vỗ mấy cái , người ở trong phòng cũng không hề trả lời . Đôi mắt anh trở nên rét lạnh , chắc không phải thật sự nghĩ quẩn chứ ?
Anh lui về phía sau mấy bước , chỉ về phía cửa phòng , " phá cửa . "
Hai người đàn ông cao lớn nhìn nhau , " dạ . "
Bọn họ nhẹ lui ra phía sau rồi cùng nhau gắng hết sức xông tới , thử mấy lần cũng không có kết quả . Phó Thời Thiêm lôi bọn họ ra , nhấc chân dài lên bất chợt đạp tới . Cánh cửa đập vào tường \' rầm \' một tiếng , sau đó bắn trở lại . Bàn tay người đàn ông đẩy ra , đi thẳng vào trong phòng .
Tống Duy vẫn còn đang nằm co rúc trên giường lớn . Phó Thời Thiêm bước nhanh về phía trước . Anh đi tới mép giường , một phát chợt kéo chăn từ trên người cô xuống .
Chỉ là hai tay Tống Duy còn đang nắm chặt , Phó Thời Thiêm cũng không được như ý định . Người đàn ông cười lạnh , sau đó thong thả ngồi xuống mép giường , " tôi còn tưởng rằng cô nghĩ không thông , tự sát rồi chứ . "

" anh cũng quá xem thường tôi rồi , " Tống Duy gạt chăn mền trên người ra , " tôi có cái gì mà nghĩ không thông chứ ? "
" cô chắp tay đem con gái mình cho người khác . Việc này đủ cho cô đi chết rồi . "
" vậy sao anh không chết đi ? " Tống Duy khinh thường hỏi ngược lại , " Phó Thời Thiêm , những hành vi độc ác tội lỗi chồng chất kia của anh cũng đủ cho anh đi chết một trăm lần rồi . "
Phó Thời Thiêm ngồi ở mép giường . Lúc này trong phòng không mở đèn , ngoài cửa sổ bóng đêm mờ mịt . Ánh đèn ngoài hành lang xuyên qua cánh cửa đang dán chặt vào vách tường len lỏi đi vào , rơi trên khuôn mặt của hai người , lúc sáng lúc tối . Phó Thời Thiêm liếc nhìn cô . Tống Duy chống lại ánh mắt của anh . " bọn họ sẽ không đồng ý đem con gái trả lại cho anh , anh giam tôi ở đây cũng vô ích thôi . "
" không biết tốt xấu . Tôi rất nhân từ nên bây giờ mới nhốt cô ở đây , giữ lại cho cô một cái mạng . Nếu chân trước của cô bước ra một bước này , chân sau sẽ mất mạng . Cô có tin hay không ? "
Cô khẽ cắn môi dưới , " hắn muốn mạng của tôi sao ? "
Phó Thời Thiêm đương nhiên biết rõ chữ \' hắn \' trong miệng của Tống Duy là nói về ai . Người đàn ông không cho cô một câu trả lời chính xác . Tống Duy ngồi khoanh chân ở trên giường , " anh đem tôi nhốt ở lại đây , đừng nói là muốn cứu mạng tôi nhé . "
" nhìn sơ qua , tôi không giống người tốt sao ? "
" Phó Thời Thiêm , tôi còn hận không thể giết chết anh . " Tống Duy nghiến răng lại . Cho tới bây giờ , cô luôn bình tĩnh ôn hoà . Dù cho đêm đó bị Phó Thời Thiêm tìm bắt được , cô cũng không kích động đến mức chạy tới liều mạng với anh . Bởi vì cô biết rõ mình đấu không lại anh , vậy thì cần gì phải lãng phí sức lực chứ .
" giết tôi là bởi vì tôi ngủ với cô sao ? " Người đàn ông chẳng biết xấu hổ hỏi lại .

Sắc mặt Tống Duy căng thẳng , ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm gò má của người đàn ông , " không nghĩ tới , Phó Tam ca cư nhiên tình nguyện bị dắt tới dắt lui để phối giống với người khác . "
" cô đem tôi so sánh thành con gì vậy ?
Tống Duy chế giễu , " trong đầu anh đang nghĩ tới con gì , đó cũng chính là câu trả lời của tôi . "
Tay Phó Thời Thiêm rơi vào cần cổ , nới cà vạt ra , sau đó kéo xuống . Anh vươn tay ra đem nó quàng lên cổ Tống Duy , " tốt lắm , tôi cho cô cơ hội này , giết tôi đi . "
Tống Duy liếc nhìn , " chỉ bằng cái này ? Anh đang đùa tôi chắc ? "
" một cái cà vạt , đủ cho cô lấy mạng của tôi rồi . "
Tống Duy dứt khoát giơ tay kéo nó xuống rồi cầm trong tay . Cô thờ ơ mở miệng nói , " Phó Thời Thiêm , người như anh , có phải nhìn người khác rơi vào đường cùng liền cảm thấy rất vui vẻ không ? "
Phó Thời Thiêm vắt chéo chân dài , hai tay chống ở hai bên người mình , " nếu cô nói vậy thì cứ coi như là vậy đi . "
" tôi bội phục anh nhất chính là có thể cùng với một người phụ nữ không có tình cảm ở trên một cái giường , anh cư nhiên còn ngủ được . " Mỗi lần Tống Duy nghĩ tới chuyện này , luôn hận đến nghiến răng nghiến lợi . Đối với Phó Thời Thiêm mà nói , chuyện này có lẽ không tính là gì cả . Nhưng ban đầu đối với cô , cứ cho rằng mình đã một lòng một dạ đem bản thân giao phó cho người đàn ông mà mình yêu mến nhất . Lần đầu tiên cô trao cho anh , thân thể và trái tim hợp làm một , lại đem mình hoàn toàn cởi mở , không chút nào thẹn thùng che giấu , tương đương với việc đem góc sâu kín nhất của mình ...... Dáng vẻ phóng lãng đó cũng trao hết cho anh . Mà người đàn ông này , lại là Phó Thời Thiêm !
Người đàn ông không nhìn thấy được sự biến đổi trong lòng cô . Anh thờ ơ thản nhiên , thậm chí còn trả lời một cách qua loa đại khái , " không phải cô cũng ngủ được sao ? Ban ngày gọi tôi một tiếng anh họ , buổi tối lại không biết mình ngủ ở đâu nữa mà ......"


Tống Duy làm động tác muốn bước xuống giường , đầu gối đang quỳ trên giường chợt động đậy . Khi cô lướt qua sau lưng Phó Thời Thiêm , người đàn ông cũng không hề phát hiện ra , có lẽ , vẫn còn đang chế giễu cô . Cà vạt trong tay Tống Duy bất chợt tung ra , một phát liền siết lấy cổ của Phó Thời Thiêm , sau đó hai tay nắm chặt , dùng sức kéo anh ngã xuống giường .
Phó Thời Thiêm kinh hãi , không nghĩ tới mình cư nhiên sơ suất như vậy . Anh cứ cho là , coi như nếu Tống Duy có thật sự muốn ra tay , cũng sẽ trực tiếp xông tới giằng co với anh . Chỉ bằng chút sức lực cỏn con của cô , còn không đủ để chơi đùa được mấy lần .
Mà vào lúc này , chỗ hiểm yếu của anh lại bị người ta dùng sức siết chặt . Hai tay Tống Duy bởi vì dùng sức mà nắm lại gắt gao , gân xanh trên mu bàn tay căng ra thật chặt . Phó Thời Thiêm hít thở không nổi , cổ họng tựa như sắp bị người ta dứt khoát cắt ngang .
Tống Duy vận hết toàn bộ sức lực cả người . Hai tay cô không ngừng kéo cà vạt , thậm chí còn đè cả người xuống , đem toàn bộ sức lực của nửa người trên dồn hết vào đôi tay .
Phó Thời Thiêm nằm ngửa trên giường lớn . Sau khi bình tĩnh lại , anh giơ tay lên một phát nắm lấy cần cổ Tống Duy . Sức lực của anh đã tiêu mất hơn phân nửa , nhưng đối với Tống Duy , coi như vẫn còn dư sức thừa lực . Bàn tay nắm lấy cổ áo của cô , Phó Thời Thiêm bất chợt kéo xuống một cái . Tống Duy bị bất ngờ không kịp đề phòng ngã nhào xuống , sức lực trong tay cô không thể không buông lỏng , cả người nằm đè lên người của Phó Thời Thiêm .
Người đàn ông há to miệng thở hổn hển . Hai người đứng ngoài cửa cảm thấy có cái gì đó không bình thường , bước nhanh vào phòng , " Phó tiên sinh ! "
Vừa nhìn vào , lại thấy hai người đang nằm đè lên nhau , họ lập tức lúng túng dừng lại bước chân .
Nếu thật sự trông cậy vào bọn họ chạy vào cứu người , Phó Thời Thiêm đã chết từ sớm rồi . Người đàn ông khoát tay , giọng điệu doạ người , " đi ra ngoài ! "
" dạ dạ . " Làm hỏng chuyện tốt của ông chủ , bị chửi cũng đáng đời .
Tống Duy ngồi dậy . Phó Thời Thiêm nhẹ nuốt nước bọt , cổ họng đau đến không chịu được . Tống Duy vội vàng bò đến chỗ đầu giường , ném cà vạt trong tay xuống đất . Phó Thời Thiêm ngồi dậy , tay phải sờ lên cổ của mình . Tống Duy nhanh nhảu nói , " là anh bảo tôi ra tay . "
Người đàn ông ngẩng đầu lên , tầm mắt vồ lấy Tống Duy . Hai tay cô đang ôm lấy đầu gối . Phó Thời Thiêm bất chợt đứng dậy , nhặt chiếc cà vạt kia lên , sau đó từng bước một tiến tới gần chỗ của cô .
Lông tơ khắp người Tống Duy đều dựng đứng hết cả lên . Cô ngồi thẳng người , ánh mắt nhìn chằm chằm vào thứ trong tay Phó Thời Thiêm , " anh đừng làm loạn . "
Phó Thời Thiêm đi tới trước mặt , quàng cà vạt lên cổ của cô . Tống Duy nhỏm người đứng dậy muốn bỏ chạy . Phó Thời Thiêm vươn tay nắm lấy bả vai của cô , " sợ chết vậy sao , tôi lại không giết cô . "
Động tác của anh rất lưu loát cầm lấy cà vạt , đem hai tay của cô buộc lại với nhau , sau đó buộc vào cây cột ở cạnh đầu giường , " tôi thấy cô thật sự thích bị trói . "
Hai tay Tống Duy nâng lên thật cao , sau đó Phó Thời Thiêm đứng dậy đi ra ngoài . Bước ra khỏi phòng , anh giơ tay sờ sờ cổ của mình . Thật đúng là đau muốn chết .
Đi ngang qua tấm gương chiếu ở đầu cầu thang , chính anh cũng sợ hết hồn . Bị cà vạt siết chặt đến nỗi để lại dấu vết tím bầm rõ ràng như vậy , thật là muốn chết mà .
Nhà họ Giản .
Giản Bảo Bảo đã đi ngủ từ sớm . Vú nuôi và người giúp việc ở lầu ba dọn dẹp một căn phòng rộng rãi , còn khênh chiếc giường trước đây của Giản Bảo Bảo lên đó .
Hai đứa bé này , vú nuôi còn đề nghị tách hai đứa cách xa nhau một chút . Nguyệt Nguyệt còn chưa thích ứng , cứ đến buổi tối lại khóc lớn . Giản Bảo Bảo bị đánh thức một cái , lập tức sẽ khóc theo .
Lần này , coi như đã khá hơn nhiều rồi .
Giản Trì Hoài từ lầu ba bước xuống , trong lòng vẫn luôn cảm thấy không nỡ , đặc biệt là khi Giản Bảo Bảo nhào tới gọi anh là ba , đòi anh ẵm lên .
Quay lại phòng ngủ chính ở lầu hai , mới vừa nhấc chân bước vào , anh liền thấy Chử Đồng đang nằm ở mép giường . Nguyệt Nguyệt đã ngủ thiếp đi , hai tay giơ lên thật cao đặt ở đỉnh đầu . Giản Trì Hoài dựa vào một bên ngắm nhìn . Ngón tay Chử Đồng nhẹ nhàng vén tóc trên trán của Nguyệt Nguyệt ra . Trong ánh mắt có dịu dàng và thương tiếc , tựa như lúc nào cũng có thể tràn ngập ra ngoài . Cô cúi người xuống , hôn lên trán của con gái . Mà động tác này lập đi lập lại ít nhất cũng phải mười mấy lần .
Tựa như hôn thế nào cũng cảm thấy không đủ .
Chử Đồng nhẹ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái . Chính là đứa bé nhỏ xíu này , lúc còn ở trong bụng của cô , hết lần này đến lần khác quậy phá đòi chui ra . Có đôi lúc ra tay cũng thật là nặng nha , một đấm liền đem bụng của cô nổi lên thành một cục , đau đến thế mà cô vẫn cười một cách hạnh phúc .
Hai mẹ con cô gắn bó làm bạn với nhau suốt hơn chín tháng . Mỗi đêm cô đều cùng Giản Trì Hoài nói lời yêu thương với con gái . Lúc đi khám thai , cô còn nhìn thấy được bộ dáng của con . Mỗi lần bị rút ra một ống máu , đó đều là của hai mẹ con cô .
Nhưng mà ......
Gắn bó đến như thế , tại sao sau khi sinh ra lại bị chia lìa chứ ?
Cho dù là bị chia lìa , tại sao cô cũng không thể nhận ra được con gái của mình chứ ?
Trong lòng Chử Đồng càng nổi lên áy náy . Cô nắm tay của con gái , để cho bàn tay nhỏ của bé sờ lên mặt của mình . Nguyệt Nguyệt ngủ rất say , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn trơn mềm như sữa bò . Chử Đồng tiến tới hôn một cái lên khuôn mặt của bé .
Giản Trì Hoài đứng thẳng người dậy , nhấc bước chân lên đi tới mép giường .
Bàn tay anh đặt lên đầu vai Chử Đồng . Cô cũng không quay đầu lại . Giản Trì Hoài ngồi xuống , đem cô ôm vào trong ngực , " bắt đầu từ ngày mai , em cứ đi làm như bình thường đi . "
Chử Đồng khựng lại , quay đầu sang , " tại sao ? "
" để cho cuộc sống của chúng ta khôi phục lại như bình thường đi . Con gái ở nhà đã có người chăm sóc rồi . Tâm trạng bây giờ của em , anh cũng không thích . "
Hai tay Chử Đồng sờ sờ lên mặt của mình . Giản Trì Hoài kéo tay của cô xuống , " anh không thích nhìn thấy em cả ngày buồn bực khổ sở . Con gái đã trở lại bên cạnh chúng ta . Từ nay về sau , em cũng không cầm phải rơi nước mắt nữa . "
" nhưng mà , Giản Trì Hoài ...... Vấn đề vẫn chưa được giải quyết triệt để , lòng của em rất bất an . "
" không có gì bất an cả . Nếu Chử Nguyệt Tình còn muốn đòi con , cứ bảo chị ấy tới tìm anh . Nếu Phó Thời Thiêm muốn đòi con thì cứ tới tìm anh . Em ở bên này sẽ không sao hết , cứ đi săn tin tức mà em thích đi . Anh chỉ quen nhìn thấy dáng vẻ tự tin tràn trề sức sống của em mà thôi . Bây giờ cả hai con gái đều ở bên cạnh , em còn cái gì mà không vui vẻ nữa ? "
Chử Đồng thu hồi tầm mắt , nhẹ gật đầu , " đúng vậy , ít nhất hai đứa bé đều ở bên cạnh em . Chỉ cần vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất này , thật ra thì cái gì em cũng không đánh mất , có đúng không ? "
" đúng vậy . " Ngón tay Giản Trì Hoài khẽ vuốt ve khuôn mặt của cô , " chúng ta có con gái . "
Chử Đồng đem mặt gối lên bả vai Giản Trì Hoài . Có lẽ lời đề nghị của Giản Trì Hoài thật sự có khả năng . Bây giờ nếu không vượt qua được , vậy thì cứ giao cho thời gian đi .
Nhà họ Phó và nhà họ Giản vốn dĩ cũng chẳng có giao tình gì thân thiết cả . Bây giờ xảy ra chuyện như vậy , coi như đã hoàn toàn đối đầu với nhau .
Tây Thành , trong một nhà hàng sang trọng .
Phó Thời Thiêm lạnh mặt từ bên trong bước ra . Ông cụ Phó chống quải trượng đuổi theo ra tới nơi . Tài xế đã đem xe dừng ở trước cửa . Phó Thời Thiêm vừa muốn nhấc chân lên , ông cụ liền phẫn nộ quát lớn , " cháu đứng lại đó cho ông ! "
Phó Thời Thiêm xoay người nhìn về phía ông , " ông nội , rốt cuộc ông muốn cháu làm gì ? "
" Bàng tiểu thư là khách quý , cháu không thể cứ như vậy mà phất tay áo rời đi được . "
" Bàng tiểu thư ? " Phó Thời Thiêm giễu cợt cười khẽ ra tiếng , " ông nội , cô ta đã ba mươi lăm tuổi rồi đấy , ông còn bảo cháu gọi cô ta một tiếng Bàng tiểu thư sao ? "
" coi như cháu không suy tính đến lợi ích trước mắt , nhưng cũng phải vì cả gia đình nhà họ Phó mà cân nhắc . Chúng ta không thể đắc tội Bàng tiểu thư . "
Phó Thời Thiêm đeo bao tay lên , hướng vào trong đại sảnh chỉ một cái , " vị Bàng tiểu thư kia đang có âm mưu gì , ông đừng nói với cháu rằng ông không biết . "
" cũng không phải là việc gì quá khó khăn . Sao vậy ? "
Sắc mặt Phó Thời Thiêm càng tỏ ra khó coi , " chồng cô ta chết , tài sản trong tay nhiều không đếm nổi , lại không có con cái , cảm thấy cô độc không chỗ nương tựa , đời này cũng không muốn kết hôn nữa , nhưng lại muốn có một đứa con của riêng mình . Cả một đống thông tin như vậy , cháu nghe còn không hiểu sao ? "
Ông cụ Phó vẫn chống quải trượng đứng như cũ , " cháu giữa đường bỏ chạy , cháu bảo ông quay lại làm thế nào để nói chuyện với Bàng tiểu thư đây ? "
" ông nội , ông coi cháu là lợn giống à ? Cho nhà họ Phó mượn một lần còn chưa đủ . Bây giờ còn phải cho người khác mượn nữa ? " Phó Thời Thiêm không nén được hết lửa giận .
" cháu , cháu ——"
Phó Thời Thiêm khoát tay , " như vậy đi , nếu cô ta muốn tìm người , cháu có thể tìm giúp cô ta . "
" cháu cho rằng ai Bàng tiểu thư cũng có thể để mắt tới sao ? Người ta muốn chính là gien cực tốt để có thể sinh ra được đứa con tốt nhất . "
" vậy gien của Giản Trì Hoài có đủ tốt hay không ? "
Ông cụ Phó ngẩn người ra , sau đó giơ quải trượng lên . Khoé miệng Phó Thời Thiêm cong lên nét cười đầy chế nhạo , " nếu không , lão Ngũ cũng được nha . "
" mày muốn chết ! "
Phó Thời Thiêm xoay người , mở cửa xe ra rồi ngồi xuống . Chiếc xe nghênh ngang rời đi , chỉ để lại ông cụ Phó đứng một mình trước cửa nhà hàng giương mắt lên nhìn .
Những người Phó Thời Thiêm sai tới thương lượng với Giản Trì Hoài đều bị đuổi về hết . Chuyện này hầu như cũng chỉ có thể nhờ luật pháp can thiệp . Thế nhưng một khi bắt đầu theo trình tự tố tụng , nếu Giản Trì Hoài muốn kéo dài thời gian , đây còn không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao ?
Trông thấy đứa bé từng ngày một lớn lên , càng trì hoãn thời gian đòi lại , cơ hội để gần gũi sẽ càng ít đi .
Chử Đồng trở lại Dịch Lục Soát làm việc . Sau khi chỉnh sửa lại tin tức trước đó , cô đi ra ngoài phỏng vấn một chi nhánh trong hệ thống nhà hàng . Lúc cô rời đi cũng đã xế chiều .
Lái xe theo con đường cũ trở về , cô tính toán quay về Dịch Lục Soát trước , viết cho xong bản thảo . Nếu thuận lợi , hôm nay còn có thể làm kịp công việc được giao .
Thế nhưng lái xe không được bao lâu , ánh mắt cô vô tình quét qua kính chiếu hậu , thấy một chiếc xe đang chạy ở phía sau . Mới đầu cô cũng không để ý , cho đến sau khi chạy qua mấy ngã tư rồi mà chiếc xe kia vẫn còn đang đuổi theo , cô liền cảm thấy không được bình thường .
Chử Đồng cố ý tăng tốc , không nghĩ tới chiếc xe kia cũng bám theo rất chặt , muốn bỏ rơi cũng không được . Đoạn đường quay về Dịch Lục Soát còn rất dài , nói không chừng đã gặp phải kẻ xấu , sẽ ở ngay trên đường làm ra chuyện gì đó .
Chử Đồng liếc nhìn hai bên đường , thấy một cửa hàng bán bánh ngọt đang mở cửa . Cô đạp một cước vào thắng xe , đem xe dừng ở ven đường , sau đó bước xuống thật nhanh .
Đi vào cửa hàng , cô chọn qua loa vài món bánh ngọt nhỏ , ngồi dựa vào cửa sổ , thấy chiếc xe ban nãy đang dừng ở cách đó không xa . Người ngồi trong xe chắc chắn đang nhìn chằm chằm qua bên này .
Chử Đồng không khỏi khẩn trương nhìn lấm lét bốn phía . Trong lòng cô suy nghĩ , nếu lát nữa mấy người đó bước vào , cô nên chạy đâu để trốn thoát đây ?
Lúc này , chỗ bên cạnh còn có một cô gái trẻ tuổi đang ngồi . Cô ta nhẹ nhấp một hớp cà phê , vừa ngẩng đầu lên , vừa khéo đem vẻ mặt sốt ruột của Chử Đồng thu vào trong mắt .
Những món bánh ngọt mà Chử Đồng đã chọn , một miếng cũng chưa ăn . Cô gọi nhân viên phục vụ tới , " xin hỏi , chỗ này có cửa sau không ? "
Nhân viên phục vụ lắc đầu , " không có . "
Ngón tay Chử Đồng nhẹ vẽ hai cái lên mặt bàn . Cô vội vàng lấy điện thoại di động từ trong túi ra , muốn gọi cho Giản Trì Hoài . Chỉ là cô còn chưa kịp bấm nút gọi đã thấy cửa xe kia được mở ra . Từ bên trong , hai người đàn ông bước ra , rảo bước đi về phía bên này .
Chử Đồng nhẹ nuốt nước bọt , nghĩ thầm bọn họ sẽ không đến nỗi ở ngay trước mặt mọi người mà bắt cóc mình chứ ?
Thế nhưng vừa nhìn lại , cửa hàng bánh ngọt này cộng hết lại cũng chỉ có ba người các cô . Chử Đồng đứng ngồi không yên . Cô gái ở bên cạnh đặt ly xuống , " có phải cô đang gặp chuyện phiền toái gì hay không ? "
Chử Đồng vội vàng gật đầu , " đúng vậy , hình như có người đang muốn gây bất lợi cho tôi . "
" cô chạy nhanh lên đi , " Cô gái chỉ ra đằng sau quầy bar , " bên kia có một cái cửa nhỏ . Sau khi ra khỏi đây , cứ đi dọc theo bờ sông , gọi xe rời đi là được . "
Nhân viên phục vụ nghe vậy , vội vàng lên tiếng ngăn lại , " thật xin lỗi , bà chủ không cho phép tùy tiện đi ra ngoài bằng cửa sau . Lối ra đó chính là sông , lỡ như xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ ? "
" nếu bà chủ của cậu muốn trách tội , đối với tôi mà nói , tôi và bà ấy có làm ăn qua lại . "
Chử Đồng vội vàng xách túi lên . Nhân viên phục vụ thấy thế , cũng không tiện đắc tội , bước tới mở cửa sau ra .
Chử Đồng muốn âm thầm rời đi , liếc sang cô gái kia , " cám ơn cô , thật đấy . Nếu như có cơ hội , tôi nhất định sẽ trả ơn cô . Xin hỏi cô họ gì ? "
Cô gái mỉm cười , " tôi họ Bàng . "
Chử Đồng nhẹ gật đầu , bước nhanh vào quầy bar , sau đó theo cửa nhỏ rời đi



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc