Hôn Nhân Bí Mật Tình Yêu Thầm Kín - Chương 175

Tác giả: Thánh Yêu


Q.3 - CHƯƠNG 21: CON LÀ MÁU THỊT CỦA ANH
Con là máu thịt của anh, anh là người đàn ông đầu tiên của con
​ Chử Đồng cười cười , lộ ra một chút ngây ngốc , " Đúng vậy , con của hai chúng ta , chắc chắn là hoàn hảo rồi . "
​ Giản Trì Hoài ngồi ở cạnh giường , nhìn xung quanh trong phòng bệnh , "Mặc dù đã sắp xếp phòng riêng , nhưng điều kiện vẫn còn thua kém quá nhiều . Có điều bây giờ em mới vừa làm xong phẫu thuật sinh mổ , không thích hợp chuyển viện . "
​ " hu hu hu —— "
​ Giản Trì Hoài cúi người xuống , " sao vậy ? "
​ " em thật sự không muốn sinh mổ đâu , em chỉ muốn sinh tự nhiên thôi . "
​ Hai tay người đàn ông chống ở bên người cô , khóe miệng hơi cong lên , " Cũng không còn cách nào khác , cục cưng quá nghịch ngợm, ở trong bụng em không chịu ngoan ngoãn đi ra ngoài . "
Một tay Chử Đồng rơi xuống bụng mình , " Em còn chưa dám nhìn vết sẹo nữa , thật là dọa người ."
​ " Sẽ không , bây giờ người ta toàn rạch ngang , cho dù có mặc bikini cũng không nhìn thấy được đâu ."

​ " Một người đàn ông như anh tại sao lại biết những chuyện này chứ ? "
​ Bàn tay Giản Trì Hoài vuốt ve theo bờ hông của Chử Đồng , " Em nghĩ em và anh giống nhau sao ? Muốn sinh tự nhiên là nhất định phải sinh tự nhiên ? Anh lúc đầu đã nghĩ đến những sự cố ngoài ý muốn , đương nhiên cũng đã nghĩ tới việc sinh bằng phương pháp mổ bắt con . Vậy nên mới nghiên cứu qua sự khác nhau giữa rạch ngang và rạch dọc rồi . "
​ " Anh thật là ... " Lời nói của Chử Đồng vừa đến bên miệng , lại bị sự ngọt ngào vô tận này cắn nuốt sạch sẽ . Cô khẽ cắn cánh môi , " Giản Trì Hoài , thật là kỳ diệu , em đã được làm mẹ rồi ."
​ " Cục cưng đã ở trong bụng em suốt chín tháng , bây giờ mới nói là kỳ diệu , có phải hơi muộn rồi không ? "
​ " Anh nhìn thấy không ? Con bé thật đáng yêu . Em chỉ muốn được nhìn thấy lúc con bé mở mắt ra , để nhìn xem là giống anh hơn hay là giống em hơn ? " Chử Đồng vươn tay ra nắm chặt bàn tay Giản Trì Hoài , " Sinh mổ thì sinh mổ , em cũng không phải trải qua sự đau đớn tê tâm liệt phổi . Sinh con ra nhanh như thế , em còn không thể chờ đợi nổi . Được nhìn thấy con sớm hơn một phút , em đã cảm thấy mình lời to rồi . "
​ Giản Trì Hoài nghe vậy, tiến tới hôn lên trán của cô . Chử Đồng mỉm cười , gương mặt cũng giãn ra, ánh mắt lướt qua Chử Nguyệt Tình đang đứng ở bên cạnh . Chử Đồng vươn tay về phía cô . Chử Nguyệt Tình bước đến, dáng vẻ thấp thỏm lo sợ , " Trì Hoài , thật xin lỗi , nếu không phải do chị , Chử Đồng cũng không cần phải chạy đến đây ."
Sắc mặt Giản Trì Hoài có chút khó coi , anh đương nhiên là tức giận . Chỉ là trong chiếc nôi nhỏ bên cạnh , bé con khẽ ưm một tiếng , âm thanh yếu ớt khiến cho anh tựa như gặp phải đại quân hùng hậu của kẻ địch , lập tức đứng dậy bước qua . Chử Đồng ra hiệu bảo Chử Nguyệt Tình đến bên cạnh mình , " Chị , chị đừng để trong lòng , chị đã gọi điện thoại cho ba mẹ chưa ? "
​ " Ban nãy đã gọi rồi , bọn họ chắc cũng sắp đến . "
" Được rồi , chị ngồi nghỉ ngơi một lát đi . "
​ Giản Trì Hoài ghé sát vào chiếc nôi nhỏ trước mặt . Bà vú còn chưa tới . Anh khẽ nhíu mày suy nghĩ , " đây nghĩa là có chỗ nào không thoải mái sao ? "


​ " Bé con chỉ ưm ưm hai tiếng thôi mà . "
​ Người đàn ông chìa ngón tay ra đặt vào khóe miệng bé con , " Có phải đói bụng không ? "
​ Bé con ưm ưm hai tiếng , không hề để ý đến anh . Cũng không lâu lắm , tài xế nhà họ Giản đã đưa ba mẹ và Giản Lệ Đề tới , vợ chồng nhà họ Chử và bà vú cũng đi cùng . Căn phòng không to mấy trong nháy mắt đã đầy ắp người . Tưởng Linh Thục mừng rỡ cười toe toét , đứng trước cái nôi nhỏ nhìn ngắm cháu gái , " Ông nhìn xem , có giống Trì Hoài không ? "
​ Giản Thiên Thừa hiếm khi được cười như thế , " Con bé còn nhỏ như vậy mà bà đã nhìn ra là giống ai rồi sao ? "
​ " Con gái giống ba , người xưa hay có câu này . Tooi càng nhìn càng thấy giống . " Tưởng Linh Thục tựa sát vào thành nôi nhỏ , " Ai da , đáng yêu thế , xinh đẹp thế , mặt cũng tròn xoe . Đúng rồi , cân nặng bao nhiêu ? "
​ Gương mặt Giản Trì Hoài tràn đầy tự hào , " Bảy cân sáu lạng . "
​ " ô , thật là vừa đẹp nha . "
​ Lý Tĩnh Hương và Chử Cát Bằng thấy con gái lớn không có chuyện gì , đứa cháu ngoại lại suôn sẻ được sinh ra, thực sự là ý cười đầy mặt không thể giấu giếm được . Lý Tĩnh Hương đứng bên cạnh chiếc nôi nhỏ , " Chị nói đúng , nhìn thật giống Trì Hoài . "
​ " Mẹ , " Chử Đồng ngứa tai , " Con thấy con bé còn nhỏ tí tẹo , mắt mũi còn chưa rõ nét . Con còn không thấy nó giống con nữa . "
​ " Nói gì thế , đây là con gái của các con đó , đương nhiên là nhìn sẽ giống các con nhất rồi . "

​ Giản Trì Hoài bật cười , " Mọi người cũng nhìn ngắm đã rồi , nên trở về đi thôi . "
​ " Buổi tối cứ để mẹ ở lại đây đi , " Lý Tĩnh Hương đi đến bên giường , " Vệ sinh tắm giặt cho Đồng Đồng , để mẹ làm thuận tiện hơn . "
​ " Mẹ , không cần đâu , " Giản Trì Hoài còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng vì mới được làm cha . Chử Đồng nhìn chăm chú một bên mặt của anh , toả sáng như ánh nắng ban mai . Gương mặt sắc sảo của người đàn ông đẹp như một bức tượng điêu khắc , " Con và vú nuôi ở lại đây được rồi , mọi người ngày mai lại tới đi . "
" Trì Hoài , nếu không thì con về nhà nghỉ ngơi đi , để mẹ ở lại tốt hơn . "
Chử Đồng khẽ kéo tay Giản Trì Hoài , nói với Lý Tĩnh Hương , " Mẹ , để anh ấy ở lại đây đi . Con sợ tí nữa hết thuốc tê sẽ đau lắm . Có anh ấy ở đây , nói không chừng còn có thể dễ chịu hơn một chút . "
​ " Anh là thuốc giảm đau sao ? " Giản Trì Hoài mỉm cười nhìn về phía cô .
​ " Em còn hi vọng anh chính là thuốc giảm đau đấy . "
​ Trong phòng bệnh vô cùng náo nhiệt . Chử Đồng còn đang truyền nước biển . Lý Tĩnh Hương thỉnh thoảng lại dặn dò , " Đồng Đồng , con ngủ đi , ở cữ không thể để mệt nhọc . "
​ Hai gia đình anh một câu tôi một câu , Chử Đồng nghe đến nhức cả đầu . Khoảng chừng một tiếng sau , Giản Trì Hoài mới tiễn họ về được .
​ Tài xế nhà họ Giản đã lái xe tới . Chử Nguyệt Tình ngồi cạnh cửa sổ . Tưởng Linh Thục thu lại vẻ mặt vui mừng , " lần này sinh con tại sao lại chạy tới tận đây vậy ? Không phải trước đó đã tìm được bệnh viện tốt nhất rồi sao ? Bác sĩ bên kia cũng hỏi thăm kìa . "

Trong lòng Lý Tĩnh Hương chợt khẩn trương . Bà rõ ràng nhất , Chử Đồng nhất định là chạy khắp nơi đi tìm Chử Nguyệt Tình , bị động thai, vì thế mới sinh non . Mới vừa rồi bà đã muốn hỏi , nhưng ngại vì có nhà họ Giản ở đó , đương nhiên sẽ không tiện mở miệng .
​ May mà Tưởng Linh Thục chỉ thuận miệng hỏi bâng quơ mà thôi. Bà chuyển ngay sang đề tài khác , " Ai da , rốt cuộc đã được làm bà nội rồi , tâm tình lúc này của tôi thật sự là khó có thể diễn tả được . "
​ Xe chạy thẳng một đường đi về . Họ đưa vợ chồng nhà họ Chử và Chử Nguyệt Tình về nhà trước . Lúc Lý Tĩnh Hương bước xuống xe , không ngừng nói cảm ơn . Trông thấy xe nhà họ Giản đã đi xa , lúc này bà mới đưa mắt rơi vào trên mặt Chử Nguyệt Tình .
​ " Tình Tình , rốt cuộc con xảy ra chuyện gì vậy ? "
​ Có mấy lời , Chử Nguyệt Tình cũng không muốn nói nhiều . Cô cắn chặt cánh môi , sau một hồi lâu mới khó khăn lên tiếng , " Mẹ , sẽ không có lần sau nữa . Quả thật con chỉ là không chịu nổi , tựa như đột nhiên bị mê muội vậy ."
​ " Mẹ thấy con đúng thật là mê muội rồi . "
​ Khoé miệng Chử Nguyệt Tình run rẩy, gắng gượng đè nén tâm tình . Lý Tĩnh Hương thở dài , " không phải là do em gái con vì đi tìm con nên mới sinh non chứ ? "
​ " Được rồi , " Chử Cát Bằng kéo Lý Tĩnh Hương , " Bà không nên xúc động quá . Hôm nay là ngày tốt , Đồng Đồng cũng không có chuyện gì , đừng nói nữa . "
​ Vẻ mặt Lý Tĩnh Hương lúc này mới từ từ giãn ra . Bà cũng không muốn dồn ép đứa con gái này quá mức , " Được rồi , được rồi , về nhà thôi . "
​ Trong bệnh viện.

​ Thật vất vả mới yên tĩnh trở lại , khiến cho người ta vô cùng thoải mái . Con bé đói bụng , bà vú đang ẵm bé cho uống sữa . Chử Đồng sờ soạng ngực của mình , " tại sao tôi một chút cũng không có vậy ? "
​ Bà vú cười nói , " Xuống sữa tương đối chậm , sẽ có ngay thôi . "
​ Giản Trì Hoài từ bên ngoài bước vào . Chử Đồng vẫy tay ra hiệu bảo anh ngồi xuống bên cạnh mình ." Chuyện trường quay bên kia thế nào rồi ? "
​ " Anh sẽ xử lý tốt , " Giản Trì Hoài ngẩng đầu lên nhìn chai nước biển nhỏ từng giọt , " So với chuyện con gái của anh ra đời , những chuyện đó chẳng là gì cả . "
​ " Em nghe trên tin tức nói hình như rất nghiêm trọng . "
​ Giản Trì Hoài nâng bàn tay lên , che lại đôi mắt của cô , " Đi ngủ . "
Chử Đồng đem tay của anh kéo xuống , " Em ngủ không được . "
​ " tốt lắm , vậy nói với anh về chuyện hôm nay một chút . Tại sao lại ở đây ? Chị của em vẫn vướng mắc trong lòng à ? "
​ " Đừng như vậy . Em biết trong lòng anh rất tức giận , nhưng em không sao , bảo bối cũng không có chuyện gì , bỏ đi , " Bàn tay Chử Đồng đặt lên mu bàn tay anh , " Sau này , chúng ta còn có thể có đứa thứ hai. Đến lúc đó chỉ có thể sinh mổ . Em muốn anh ở cùng em , toàn bộ quá trình đều phải ở bên cạnh em . Cho dù trời có sập xuống , em cũng không đi đâu hết , em muốn anh theo cùng em vào phòng mổ . "
​ " được , chắc chắn là như vậy , " Giản Trì Hoài thấy cô nằm im không thể di chuyển được , trong mắt tràn đầy đau lòng , " Lúc đó rất sợ đúng không ? "


​ Chử Đồng im lặng . Từ lúc sinh bảo bối ra , cô vẫn luôn muốn khóc , tựa như chỉ cần một cảm xúc nhỏ cũng có thể khiến cô rơi nước mắt , " ừ , em sợ gây tê không có tác dụng , sợ giữa chừng đau đến chết , còn sợ bảo bối xảy ra chuyện gì , lại sợ phòng mổ có thể đột nhiên bị bốc cháy hay không . Lỡ như bác sỹ chạy sạch , nửa người dưới của em vẫn không thể cử động , em sẽ làm cái gì bây giờ ? "
​ " Em thật sự nghĩ được nhiều lắm đấy . "
​ " Giản Trì Hoài , mặc dù anh không vào phòng mổ cùng em , nhưng nếu anh có thể chờ ở bên ngoài , cũng sẽ khiến cho em yên tâm hơn rất nhiều . Chỉ là em chịu không nổi khi nghĩ đến anh vẫn còn đang ở trên đường ... "
Nơi cổ họng anh gắng gượng đè nén cảm xúc . Anh vươn tay ra nhẹ gạt khoé mắt của cô . " Không được rơi nước mắt , không được khóc . "
​ " ừ , em không khóc , không có gì đáng để khóc hết . " Chử Đồng thút thít nói , " Thật nhớ chiếc giường ở nhà mình . Bây giờ em không thể cử động được , thật khó chịu . "
​ " Cố gắng chịu đựng , ngày mai sẽ đỡ hơn nhiều . "
​ Bà vú để bình sữa xuống , ôm bảo bối đi tới , " Nhìn đôi mắt của tiểu thư này , thật xinh đẹp , mắt hai mí nha . "
​ " Mở mắt rồi sao ? " Chử Đồng ngạc nhiên hỏi .
​ " Đã mở to rồi đấy . " Bà vú ẵm bảo bối đi tới trước mặt hai người , " xem này . "
​ Quả nhiên , một đôi mắt tròn xoe như hạt nhãn , vừa đen lại vừa sáng . Chử Đồng nâng tay lên , vuốt ve ngón tay của con gái , " Em bé mới sinh ra không phải là chưa mở mắt sao ? "
​ " Cũng có bé sinh ra mắt đã mở to rồi . " Bà vú vui vẻ nói . Giản Trì Hoài vươn tay ra ẵm , nhỏ nhắn và mềm mại . Trong nháy mắt anh liền cảm thấy tim mình như tan chảy ra . Ngón tay anh đùa nghịch trên khóe miệng con bé , yêu thích không muốn buông tay . Chử Đồng thấy vậy tươi cười hớn hở , " nhìn anh kìa . "
​ " đây là con gái của anh , từ nay về sau , anh lại có thêm một cô gái bảo bối nữa ."
​ Chử Đồng cảm thấy giây phút hạnh phúc nhất chính là vào lúc này . Giản Trì Hoài ẵm một lát rồi đặt con gái lại vào trong nôi . Sau khi truyền nước biển xong , Chử Đồng cảm thấy mệt mỏi rã rời ùn ùn kéo tới , " Em buồn ngủ . "
​ " Ngủ đi , anh ở ngay giường bên cạnh . " Giản Trì Hoài đi rửa tay qua loa trong toilet . Lúc bước ra , Chử Đồng đã ngủ rồi . Anh cẩn thận nằm lên giường bên cạnh . Ở trong bệnh viện , anh không quen nên rất khó đi vào giấc ngủ . Thật vất vả mới chợp mắt được , trong lúc mơ mơ màng màng bỗng nhiên nghe thấy tiếng rên rỉ truyền vào trong tai . Anh liền mở mắt ra , thấy Chử Đồng lắc lắc đầu . Giản Trì Hoài liền đứng dậy đi về phía cô , " Có phải đau vết thương không ? "
​" Vâng , thật khó chịu . " Cô không thể trở mình . Thuốc tê đã tan hết , vết thương nhất định sẽ có cảm giác đau . Giản Trì Hoài sờ lên trán cô , toàn là mồ hôi , " Nóng sao ? "
​" Vâng , nóng quá . "
​ Nhưng bà vú đã nói , nhiệt độ điều hòa không thể chỉnh xuống thấp hơn nữa, ở cữ sợ nhất là bị lạnh . Giản Trì Hoài đứng dậy đi vào toilet . Khăn lông cũng không dám dùng nước lạnh , vắt thật khô để mát một chút rồi lau trán cho cô . Chử Đồng vẫn cảm thấy khó chịu , " Nóng quá , em muốn nước lạnh . "
​ " Không được , cố nhịn một chút . " Giản Trì Hoài kéo tay cô xuống , " Nghe anh . "
​ Ánh mắt cô quét về phía chiếc nôi . Con gái ngủ rất an ổn . Giản Trì Hoài ngồi ở bên cạnh chăm sóc cho cô , " có đau lắm không ? "
Chử Đồng nhẹ lắc đầu , " Không đau lắm , nhưng nhất định là ngủ không được rồi . "
​ " vậy anh kể chuyện cổ tích cho em nghe nhé . "
​ Chử Đồng phì cười lên tiếng , " Em cũng không phải là con nít . "
​ " Nghe chuyện cổ tích có thể dời sự chú ý của em . "
​ " Vậy cũng được . " Chử Đồng giật giật đầu , điều chỉnh tư thế một chút , ánh mắt hướng về phía Giản Trì Hoài , " Anh kể đi . "
​ " Em muốn nghe chuyện gì ? " Ở trong phòng bệnh , không khí yên tĩnh rất dễ chịu . Bà vú đã ngủ say , chiếc nôi được kê sát cạnh giường của cô . Đèn đều đã tắt hết , chỉ để lại một bóng đèn nhỏ ở đầu giường Chử Đồng . Từ trước đến nay Chử Đồng chưa từng có cảm giác ánh đèn của bệnh viện lại khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái như vậy ." Tuỳ anh , sao cũng được . "
​ " Truyện cổ tích hay truyện tự sáng tác ? "
​ " em muốn nghe truyện tự sáng tác . "
​ Vẻ mặt Giản Trì Hoài không biểu lộ bất kỳ sự phiền hà nào . Tựa như xuất khẩu thành thơ , anh vắt chân lên , hai tay đặt trên đầu gối , " Thuở xưa , có một cô bé xinh xắn , dáng người rất đẹp , trước sau nở nang ... "
​ Chử Đồng cắn môi nín cười , tiếp tục lắng nghe . Giản Trì Hoài nheo mắt lại , " Cô dám xông ra dám hợp lại . Chỉ là không đủ may mắn , hoặc sa phải vào cạm bẫy , hoặc luôn bị người khác đùa bỡn . Cho đến một ngày , cô gặp được một người đàn ông . Rồi ... " Anh kéo dài âm thanh , sau đó lắc đầu cười cười , " Tất cả các từ ngữ đều rất khó để miêu tả được người đàn ông tốt đẹp kia . Nói tóm lại , tìm được anh ta là cô lời to rồi . "
​ Chử Đồng không dám cười ra tiếng . Giọng nói ôn hoà hấp dẫn của anh vang lên trong phòng bệnh. Cô bỗng nhiên hiểu ra , trước đây tại sao chỉ vì nghe Giản Trì Hoài kể chuyện cổ tích , cùng với hành động chuyển dời cả vườn hoa tường vi trồng vào trong sân , đã có thể khiến cho chị của cô động lòng với anh trong nháy mắt . Cảm giác như thế, cô đã được trải nghiệm . Khoé miệng cô nhẹ cong lên , nghe Giản Trì Hoài tiếp tục kể chuyện , " Sau đó , họ còn có một cô con gái , rất đáng yêu , rất xinh đẹp . "
​ " Giản Trì Hoài , anh không biết xấu hổ . " Cô hờn dỗi lên tiếng , trên mặt đầy vẻ sung sướng .
​ Người đàn ông khẽ cau mày , " Chẳng lẽ em không cảm thấy con gái mình xinh đẹp sao ? "
​ " Em nói anh đó , còn nói cái gì em lời to nữa . "
​ Ánh mắt Giản Trì Hoài đón lấy cô , " Vậy ý em là nói anh không tốt . "
​ Chử Đồng cắn cánh môi , nụ cười trên mặt không giấu giếm được , " Không , anh là tốt nhất . "
​ Giản Trì Hoài đắp chăn cho cô , " buồn ngủ chưa , mau nhắm mắt lại ngủ đi . "
​ " vâng . "
​ Ở bệnh viện mấy hôm , Chử Đồng trải qua vô cùng thê thảm , thật vất vả chờ được đến ngày xuất viện . Vừa về tới Bán đảo hào môn , cô chỉ có thể di chuyển bước chân chậm rãi , tựa như chú chim nhỏ cuối cùng cũng được bay ra khỏi lồng , cảm giác vô cùng sung sướng . Giản Trì Hoài ẵm cô đi lên lầu . Trong phòng đã được anh bài trí lại . Bên cạnh giường lớn được kê thêm một chiếc nôi nhỏ . Anh đặt cô lên giường , " Ban ngày có thể để cho bảo bối ngủ ở trong đây . "
​ Chử Đồng nằm xuống . Bà vú cũng ẵm bảo bối đi vào . Sau khi Giản Trì Hoài nhận lấy bé con , thật cẩn thận ẵm bé đặt vào trong lòng Chử Đồng .
Bé con đã tỉnh , hai mắt tròn xoe đảo quanh , hình như đối với cảnh vật lạ lẫm ở đây tỏ ra rất tò mò . Giản Trì Hoài cầm món đồ chơi nhỏ đặt lên trên . Chử Đồng tươi cười kéo tay anh , " Bảo bối không nhìn thấy được đâu . "
​ " Ai nói không thấy ? "
​ " trong sách có nói , bây giờ em bé nhìn cái gì cũng không rõ ràng . "
​ Giản Trì Hoài đem gương mặt tuấn tú tiến sát tới trước mặt bé con . Mũi anh chạm vào mũi của bé rồi cọ qua cọ lại . Chử Đồng thấy vậy liền ghen tị . Giản Trì Hoài còn hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của bé con , " Bảo bối của anh , con gái của anh , tất nhiên là cái gì cũng sẽ sớm hơn những đứa bé khác một bước . Bảo bối nhất định có thể thấy rõ ràng . "
​ " Giản Trì Hoài , " Chử Đồng đẩy nhẹ vai anh , " Không nên hôn lên miệng con bé . "
​ " Tại sao ? " Người đàn ông ngẩng đầu lên tỏ vẻ khó hiểu .
​ " Bởi vì anh là đàn ông , bảo bối là con gái . "
​ Hai tay Giản Trì Hoài chống ở hai bên người con gái , " Anh là ba của con gái , con gái là máu thịt của anh . Trước khi con gái hiểu chuyện lập gia đình , anh chính là người đàn ông đầu tiên của nó ! "
​ Chử Đồng càng nghe như thế , càng cảm thấy câu nói này thật không lọt tai ? Cái gì mà người đàn ông đầu tiên chứ ?
​ " Ông xã , em khát nước . "
​ Giản Trì Hoài đem bảo bối đẩy nhẹ vào trong lòng Chử Đồng , " Anh đi lấy nước cho em . "
​ Đợi sau khi người đàn ông đứng dậy , Chử Đồng một phát ôm chầm lấy con gái . Đôi môi cô ghé sát vào bên tai bé , " Lần sau không được cho ba hôn con , cắn ba , cắn ba ."
​ Bé con đầu giật giật . Tóc Chử Đồng rủ xuống tai bé , bé con cảm thấy ngứa ngáy , nhưng lại không biết cách hất ra , chỉ có thể lắc lắc cái đầu .
​ Buổi chiều , Chử Nguyệt Tình và vợ chồng nhà họ Chử cũng đến . Lý Tĩnh Hương mua được con gà mái giao cho người giúp việc , dặn phải hầm canh cho Chử Đồng ăn để xuống sữa . Chử Nguyệt Tình nói với Chử Cát Bằng ở bên cạnh , " Con lên lầu thăm Chử Đồng một chút. "
​ " Đi đi . "
​ Giản Trì Hoài chào hỏi Chử Cát Bằng , mời họ ngồi xuống , " Con lên lầu lấy ít đồ . "
​ Anh xoay người đi theo phía sau Chử Nguyệt Tình . Lúc Chử Nguyệt Tình bước vào phòng , Chử Đồng mới từ trong toilet rửa tay đi ra ngoài , " Chị , chị đến rồi à . "
​ Chử Nguyệt Tình tiến lên đỡ lấy cánh tay của cô , " Rửa tay nhớ dùng nước ấm . "
​ " Không sao , Giản Trì Hoài so với mọi người còn để ý hơn nữa đấy , " Chử Đồng bước đi rất chậm . Cô nhìn Chử Nguyệt Tình ở bên cạnh , " Chị , mấy ngày nay em đều ở trong bệnh viện , không thể nói chuyện riêng với chị được . Tâm tình của chị đã khá hơn chút nào chưa ? "
​ " khá hơn nhiều rồi . Nhắc tới cũng kỳ lạ , kể từ ngày đó trở đi , chị lại không bao giờ mơ thấy ác mộng nữa . Đồng Đồng , cám ơn em . Chính chị đã hại em thiếu chút nữa gặp chuyện không may . Chị ... Thật xin lỗi . "
​ " Đừng nói vậy , " Chử Đồng ngồi xuống mép giường , " chúng ta thấy chị như vậy , so với chuyện gì cũng đều rất nóng ruột . Chị không có chuyện gì , em cũng không sao cả , không phải quá tốt rồi sao ? "
​ Giản Trì Hoài đi tới trước cửa . Chử Nguyệt Tình đang vừa định nói gì nữa , chợt thấy anh bước vào . Chử Đồng nằm xuống giường , cẩn thận nghiêng người qua một bên . Giản Trì Hoài bước tới , ngồi ở mép giường . Chử Đồng thấy Chử Nguyệt Tình khép nép đứng ở xa , cô quay sang nhìn người đàn ông , " Ba mẹ em cũng tới sao ? Anh không cần phải lên đây với em đâu . "
​ " không phải anh lên đây với em , anh lên đây với con . " Anh nói xong , vươn tay ra ôm lấy con gái .
​ " Ai da , con còn đang ngủ mà , đừng đánh thức nó . "
​ Giản Trì Hoài đứng lên , ánh mắt nhàn nhạt lướt qua Chử Nguyệt Tình ." Ngồi đi . "
​ " A , không cần " , Cô có chút đề phòng .
Chử Đồng muốn ngồi trò chuyện với Chử Nguyệt Tình nhưng lại ngại Giản Trì Hoài đang ở đây . Chử Nguyệt Tình nhìn ra được , Giản Trì Hoài lên đây là đi theo cô . Anh đối với cô có ý đề phòng .
Chử Nguyệt Tình thu lại vẻ mất mát trên gương mặt , " vậy chị đi xuống lầu , xem có thể giúp được gì không . "
​ " chị , chị ngồi thêm một lát nữa đi . "
​ Ánh mắt Giản Trì Hoài khéo léo lướt qua mặt của cô , " Mẹ nói muốn làm sủi cảo , chị có biết làm không ? "
​ " biết , " Chử Nguyệt Tình cũng không nói nhiều lời , " Chị sẽ xuống giúp ngay . "
​ Chử Đồng nhìn chị mình xoay người bước ra ngoài , cô cũng không có ý ngăn lại . Sau khi xác định Chử Nguyệt Tình đã đi xuống lầu , lúc này cô mới lên tiếng , " Anh bị làm sao vậy ? "
Ngón tay Giản Trì Hoài khẽ vuốt ve khuôn mặt của con gái , " Không sao cả , em còn đang ở cữ , không thể nói nhiều , phải nghỉ ngơi cho tốt . "
​ " Anh là trách chị em sao ? "
​ Giản Trì Hoài ôm con gái xoay người đi , " Anh ôm con xuống dưới lầu , đi dạo một vòng . "
​ " này , con còn nhỏ như vậy . "
​ " Không phải đã có anh ẵm rồi sao ? " Giản Trì Hoài ôm con vào trong ngực , " Có anh ở đây , em vẫn không yên tâm à . "
Chử Đồng bất đắc dĩ cười khẽ , " không phải em sợ con xảy ra chuyện , em là sợ anh chiều hư con đấy."
​ " chiều hư thì cứ chiều hư đi , con mà thích , anh cũng vui lòng . "
​ Hai cha con nhà này , về sau còn không coi trời bằng vung sao ? Chử Đồng thấy Giản Trì Hoài ẵm con gái đi xuống lầu . Chỉ là không lâu lắm , liền ẵm lên lại , " Đói bụng , ngoác mồm ra khóc , bảo nó nín một chút cũng không chịu . "
​ " Cho nên có câu nói như thế này \' Ngã theo chiều gió \' . " Chử Đồng vẫn chưa thể ẵm con , chỉ nghiêng người một chút . Giản Trì Hoài cẩn thận đem con gái thả vào trong lòng cô . Chử Đồng kéo áo lên . Người đàn ông ngồi ở mép giường nhìn chằm chằm không hề chớp mắt . Cô giơ tay lên che tầm mắt của anh , " Đừng nhìn . "
​ Giản Trì Hoài kéo tay cô xuống , " Có cái gì mà không thể nhìn . "
​ " bộ dáng của anh như vậy ... rất , rất kỳ cục . "
​ " kỳ cục cái gì ? " Giản Trì Hoài không cảm thấy vậy . Anh ghé sát vào một chút , thấy cái miệng nhỏ nhắn của con gái mút mút không ngừng nghỉ giây phút nào , sự lạnh lùng trên gương mặt cũng tan chảy ra , " Bé con , đói bụng chỉ có biết ăn thôi , không ai dạy con cách ăn , thật đúng là trời sinh . "
​ Ngón tay Chử Đồng khẽ vuốt ve gương mặt của con gái . Nghe một chút mà xem , ba của con nói những câu ngốc nghếch đến cỡ nào ... . Đường đường là một giáo sư của Thành Đại , sao lại có thể ngây thơ như thế nhỉ .
​ Vợ chồng nhà họ Chử ở lại đây cả ngày . Lý Tĩnh hương gói hết hai ngăn sủi cảo , nói là để đông lạnh ăn dần dần . Lúc xế chiều , hai vợ chồng và Chử Nguyệt Tình ở dưới lầu xem TV . Giản Trì Hoài đi lên lầu . Con gái đã thức dậy , nhưng Chử Đồng trái lại cảm thấy buồn ngủ . Người đàn ông cẩn thận ngồi ở mép giường , " Em ngủ đi , anh sẽ canh chừng cho . "
​ " vâng . " Cô khẽ đáp , trở mình một cái liền tiến vào trong mộng đẹp .
​ Thời tiết như vậy , ngủ vô cùng thoải mái . Chỉ là Chử Đồng cứ sợ con gái có thể bị đói bụng , vì thế ngủ cũng không được yên ổn .
​ Mắt Chử Đồng còn chưa mở ra, tay đã theo bản năng sờ soạng qua bên cạnh . Không tìm thấy bóng dáng nho nhỏ kia , cô quay sang phía còn lại sờ sờ , vẫn không có . Chử Đồng giật mình choàng tỉnh dậy , trong tích tắc mở mắt ra liền nhìn thấy bóng dáng của Giản Trì Hoài đang ngồi lật sách .
​ Ánh mắt cô nhìn xuống , còn thấy cả con gái . Hai chân Giản Trì Hoài khép lại , để bé con nằm trên đùi của mình . Hai bóng dáng một lớn một nhỏ lồng ghép vào nhau . Bé con khua khoắng hai tay rất mạnh mẽ linh hoạt . Giản Trì Hoài bỏ sách xuống , đem ngón tay đưa về phía con gái , để cho bé con nắm lấy thật chặt .
​ Chử Đồng thấy cảnh tượng này , trong lòng dạt dào hạnh phúc vô tận . Coi như cô đã tin những lời này . Nếu như con gái không phải là người yêu kiếp trước của anh thì tại sao anh lại chăm sóc cẩn thận đến vậy , dốc hết toàn bộ sức chịu đựng , chỉ vì nụ cười ngây thơ thuần khiết của con gái chứ ?



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc